Đoạt tử 65

1152440748e033d827l

Chương 65

Bố Trần thủ đoạn rất cao, không đến một tuần liền tra được hành tung của Chương Minh Viễn ở G thị. Không có gì đặc biệt, ông ở khu biệt thự ít người ở vùng mới khai phá ngoại ô G thị. Bởi vì bên kia vừa mới xây không lâu, cho nên người ở vô cùng ít ỏi.

Mà không có bất ngờ, ở cùng Chương Minh Viễn trong biệt thự kia chính là Đường Thiên.

Trần Tây Đông kinh ngạc nói không ra lời, Chương Minh Viễn là chuyên gia phụ khoa nổi tiếng, mà Đường Thiên giấu diếm hành tung, cùng vị bác sĩ này lặng lẽ ở biệt thự vùng ngoại thành, không nói cho bất cứ ai.

Trần Tây Đông cảm thấy chuyện này thật sự rất quỷ dị, anh nghĩ sao cũng không rõ.

Bất quá xác định quan hệ giữa Chương Minh Viễn và Đường Thiên, liền có manh mối tìm hiểu ngọn nguồn tra tiếp. Hiện tại đối với Trần Tây Đông mà nói, trừ bỏ điểm Đường Thiên vì sao lừa gạt hàng xóm, tránh ở bên ngoài không thể giải thích, những cái khác anh đã từ từ lột bỏ từng lớp ngụy trang, tìm ra sự thật.

Tỷ như ngày sinh thật của Đường Đậu Đậu và Đường Quả Quả, nơi sinh của hai đứa bé, cùng với giấy khai sinh của bọn chúng!

Du Uyển Yên không phải là mẹ đẻ bọn nhỏ, như vậy giấy hôn thú là giả, càng trực tiếp hơn, điểm ở trên tòa làm Đường Thiên có thể bác bỏ quyền nuôi nấng của Trần Tây Đông, là giấy khai sinh của hai đứa bé.

Điểm này rất quan trọng, nếu ngay cả điểm này cũng là giả, Trần Tây Đông không khỏi cười lạnh, như vậy Đường Thiên này chơi đủ lớn!

Trần Tây Đông không nói thêm gì với bố Trần mẹ Trần, chỉ một mình đi đến thư phòng bố Trần, hai cha con ở bên trong nói chuyện một lúc lâu, Trần Tây Đông nắm được tất cả tài lực cùng nhân lực có thể trợ giúp của bố Trần. Bố Trần mấy năm nay mặc dù chưa bao giờ biểu đạt cái gì với con trai, nhưng ở trong lòng ông, vẫn thực áy náy, thực đau lòng. Cho nên lần này Trần Tây Đông rất khó tìm tới ông, xin trợ giúp, ông không nghĩ nhiều liền đáp ứng, tuy rằng ông không biết con trai muốn làm gì.

Bố Trần ở A thành không chỉ là thương nhân, năm xưa dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, lại có bối cảnh nhà mẹ đẻ mẹ Trần trợ giúp, thanh danh cùng vòng giao tế của ông ở A thành không thể nói không lớn. Cả hai bên bạch, hắc đều có đường.

Chuyện này ban đầu Trần Tây Đông không biết, nhưng thân phận như Chương Minh Viễn, bố Trần cũng có thể nhanh chóng tra ra hành tung, đại khái cũng không đơn giản chỉ là tiêu tiền tìm người đi thăm dò.

Trần Tây Đông bình tĩnh nói rõ những gì Giang Vũ tra được, thời gian, nơi sinh cùng giấy khai sinh của Đậu Đậu, Quả Quả.

Mấy tháng trước Đường Thiên tranh lại hai đứa bé, đưa ra tất cả văn kiện có thể chứng minh quan hệ cha con của cậu và bọn nhỏ, thậm chí để lại một bản sao chép.

Trần Tây Đông đưa mấy bản sao chép này cho Giang Vũ, bảo hắn đi thăm dò, tra tìm.

Tuyến đường của bố Trần thập phần hữu dụng, trong lúc điều tra thậm chí có thể sử dụng tài nguyên của công an, Giang Vũ đi thăm dò thế nhưng không có nhiều cản trở, không tới vài ngày liền tra được manh mối.

Đầu tiên, thời gian Đậu Đậu và Quả Quả sinh ra là thật, ngày 7 tháng 4 năm năm trước.

Sau đó, bản sao hộ khẩu của ba cha con Đường Thiên đưa ra cũng là thật, hai đứa bé đích thật là từ khi sinh ra đã được nhập hộ khẩu của Đường Thiên.

Trần Tây Đông nhíu chặt mi, đều là thật? Sao có thể?

Tiếp tục xem tiếp, Trần Tây Đông nháy mắt căng chặt thần kinh. Trên tư liệu cho thấy hộ khẩu ghi nơi sinh của hai đứa bé ban đầu là ở J thị, sau đó không đầy nửa năm liền sửa thành G thị, hai tháng gần đây lại đổi thành H thị!

Trần Tây Đông nheo mắt, J thị – thành phố có bệnh viện Chương Minh Viễn làm việc. G thị – thành phố Đường Thiên ở hiện tại. Mà H thị – là nơi ở của người mà cậu xưng là cô vợ mới cưới, mẹ ruột của hai đứa bé.

Trần Tây Đông không kìm được muốn cười mỉa, quả là hoàn chỉnh nhỉ. Vì sao ban đầu ở J thị, điểm ấy Trần Tây Đông có thể đoán rằng, Chương Minh Viễn là bác sĩ phụ khoa nổi tiếng ở J thị, thay mận đổi đào làm tờ giấy khai sinh ở bản địa cho đứa nhỏ không khó, sau đó chuyển về G thị, kia đại khái là Đường Thiên hiện tại ở G thị, liền đổi thành G thị. Mà trên tư liệu cho thấy, hai tháng trước đột nhiên lại đổi thành H thị, cái này dễ giải thích.

Tất cả chứng cớ Đường Thiên đưa ra trên tòa, trừ bỏ hàng xóm cùng cô giáo nói tình cha con của cậu với hai đứa bé là thật, mặt khác…… Sợ là đều là giả, hơn nữa đều là vào trước lúc bọn họ lên tòa, lâm thời khẩn cấp làm giả!

Trần Tây Đông cười lắc đầu, cảm thấy chuyện này thật sự là thập phần thú vị rồi đây.

Ba ngày sau, Đường Thiên ở ngàn dặm G thị nhận được giấy triệu tập của tòa án nhân dân tối cao ở A thành.

* * *

Đường Thiên khi nhận được giấy triệu tập cũng không quá kinh ngạc, cậu thậm chí trấn định cầm đọc vài lần, sau đó bình tĩnh để trên bàn, vào bếp nấu cơm cho hai đứa bé.

Trong khoảng thời gian này dì Từ vẫn chưa trở lại, mấy ngày trước Đường Thiên nhận được điện thoại của dì, dì Từ thập phần ngượng ngùng nói muốn từ chức, trong nhà thật sự đi không được, cảm thấy thật có lỗi.

Đường Thiên lúc ấy vừa cúp điện thoại với Chương Minh Viễn, trong lòng nghĩ tất cả đều là chuyện Trần Tây Đông, cho nên cũng không nói thêm gì, buổi chiều liền đến ngân hàng chuyển tiền lương tháng trước qua, sau đó lại bỏ thêm nhiều một chút.

Bởi vì cậu không có việc làm chính thức, bản thảo đưa La Phi cũng tới phần cuối, thời gian coi như đầy đủ. Chương Minh Viễn đang ở Mỹ, nửa năm trước được phái đi nghiên cứu khoa học bên đó, nhất thời cũng chưa về. Hai người nói chuyện điện thoại hồi lâu, Chương Minh Viễn mặc dù không có thế lực lớn như Trần gia, nhưng ở quốc nội cũng là bác sĩ rất có quyền vọng, hai tháng trước lâm thời làm giấy tờ này tuy rằng thực gấp gáp, nhưng không phải người bình thường có thể dễ dàng tra được. Bọn họ biết Trần gia gia đại nghiệp đại, nhưng làm cũng chỉ là kinh doanh đàng hoàng, rất nhiều chuyện không có khả năng tra được.

Chương Minh Viễn coi như chắc chắn, trấn an Đường Thiên không cần lo lắng, ông hiện tại không thể quay về, chờ nửa tháng sau nghiên cứu này chấm dứt giai đoạn 1, ông liền xin trở về.

Nửa tháng, bất quá chỉ nửa tháng. Đường Thiên và Chương Minh Viễn cũng không nghĩ đến, còn chưa tới nửa tháng Chương Minh Viễn trở về, Trần Tây Đông thế nhưng yêu cầu pháp viện nhị thẩm! Đường Thiên bất ngờ không kịp phòng lại bị đẩy lên tòa án!

Trước khi thu thập hành lý đi A thị, buổi tối Đường Thiên chuẩn bị kỹ càng quần áo của mình và hai đứa bé, liền ngồi trước bàn viết lại hết tất cả chứng cứ, sau đó chậm rãi phủ định, chứng minh, bảo đảm tất cả sơ hở cũng không thể dễ dàng tra được, nhất là bố mẹ Du gia đã được đưa đi nước ngoài, ngay cả cậu cũng không biết đi đâu, Trần Tây Đông lại càng không có khả năng tra được.

Đường Thiên thả tâm, trấn an mình sẽ không gặp chuyện không may.

Ngày hôm sau cậu mang theo hành lý cùng hai đứa bé đi A thị, cậu hiện tại ai cũng không tin tưởng, phải tự mình mang bọn nhỏ.

Từ Thanh là từ nơi Lí Minh Duệ biết được tin tức Trần Tây Đông lại khởi tố Đường Thiên, Lí Minh Duệ nhanh biết tin, chuyện này ở giới thượng lưu A thành vốn không xem như bí mật, trừ bỏ không biết thân phận Đường Thiên, cái khác đều bị mọi người đào ra gần hết, cho nên Trần gia đệ trình tố tụng không vài phút, tin tức liền bạo phát.

Lí Minh Duệ nói chuyện này cho Từ Thanh, Từ Thanh vội vàng lo lắng gọi điện thoại cho Đường Thiên. Đường Thiên lúc ấy đang trên máy bay, cho nên không nghe điện thoại, chờ cậu hạ cánh bị hai nhóc con gây sức ép lăn qua lăn lại, ngồi ở phòng nghỉ sân bay nhìn thấy trong di động mấy chục cuộc điện thoại chưa tiếp, kinh ngạc chớp mắt, lại vội vàng gọi lại cho Từ Thanh.

Từ Thanh ở đầu dây bên kia thập phần sốt ruột, hơn nữa bất mãn, nói: “Tiểu Thiên cậu hiện tại ở đâu? Ở nhà sao? Tôi qua tìm cậu!”

Đường Thiên nhìn biểu tượng của A thành, sờ sờ mũi nhỏ giọng nói: “Thầy Từ, tôi ở A thị.”

Điện thoại trầm mặc, Đường Thiên có chút xin lỗi, lại nói: “Thực ngại quá, thầy Từ. Tôi nghĩ…… Chuyện này dù sao cũng là tôi với vị Trần gia kia lên tòa, quan hệ của anh với Lí tổng, bị kẹp ở giữa cũng không tốt, tôi……”

“Đường Thiên.” Từ Thanh bình tĩnh cắt lời cậu, nói: “Ở A thị sao? Vừa tới? Cậu bảo trì di động mở máy, đợi lát nữa tìm được chỗ ở gởi địa chỉ cho tôi, hoặc là cậu tới ở căn hộ kia của tôi.”

Đường Thiên há miệng, nói: “Không cần không cần, tôi đã tìm khách sạn rồi, không ở chỗ anh. Cái kia…… Thầy Từ anh không cần lại đây, tôi bên này không có việc gì.” Cậu tin tưởng lần này cùng như lần trước, hai bảo bối vẫn sẽ cùng cậu về nhà.

Từ Thanh thở dài, bất đắc dĩ nói: “Cậu không cần từ chối tôi. Tôi không nhúng tay, nhưng cậu lên tòa, dù sao cũng phải có người chăm sóc Đậu Đậu Quả Quả đi? Cậu chẳng lẽ còn tính lâm thời mời một bảo mẫu xa lạ sao?”

Đường Thiên sửng sốt, không đợi cậu trả lời, Từ Thanh đã nói: “Thật sự, cậu không cần lo lắng quan hệ của tôi với Minh Duệ. Ít nhất tôi với cậu là bạn, có phải không? Đậu Đậu Quả Quả coi như là tôi nhìn lớn lên, còn là con nuôi của tôi nữa. Con nuôi tôi có việc, tôi có thể không quản sao? Tôi chỉ là qua giúp cậu trông bọn nhỏ, sẽ không quản chuyện cậu với Trần Tây Đông lên tòa.”

Mũi Đường Thiên có chút chua xót, thấp giọng nói: “Ừm.”

Từ Thanh thở phào một hơi, nói: “Vậy cậu đừng tắt máy. Đợi lát nữa tìm được chỗ rồi nhắn tin cho tôi, tôi tới nơi sẽ đi tìm cậu.”

Đường Thiên gật đầu, nghĩ đối phương không nhìn thấy, lại vội vàng lên tiếng, “Ừ.”

Hai người cúp máy, Đường Thiên còn lăng lăng thất thần. Đậu Đậu và Quả Quả một trái một phải ngồi bên cạnh cậu, hai nhóc con vừa rồi ở trên máy bay làm ầm ĩ đủ, lúc này đều có chút mơ màng tựa vào hai bên hông cậu, há miệng nhỏ ngáy ngủ.

Hai đứa nhỏ lớn lên giống nhau, bộ dạng lại nộn nộn thập phần đáng yêu. Lúc này quá trưa một chút, người ở sân bay không tính nhiều, có mấy hành khách đi ngang qua ba cha con bọn họ, đều ngừng một chút nhìn hai đứa bé. Có người nhiệt tình, thậm chí còn tiến đến gần, hỏi cậu có phải ba bọn nhỏ không, hai đứa nhỏ có phải song bào thai không, lớn lên thật là đẹp mắt.

Đường Thiên mỏi mệt muốn chết, hai đứa bé khen ngược, gây sức ép lão ba đủ rồi lăn ra ngủ say sưa, vừa xuống máy bay tính nghỉ ngơi một lát, lại còn phải ứng phó người đến gần, Đường Thiên quả thực buồn bực muốn chết.

Cuối cùng cũng không nghỉ ngơi đủ, liền thô bạo vỗ tỉnh hai đứa bé, Đường Thiên mặt không đổi sắc nói: “Đi thôi.”

Hai nhóc con ngủ mơ bị đánh thức thập phần bất mãn, Đường Đậu Đậu hé miệng tính gào khóc.

Tâm tình Đường Thiên không tốt lắm, nắm khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc, bất đắc dĩ uy hiếp: “Đường Đậu Đậu con nếu dám khóc, ba liền bán cho chú lái máy bay, mang con ra nước ngoài luôn.”

Đường Đậu Đậu lập tức sợ tới mức ngậm chặt miệng, dùng ánh mắt lên án ba nhóc.

Đường Quả Quả lại ủy khuất chảy hai giọt nước mắt, khẽ ngáp, Đường Thiên luôn không có biện pháp với cô con gái này, chỉ bất đắc dĩ sờ sờ đầu con, một tay kéo hành lý, một tay nắm Đường Đậu Đậu, Đường Đậu Đậu nắm tay Đường Quả Quả, ba cha con chậm rãi đi đến khách sạn đã đặt trước.

Tình trạng kinh tế Đường Thiên rất tốt, cũng không thiệt thòi mình và con, đặt khách sạn cao cấp ở A thành, phòng là phòng lớn, mặc dù không lớn bằng phòng bọn họ ở G thị, nhưng ở khách sạn mà nói, đã là vô cùng rộng rãi, hơn nữa phong cảnh ngoài cửa sổ cũng rất đẹp.

Hai đứa bé vào phòng liền vui vẻ chạy đến giường lớn ở giữa phòng, hò hét muốn nhảy lên trên.

Lại nói tiếp nơi này phòng mắc nhất hẳn là phòng tình nhân, cho nên trang trí bên trong đều tràn ngập bong bóng phấn hồng, ngay cả giường lớn ở giữa cũng là ra giường màu tím.

Đường Thiên vô pháp, nhưng cũng không nghĩ mang con ở phòng đôi, hơn nữa bọn họ vừa đến A thị, cậu mặc dù chắc chắn Trần Tây Đông không tìm thấy chứng cớ gì, mình vẫn như cũ sẽ thắng kiện, nhưng trong lòng lại luôn bất an, có một ý nghĩ trong đầu ẩn ẩn nhắc nhở cậu, vụ kiện này đại khái sẽ không nhanh chóng chấm dứt.

Đường Thiên bơm hơi tự tin cho mình, nghĩ cho dù không mau kết thúc, chờ Từ Thanh lại đây, nhờ giúp thuê một căn hộ ở trung tâm cũng được.

* * *

Đường Thiên vừa đến A thị, Trần Tây Đông đã biết. Anh lúc ấy đang ở cùng luật sư, Giang Vũ sửa sang lại tất cả chứng cứ, khi nghe chuyện này, ngừng một chút, sau đó mới tiếp tục, chỉ là vẻ mặt không chuyên chú như trước.

Tới buổi tối, anh phỏng chừng đối phương đã ổn định chỗ ở, liền lái xe đi ra ngoài, gọi điện thoại cho Đường Thiên.

Đường Thiên nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình di động, theo bản năng không muốn tiếp. Cậu lạnh mặt nhìn di động vang một hồi, không nhúc nhích.

Một lát sau, ba chữ Trần Tây Đông lại nhấp nháy trên màn hình, Đường Thiên hít sâu một hơi, cầm lấy điện thoại, không nói gì.

Trần Tây Đông ngồi ở trên xe, bình thản nói: “Đường tiên sinh?”

Giọng điệu Đường Thiên lãnh đạm, nói: “Là tôi. Đông thiếu, có chuyện gì sao?”

Trần Tây Đông tựa hồ cười một chút, nói: “Không có chuyện gì. Chỉ là hai ngày sau sẽ mở phiên tòa, không biết Đường tiên sinh chuẩn bị thế nào?”

Đường Thiên trào phúng nhếch khóe miệng, nói: “Cái này không cần Đông thiếu quan tâm đi? Nhưng thật ra Đông thiếu anh, cũng đừng đến lúc đó lại chỉnh ra một đống bại hoại thanh danh mình, trộm gà không được còn mất nắm gạo, nhỉ?”

Trần Tây Đông ha ha cười rộ lên, sau một lúc lâu tán thưởng nói: “Đường tiên sinh thật sự là càng ngày càng hài hước.”

Đường Thiên không kiên nhẫn, nói: “Đông thiếu đặc biệt gọi điện thoại đến, chẳng lẽ là vì khen tôi?”

Trần Tây Đông chậm rãi ngưng cười, trong giọng nói còn mang theo ý cười nói: “Khen là thật. Chỉ là, tôi chủ yếu vẫn là muốn nhắc nhở Đường tiên sinh một câu, nên chuẩn bị tài sản nhiều một chút đấy, coi rẻ pháp luật cũng không phải là tội danh bình thường đâu, cậu nói có phải không?”

Mi tâm Đường Thiên nhướn cao, lạnh lùng nói: “Anh có ý gì?”

Trần Tây Đông đánh vòng tay lái, nói: “Không có ý gì cả. Tôi kỳ thật còn rất hiếu kì, chỉ còn lại hai ngày, Đường tiên sinh sẽ còn chiêu gì, lấy tay che trời đâu?”

Đường Thiên ngẩn mặt một chút, “Anh……”

“Chúc Đường tiên sinh tối nay ngủ ngon, hai ngày sau ở trên tòa cho tôi kinh hỉ. Tạm biệt, ngủ ngon.” Trần Tây Đông ôn thanh nói, cúp điện thoại.

Đường Thiên trong nháy mắt tim đập gia tốc, cả khuôn mặt xanh mét. Sau mấy lần tiếp xúc, cậu hiểu rõ tính cách Trần Tây Đông. Một cuộc gọi vô căn cứ như vậy, tuyệt đối không phải tâm tình đối phương đột nhiên rất tốt hoặc là gọi điện quấy rầy cậu.

Đường Thiên cầm điện thoại, cả người lạnh như băng…… Trần Tây Đông, chẳng lẽ là tra được cái gì?!

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: