Đoạt tử 68

52c8eec70f9c6a7b5c5265aa2b65d1d1_480

Chương 68

Đường Thiên khi về đến nhà, Từ Thanh đang cho hai đứa bé ăn cơm, nghe tiếng động quay đầu lại nhìn cậu.

Đường Thiên không hiểu sao có chút chột dạ, cởi giầy đi qua, nhìn cơm trên bàn, cười nói: “A ~ thơm quá nha! Đói chết mất!”

Từ Thanh liếc mắt nhìn cậu, chung quy nhịn không được, nói: “Còn biết trở về sao? Cậu có biết tôi gọi cho cậu bao nhiêu cuộc không hả, có bao nhiêu lo lắng cho cậu? Tiểu Thiên……”

“Tôi biết tôi biết.” Đường Thiên vội không ngừng ngắt lời hắn, cười nói: “Tôi biết, thầy Từ. Thực xin lỗi, lần sau sẽ không như vậy.” Chờ chuyện này xong, cậu sẽ không ở G thị nữa.

Đường Thiên thở dài, một lần nữa lên tinh thần, mềm giọng nói: “Thầy Từ, bới cho tôi bát cơm nào.”

Từ Thanh bất đắc dĩ nhìn cậu một cái, đứng dậy đi lấy bát đũa.

Đường Thiên chen chen ngồi vào giữa hai đứa bé, đoạt đũa của Đường Đậu Đậu, nhanh chuẩn ác gắp một miếng cá thơm, ăn một miếng, tán thưởng nói: “Thật ngon!”

Từ Thanh cầm bát đũa đi tới, sửng sốt ngớ ra, đành đưa đũa đặt lên chén nhỏ của Đậu Đậu.

Đường Đậu Đậu từ lúc lão ba nhóc vào cửa chưa hề ngẩng đầu, tiểu tử kia trong lúc trầm mê mỹ thực từ trước đến nay đều là lục thân không nhận. Lúc này đang ăn ngon, lão ba ác ma đột nhiên cướp đũa của nhóc, cảm giác kia cứ như đoạt đồ ăn trong miệng nhóc vậy.

Đường Đậu Đậu phản ứng lại liền phẫn nộ, ngao ô một tiếng nhào lên, ôm lấy thắt lưng Đường Thiên, khóc lóc om sòm lăn lộn kêu to: “Của con của con của con!!!!”

Còn có xu thế muốn lấy miếng thịt Đường Thiên đang nhai trong miệng ra.

Đường Thiên vừa không chú ý suýt nữa bị nghẹn, vội vàng nhận nước Từ Thanh đưa qua, nuốt thịt xuống, một tay kéo Đậu Đậu từ trên người xuống, nghiêm túc nói: “Ba chính là ba, của con cũng là của ba, hiểu không?”

Đường Đậu Đậu há hốc mồm, tỏ vẻ nghe không hiểu.

Đường Thiên bình tĩnh gắp một miếng sườn, nói: “Ý là lão ba muốn làm gì thì làm, muốn ăn gì thì ăn, muốn cướp của con liền cướp.” Cuối cùng còn lửa cháy đổ thêm dầu bỏ thêm một câu: “Hiểu rồi chứ.”

Bạn nhỏ Đường Đậu Đậu bốn năm nhân sinh tới nay lần đầu tiên bị lão ba chấn trụ, xác thực nói là ngốc lăng. Tiểu tử kia nghĩ ngược nghĩ xuôi cũng nghĩ không ra từ gì hình dung lão ba da mặt dày này. Nhóc con ủy khuất bĩu bĩu môi, phụng phịu nói: “Ba thực xấu.”

Tay gắp đồ ăn của Đường Thiên ngừng một chút, biểu tình cũng kỳ lạ nhạt xuống.

Từ Thanh vội vàng đứng dậy ôm Đậu Đậu đến cạnh mình, cười nói: “Đến, đến, chú Từ gắp cho con, bảo bối muốn ăn gì nào, chú gắp cho.”

Đường Đậu Đậu lần đầu gặp lão ba xấu như vậy, hơn nữa còn xấu không báo trước. Tiểu tử kia thế nhưng lại không thuận theo, tránh khỏi lòng Từ Thanh tiếp tục ồn ào: “Ba thật xấu mà! Hừ hừ!”

Từ Thanh đau đầu, muốn bịt miệng nhóc. Nhưng nhìn sắc mặt Đường Thiên lại thấy không cần làm điều thừa.

Đường Thiên trừng mắt nhìn, chậm rãi buông đũa.

Từ Thanh một hơi nghẹn ngay ngực, muốn khuyên giải an ủi. Ai ngờ Đường Thiên chỉ lạnh lùng vài giây, liền nhanh chóng khôi phục khuôn mặt tươi cười, một lần nữa cầm lấy đũa tiêu diệt hết mấy món thịt Đường Đậu Đậu thích ăn.

Đường Đậu Đậu và Từ Thanh trợn mắt há miệng trừng cậu, song song nói không ra lời.

Mà Tiểu Quả Quả cảm giác tồn tại vẫn luôn rất thấp lại thập phần bình tĩnh ăn của mình, thậm chí khi Đường Thiên gắp cho cô nhóc một miếng rau, còn nhỏ giọng nói cám ơn.

Đường Đậu Đậu hỏng mất, mở lớn miệng tính hò hét.

Đường Thiên vẫn bảo trì khuôn mặt tươi cười đột nhiên liếc mắt nhìn nhóc, tiểu tử kia lập tức sợ tới mức ngậm miệng.

Đường Thiên bỏ đồ ăn vào trong miệng, thản nhiên nói: “Ngồi lại đây, tự mình ăn.”

Đường Đậu Đậu thật cẩn thận từ trên người Từ Thanh nhảy xuống, vặn vẹo uốn éo dịch qua, thập phần không tình nguyện ngồi bên cạnh Đường Thiên, lại rất là ấm ức ăn cơm.

Đường Thiên ăn nhạt như nước ốc, trên mặt biểu tình tự nhiên, trong lòng lại khổ sở không thôi. Cậu khe khẽ thở dài, vỗ một chút lên mông nhỏ của con, nói: “Ăn cơm đàng hoàng.”

Ăn cơm ngon, không được nghịch ngợm, không được ghét ba. Ba trả giá cho các con nhiều như vậy, các con sao có thể ghét ba chứ.

Đường Thiên đột nhiên mất hết khẩu vị, biết rõ Đường Đậu Đậu chỉ là tính cách hồ nháo, lời nói cũng là lời trẻ con. Nhưng cậu lại cảm thấy ngực đau vô cùng, toàn bộ thần kinh cùng tình cảm thời khắc này thập phần mẫn cảm, một tí ti đau khổ cùng thất vọng cũng lập tức phóng đại rất nhiều lần, làm cậu khổ sở.

“Tôi ăn no rồi, thầy Từ anh xem bọn chúng, từ từ ăn.” Đường Thiên buông đũa, vẫn duy trì khuôn mặt tươi cười. Đứng dậy đẩy ghế rời đi.

Nhưng là sau khi xoay người, ý cười trên mặt đã không thấy tăm hơi, chỉ còn lại chua xót bất đắc dĩ.

Từ Thanh nhíu mi, xoay Đậu Đậu lại, nói: “Nhìn đi đâu vậy con? Ba con ăn no rồi, con phải mau ăn nhanh, ăn xong rồi đi ồn ào ba con.”

Đường Đậu Đậu cũng nhíu mày, rốt cục buông đũa, nhỏ giọng hỏi: “Ba bị đau sao? Tức giận sao? Ưm…… Đậu Đậu phải đi xin lỗi ba.”

Từ Thanh sửng sốt một chút, lập tức xoa xoa đầu nhóc, cười nói: “Không có. Ba sao lại tức giận Đậu Đậu chứ. Con xem Quả Quả kìa, em ăn thật ngoan. Đậu Đậu sau này cũng phải nghe lời như em gái nha.”

Đường Đậu Đậu mười phần chịu phục, nhỏ giọng nói: “Con chỉ là hoạt bát nha!”

Từ Thanh buồn cười, không biết nhóc con này học được từ đâu.

“Ừ ừ, con với em gái ngoan như nhau.” Từ Thanh bất đắc dĩ nói.

“Ừm, ừm.” Đường Đậu Đậu lúc này mới vừa lòng há to miệng, ùm một tiếng bỏ thịt kho tàu vào.

* * *

Đường Thiên trở về phòng, nơi này là căn hộ của Từ Thanh, Từ Thanh hai ngày trước sau khi tới đây liền kéo cậu với hai đứa bé tới, nói là mình có một căn hộ, đến đó ở. Đường Thiên lúc này mới đi theo tới.

Trong phòng tối đen, cậu không bật đèn. Lần mò đi đến trước cửa sổ, đây là tầng mười một, cậu tựa vào trước cửa sổ nhìn phong cảnh phía dưới.

Đèn đường rực rỡ tỏa sáng, ánh đèn nê-ông lấp lánh, xe cộ như vệt sáng trắng xuyên qua từng ngóc ngách của thành phố, giống một cảnh quay chậm.

Xinh đẹp, mê người như vậy. Đó là thành phố rất nhiều người hướng tới để đạt thành công, Đường Thiên lại vào năm năm trước hốt hoảng từ nơi này trốn đi, lại vào năm năm sau không thể không trở lại nơi này.

Cậu kê trán trên cửa thủy tinh, thở một hơi. Trên thủy tinh ấn ra sương trắng, cậu vươn tay viết Đậu Đậu, lại viết Quả Quả lên đó, cuối cùng ở bên giữa còn vẽ một người cha.

Cậu nhìn mấy chữ xiêu vẹo kia. Như vậy mới là nhà a, bảo bối của ba, con của ba. Sao có thể để các con bị cướp đi chứ.

Đường Thiên hít sâu một hơi, kéo màn lại, quay về mở đèn bàn, sau đó ngồi xuống mở ra laptop, cẩn thận tự hỏi.

* * *

Một tuần qua rất nhanh, Đường Thiên và Trần Tây Đông đúng giờ xuất hiện ở cửa pháp viện.

Đường Thiên vào bốn ngày trước được nhân viên pháp viện đưa đến bệnh viện quân khu làm xét nghiệm DNA, dùng chính là tóc hai đứa bé. Kết quả kiểm tra cậu không biết, đợi đến lúc mở phiên tòa mới công bố.

Bộ dạng Đường Thiên không chật vật đào tẩu như lần trước, cậu gần như tự tin tiêu sái đến tòa án, chạm mặt Trần Tây Đông.

Lần này chỉ có Trần Tây Đông cùng Nghiêm quản gia đến. Trần Tây Đông nhìn nhìn phía sau Đường Thiên, thản nhiên nói: “Đường tiên sinh này lại là tìm ra phương án gì đây?”

Đường Thiên cong môi cười, nói: “Nhờ phúc Đông thiếu. Phương án nhưng thật ra chưa nói tới, chỉ là cam đoan có thể giành được quyền nuôi nấng thôi.”

Trần Tây Đông cũng mỉm cười, nói: “Đường tiên sinh hình như thực tự tin?”

Đường Thiên sửng sốt một chút, lập tức nói: “Tự tin thật không có. Chỉ là đưa ra sự thật thôi. Dù sao…… Trên tòa coi trọng không phải là sự thật sao? Đông thiếu đây chính là anh dạy cho tôi mà.”

Sắc mặt Trần Tây Đông hơi đổi, Đường Thiên xoay người đi vào trong, nói: “Đông thiếu nên nghĩ làm sao trấn an hai vị nhà anh đi.”

Nói xong liền đi. Trần Tây Đông trầm mắt, Nghiêm Phượng Minh ở phía sau lo lắng nói: “Thiếu gia, cậu ta sẽ không……”

Trần Tây Đông híp mắt nhìn bóng dáng Đường Thiên, chậm rãi nói: “Xét nghiệm DNA sẽ không sai lầm, bên chú Phùng không phải cũng đi xác nhận rồi sao?”

Nghiêm Phượng Minh do dự gật đầu, “Phùng viện trưởng sẽ không làm nhầm, Nhưng là……”

…… Nhưng là biểu tình Đường Thiên thật sự rất giống chắc chắn hết thảy, bộ dáng sẽ không thua.

Trần Tây Đông ở trong lòng biết những lời này, anh điều chỉnh biểu tình, đi vào trong, nói: “Không có vấn đề, chú Nghiêm.”

“Vâng.” Nghiêm Phượng Minh thu hồi lo lắng, nghiêm túc theo anh đi vào trong.

Bị cáo, nguyên cáo song phương ra tòa, quan tòa tuyên bố mở phiên tòa. Bởi vì lần mở phiên tòa đầu tiên đã tuyên bố kết quả phán quyết, nhưng bởi vì tính đặc thù của vụ kiện liền mở thêm phiên tòa thứ hai. Cho nên lúc này trên tòa không có điều lệ dư thừa, đơn giản sau khi khai mạc, tòa án liền ý bảo bồi thẩm viên tuyên bố kết quả xét nghiệm DNA của Đường Thiên và hai đứa bé.

“Bị cáo Đường Thiên vào ngày 28 tháng 3 ở bệnh viện Quân khu nhân dân lấy mẫu xét nghiệm, ngày 1 tháng 4 có kết quả. Kết quả xét nghiệm DNA cuối cùng của bệnh viện quân khu nhân dân trung ương, bị cáo Đường Thiên là cha ruột của Đường Việt Nhiên, Đường Hân Nhiên.”

Sắc mặt bồi thẩm viên khẽ đổi một chút, tiếp tục nói: “Kết quả xét nghiệm DNA của bị cáo Đường Thiên là 99.9999%, kết quả xét nghiệm DNA của nguyên cáo Trần Tây Đông là 99.9998%……”

Toàn trường lặng ngắt như tờ, bồi thẩm viên đầu toát mồ hôi lạnh, trấn định nói: “Theo kết quả xét nghiệm của nghiên cứu viên hàng đầu bệnh viện quân khu, bị cáo Đường Thiên, nguyên cáo Trần Tây Đông đều là cha ruột của Đường Việt Nhiên và Đường Hân Nhiên.”

Yên tĩnh, không ai nói chuyện. Trần Tây Đông kinh ngạc nhìn Nghiêm Phượng Minh, Nghiêm Phượng Minh cũng là vẻ mặt khiếp sợ không kịp phản ứng lại.

Quan tòa mặc dù ngày hôm qua đã biết kết quả này, nhưng khi ở trên đình tuyên bố vẫn cảm thấy thập phần không thể tin nổi. Hôm qua có kết quả kiểm tra, nhân viên pháp viện thảo luận với nghiên cứu viên bệnh viện quân khu, đối phương cảm thấy vô cùng nghi hoặc, nhưng bởi vì làm nghiên cứu y học, thật cũng không kinh ngạc như vậy, chỉ là phi thường khẳng định nói, theo số liệu y học, hai người có cùng quan hệ huyết thống với hai đứa nhỏ. Mà tỉ lệ phần trăm cũng đều cao tới quan hệ cha con.

Nói cách khác, nguyên cáo cùng bị cáo đều là cha hai đứa bé.

Kết quả khi đưa đến pháp viện, ngay cả chánh án tối cao cũng kinh động, nội bộ họp khẩn cấp, dùng mọi cách xác nhận nghiên cứu, kết quả cuối cùng vẫn là giống với bệnh viện quân khu. Hai người đều là cha ruột, số liệu cũng chỉ kém một số lẻ, hơn nữa ở trong phạm vi an toàn, nói theo y học, căn bản phân biệt không ra rốt cuộc ai mới là người cha chân chính.

Việc này quả thực là xưa nay chưa từng có, mấy vị chánh án do dự không chắc, trong sách luật cũng không có pháp lệnh nào nói cho bọn họ về mặt y học thừa nhận hai người cha ruột thì phải phán quyền nuôi nấng thế nào.

Kết quả xét nghiệm DNA của Đường Thiên so với Trần Tây Đông cao hơn một chút, nhưng mà không thể nói Trần Tây Đông không có quan hệ huyết thống với hai đứa bé. Quan tòa thập phần khó xử, bọn họ không có điều lệnh pháp luật để phân định.

Trong các vụ kiện dân sự cũng không thiếu trường hợp ngoại lệ, khi pháp luật không thể giải quyết phán đoán, phương pháp duy nhất đó là không ngừng điều tiết hai bên bị cáo, nguyên cáo, làm cho cân bằng.

Cho nên, quan tòa sau khi bồi thẩm viên tuyên bố kết thúc, nghiêm cẩn nói: “Sau khi tra xét tìm hiểu nhiều lần, bị cáo và nguyên cáo đều có quan hệ huyết thống với Đường Việt Nhiên, Đường Hân Nhiên. Tòa án nhân dân tối cao nay tuyên bố: Người giám hộ Đường Hân Nhiên là bị cáo Đường Thiên, người giám hộ Đường Việt Nhiên là nguyên cáo Trần Tây Đông. Nguyên cáo, bị cáo, các anh có dị nghị gì không?”

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: