Đoạt tử 67

119618085953ae2231l

Chương 67

Lời vừa ra khỏi miệng, mọi người ồ lên. Ngay cả quan tòa luôn nghiêm túc uy nghiêm cũng lộ ra biểu tình kinh ngạc, hai vị bồi thẩm viên bên cạnh lại cau mày nhìn cậu.

Trần Tây Đông kinh ngạc không thể ít hơn bọn họ, trước đó, thậm chí khi Đường Thiên đem hộ khẩu cùng giấy khai sinh quăng trước mặt bọn họ, nói cũng là “Tôi là cha hai đứa bé.” mà không phải “cha ruột”, người cha có quan hệ huyết thống.

Trần Tây Đông kiềm chế dao động trong lòng, bất động thanh sắc nhìn biểu tình Đường Thiên.

Đường Thiên mặt mày trấn định, ít nhất mặt ngoài nhìn không ra cái gì. Nhưng sắc mặt cậu có chút tái nhợt vẫn là để Trần Tây Đông biết được đối phương không trấn định như mặt ngoài.

Trần Tây Đông nhíu chặt mi tâm, mẹ Trần bên cạnh than một tiếng kích động đứng lên, không thể tưởng tượng trừng mắt nhìn Đường Thiên. Bố Trần cũng dấu không được vẻ mặt kinh ngạc, nhưng dù sao ở thương trường chìm nổi vài thập niên, biểu tình trên mặt khống chế rất tốt. Bố Trần sửng sốt vài giây, liền rất nhanh đứng lên đè lại vai mẹ Trần, thấp giọng nói: “Ngồi xuống.”

Mẹ Trần hấp háy môi, lẩm bẩm nói: “A Uy, ông nghe thấy cậu ta nói gì không?”

Bố Trần biểu tình nghiêm túc, nói: “Tôi nghe thấy. Thục Nhàn, bà ngồi xuống trước đã, đây là tòa án.”

Mẹ Trần lại kích động nhìn con trai, Trần Tây Đông lại lãnh đạm nhìn Đường Thiên ở đằng xa. Mẹ Trần không khỏi trong lòng trầm xuống, lo sợ không yên ngồi xuống.

Bố Trần thở dài một tiếng, cầm tay mẹ Trần. Hai người nhìn về phía tòa án.

Quan tòa suy nghĩ sâu xa vài giây, nghiêm cẩn hỏi: “Bị cáo Đường Thiên, lời bị cáo vừa trình bày có chứng cớ không?” Có lẽ tự mình phán định cũng có thể nhầm?

Nhưng án lệ như vậy cũng chưa từng có, ông có chút thương hại nhìn về phía Đường Thiên, nếu người thanh niên này lại một lần nữa ở trên đình nói dối, như vậy hai đứa bé bị phán cho nguyên cáo là không thể nghi ngờ, hơn nữa quyền đến thăm sau này có lẽ sẽ bị cướp đoạt.

Quan tòa hy vọng câu kích động kia là người trẻ tuổi này là vì con đập nồi dìm thuyền, nhưng mà mọi người chờ đợi hồi lâu, phía bên kia Đường Thiên cúi đầu trầm mặc thật lâu, lại thong thả lặp lại: “Chánh án, tôi là cha ruột hai đứa bé, không phải cha nuôi. Chúng tôi có quan hệ huyết thống.” Cậu dừng một chút, ánh mắt dời về phía Trần Tây Đông, nói: “Tôi có thể cùng đứa nhỏ làm xét nghiệm DNA.”

Vừa nói xong cả sảnh bùng lên tiếng nghị luận, mọi người phát ra tiếng kinh ngạc, rồi châu đầu ghé tai đàm luận rôm rả, thanh âm càng lúc càng lớn.

Quan tòa cũng giật mình, không khỏi nhíu mi, thầm nghĩ không phải chứng nhận DNA của nguyên cáo cũng là giả đó chứ? Nhưng tờ xét nghiệm kia đã qua nghiệm chứng, đích thật là thật.

Sắc mặt quan tòa càng nghiêm cẩn, nói chuyện với hai vị bồi thẩm viên bên cạnh, vài phút sau bất ngờ tuyên bố tạm nghỉ.

Án lệ này trong dĩ vãng là cực nhỏ, thậm chí có thể nói là xưa nay chưa từng có. Hai người cha tranh đoạt quyền nuôi nấng mặc dù không thông thường, nhưng là cũng có. Nhưng mà cả hai người đều tự xưng là cha ruột đứa nhỏ, hơn nữa trong đó một bên còn có xét nghiệm DNA, một bên khác thế nhưng cũng một mực chắc chắn có thể làm xét nghiệm DNA. Vụ án này kỳ thật cũng không khó phán, nhất là nó còn là dân sự, không liên quan đến hình sự, cho nên quan tòa cũng không phải quyền uy nhất trong pháp viện. Đường Thiên lời vừa ra khỏi miệng, quan tòa cùng bồi thẩm viên liền ý thức được tính đặc thù nghiêm trọng của vụ án, bọn họ làm không ra phán đoán.

Đường Thiên đập nồi dìm thuyền, trên mặt bình tĩnh vô ba, ngay cả ánh mắt hơi phát hoảng cũng trầm lại, khí tức vi diệu trên người thu liễm hết.

Quan tòa tuyên bố nghỉ tạm, Đường Thiên liền đứng lên đi ra ngoài. Sắc mặt Trần Tây Đông vô cùng khó coi, bước đuổi theo cậu, bất chấp ánh mắt nghị luận chung quanh, một phen kềm bả vai Đường Thiên, thấp giọng nói: “Cậu có ý gì? Con ruột của cậu? Đường tiên sinh xác định không nói đùa đấy chứ, Đường Thiên lời này của cậu không thu trở về, sẽ không đơn giản là vấn đề tranh quyền nuôi nấng thôi đâu!”

Trần Tây Đông hung hăng đè lại bả vai Đường Thiên, âm thanh lạnh lùng nói: “Cậu chẳng lẽ còn muốn ngồi tù?!”

Ánh mắt phẳng lặng của Đường Thiên bởi vì một câu này của anh mà giật mình, cậu ngẩng đầu nhìn Trần Tây Đông, hờ hững.

Hơi thở Trần Tây Đông có chút bất ổn, nhìn cậu chằm chằm.

Đường Thiên nhìn cái tay đang đè trên vai, lạnh lùng nói: “Buông tay.”

Trần Tây Đông sửng sốt, Đường Thiên đã hung hăng bỏ tay anh ra, xoay lại nhìn thẳng vào anh, thanh âm khàn khàn hàm chứa không cam lòng, cậu nói: “Tôi vào tù không phải là điều anh muốn sao?! Trần Tây Đông, Trần gia đại thiếu! Anh muốn giành hai đứa con của tôi, được! Tôi thật muốn nhìn xem rốt cuộc đến cùng ai mới có thể tranh quyền nuôi nấng!”

Vành mắt Đường Thiên ửng đỏ, gương mặt không chút máu lại đột nhiên đỏ bừng, trên trán cũng bởi vì kích động mà toát ra rất nhiều mồ hôi lạnh.

Đường Thiên liều mạng khắc chế xúc động tát vào mặt đối phương, cậu hít sâu vài hơi, mới lạnh lùng nói: “Đông thiếu phiền toái nhường đường!”

Trần Tây Đông còn chưa có phản ứng lại, Đường Thiên đã hung hăng đẩy vai anh chạy vào phòng nghỉ.

So với bộ dáng thong dong vừa rồi, lần này bóng dáng Đường Thiên chạy đi lại càng như chạy trốn, hoảng sợ mà chật vật.

Trần Tây Đông nhìn bóng dáng cậu thật lâu, bất động, anh mím chặt môi, phiền toái không chịu nổi.

Mẹ Trần nghe được bọn họ có động tĩnh, vội vàng chạy tới giữ chặt tay anh hỏi.

Trần Tây Đông trong lòng cực loạn, thở dài, nói: “Mẹ, con đi nghỉ ngơi một chút.” Nói xong liền không nhìn sắc mặt mẹ Trần, bỏ đi.

Nhưng không đi đến phòng nghỉ, mà là đẩy cửa đi ra bên ngoài.

Mẹ Trần theo bản năng muốn đuổi theo, bố Trần giữ chặt tay bà, lắc đầu, ánh mắt cũng có chút kỳ quái.

Môi mẹ Trần có chút run, nói: “A Uy, chẳng lẽ, chẳng lẽ xét nghiệm huyết thống của Tây Đông và Đậu Đậu là sai sao?”

Bố Trần vẻ mặt trầm ổn, do dự nói: “Hẳn là sẽ không. Không phải Phùng Bân tự mình làm sao, không có khả năng sai.”

“Vậy rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Thanh âm mẹ Trần mang theo tiếng khóc nức nở, vốn lập tức sẽ tuyên bố kết quả, Đậu Đậu và Quả Quả sẽ quay về Trần gia, Đường Thiên sao lại sẽ nói hai đứa bé là con ruột cậu ta? Sao lại như vậy! Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra a!

Mẹ Trần suýt nữa bật khóc, Đường Thiên này thật đáng sợ, bọn họ thậm chí có chút hoài nghi đối phương nói chính là sự thật.

Bố Trần biểu tình bình tĩnh, trong lòng cũng sóng cuộn biển gầm không ngừng suy tư. Ông ôm lấy vai vợ, liếc mắt nhìn Nghiêm Phượng Minh.

Nghiêm Phượng Minh cầm áo khoác phủ thêm cho mẹ Trần, nói: “Lão gia, phu nhân, đi nghỉ ngơi một chút sao? Còn năm phút nữa sẽ mở phiên tòa.”

Mẹ Trần mỏi mệt tựa vào vai chồng, bố Trần ôm vai bà, trầm giọng nói: “Ừ.”

Ba người đi vào phòng nghỉ.

Năm phút sau một lần nữa mở phiên tòa, Trần Tây Đông mang một thân mùi khói thuốc tiến vào. Anh từ trước đến nay không hút thuốc, nhưng gần đây số lần sờ tới thuốc nhiều hơn, cũng chưa từng có một thân đầy mùi thuốc như vậy.

Bố Trần nhíu mày, mẹ Trần lo lắng nhìn con trai.

Trần Tây Đông sớm đã bình tĩnh trở lại, anh thật muốn nhìn xem Đường Thiên nói là thật hay giả, kết thúc thế nào.

Sau khi mở phiên tòa không có gì bất ngờ xảy ra, quan tòa lại tuyên bố thời gian lần sau mở phiên tòa, lần này tòa án thẩm vấn không ra kết quả. Mà lời vừa rồi của Đường Thiên, được ghi lại lưu trong hồ sơ, giữ lại nghiệm chứng. Trước khi mở phiên tòa kế tiếp nhân viên tòa án sẽ đến bệnh viện thực hiện cuộc xét nghiệm, toàn bộ hành trình sẽ tiến hành dưới sự giám thị của pháp luật.

Luật sư bên Đường Thiên không truy tố nhiều, tỏ vẻ đương sự đồng ý.

Bố Trần mẹ Trần không nói gì. Biểu tình Trần Tây Đông cũng bình thản đảo qua Đường Thiên, bất đồng với vừa rồi, đối phương trong quá trình quan tòa nói, vẫn cúi đầu, nhìn không ra biểu tình. Cả người không nhúc nhích, dường như ngay cả hô hấp cũng ngừng lại.

Tầm mắt Trần Tây Đông gắt gao đuổi theo cậu, Đường Thiên bất chợt ngẩng đầu lên, chống lại tầm mắt anh, không đến một giây liền dời đi, một lần nữa cúi đầu.

Trần Tây Đông nhìn thấy trên mặt cậu hoàn toàn là lạnh như băng, sắc mặt anh liền trở nên khó coi.

Một lần nữa phiên tòa kết thúc, Đường Thiên không nán lại, nhanh chóng đi ra ngoài, bắt tắc xi rời đi.

Trần Tây Đông cùng bố Trần mẹ Trần đi ở phía sau, Nghiêm Phượng Minh lái xe lại đây. Mẹ Trần ôm ngực bi thương không thôi, không ngừng nói: “Đây là có chuyện gì”.

Bố Trần mặc dù không kinh hoảng như mẹ Trần, nhưng trong mắt cũng toát ra một chút lo lắng.

Trần Tây Đông từ nhỏ quan hệ với bọn họ không tốt, mà anh hiện tại trong đầu cũng loạn cực kỳ, căn bản không biết Đường Thiên lúc này lại đi nước cờ gì, sử dụng thủ đoạn nào, điều này làm anh đau đầu không thôi.

Trần Tây Đông đi tới giúp mẹ Trần mở cửa xe, nói: “Ba, mẹ, ba mẹ đi về trước.”

Chờ mẹ Trần ngồi trên xe, anh liền đóng cửa, đi bộ rời khỏi.

Mẹ Trần ở trên xe muốn gọi anh, bố Trần ngăn lại bà, nói với Nghiêm Phượng Minh: “Lái xe, quay về nhà cũ.”

Nghiêm Phượng Minh trầm giọng lên tiếng, xe rất nhanh lái đi, biến mất không thấy.

* * *

Đường Thiên xuống xe, đi bộ dọc theo con đường dài thật dài. Đầu xuân tiết trời còn chưa ấm lại, Đường Thiên mặc áo khoác mỏng cảm thấy cả người đều lãnh lẽo.

Từ pháp viện đi ra, xe taxi đi không bao lâu liền ngừng, Đường Thiên cũng không biết đây là đâu.

Di động vang lên, Đường Thiên lấy ra xem, cúp máy.

Từ Thanh bám riết không tha tiếp tục gọi, Đường Thiên không muốn tiếp, liền cứ mặc điện thoại vang.

Cậu cúi đầu đi trên đường, cuối cùng không biết đi đến đâu, trước mặt là một hồ nước nhân tạo. Pháp viện ở Tây khu, Đường Thiên hồi học đại học là ở Đông khu, từ khi tốt nghiệp đại học đến giờ, thành phố này với cậu mà nói, dường như đều là xa lạ.

Cậu lăng lăng ngồi xuống ghế, nhìn chằm chằm mặt nước ngẩn người. Câu hỏi kia của quan tòa một mực vọng lại trong đầu cậu.

“Bị cáo Đường Thiên, bị cáo có thu hồi lời khai không?”

Thu hồi lời khai?

Đường Thiên nhìn mặt hồ, thở dài cười một tiếng.

Sao có thể thu hồi. Đường Thiên không kìm được cười rộ lên, cuối cùng càng cười càng lớn, nước mắt chảy ra, cậu ấn chặt trán, thanh âm khàn khàn khổ sở. Sao có thể như vậy? Sao có thể như vậy?

Chung quanh hồ nước này người ở rất thưa thớt, bởi vì cảnh trí hiu quạnh, cũng không có ai đến du ngoạn.

Đường Thiên một mình ngồi trên ghế, lòng tràn đầy khổ sở cùng vô thố. Cậu hết lần này đến lần khác hỏi bản thân lúc trước sao lại đáp ứng Từ Thanh đến làng du lịch, sao lại tiếp xúc với Trần Tây Đông, vì sao đối phương vừa bày vẻ ôn nhu, đưa ra lý do cậu lại đáp ứng!

Việc đã đến nước này, Đường Thiên oán không được người khác, hận chính là mình.

Cậu bụm mặt khống chế không được, lòng tràn đầy tuyệt vọng.

Cũng không biết trải qua bao lâu, sắc trời đã tối sầm. Di động ở túi quần không biết rung bao lâu.

Đường Thiên sờ soạng mặt, lấy di động ra, trên màn hình hiện lên gần ba mươi cuộc gọi nhỡ. Tất cả đều là Từ Thanh.

Gọi điện thoại qua, bên kia cơ hồ là lập tức bắt máy, Từ Thanh vội vàng hỏi: “Tiểu Thiên cậu đang ở đâu? Sao không về nhà? Nhanh trả lời tôi, ở đâu vậy!”

Từ Thanh hỏi một tràng, đến cuối thanh âm còn rít lên.

Đường Thiên sửng sốt một chút, mới hít mũi nói: “Thầy Từ, tôi đang ở bên ngoài, lát nữa sẽ trở về.”

“Không được! Hiện tại về ngay! Lập tức!” Từ Thanh lạnh lùng nói, “Nếu không cậu nói cho tôi biết địa chỉ, tôi đi đón cậu!”

Đường Thiên sờ sờ mũi, tất cả đều là mồ hôi lạnh, bị gió một thổi lại càng lạnh hơn. Cậu thở dài một hơi, nói: “Thầy Từ, anh đừng vội, tôi lập tức trở về.”

Nhưng mà đi ra ngoài mới phát hiện xe taxi có bao nhiêu khó bắt, cho nên chờ Đường Thiên về đến nhà trời đã hoàn toàn tối mù.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: