Đoạt tử 66

Gintoki-and-Hijikata-yaoi-25261157-535-758

Chương 66

Ngày 25 tháng 3, cách sinh nhật hai đứa bé nửa tháng, Đường Thiên lại một lần nữa cùng cha của chúng đứng trên tòa án.

Trừ bỏ cuộc điện thoại khó hiểu tối hai hôm trước của Trần Tây Đông, tổng thể mà nói Đường Thiên vẫn là tự tin. Với tính cách không dễ chịu thua, cậu nghĩ đối phương đại khái là lợi dụng quyền thế của mình đến làm cú trở mình cuối cùng.

Đường Thiên hít sâu một hơi, soi gương nhìn mình vài lần, sau đó ra ngoài.

Từ Thanh cũng đến A thị, đích xác như lời hắn, hai đứa bé cần người trông nom, Đường Thiên có nghĩ đến, nhưng trong tiềm thức lại không muốn Từ Thanh dính dáng đến chuyện này, nên không nghĩ nói.

Hôm nay là ngày đầu tiên mở phiên tòa, cậu không cho con đi. Giao Đậu Đậu Quả Quả cho Từ Thanh, Từ Thanh mang chúng đến khu vui chơi trẻ em chơi.

Đường Thiên ngồi trên xe taxi, nhớ tới dạng manh 囧của hai đứa bé nhà mình, không kìm được cười rộ lên.

Tài xế là người nói lao, thấy cậu cười, liền cũng cười hỏi: “Tiên sinh là tới du ngoạn sao?”

A thành là thành phố lớn, hàng năm người đến du lịch cũng không ở số ít.

Đường Thiên thu liễm tươi cười, thản nhiên nói: “Không phải.”

Nếu có thể, cậu ước gì cả đời không đến nơi này.

Tài xế thấy sắc mặt cậu không tốt, liền ngượng ngùng không nói nữa.

Rất nhanh xe tới Tòa án nhân dân ở thành Nam, Đường Thiên lúc đến, Trần Tây Đông đã cùng mẹ Trần, bố Trần, Nghiêm quản gia đứng ở cửa, ở bên cạnh xe nói chuyện gì đó với nhau. Bất quá đại đa số là mẹ Trần nói, Trần Tây Đông cùng bố Trần nghe.

Đường Thiên cười lạnh, một nhà toàn bộ xuất động, nắm chắc vậy sao?

Trần Tây Đông lãnh đạm nghe, lơ đãng xoay chuyển tầm mắt, sau đó nhìn thấy Đường Thiên mặt lạnh cách đó vài bước.

Đường Thiên hiện tại ngay cả khách sáo cũng không muốn, liền xoay mặt, đi vào trong phòng.

Trần Tây Đông trên mặt cũng không có biểu tình gì, nhưng khi Đường Thiên đi qua, đột nhiên lên tiếng: “Đường tiên sinh tới sớm vậy à?”

Đường Thiên ngừng bước, quay đầu nhìn anh, trào phúng nói: “Đông thiếu không phải tới còn sớm hơn tôi sao? Mơ mộng hão huyền cũng bày trận thế lớn như vậy, thật không hổ là thế gia A thành nha.”

Trần Tây Đông không mảy may để ý tới khẩu khí châm chọc của cậu, cười lắc đầu, trong mắt lại có chút bất đắc dĩ, cảm thán nói: “Tính cách Đường tiên sinh có khi thực làm tôi nghĩ không ra. Đường tiên sinh nắm chắc như vậy?” Anh đột nhiên thấp đầu một chút, nói: “Nếu Đường tiên sinh nguyện ý dừng lại điều giải, như vậy, chúng ta có lẽ có thể mỗi người một đứa nhỏ.”

Đường Thiên sửng sốt một chút, lập tức trong lòng giận dữ, cậu liều mạng áp chế phẫn nộ, quay đầu đi về phía trước, lạnh lùng bỏ lại một câu: “Đông thiếu khẳng khái như vậy, tôi cũng nhận không nổi!”

Trần Tây Đông nhìn bóng dáng cậu, không nói gì.

Mẹ Trần bàng thính nãy giờ, nói: “Tính cách vị Đường tiên sinh này thật là kịch liệt, Đậu Đậu Quả Quả sống với cậu ta sẽ không bị đánh chứ? Mẹ luôn cảm thấy cậu ta không phải người hiền lành như mặt ngoài.”

Bố Trần cau mày không nói lời nào, Trần Tây Đông quay đầu lại nhìn thoáng qua mẹ mình, thản nhiên nói: “Mẹ, vào thôi.”

Mẹ Trần nghiêm túc gật đầu, ba người Trần gia trước sau đi vào trong.

Buổi sáng đúng tám giờ mở phiên tòa, bị cáo nguyên cáo song phương theo thứ tự nhập tòa, lúc này mở phiên tòa, góc phía trên người rất nhiều, bên Đường Thiên cũng chỉ có hai người, cậu cùng luật sư, mà bên Trần Tây Đông vẫn là bố Trần mẹ Trần và Nghiêm Phượng Minh.

Ngắn gọn khai mạc phiên tòa, tiếp theo là bên nguyên cáo trình bày lý do đề nghị thẩm tra lần hai, đều không ngoại lệ, ngoài việc nói Trần Tây Đông là cha ruột hai đứa bé, quyền nuôi con nên về anh, mà Đường Thiên chỉ là cha nuôi v…v…, lần này luật sư biện hộ lúc cuối lại thêm một câu: “Bị cáo Đường Thiên phẩm hạnh bất chính, coi rẻ pháp luật, giả tạo chứng cứ. Cho nên xin quan tòa tước quyền giám hộ, và truy cứu trách nhiệm dân sự.”

Đầu Đường Thiên “Ầm” vang, hơi thất thần.

Quan tòa cũng sửng sốt, cau mày hỏi: “Nguyên cáo có thể cung cấp bằng chứng cụ thể không?”

Luật sư bên Trần Tây Đông nghiêm túc nói: “Có.” Sau đó quay đầu lại ý bảo trợ lý đưa tư liệu qua, lại đưa cho nhân viên công tác, trình lên bàn quan tòa.

Luật sư bình tĩnh tự thuật: “Người ủy thác bên tôi Trần Tây Đông, cùng con nuôi của bị cáo Đường Thiên có chứng minh DNA, là cha con ruột. Người ủy thác bên tôi yêu con vô cùng, nhìn thấy cha nuôi con mình đối với bọn chúng thập phần quan ái, vì con khỏe mạnh trưởng thành, bên tôi buông tha truy tố ở phiên tòa đầu tiên. Mà trải qua kết quả điều tra của bên tôi, bị cáo Đường Thiên ở phiên tòa đầu tiên tồn tại nhiều mặt nói dối, chứng cớ giả vô số, làm một người cha, người ủy thác bên tôi thật sự không đành lòng để con ruột mình lớn lên trong gia đình thế này, bị cáo mặc dù có điều kiện kinh tế, ở chung với hai đứa bé bốn năm, nhưng bị cáo phẩm hạnh bất chính, phi thường bất lợi cho sự phát triển thể xác và tinh thần của hai đứa bé, mong quan tòa điều tra rõ.”

Bên dưới ồ lên, ngay cả bố Trần mẹ Trần cũng có chút kinh ngạc. Bọn họ trước đó cũng không biết Trần Tây Đông điều tra cái gì, mà lần này tới nghe thẩm, cũng là Trần Tây Đông mấy hôm trước về nhà trong lúc vô ý nói ra, mẹ Trần liền nhất định muốn đi theo, đi với bố Trần.

Có tình cảnh tòa án thẩm vấn, Đường Thiên hung hăng phản kích lần trước, bố Trần mẹ Trần lúc này cũng không tin Trần Tây Đông có thể xoay chuyển kết cục, bọn họ chỉ nghĩ Đường Thiên có thể sẽ mang Đậu Đậu Quả Quả đến, liền muốn nhìn một chút hai đứa bé mà thôi.

Nào biết Đường Thiên không chỉ không mang con đến, luật sư của Trần Tây Đông lại còn nói những lời kinh hãi như vậy. Ở trên tòa “Phẩm hạnh bất chính” là từ tố cáo cũng nghiêm trọng như “cuộc sống tình cảm không sạch sẽ” của Trần Tây Đông ở phiên tòa đầu tiên, ảnh hưởng trực tiếp đến phán xét của chánh án.

Quan tòa cũng không nói gì, gật đầu ý bảo luật sư đưa ra chứng cớ. Chỉ có chứng cớ được đưa ra, mấy tội danh này mới có thể chứng thực.

Đường Thiên cố gắng đè nén khiếp sợ trong lòng, liều mạng nói với mình Trần Tây Đông không có khả năng tra được. Mấy người có vấn đề có lẽ không phải khó tra, nhưng Trần Tây Đông không có đầu mối, căn bản không có một điểm đột phá nào! Không có khả năng tìm được!

Nhưng mà vài phút sau Đường Thiên chỉ biết mình sai rồi, lòng dạ rối bời mê mang.

Luật sư bên Trần Tây Đông đưa ra chứng cứ không nhiều lắm, chỉ có hai điểm, lại đủ để quan tòa tin tưởng tố tụng trước đó.

Một là giấy hôn thú của bị cáo Đường Thiên là giả, vợ Du Uyển Yên không phải mẹ đẻ hai đứa bé, nguyên nhân tử vong thực sự của Du Uyển Yên cũng không phải khó sanh, mà là chết bởi bệnh ác tính.

Hai là giấy khai sinh của Đường Việt Nhiên cùng Đường Hân Nhiên là giả. Nơi sinh thật sự là ở J thị, mà không phải H thị. Càng thêm chứng minh Du Uyển Yên cùng hai đứa bé, và bị cáo Đường Thiên không có quan hệ gì.

Vấn đề giấy hôn thú là dựa vào quan hệ của bố Trần tra được, bố mẹ Du gia không muốn ra tòa làm chứng, cũng không nguyện ký tên lên án Đường Thiên. Ngay cả như vậy, Trần Tây Đông đưa ra thời gian cùng nguyên nhân tử vong của Du Uyển Yên năm năm trước, cùng với kết quả khám bệnh của bệnh viện nào đó ở A thành, để phủ định phiên tòa đầu tiên, khi Đường Thiên đưa ra quá trình mình và Du Uyển Yên quen nhau yêu nhau sống chết năm năm trước.

Luật sư nói xong lời này, sắc mặt Đường Thiên trở nên rất khó nhìn. Cậu ngẩng đầu hung hăng nhìn chằm chằm Trần Tây Đông, trong lòng sóng cuộn biển gầm, quả thực có loại xúc động muốn giết chết đối phương.

Mà bố Trần mẹ Trần cũng là bộ dạng kinh ngạc, không thể tưởng tượng được những bằng chứng một tháng trước làm mình mất đi hai cháu vậy mà lại là giả?

Mẹ Trần sửng sốt, không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi, cẩn thận nghe tiếp. Mà bố Trần lại đưa mắt về phía Đường Thiên ở một đầu khác trên tòa.

Đường Thiên trừ bỏ sắc mặt khó coi, thật cũng nhìn không ra vẻ bối rối. Ông không khỏi trong lòng trầm xuống, thầm nghĩ đại khái không dễ dàng như vậy.

Luật sư bên nguyên sau đó trình bày chứng cớ thứ hai. Thời điểm Đường Việt Nhiên cùng Đường Hân Nhiên sinh ra cùng đăng ký hộ khẩu đầu tiên là ở J thị, trên chứng cứ cũng không nói bị cáo làm sao làm được chuyện này, chỉ nắm chặt chi tiết thời gian cùng bệnh viện hai đứa bé chân chính sinh ra, còn bổ sung thêm chứng cứ xác thực của bệnh viện, chứng minh hai người con nuôi của Đường gia lần đầu tiên đăng ký hộ khẩu đích thật là ở bệnh viện J thị kia.

Mà sau đó lần thứ hai đăng ký hộ khẩu, là ở G thị. Cuối cùng hai tháng trước, nơi hai đứa bé sinh ra đột nhiên bị đánh tráo, chuyển dời đến một bệnh viện ở H thị, nhân viên có liên quan ở bệnh viện tỏ vẻ không biết, cũng đưa ra bản ghi chép ngày hai đứa bé sinh ra năm năm trước, trên hồ sơ cũng không có thông tin của hai đứa bé.

Vẻ mặt quan tòa nghiêm túc bình tĩnh, tập trung nghe.

“Cho nên, bên tôi yêu cầu lấy lại quyền nuôi nấng Đường Việt Nhiên cùng Đường Hân Nhiên.” Luật sư bên Trần Tây Đông đưa ra kết luận cuối cùng.

Quan tòa nhíu mày, hai vị bồi thẩm viên bên cạnh thấp giọng nói chuyện với nhau, tuy rằng chứng cớ vô cùng xác thực, lại vẫn không dễ định đoạt. Nhưng cán cân của quan tòa đại bộ phận đã hướng về Trần Tây Đông, dù sao ở trước mặt pháp luật, có nhiều đồng tình cũng phải thần phục chứng cớ.

Mà chứng cứ Trần Tây Đông đưa ra đủ để bọn họ phán xét. Quan tòa gật đầu, tuyên bố nghỉ tạm.

Mẹ Trần thở dài nhẹ nhõm một hơi, biểu tình thả lỏng. Giờ nghỉ tạm qua đi chính là kết quả phán định cuối cùng. Bà chỉ cần nghĩ đến hai bé con đáng yêu kia, tâm tình liền lập tức vô cùng tốt.

Sau khi tuyên bố nghỉ tạm, Trần Tây Đông ma xui quỷ khiến nhìn một chút về phía Đường Thiên.

Đường Thiên mặt mày trấn định, sắc mặt trắng nhợt, lại nhìn không ra một chút bối rối cùng tuyệt vọng.

Trần Tây Đông nhíu mi. Đường Thiên mặt không đổi sắc đi qua anh, đi vào phòng nghỉ của bị cáo, “rầm” một tiếng đóng cửa lại.

Trần Tây Đông biểu tình không đổi, bình tĩnh đi phía sau bố Trần mẹ Trần, đi vào phòng nghỉ.

Mười lăm phút sau lại mở phiên tòa. Bởi vì lần trước cơ bản đều là nguyên cáo trình bày, bị cáo cũng chưa biện giải gì, trước khi tuyên bố kết quả, quan tòa dựa theo trình tự hỏi: “Bị cáo, anh có biện giải gì không?”

Đường Thiên mặt không đổi sắc, nhìn không ra trong lòng suy nghĩ gì. Mà luật sư cậu mời cũng là người lần trước, ở phiên tòa đầu tiên Đường Thiên không nói toàn bộ sự thật với anh ta, cho nên lúc này đây anh ta cùng bên phía Trần Tây Đông cũng nghe thấy mấy bằng chứng trí mạng.

Bọn họ không thể nào biện giải. Luật sư bên bị có chút thất bại, nhưng không có biện pháp, biết chút pháp luật đều biết tòa án thẩm vấn đến bây giờ, kết quả đã rất rõ ràng.

Nhưng mà khi quan tòa cùng hai vị bồi thẩm viên thảo luận một lần cuối cùng, luật sư bên nguyên bất ngờ lại đưa ra một điểm đáng ngờ nữa.

“Bên tôi còn có một điểm đáng ngờ muốn trần thuật với chánh án. Ngày 20 tháng 3 năm năm trước, bị cáo cung cấp chứng cớ trình bày bên tôi đến quán bar đồng tính tên ‘Lam Nhan’, cũng lên án bên tôi sinh hoạt cá nhân không đứng đắn. Mà mấy ngày gần đây bên tôi sau khi điều tra, lại phát hiện cùng thời gian ngày 20 tháng 3 năm năm trước, bị cáo Đường Thiên cũng xuất hiện tại quán bar này, cũng ở đó hơn bốn giờ.”

Sau đó là tấm hình chụp từ camera Trần Tây Đông mua được, tấm thứ nhất là ảnh chụp Đường Thiên đứng ở cửa, tấm thứ hai là ảnh chụp lúc Trần Tây Đông cùng Lam Tân tới, Đường Thiên đang uống rượu ở quầy bar.

Hai tấm ảnh cách xa nhau hơn bốn giờ, nói cách khác Đường Thiên đã ở trong đó hơn bốn tiếng.

Luật sư còn tiếp tục nói: “Bên tôi hoài nghi mục đích của bị cáo không thuần khiết, năm năm trước đã rắp tâm bất lương, đánh mất phẩm đức, nghĩ cách có được tinh tử của người ủy thác của bên tôi, một năm sau sinh hạ hai trẻ sơ sinh, ham muốn tài sản Trần gia, hoặc là có rắp tâm bất lương khác, cho nên xin chánh án thẩm tra lại.”

Trình bày chấm dứt, kinh ngạc trên mặt chánh án cùng hai vị bồi thẩm viên không chút nào che dấu. Mà Đường Thiên khi luật sư đưa ra ảnh chụp năm năm trước có mặt cậu, trên mặt vốn không quá nhiều huyết sắc liền mất sạch sẽ, từ lúc mở phiên tòa đến bây giờ, lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt bối rối.

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm quan tòa cùng bồi thẩm viên cúi đầu nói chuyện với nhau, thỉnh thoảng nhỏ giọng đàm luận. Mẹ Trần cũng há to miệng, quay đầu nói gì đó với bố Trần, trên mặt mang theo phẫn nộ.

Mà Đường Thiên trước ánh mắt ngờ vực của mọi người, sắc mặt càng ngày càng khó coi, đến cuối cùng, trán Đường Thiên đổ đầy mồ hôi lạnh, cả người đều run rẩy.

Trần Tây Đông nhìn cậu nhíu mày. Luật sư ở bên cạnh trấn an cậu, Trần Tây Đông lại nhìn chằm chằm sắc mặt bất định của Đường Thiên.

Rõ ràng là nước cờ cuối cùng thắng dễ dàng, thế nhưng anh không hài lòng như vậy. Anh không biết chứng cớ cuối cùng kích động Đường Thiên, lại làm đối phương thất thố đến thế, ngay cả hai chứng cứ giả tạo ban đầu cũng không làm cảm xúc cậu kích động đến thế, ảnh chụp quán bar năm năm trước này sao lại làm cậu trở nên như vậy?

Trần Tây Đông cẩn thận nghĩ, lại nghĩ không ra vì sao.

Phía bên kia Đường Thiên đột nhiên khẽ nhắm mắt, dường như cả người đều hơi lung lay. Trần Tây Đông theo bản năng muốn bước qua, Đường Thiên lại đột nhiên mở mắt ra, bất ngờ không kịp phòng đối diện với ánh mắt anh.

Trần Tây Đông thoáng kinh ngạc, nếu nói từ lúc mở phiên tòa đến giờ, trong mắt Đường Thiên trừ bỏ lạnh lùng, đó là trấn định. Mà hiện tại, cậu vẫn là lạnh lùng nhìn chằm chằm Trần Tây Đông, nhưng trong mắt lại giống như thêm một điểm kỳ quái nào đó, trông như chuyện vốn đã định, lại có thể có ngoài ý muốn phát sinh.

Trần Tây Đông hình dung không ra loại cảm giác này, lại càng cảm thấy cổ quái.

Quan tòa lại hỏi: “Bị cáo Đường Thiên, bị cáo có muốn biện giải gì không?”

Đường Thiên thu hồi ánh mắt, nhìn về phía quan tòa, sau một lúc lâu bình tĩnh mở miệng: “Không có, chánh án. Nhưng là, tôi có một chuyện phải làm rõ, tôi là cha ruột hai đứa bé, cha ruột có 100% quan hệ huyết thống.”

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: