Đoạt tử 69

kise_sleeping_by_cherry_freckle-d5dkh5g

Chương 69

Đường Thiên đứng phắt dậy, nóng nảy nói: “Vì sao?”

Quan tòa nhìn cậu, luật sư phía sau Đường Thiên đứng lên kéo cậu lại, nói: “Không có dị nghị gì.”

Đường Thiên lộ vẻ mặt kinh sợ, run rẩy môi nhìn luật sư.

Trên tòa mỗi một lời nói hành động đều bị hạn chế, hơn nữa sẽ ảnh hưởng đến kết quả phán quyết. Đường Thiên không hiểu chuyện này, lại càng không hiểu vì sao hai đứa bé bị phân cho mỗi người một đứa! Rõ ràng cậu cũng là cha ruột bọn chúng, hơn nữa còn nuôi nấng bọn chúng bốn năm!

Luật sư thở dài, sau khi kéo cậu xuống, nhỏ giọng nói: “Đường tiên sinh tin tưởng tôi, kết thúc trước đã rồi nói sau.”

Đường Thiên đảo mắt, nhìn hắn hồi lâu. Luật sư này đi theo cậu từ phiên tòa đầu tiên, từ đầu nói nguyên do, đến lúc sau phân tích, tìm chứng cớ, đều là cậu và luật sư cùng nhau hoàn thành.

Đường Thiên đứng ngây người một lúc lâu, cuối cùng cụp mắt, gật gật đầu.

Luật sư thở dài nhẹ nhõm một hơi, vội vàng nhìn biểu tình quan tòa. Cũng may quan tòa cùng bồi thẩm viên không có ý muốn truy cứu.

Mà Trần Tây Đông bên kia đầu tiên là chấn vài giây, sau đó là vui mừng. Xác thực mà nói là chú Nghiêm thập phần vui vẻ, vụ kiện này từ lúc mở phiên tòa đến bây giờ đã qua hai tháng, mà khi Đường Thiên nói có thể làm xét nghiệm DNA, Nghiêm Phượng Minh cùng bố Trần mẹ Trần đều cho rằng kết quả kiểm tra của Trần Tây Đông và hai đứa bé xảy ra vấn đề, tỷ lệ sai lầm là một phần ngàn.

Không khí Trần gia ngột ngạt suốt. Mà kết quả ngoài dự đoán mọi người, đúng là hai người mỗi người một đứa nhỏ. Nghiêm Phượng Minh không khỏi cảm thán, may mắn là hai đứa con, nếu là một đứa, như vậy…… Cả hai đều là cha ruột, vậy quan tòa còn muốn đánh tới khi nào?

Nghiêm Phượng Minh cũng giống quan tòa cùng tất cả nhân viên công tác ở đây, đối với kết quả này kinh ngạc lại nghi hoặc. Kết quả xét nghiệm của Trần Tây Đông và Đường Thiên giống nhau như đúc, Đậu Đậu và Quả Quả lại có hai người cha.

Nhưng Nghiêm Phượng Minh biết đây dù sao cũng là trên tòa, ông không nên có hành động gì thất lễ, liền nuốt xuống nghi vấn, cẩn thận nghe phần tuyên án sau của quan tòa.

Mặt mày Trần Tây Đông vẫn thâm trầm, sắc mặt thản nhiên nhìn không ra suy nghĩ. Đối với kết quả phán quyết không biểu hiện ra thất vọng, cũng không có cao hứng.

Nguyên cáo, bị cáo song phương không có dị nghị, quan tòa tuyên án tiếp, quyền nuôi nấng Đường Đậu Đậu về Trần Tây Đông, quyền nuôi nấng Đường Quả Quả về Đường Thiên.

Chờ quan tòa đọc xong bản tuyên án dài dòng, khi tuyên bố chấm dứt, Nghiêm Phượng Minh mới thở phào. Đường Đậu Đậu hôm nay có thể quay về Trần gia rồi.

Nhân viên công tác thu thập giấy tờ, Đường Thiên cùng Trần Tây Đông hai bên rời khỏi tòa án.

Đường Thiên từ sau khi đọc kết quả vẫn lăng lăng, quan tòa tuyên bố chấm dứt còn ngồi ở trên ghế thất thần. Luật sư không đành lòng, nâng cậu dậy, chậm rãi đi ra ngoài, vừa đi vừa thấp giọng nói: “Đường tiên sinh cậu đừng thương tâm. Về mặt pháp luật mà nói, Tiểu Quả Quả có thể phân cho cậu đã là tốt lắm rồi. Hơn nữa…… Tôi phải nói với cậu một chút, nếu cậu không làm xét nghiệm kia với bọn nhỏ, kết quả phán quyết vừa rồi cậu không chỉ một đứa nhỏ cũng lấy không được, chỉ sợ còn bị truy cứu xử phạt.”

Đường Thiên ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt vẫn là kinh ngạc.

Luật sư thở dài, nói: “Tôi biết cậu hiện tại trong lòng khổ sở. Nhưng là ở phiên tòa đầu tiên tất cả bằng chứng chúng ta đưa ra cơ bản đều là giả, bên nguyên cáo cũng nhất nhất phủ định, chỉ điểm này mà nói, cậu không có khả năng an toàn từ bên trong đi ra.”

Mà duy nhất có thể xóa đi những việc cậu làm đó là quan hệ huyết thống của cậu và hai đứa bé, cùng với ở phiên tòa đầu tiên hai đứa bé bày ra ỷ lại cùng yêu thích cậu ở trên tòa, còn có lời làm chứng ba cha con tình cảm thân mật của mấy người hàng xóm.

Mấy chuyện này cũng không phải giả, cho nên Đường Thiên có thể có được quyền nuôi nấng một đứa nhỏ. Vụ kiện này không phải vợ chồng tranh đoạt quyền nuôi nấng bình thường, tính đặc thù của nó cũng quyết định trình tự không giống với những án kiện dân sự trước đó, pháp luật coi trọng công bằng, nhưng khi công bằng không có tác dụng, thì chính là phán đoán cùng cân nhắc của con người.

Đường Thiên trong khoảng thời gian này có hiểu biết nhiều nhưng dù sao cũng không phải xuất thân chuyên nghiệp, đối với hiểu biết pháp luật cũng là phiến diện, cậu trước đó không nghĩ tới mấy chứng cớ này sẽ bị Trần Tây Đông tra được chân tướng, cũng không nghĩ tới chuyện này sẽ bị đưa ra ánh sáng, liền cũng không đoán trước sau khi bị đưa ra ánh sáng cậu sẽ bị xử phạt.

Đường Thiên không nghĩ quá nhiều, cậu thậm chí không nghe nội dung quan tòa nói phía sau, trong đầu cậu vẫn luôn hồi tưởng mấy lời: “Người giám hộ Đường Việt Nhiên là Trần Tây Đông, người giám hộ Đường Hân Nhiên là Đường Thiên.”

Đậu Đậu cấp Trần Tây Đông, Quả Quả ở lại bên cạnh cậu.

Đích xác, dựa theo hành động của cậu, về mặt pháp luật mà nói, cậu có thể lấy được một đứa nhỏ cũng là tốt lắm rồi. Chính là…… Đường Thiên nhắm mắt, cậu sao lại khó chịu như vậy chứ. Đậu Đậu tính cách như thế, người Trần gia hiện tại nhìn thấy đáng yêu, nhưng sau này bọn họ quen rồi, hiểu biết, còn có thể yêu nhóc, sủng nhóc như vậy không?

Đường Thiên cả người khó chịu, quả thực không dám nghĩ tiếp. Đậu Đậu tính tình xảo quyệt, ngày thường hay gào to, bất mãn liền hò hét, dù là Đường Thiên nuôi nấng nhóc cũng có đôi khi tức giận đến mức lôi ra đánh mông, huống chi là người Trần gia chỉ có một tầng quan hệ huyết thống dối trá, mà không có cuộc sống tình cảm lâu dài?

Đường Thiên khổ sở nói không nên lời, đi ra pháp viện, ánh mặt trời chiếu tới, cậu thậm chí bị đâm đến lung lay một chút, suýt nữa ngã xuống cầu thang.

Luật sư vội vàng đỡ lấy cậu, lo lắng hỏi: “Đường tiên sinh, cậu có khỏe không?”

Đường Thiên đè trán, quay đầu nói: “Cám ơn anh, Kỷ luật sư, anh đi trước đi, tôi một mình trở về là được.”

Ánh mắt luật sư dao động trên người cậu, cuối cùng thở dài nói: “Pháp luật nói nhân tình, cũng không nói nhân tình. Nhưng vô luận nói thế nào, kết quả phán quyết cuối cùng đều công bằng. Đường tiên sinh cảm giác trong lòng cậu, tôi hiểu. Nhưng là, chúng ta vẫn đừng đấu với pháp luật, dù sao…… Nhược điểm của chúng ta đều bị đối phương nắm, không phải sao?”

Đúng vậy, sao lại không phải chứ. Cậu là cha bọn nhỏ, Trần Tây Đông cũng là cha bọn chúng, hai người đều được y học thừa nhận. Mà cậu ở hai phiên tòa trước đưa ra chứng cớ 80% là giả, trừ bỏ nói Trần Tây đông sinh hoạt cá nhân hỗn loạn, nghi là đồng tính luyến ái là thật, mặt khác thật sự gần như đều là một tay cậu tạo ra.

Cậu không bị xử phạt, lại mất đi một đứa con.

Đường Thiên lòng tràn đầy chua xót, mờ mịt nhìn ánh nắng, lại có cảm giác không cách nào chấp nhận. Cậu không muốn về nhà, không muốn rời đi, thậm chí không muốn tới chỗ Từ Thanh đón Đường Quả Quả.

Cậu nghĩ quá ngây thơ, những hành động cậu làm vội vàng cuối cùng bại lộ trên tòa án vô tình, đối phương như một con quỷ có vô số nanh vuốt, lôi hết tất cả bí mật cậu giấu ở trong lòng, từng chút một nhổ ra, bại lộ dưới ánh mặt trời, làm cậu máu tươi đầm đìa.

Đường Thiên nhịn không được cả người đổ mồ hôi lạnh, cậu đập nồi dìm thuyền làm đủ chuyện, lại vẫn bị mất một đứa con.

Đường Thiên hoảng hốt đi, cúi đầu nước mắt rơi ra, cả đầu đau như có hàng trăm cây búa gõ gõ, làm cậu thật muốn choáng váng ngã xuống, sau đó ở trong mộng vĩnh viễn không tỉnh lại. Trong mộng cậu có hai bảo bối thực đáng yêu, ba người bọn họ từ trong bụng ba đã biết nhau, sau đó sinh ra, sau đó lớn lên, thẳng đến có một ngày Đường Thiên già đi, hai tiểu bảo bối đều thành gia lập nghiệp, ngày lễ ngày tết đến thăm ông già cậu đây.

Đường Thiên nhắm mắt, cảm thấy nếu luôn là mộng thì thật tốt. Hoặc là, chờ tỉnh mộng, Đậu Đậu cùng Quả Quả đang ghé vào giường nhéo mũi cậu gọi cậu dậy nấu cơm, không có tòa án, không có quan tòa, không có Trần Tây Đông……

Không có hết thảy, ba người bọn họ yên lành sống. Thật tốt.

Đường Thiên mím chặt môi, hận không thể hô to một tiếng, hoặc là đụng vào chiếc xe phóng nhanh. Cậu vô cùng khổ sở, đi đến ven đường cũng không phát hiện, chờ khi bừng tỉnh, tiếng phanh gấp chói tai đã gần trong gang tấc, Đường Thiên ngây người, đột nhiên có loại lỗi giác thật sự ở trong mộng, nhưng giây tiếp theo thân thể cậu bị kéo mạnh trở về, lảo đảo thiếu chút nữa ngã xuống đất.

Đường Thiên đang mơ mình ở trong mộng, gần như phẫn nộ xoay người muốn đi chất vấn, lại nhìn thấy mặt đối phương, tất cả tình tự đều biến mất, trong nháy mắt đầu óc trống rỗng, cái gì cũng nghĩ không ra.

Trần Tây Đông cau mày nhìn cậu, nói: “Đi đường không nhìn xe sao?”

Đường Thiên nhìn anh chằm chằm, không nhúc nhích. Nghiêm Phượng Minh đuổi theo phía sau, chạy thở hồng hộc.

Trần Tây Đông buông tay ra, nói: “Nhìn gì vậy?”

Đường Thiên xoay chuyển tròng mắt, chậm rãi nói: “Không nhìn gì cả.” Sau đó xoay người liền đi, cậu không muốn nhiều lời với người này, dù là một giây.

Trần Tây Đông nhìn bóng cậu, đột nhiên nói: “Xét nghiệm DNA của cậu với bọn nhỏ sao cũng là cha con ruột vậy?”

Đường Thiên hơi ngừng bước, không xoay người lại, lạnh lùng nói: “Chuyện này anh nên đi hỏi bác sĩ!”

Trần Tây Đông tiến lên hai bước, đi đến trước mặt cậu, bình tĩnh nói: “Pháp luật cùng y học không thể giải thích, tôi cũng không tin. Trên đời này không có chuyện giả dối hư ảo như vậy, một người chỉ có một cha, mà Đậu Đậu và Quả Quả lại đồng thời có quan hệ huyết thống với cả cậu và tôi, Đường tiên sinh, tôi nghĩ cậu phải rõ ràng hơn so với quan tòa và bác sĩ chứ?”

Đường Thiên trừng lớn mắt, có trong nháy mắt thậm chí hoài nghi người này biết được bí mật của cậu, thấy rõ hết thảy.

Đường Thiên nhanh chóng dời tầm mắt, ổn định tâm thần, nói: “Đông thiếu lời này kỳ quái, mang tôi đi làm kiểm nghiệm chính là nhân viên pháp viện, tôi có thể nào động tay động chân? Huống hồ……” Cậu ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn thẳng Trần Tây Đông, nói: “Đông thiếu cũng đừng tự cho là đúng như vậy, trên đời này chuyện giả dối hư ảo có nhiều, chính là anh vĩnh viễn sẽ không biết!”

Lời này nói có chút khó hiểu, trong lòng Đường Thiên phừng phực lửa, không muốn qua lại nhiều với người này, nói xong liền không nhìn biểu tình của đối phương, xoay người bước đi, đến cuối cùng thậm chí còn chạy nhanh, ở ven đường bắt taxi rời khỏi.

Trần Tây Đông nhìn không ra biểu tình, nhìn chằm chằm chiếc xe chở Đường Thiên một lúc lâu, lúc này mới xoay người nói: “Đi thôi, chú Nghiêm.” Tòa án phán quyết trong vòng 3 ngày Đường Việt Nhiên quay về Trần gia, Trần Tây Đông ngồi vào xe, nhưng không mở miệng nói khi nào đi đón con.

 

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: