Đoạt tử 70

1265547_1376689263205_full

Phần 2: Yêu nhau

Chương 70

Đường Thiên trở về căn hộ của Từ Thanh, hai nhóc con đang ngủ, Từ Thanh đang ở trong bếp chuẩn bị cơm trưa, nghe tiếng mở cửa, ló đầu ra nói: “Đã xong rồi sao? Đi kêu Đậu Đậu Quả Quả dậy, lập tức ăn cơm.”

Đường Thiên không lên tiếng, trầm mặc đi vào phòng ngủ của hai đứa nhỏ.

Từ Thanh dừng tay một chút, lau hai cái lên tạp dề, đi ra ngoài, vừa vặn nhìn thấy Đường Thiên mặt không đổi sắc đi vào.

Từ Thanh nhìn kỹ vẻ mặt cậu, nhẹ giọng nói: “Làm sao vậy? Tôi mua vé máy bay ngày mai rồi, không đi sao?”

Đường Thiên rốt cuộc dừng bước, quay đầu lại nhìn hắn, ánh mắt u buồn mà thâm trầm, hoàn toàn nhìn không thấu. Đường Thiên nhìn Từ Thanh một lát, trầm giọng nói: “Thầy Từ, đợi lát nữa rồi ăn, tôi có lời muốn nói cùng Đậu Đậu.”

Từ Thanh kinh ngạc, trên mặt hiện lên vẻ lo lắng, tính tiến lên giữ chặt cậu hỏi. Đường Thiên đã nhanh chóng đi vào phòng ngủ, lẹ làng khóa trái cửa.

Từ Thanh sửng sốt, vỗ vỗ cửa nhỏ giọng nói: “Đường Thiên cậu mở cửa, mở cửa một chút. Cậu đừng phát hỏa, trẻ con cái gì cũng không hiểu, cậu, cậu…… Tóm lại cậu mở cửa trước đã!”

Cái tay đang nắm cửa của Đường Thiên giật một chút, nói với người ngoài cửa: “Thầy Từ, tôi không phát hỏa. Anh…… Anh ăn trước đi.”

Từ Thanh đợi ở cửa một chốc, thấy không động tĩnh, liền thở dài, cũng không nấu cơm nữa, cởi tạp dề cầm di động đi đến ban công.

Đường Thiên đóng kỹ cửa, trong phòng ngủ của hai đứa bé kéo kín màn, bọn chúng buổi chiều mới ngủ, nhưng thói quen ngủ giống ba, vô luận ban ngày hay ban đêm, chỉ cần ngủ liền chuẩn bị kỹ càng, cởi quần áo cởi vớ, ngay cả màn cửa cũng phải kéo lại, tối như mực như buổi tối.

Đường Thiên đi qua kéo màn ra một ít, ánh mặt trời nháy mắt tiến vào. Đường Thiên ngừng động tác, đi đến bên giường.

Hai đứa bé còn đang ngủ không biết nhân sự, Đường Đậu Đậu theo thói quen chảy nước miếng lên tay em.

Đường Thiên nhìn mặt nhóc ngủ, chớp mắt một cái cũng không nỡ. Chỉ có ba ngày, chỉ còn ba ngày. Mà y theo bộ dạng Trần gia kia chỉ sợ ngay cả một ngày cũng không sẽ cho cậu.

Đường Thiên trong mũi chua xót muốn chết. Cậu cúi xuống hôn một cái lên cái má trắng nộn của Đậu Đậu, thì thầm: “Đậu Đậu……”

Dường như có tâm linh tương thông, bình thường vô luận Đường Thiên xài chiêu nào nhóc con cũng không dễ tỉnh, thế nhưng lúc này miệng lại lẩm bẩm một tiếng, chậm rãi mở mắt ra. Mà khi mắt còn chưa mở, liền dang tay quơ lên cổ Đường Thiên, làm nũng nói: “Ba ơi ba đã về rồi? Ưm, Đậu Đậu rất yêu ba.”

Đường Thiên sửng sốt một chút, mới nhớ tới từ phiên tòa lần trước đón hai đứa bé trở về, sau khi cậu hung hăng giáo huấn, liền “bắt buộc” bọn chúng mỗi ngày trước khi ngủ ngon, chào buổi sáng đều phải nói với ba “con rất yêu ba nha”. Bất quá lúc ấy Đường Thiên còn yêu cầu thêm một câu “Không thương chú Trần nha”, nhưng là hai đứa bé lựa chọn bỏ qua, mỗi ngày trước khi đi ngủ ngọt ngào ôm cổ cậu học nam nữ diễn viên trong phim trình diễn tiết mục “Con yêu ba, ba có yêu con không”, thậm chí còn trộm muốn hôn lên môi cậu, Đường Thiên lúc ấy bị hành động của hai nhóc con chấn động không thể động đậy, sau đó lại bị bọn chúng như sói đói vồ dê bổ nhào lên giường, tùy ý để Đậu Đậu Quả Quả bò đến bò đi trên người cậu……

Đảo mắt bất quá hai tháng, sao có thể như vậy chứ.

Đường Thiên ướt mắt, trong lòng xoắn thành một đoàn, ôm lấy thân thể nhỏ bé của hai con, nhẹ giọng nói: “Ba cũng yêu các con……”

Đường Đậu Đậu bị gọi tỉnh, thập phần bất mãn mở mắt ra, mơ mơ màng màng nói: “Ba thật ồn nha.”

Đường Thiên hôn lên mũi nhỏ của nhóc, nói: “Ba chính là muốn ồn con đấy, làm sao bây giờ đây?”

Đường Đậu Đậu nghiêm mặt suy nghĩ một chút, nghiêm túc nói: “Đó là không đúng!”

Đường Thiên trong lòng khổ sở không thôi, trên mặt lại cười ra, cả giận nói: “Vậy ba giải thích, thực xin lỗi, bảo bối.”

Đường Đậu Đậu bị một loạt hành vi khác thường của ba làm cho mờ mịt, ngốc ngốc nói: “Ừm…… Tha thứ cho ba.”

Đường Thiên hít sâu một hơi, đột nhiên nghiêm mặt, đẩy nhóc ra, quay đầu nhìn vào tường.

Khí lực cậu không nhỏ, tiểu tử kia chưa từng bị cậu đối đãi như vậy, lập tức không đề phòng bị đẩy ngửa ra sau, đầu bộp một cái ngã trên giường, giường mềm mại, không hề đau, lại vẫn khiến nhóc con giật mình, ủy khuất hô: “Ba……”

Đường Thiên đưa lưng về phía nhóc vẫn không nhúc nhích, ngay cả ánh mắt cũng không dời qua.

Đường Đậu Đậu bốn tuổi, tuy rằng rất nhiều phương diện thực khờ dại ngây thơ, nhưng nhóc ở đối với những chuyện liên quan đến ba đôi khi lại thập phần mẫn cảm.

Nhóc con thật cẩn thận ngồi dậy, bò bò tới, dịch đến trước mặt Đường Thiên, tiếp theo ngồi yên, sợ hãi nói: “Ba ơi……”

Đường Thiên không để ý động tĩnh, nghe được thanh âm bên tai mới phát hiện con trai đã đi đến trước mặt mình, cậu vội vàng lấy tay lau mặt, lại lập tức bị Đường Đậu Đậu ôm lấy tay.

Đường Thiên trừng mắt nhìn, miễn cưỡng cười nói: “Làm sao vậy, Đậu Đậu?”

Đường Đậu Đậu ôm tay cậu, chăm chú nhìn mặt cậu, môi mím chặt, tuổi còn nhỏ nhưng lại lộ ra một hơi thở lãnh liệt.

Đường Thiên sửng sốt. Đậu Đậu đã vịn cánh tay cậu đứng lên, ôm lấy đầu Đường Thiên, bàn tay nhỏ bé sờ lên mặt cậu, chu chu môi nói: “Ba ơi ba làm sao vậy? Có người khi dễ ba sao? Ba nói với Đậu Đậu, Đậu Đậu đi đánh hắn!”

Nhóc con nói năng hung hãn vô cùng, Đường Thiên nghe xong chỉ cảm thấy trong lòng càng khổ sở, lập tức nhịn không được, nước mắt lại không ngừng chảy ra.

Đậu Đậu vừa thấy mình “an ủi” không có hiệu quả, ngược lại làm ba càng “tổn thương”, nhóc lập tức luống cuống, học cách Đường Thiên từng an ủi Quả Quả, vội vội vàng vàng khắp nơi tìm khăn giấy, kết quả đương nhiên tìm không được.

Trên trán nhóc đổ mồ hôi, lấy tay áo ngủ của mình lau lên mặt Đường Thiên, vừa lau vừa nói: “Nào, nào, ngoan nào, đừng khóc, Đậu Đậu lau cho ba nha, ba ơi ba đừng khóc.”

Giờ phút này Đường Thiên quả thực không thể nghe thanh âm non nớt của con, cậu cắn răng lập tức ôm lấy con, siết chặt vào ngực, hận không thể nhét con vào người mình, vĩnh viễn không để đi ra.

Đậu Đậu bị cậu ôm chặt, cánh tay bị siết đau. Nhưng nhóc không dám nói lời nào, cứ để ba ôm, đầu nhỏ chậm rãi phản ứng lại, đây không phải trò đấu võ bình thường hay chơi với ba, nhóc nghĩ không ra vì sao, lại bị nhiễm lây, dường như phụ tử liền tâm, Đường Đậu Đậu nghe Đường Thiên khóc, dẹt miệng mếu máo, mắt cũng đỏ lên, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống. Cuối cùng òa òa lớn tiếng khóc lên.

Đường Thiên vừa nghe vội vàng ngừng rơi nước mắt, buông tay kéo con đến trước mặt, lo lắng lau nước mắt cho con, đỏ mắt nói: “Khóc cái gì khóc cái gì, ba không phải đã nói nam tử hán không thể rơi nước mắt sao? Con yếu ớt như vậy tương lai rời khỏi ba phải làm sao đây, người ta khi dễ con phải làm sao đây, làm sao đây a……”

Đường Thiên vừa nói vừa chảy nước mắt càng dữ dội, cuối cùng nghẹn ngào nói: “Con không được nghịch ngợm, phải nghe lời, đừng làm chú Trần kia tức giận, phải lấy lòng hắn, có chuyện gì tìm hắn giúp đỡ, bị khi dễ đừng khóc lóc om sòm……”

Đường Thiên nói liên miên cằn nhằn, một hồi mới phát hiện mình nói cái gì. Cậu lập tức ngừng khóc, ngẩn ra nhìn con.

Đường Đậu Đậu đại khái hiểu chuyện, cũng ngẩn ra nhìn cậu.

Cổ họng Đường Thiên nghèn nghẹn, khàn giọng nói: “Đậu Đậu……”

“Ba!” Đường Đậu Đậu đột nhiên thét chói tai, nhào lên ôm lấy thắt lưng cậu, hô: “Ba ơi ba không cần Đậu Đậu sao? Nhưng mà Đậu Đậu không đi ra ngoài với chú Trần mà! Đậu Đậu ngoan lắm! Cũng không khi dễ em mà! Ba thực xấu! Đậu Đậu không đi đến nhà chú Trần!”

Nhóc con theo bản năng nghĩ đến chuyện lần đầu tiên lên tòa bị bắt buộc ở lại Trần gia, nghĩ lần này lại là chú Trần tìm mình chơi, làm ba tức giận.

Nhóc tuy rằng hiểu không phải chuyện kia, nhưng tính chất cũng như nhau.

Đường Thiên kinh ngạc lực lý giải ngoài ý muốn của con, cậu giật mình, vuốt ve đầu con, nhẹ giọng nói: “Nghe lời ba, phải nghe lời, bọn họ nói cái gì, con nghe cái đó, đừng chọc bọn họ tức giận…… Ba…… Ba không có bỏ lại Đậu Đậu, chỉ là có nguyên nhân rất đặc biệt, Đậu Đậu phải cùng ba tách ra một khoảng thời gian, ba nhất định sẽ đến đón Đậu Đậu về nhà.”

Đường Đậu Đậu trừng lớn mắt, quả thực không thể tin được mình thế nhưng thật sự nói đúng. Nhóc phẫn nộ, cắn một cái vào cổ tay Đường Thiên, lớn tiếng nói: “Con không đi con không đi! Con không đi! Con phải ở với ba! Con không đi đến nhà chú Trần!”

Đường Thiên bất chấp tay đau, vội vàng kéo tay con. Đường Đậu Đậu lại linh hoạt tránh đi, nhảy xuống đất, vừa chạy ra cửa chạy vừa hét: “Hu hu hu, ghét ba, ghét ba!”

Đường Thiên trong lòng quặn đau, chân trần đuổi theo ra ngoài.

Đường Quả Quả trên giường vươn đầu khỏi chăn, khuôn mặt nhỏ nhắn nghẹn đỏ bừng, mắt mở to, hoảng sợ nhìn chằm chằm trần nhà.

Đường Thiên đuổi tới phòng khách, Đường Đậu Đậu vừa kêu vừa khóc, “Chú Từ chú Từ ơi!”

Từ Thanh đang ở ban công gọi điện thoại hỏi Lí Minh Duệ, nghe thế liền hoảng sợ, vội vàng nói với người bên kia: “Lát nữa nói sau.” Sau đó cúp máy, Đường Đậu Đậu liền xô cửa ban công, vọt tới chân hắn, ôm đùi hắn liền ô ô ô bắt đầu khóc.

Từ Thanh luống cuống, vội vàng ngồi xổm xuống đỡ lấy vai nhóc, vừa thấy nhóc khóc thật, trên mặt hồng hồng, nước mắt không ngừng rời, thương tâm cực kỳ.

Từ Thanh sửng sốt, Đường Thiên đã đuổi tới, lo lắng nói: “Đậu Đậu!”

Đường Đậu Đậu hô một tiếng “ba xấu” liền trốn phía sau Từ Thanh. Đường Thiên một đầu mồ hôi bắt lấy nhóc, Đường Đậu Đậu vừa rơi nước mắt vừa trốn phía sau Từ Thanh, lại không cho cậu đụng.

Đường Thiên đuổi nhóc một chốc, đột nhiên không còn sức lực, cậu mỏi mệt dựa vào cửa ban công, thấp giọng nói: “Thầy Từ, anh ôm Đậu Đậu lại đây.”

Dứt lời liền xoay người đi vào phòng khách, ngồi xuống sô pha.

Từ Thanh nhìn nhìn, quay đầu lại xem Đường Đậu Đậu.

Đường Đậu Đậu lộ ra khuôn mặt khóc đến đỏ bừng, hoàn toàn không giống bộ dạng làm xấu khóc lóc om sòm. Từ Thanh không biết nên hỏi thế nào, đành yên lặng bế nhóc lên, sau đó đi đến sô pha ngồi xuống.

Đường Đậu Đậu vừa thấy Đường Thiên liền kinh thiên động địa rống lên, giãy dụa muốn trốn ra ngoài, miệng còn kêu gào: “Con phải bỏ nhà trốn đi! Ô ô ô, ba không cần Đậu Đậu! Đậu Đậu phải bỏ nhà trốn đi!”

Từ Thanh bị đồng ngôn đồng ngữ của nhóc chọc nhịn không được cười một chút, ngẩng đầu nhìn, liền thấy Đường Thiên vẫn là biểu tình hữu khí vô lực kia, không một chút dao động.

Đường Đậu Đậu kêu gào một lát, chỉ thấy Từ Thanh bị mình chọc cười. Nhóc con hít hít mũi, rụt rè dịch dịch đến trước mặt Đường Thiên, nhỏ giọng nói: “Ba ơi, con thực ngoan, con không bao giờ nghịch ngợm nữa. Ba đừng đẩy con cho chú Trần.”

Từ Thanh cả kinh, sắc mặt trắng bệch.

Đường Thiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm mặt con.

Đường Đậu Đậu nghĩ cậu đồng ý, liền vui sướng nhảy lên ôm mặt cậu, “chụt” một tiếng hôn lên má cậu, vui vẻ nói: “Yeah yeah yeah, ba tốt nhất!”

Đường Thiên lại đột nhiên nhắm mắt, hơn nửa ngày không mở.

Đường Đậu Đậu không rõ, chu môi chọc chọc cậu.

Trẻ con không hiểu, Từ Thanh lại thấy cả người Đường Thiên đang run lên, hắn đứng dậy ôm nhóc con đến bên cạnh, đè lại vai Đường Thiên, nhẹ giọng nói: “Đường Thiên, Đường Thiên?”

Đường Thiên cắn chặt răng, chậm rãi mở mắt, trong mắt đã ướt một mảnh, đỏ bừng.

Từ Thanh mở miệng, khàn giọng hỏi: “Đậu Đậu…… Phán cho Trần Tây Đông?”

Sắc mặt Đường Thiên trắng bệch, chậm rãi gật đầu.

Từ Thanh kinh ngạc vô cùng, đứng phắt dậy, vòng vo hai vòng, nói với cậu: “Luật sư kia không phải rất lợi hại sao? Cậu không phải cũng có mười phần nắm chắc sao? Sao Đậu Đậu lại cho hắn chứ, Minh Duệ cũng nói với tôi hai đứa bé đều phán cho cậu mà!”

Đường Thiên ngẩng đầu nhìn hắn, lại gục đầu xuống khẽ lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Thầy Từ, thầy đừng nói. Là tôi sai……  Tôi đánh mất Đậu Đậu.”

Từ Thanh lo lắng ấn vai cậu, gấp gáp nói: “Cậu không cho tôi nhúng tay, cậu không phải nói chứng cớ rất thuyết phục, Trần gia bên kia sẽ không trở tay được sao? Tại sao có thể như vậy chứ! Không đúng, rốt cuộc sao lại thế này a, Tiểu Thiên?”

Đường Thiên kể ra, nói chứng cứ cậu làm giả bị Trần Tây Đông tra được, nói thậm chí chuyện mình say rượu ở cùng một quán bar với Trần Tây Đông năm năm trước cũng bị bại lộ, rồi nói cậu mặc dù có chứng minh quan hệ huyết thống với bọn nhỏ, lại thủy chung không có dũng khí đứng ra nói chân tướng chân chính. Đường Thiên hận mình yếu đuối, hận mình vô lực, thậm chí hận mình lúc trước vì sao lại sinh con ra, làm mình hiện giờ lâm vào cục diện vô thố như vậy, hai đứa bé đều là cậu mười tháng hoài thai, vất vả sống qua mấy tháng dài đằng đẵng kia mà sinh ra, bọn chúng là long phượng thai, là anh em ruột chỉ kém có mười giây, bọn chúng sao có thể tách ra, sao có thể tách ra a!

Đường Thiên đã hơn một lần thống hận thân thể mình, giờ khắc này cậu quả thực hận không thể lúc trước nhẫn tâm bỏ hai đứa bé, cũng tốt hơn thống khổ như bây giờ.

Đường Đậu Đậu thấy ba trầm mặc, ngồi xổm trên mặt đất ngửa đầu thật cẩn thận đánh giá vẻ mặt cậu.

Nhưng là…… Đường Thiên cúi đầu nhìn mặt con trai. Nhưng là, cậu lại thế nào nhẫn tâm, nếu lúc trước xoá sạch bọn chúng, thì làm sao có được bốn năm cuộc sống cha con tốt đẹp mà phong phú chứ. Hai đứa bé là bảo bối của cậu, là thiên sứ ông trời ban tặng cho cậu, làm cậu từ sau khi cha qua đời, là liều thuốc chữa khỏi cùng ánh dương quang chiếu sáng cuộc sống suy sụp của cậu, cậu như thế nào bỏ được a……

Môi Đường Thiên run run, không thể nói nên lời.

Đường Đậu Đậu tuy còn nhỏ nhưng rốt cục cũng nhìn ra không đúng. Nhóc chậm rãi đứng lên, hung hăng nhìn chằm chằm Đường Thiên, không được ba vui cười an ủi như trước, nhóc rốt cục mím chặt môi, mắt một lần nữa đỏ lên, dậm chân một cái quay người lại chạy vào phòng ngủ, lại học Đường Thiên khóa trái cửa.

Từ Thanh kinh hô một tiếng muốn đứng dậy đuổi theo, Đường Thiên khàn khàn tiếng nói: “Thầy Từ, đừng đi.”

Từ Thanh có chút gấp, nói: “Nhưng mà……”

Ánh mắt Đường Thiên có chút mê man, nhẹ giọng nói: “Đừng đi.”

Từ Thanh nhìn cửa phòng ngủ đóng chặt, cuối cùng thở dài, ngồi xuống cạnh cậu, nói: “Đậu Đậu cấp Trần Tây Đông, vậy Quả Quả cho cậu sao?”

Ánh mắt Đường Thiên có chút tan rã, trầm giọng nói: “Ừ……”

Từ Thanh có chút không biết nên nói thế nào, chậm rãi nói: “Rốt cuộc sao lại thế này? Cậu không phải nói hai đứa bé sẽ phán cho cậu sao? Sao mỗi người một đứa vậy?”

Đường Thiên hoạt kê, trầm mặc lắc đầu, không nói lời nào.

Tâm tình Từ Thanh cũng trùng xuống, nói: “Vậy…… Có nói khi nào tới đón đứa nhỏ không?”

Đường Thiên rốt cục lên tiếng, chậm rãi nói: “Trong vòng 3 ngày.”

Từ Thanh “A” một tiếng, khổ sở nói: “Nhanh như vậy sao.”

Đường Thiên thở ra một hơi, đứng lên miễn cưỡng cười, nói: “Trong khoảng thời gian này làm phiền anh, thầy Từ, qua khoảng thời gian này tôi sẽ dọn ra ngoài.”

Từ Thanh cả kinh, nói: “Dọn ra ngoài? Cậu không trở về G thị sao?”

Đường Thiên lắc đầu, nói: “Không trở về. Ở đây cuộc sống cũng rất tốt, chờ tôi tìm được phòng sẽ cho anh địa chỉ.”

Từ Thanh há miệng nói không ra lời, cuối cùng chỉ đành vỗ vỗ vai cậu, thương cảm nói: “…… Được rồi. Cậu ở bên này, chúng ta liền xa nhau rất nhiều. Tìm phòng được rồi nhất định phải nói cho tôi biết, còn có số di động ở A thị, nếu đổi cũng phải nói với tôi, tôi có thời gian sẽ đến thăm cậu với…… với đứa nhỏ.”

Mắt Đường Thiên chớp chớp, “Ừ, cám ơn.”

Từ Thanh thở dài, hôm nay không biết đây đã là lần thứ mấy, hắn đứng dậy đi vào bếp, nói: “Tôi biết cậu có rất nhiều chuyện không thể nói với tôi, nhưng là tôi tin tưởng cậu. Đến đây đi, rửa mặt kêu Đậu Đậu Quả Quả đến ăn cơm, đừng để bọn nhỏ đói bụng.”

Đường Thiên miễn cưỡng cười, nói: “Ừ.”

———-o0o———-

Lời tác giả: Thở! Dài! Một! Phát!

Ờm, mọi người không nên nhảy qua đoạn này, xin cho lão mẹ tôi lặp lại một lần nữa. Bởi vì buổi chiều dùng di động đánh một đoạn comment dài nhưng bị nuốt hết, vậy nên bây giờ ở trong này nói lại một chút, sẽ giải thích hết mấy nghi vấn phía trước của các độc giả.

[Vấn đề của người thứ nhất]: Có độc giả rất không hiểu việc tòa án phán hai người mỗi người một đứa nhỏ. Ở đây tôi nói một chút, không biết là văn chương của tôi có vấn đề, hay là năng lực lý giải của cá nhân tôi có vấn đề. Đường Thiên ở phiên tòa đầu tiên ngụy tạo chứng cứ đều bị Trần Tây Đông nhất nhất phủ định ở phiên tòa thứ hai, hơn nữa còn trình cho quan tòa, nói cách khác Đường Thiên ngụy tạo chứng cứ là thật. Mà về mặt pháp luật, ngụy tạo chứng cứ mặc dù không nghiêm trọng như phạm tội, nhưng tính ảnh hưởng rất lớn, thậm chí là phải bị xử phạt, chỗ này trong truyện có chút mơ hồ hóa, mà Đường Thiên nói dối trước mặt quan tòa, ngụy tạo chứng cứ, cho dù cậu ta cùng hai đứa bé có bốn năm tình cảm nuôi nấng, thậm chí quan hệ huyết thống, nhưng mấy điểm bại lộ kia đều là trí mạng, ảnh hưởng nghiêm trọng. Mà tôi cho rằng, trên tòa án, bất luận là ai, ngụy tạo chứng cớ hơn một lần (Đường Thiên đại khái tất cả chứng cứ đều là giả tạo, trừ bỏ bản xét nghiệm huyết thống), về mặt pháp luật mà nói, đều không có khả năng thuận lợi đào thoát. Tới đoạn này, tôi thậm chí cảm thấy tác phẩm của mình không hề động đến một chút pháp luật nào nói về sai lầm này của Đường Thiên, đã là tiểu bug rồi, mà cuối cùng làm ra một lý do “Bởi vì có quan hệ huyết thống, cho nên tội danh ngụy tạo chứng cứ, nói dối v…v… trước đó, đều có thể xem nhẹ”, mà phán cho mỗi người một đứa, này đã là bàn tay vàng thật to rồi!

Văn chương tuy rằng là hư ảo, nhưng cá nhân tôi vẫn cảm thấy không thể quá thoát ly sự thật, đương nhiên là có độc giả không ủng hộ, tôi cũng không có biện pháp, ít nhất tôi cho rằng xử lý như vậy là không có vấn đề, cũng không tồn tại vấn đề logic.

Mà có một độc giả nói vụ kiện của hai người bạn của cô ấy kia, cùng với vụ này của Đường Thiên căn bản không cùng một tính chất. Vụ kiện kia chỉ có một vết đen là “Mẹ buộc con ở trên tòa nói muốn ở với mình”, mà điểm này thậm chí không bị quan toà phát hiện, cũng căn bản không cấu thành ngụy tạo chứng cứ gì đó, mà tính chất của vụ Đường Thiên nghiêm trọng hơn rất nhiều.

[Vấn đề của người thứ hai]: Về vấn đề HE. Đầu tiên chủ đề của truyện chính là tranh con, hai người cha tranh con. Mà căn cứ vào tác giả là HE đảng, vô luận tranh giành thành cái dạng gì đều phải Happy Ending, cho nên truyện này nhất định là HE. Về phần HE như thế nào, nguyện ý tin tưởng liền tiếp tục theo, không muốn tin, chết sống cho rằng truyện này phải BE, tôi cũng không có biện pháp. = =

[Vấn đề của người thứ ba]: Về chuyện Đường Thiên ở trên tòa dứt khoát nói thẳng chính mình sinh ra hai đứa bé để giành quyền nuôi nấng, biểu tình của tôi chỉ có “= =”

Tôi muốn ngửa mặt lên trời rít gào: suy nghĩ của tôi đã thoát ly độc giả nhiều như vậy sao?????

Ai, xin cho tôi lại lải nhải một câu, tác phẩm này tuy là một bộ sinh tử văn không thực tế, nhưng nó cũng phải đề cao tính chân thật a. Chẳng lẽ một người đàn ông, ở trên tòa nói: “Đây là con tôi sinh, tôi mười tháng hoài thai sinh ra” như vậy thực bình thường, thực bình thường sao? Nếu mọi người nhất định phải nói là bình thường mà còn thông hiểu, tôi cũng…… bó tay.

Thế nhé, hẳn là đều giải thích hết rồi. Nếu còn vấn đề gì hãy comment ngay phía dưới, những comment giống mấy vấn đề ở trên tôi sẽ không nhất nhất giải thích nữa.

Cuối cùng, khẩu vị mỗi độc giả bất đồng, lực lý giải bất đồng, tôi chỉ có thể giải thích thế này thôi, nếu nhận thức vẫn tiếp tục bất đồng, tôi cũng chịu, cũng không thể căn cứ khẩu vị của độc giả mà sửa lại.

Thêm nữa, đừng chê tôi dong dài, tốt nhất vẫn là xem một chút. = =

Mặt trên xem như kết thúc phần 1 của Đoạt Tử, phía dưới bắt đầu nói về việc hai ba ba làm sao xuất hiện cùng nhau, hơn nữa phát triển tình cảm quỷ dị, bắt đầu câu chuyện sinh Tiểu bao tử thứ ba. ╮(╯▽╰)╭

Bài trước
Bài sau
Để lại bình luận

8 phản hồi

  1. Nữa đêm đọc truyện mà chùm mền khó như nhỏ mới thất tình ╭(╯^╰)╮ cám ơn chủ nhà nhiều nhiều ^3^

    Like

    Trả lời
  2. Nhiều lúc thấy ghét Trần Tây Đông:))

    Liked by 1 person

    Trả lời
    • Shu

       /  15.02.2016

      Ghét quá ấy chứ, nhưng may mấy chương sau Đông ca lại ghi điểm lại nên cũng can bằng😀

      Liked by 1 person

      Trả lời
      • hi hi đọc mà thương Đường Thiên nuôi con vất vả giờ còn phải tranh chấp:)) Chờ chủ nhà up tiếp những chương sau để bớt ghét TTĐ:))

        Like

        Trả lời
        • Shu

           /  15.02.2016

          Cứ ghét tiếp đi b, đáng mà =))))))

          Liked by 1 person

        • Truyện này rất mới lạ ở chỗ hai ông bố tranh con rồi mới bắt đầu yêu nhau, khác biệt so với những truyện mà mình đã từng đọc:)) Chủ nhà nhớ sớm tung ra chương mới nha, hôm trước vào thấy chủ nhà tung 1 loạt vui tung trời luôn:))

          Like

  3. hay quá đi A O A mong chương mới của chủ nhà

    Like

    Trả lời
  4. cầu chủ nhà quay lại đó hu hu :((((

    Like

    Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: