Đoạt tử 64

okita_cannon_sougo_by_yuupewpew-d6m40ai

Chương 64

Trần Tây Đông đi ra tiểu khu, không ngừng suy nghĩ Chương tiên sinh kia là ai, có quan hệ gì với Đường Thiên, sao lại giúp cậu ta đến mức đó? Vả lại bất luận tình cảm của Đường Thiên đối với hai đứa bé là thực hay không, chỉ bằng phần chứng cứ ngụy tạo này cũng đủ để cậu ta ăn khổ trên tòa. Trần Tây Đông nghĩ không ra là vì sao.

Giang Vũ đi theo phía sau anh, tới trước xe, thay anh mở cửa xe, Trần Tây Đông đang khom lưng ngồi vào ghế, đột nhiên đầu óc xẹt một cái, anh nhíu mi, do dự nói: “Giang Vũ, cậu đi tra một chút camera ở cổng tiểu khu của Đường Thiên xem.”

Giang Vũ trong chuyện này sắm vai cũng không nhẹ, hắn cơ hồ trừ bỏ Trần Tây Đông, là người duy nhất biết toàn bộ cùng tham dự chuyện này. Cho nên hắn rất nhanh hiểu ý Trần Tây Đông, gật đầu nói: “Vâng.”

Trần Tây Đông yên lòng, dựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại.

Xe chậm rãi chạy, không phải đến công ty, mà là quay về căn hộ ở trung tâm thành phố của Trần Tây Đông. Anh mấy ngày nay cũng có tìm người theo dõi một chút tình hình của Đường Thiên, nói đối phương không hay ra ngoài, có ra ngoài cũng đều là đi đưa đón con, cùng với mang hai đứa bé đi ăn,…, cũng không dị thường.

Trần Tây Đông không tỏ vẻ gì, không hề quản bên kia.

Qua vài ngày, Giang Vũ đưa kết quả điều tra cho anh. Lần này hắn không tìm người thăm dò, mà là tự mình lợi dụng mạng lưới quan hệ cùng tiền tài của Trần Tây Đông mua được người ở bên kia, lần lượt xem từng đoạn ghi hình vào tháng 2 năm năm trước ở cổng tiểu khu Đường Thiên.

Bởi vì camera của tòa nhà Đường Thiên ở là góc chết, mà camera trong thang máy cũng không tìm được, cho nên chỉ còn một cách này.

Tháng 2 là tháng mừng năm mới, cũng may trong năm mới ra vào tiểu khu đều là các gia đình, rất dễ nhận, đi thăm bạn bè người thân cũng không nhiều. Mà năm mới, tuy rằng khách đến chơi cũng có, nhưng không nhiều lắm, đại bộ phận gia đình đều đi ra ngoài. Cho nên khoản công việc Giang Vũ phải tra cũng không tính quá lớn, dùng đại khái bốn năm ngày lần lượt xem từng người, bài trừ một đám, kết quả thật đúng là tìm được một người đàn ông trung niên chưa bao giờ xuất hiện ở tiểu khu này.

Trong tiểu khu trừ bỏ mấy người phụ nữ dắt chó đi dạo, còn lại là lái xe ra vào, người đàn ông này không lái xe, mà là mặc một thân áo ba-đờ-xuy màu đen, khuôn mặt cũng chỉ có thể thấy mang máng. Giang Vũ nhanh chóng gọi người cắt hình ảnh người này, sau đó in ra.

Ảnh chụp không quá rõ, nhưng có thể đại khái nhìn ra hình dáng cùng đặc thù của người này, một người diện mạo thực bình thường.

Trần Tây Đông đưa ảnh chụp cho Giang Vũ, nói: “Đến hỏi hai vị hàng xóm dưới lầu của Đường Thiên một chút, là người trong thang máy nhìn thấy người ngoài cùng người ở siêu thị nhìn thấy Đường Thiên ấy.” Anh ngừng một chút, còn nói: “Còn có hai ông bà Du gia, cũng đi hỏi một chút.”

Anh và Giang Vũ chưa thấy qua người đàn ông này, cho nên cho dù thấy mặt người trong ảnh, bọn họ cũng không dễ tra ra là ai.

Giang Vũ cầm ảnh chụp đi ra ngoài hai bước, đột nhiên ngừng lại, xoay người có chút do dự.

Trần Tây Đông cúi đầu xem tư liệu, nghe được động tĩnh, ngẩng đầu hỏi: “Làm sao vậy?”

Giang Vũ nhìn ảnh chụp, chậm rãi nói: “Sếp, tôi cảm thấy người này có chút nhìn quen mắt. Nhưng là…… Cũng không nhớ ra ông ấy là ai.”

Giang Vũ nhíu mi, dùng sức nghĩ lại.

Trần Tây Đông lập tức căng thẳng thần kinh, đứng lên nói: “Cậu biết? Từng thấy ông ta?”

Giang Vũ lắc đầu, nói: “Không biết. Chỉ là nhìn thấy thực quen mắt.”

Trần Tây Đông suy nghĩ một hồi, một lần nữa ngồi xuống, nói: “Có lẽ là bộ dạng tương tự. Cậu đi ra ngoài trước đi.”

“A.” Giang Vũ lên tiếng, mở cửa đi ra ngoài, vừa mới ra cửa, lại đột nhiên đẩy cửa vọt vào.

Lần này Trần Tây Đông có chút bất đắc dĩ, ngẩng đầu nói: “Tiểu Giang, cậu đi theo tôi đã lâu, cậu……”

“Sếp sếp!” Giang Vũ kêu một tràng, vọt tới trước mặt anh, trên mặt hưng phấn nói: “Tôi nhớ ra rồi! Ông ta chính là cái gì, cái gì bác sĩ J thị đó! Phụ khoa! Ông ta trước kia ở đài CCTV từng có một chuyên mục dưỡng sinh, mẹ tôi thích xem lắm! Thực thần kỳ!”

Giang Vũ nói không ngừng, Trần Tây Đông cũng có chút mê hoặc, chậm rãi nói: “Bác sĩ? Bác sĩ phụ khoa?”

Giang Vũ gật đầu cái rụp, nói: “Phải! Ông ta làm chuyên mục kia nhiều năm lắm, ba mẹ với thân thích của tôi đều thích xem, dì tôi còn đến tận hiện trường tiết mục kia, nói bác sĩ Chương kia……  Ai? Ông ta cũng họ Chương đấy! Đúng rồi, chính là ông ta!”

“Giang Vũ.” Trần Tây Đông cau mày nói: “Cậu biết cái gì, từ từ nói.”

Giang Vũ nuốt nuốt nước miếng, nói: “Tôi thấy rất giống. Mới đầu nhìn trong đoạn video thấy có chút quen mắt, nhưng tôi nghĩ không ra. Lúc này mới nhớ ra. Bác sĩ kia tên Chương Minh Viễn, ở J thị, là bác sĩ phụ khoa rất có danh tiếng trong giới y học, tuy là nam, nhưng phụ nữ tìm ông ta khám bệnh rất nhiều, nghe nói số của ông ta mỗi ngày đều phải rạng sáng đi xếp hàng mua.”

Trần Tây Đông cẩn thận cân nhắc, nói: “Chương Minh Viễn? Cậu xác định sao?” Dù sao đối phương cũng không phải người thường.

Giang Vũ do dự một chút, nói: “Cũng không xác định lắm. Nhưng mà…… Thoạt nhìn đích xác giống.”

Trần Tây Đông trầm mặc một chút, nói: “Cậu đem ảnh chụp cho hai vị hàng xóm cùng bố mẹ Du gia xem trước đã.”

Giang Vũ nói tiếng ừ liền đi ra ngoài.

Trần Tây Đông gõ bút lên mặt bàn, lên mạng tìm tòi thông tin vị bác sĩ này. Vừa thấy thật đúng là có chút kinh ngạc, Chương Minh Viễn qua tuổi năm mươi, trong giới y học vô luận là thành tựu học thuật hay lâm sàng đều vô cùng lợi hại, hiện tại là chủ nhiệm khoa phụ khoa một bệnh viện hàng đầu J thị, còn làm phó viện trưởng bệnh viện.

Trần Tây Đông càng xem càng kinh hãi, Đường Thiên này rốt cuộc có gốc gác gì, lại quen biết một đại nhân vật như thế, hơn nữa, còn được ông ta trợ giúp?

Anh không khỏi nghĩ sâu xa hơn, Chương Minh Viễn là bác sĩ phụ khoa, như vậy…… Đậu Đậu và Quả Quả cùng ông ta có quan hệ gì?

Nhưng anh lại rất nhanh phủ định quan điểm này, có thể có quan hệ gì chứ? Tuổi Chương Minh Viễn có thể làm cha Đường Thiên.

Anh thở dài một hơi, lại một lần nữa bội phục Đường Thiên lợi hại.

Đến tối muộn, Giang Vũ gọi điện thoại cho anh, nói đã xác định với mấy người kia, người trong ảnh chụp từ camera, cùng người hàng xóm thấy ở thang máy, siêu thị, cùng với người dùng tiền mua bố mẹ Du gia chính là một người.

Trần Tây Đông trầm giọng nói “Ừ”, sau đó để cậu ta đi tra hành tung mấy ngày nay của Chương Minh Viễn ở J thị, cùng với hành tung của ông ta ở G thị.

Trước kia không có manh mối, Trần Tây Đông hoàn toàn tìm không ra động cơ Đường Thiên năm năm trước giấu diếm hàng xóm, cũng tìm không ra cậu rốt cuộc ở đâu, bí ẩn như vậy.

Giang Vũ làm việc hiệu suất mau, rất nhanh bọn họ liền tìm được hành tung năm năm trước của Chương Minh Viễn.

Từ tháng 5 đến tháng 6 năm năm trước, Chương Minh Viễn xin nghỉ phép dài hạn đến một năm, đồng nghiệp trong bệnh viện nói ông ta tháng sáu đột nhiên xin nghỉ phép, nhưng chưa nói thời gian, sau đó không biết đi đâu, không hai ngày liền trở lại, lúc này mới chính thức xin phép bệnh viện, nói chính xác thời gian nghỉ phép, đại khái mãi cho đến tháng 6 năm sau.

Bởi vì Chương Minh Viễn thanh danh lớn, y đức tốt, mỗi tuần đều có một chuyên mục phải lên sóng, cho nên ngày nghỉ nhiều như vậy là rất khó phê chuẩn. Bệnh viện thập phần khó xử, thương lượng với ông, Chương Minh Viễn lại thái độ kiên định, nhất định phải xin phép, thậm chí nói nếu bệnh viện không đồng ý, ông liền từ chức, bệnh viện thế mới biết tính nghiêm trọng của chuyện này, cuống quít hỏi ông trong nhà có chuyện gì phải không, Chương Minh Viễn mới đầu không nói, sau lại nói tình huống với viện trưởng, bạn học đại học, cũng là quan hệ sư huynh đệ của ông, nói con của thân thích bị bệnh nặng, ông phải đến chăm sóc một thời gian.

Sau đó mới cầm giấy phê chuẩn rời đi. Trần Tây Đông không cần suy nghĩ nhiều cũng có thể đoán được con của thân thích trong miệng Chương Minh Viễn này nhất định là Đường Thiên, nhưng mà Đường Thiên với ông ta đúng là quan hệ họ hàng sao? Còn khoảng thời gian kia Đường Thiên bị bệnh gì, vì vậy mới trốn đi không gặp người sao?

Trần Tây Đông thầm nghĩ, không phải giống Du Uyển Yên đó chứ? Lập tức anh liền đổi sắc, nghĩ không có khả năng, chiếu theo tình huống Đường Thiên hiện giờ, không giống bộ dạng từng mắc quái bệnh nào đó.

Anh liền phủ định suy nghĩ này. Nhưng mà như thế, Trần Tây Đông lại trực giác Chương Minh Viễn này cùng chuyện này có quan hệ thập phần trọng yếu. Cho nên anh không buông manh mối này, vẫn để Giang Vũ tiếp tục điều tra hành tung của Chương Minh Viễn năm năm trước.

Lúc này đây năng lực tự thân của Giang Vũ là không được, thậm chí Trần Tây Đông cũng không được. Chương Minh Viễn danh khí phi phàm, trong giới y học lại thập phần đức cao vọng trọng. Trần Tây Đông thật lâu không về Trần gia, bố Trần mẹ Trần bởi vì mất hai cháu mà trầm mặc rất nhiều, tòa nhà Trần gia kia đã thật lâu không có tiếng cười. Cho nên khi Trần Tây Đông hai tháng sau trở về, mẹ Trần kích động suýt rơi nước mắt, ngay cả bố Trần luôn trầm ổn cũng có chút cảm xúc khó nhịn.

Trần Tây Đông mới vừa vào cửa, mẹ Trần liền buông đũa vội vàng chạy tới, cơ hồ ôm lấy anh, nói: “Con đứa nhỏ này……”

Nói xong liền đỏ mắt, nghẹn ngào.

Trần Tây Đông ngây ra một lúc, lập tức nhẹ nhàng ôm lấy mẹ Trần, vỗ nhẹ lưng bà.

Bố Trần cũng đang ngồi trên bàn cơm ăn canh, nhìn thấy con trai trở về, trên mặt xẹt qua một tia vui sướng, lại rất nhanh biến mất không thấy, trở về bộ dáng nghiêm túc bảo thủ dĩ vãng.

Trần Tây Đông liếc mắt nhìn ba, cũng không ăn cơm, liền trực tiếp vào vấn đề nói thẳng ý đồ đến.

Mẹ Trần nhíu mày nói: “Mấy người này mẹ không quen lắm, phải hỏi ba con.” Bà lo lắng nhìn thoáng qua con trai, nói: “Tây Đông, con hỏi cái này làm gì? Con bị bệnh sao?”

Trần Tây Đông trong tiềm thức không muốn nói điều tra chuyện Đường Thiên, trầm mặc một chút mới chậm rãi nói: “…… Mẹ, không có. Chỉ là có chút chuyện, con tự mình làm không được, muốn phiền mẹ với ba.”

Trần Tây Đông từ mười tám tuổi dọn ra ngoài đi học, đến bây giờ quan hệ với bố mẹ Trần đều vẫn lạnh lùng nhàn nhạt, tốt nghiệp đại học từ nước ngoài trở về cũng không đến công ty Trần gia làm việc, mà lựa chọn tự mình gây dựng sự nghiệp, tuy rằng quá trình không tính thuận lợi, nhưng không có lần nào về nhà mượn nhân mạch của bố mẹ.

Mà lúc này Trần Tây Đông mặc dù không nói rõ, nhưng mẹ Trần mấy năm nay không thời khắc nào không nghiền ngẫm tâm tư con trai, liền rất nhanh hiểu được, không nói gì thêm, đứng dậy đến bàn ăn bên kia, thấp giọng nói chuyện với bố Trần.

Trần Tây Đông ngồi trên sô pha phòng khách kiên nhẫn chờ. Lần trước tra chuyện bố mẹ Du gia là anh lén dùng thân phận Trần gia đại thiếu gia đi làm, mà lúc này đây, phải tra Chương Minh Viễn, cũng chỉ có thể làm tới đây, anh cần bố Trần ra mặt.

Trần Tây Đông không nghĩ bố Trần nhất định đồng ý, anh thậm chí chỉ ôm thái độ thử một lần tới, cho nên thực bình tĩnh, dù bố Trần cự tuyệt anh, anh cũng sẽ không quá để ý, chỉ là tốn nhiều thời gian, anh rất nhớ Đậu Đậu và Quả Quả.

Đại khái qua hơn mười phút, mẹ Trần trở lại, chuyển lời bố Trần với Trần Tây Đông. Trần Tây Đông kinh ngạc nói: “Ba đồng ý sao?”

Mẹ Trần bất đắc dĩ, nói: “Con là con ông ấy, ông ấy sao lại không đồng ý? Nhưng là không phải dễ dàng như vậy, con đừng vội vàng xao động, mẹ với ba con sẽ giúp con.”

Trần Tây Đông trong lòng nhất thời không biết là cảm giác gì, thở dài, nói: “Cám ơn mẹ.”

Mẹ Trần hốc mắt lên men, nói: “Con thường xuyên trở về làm mẹ vui vẻ là được.”

Trần Tây Đông mấy ngày nay không rảnh để ý bố mẹ, lúc này cũng có chút xin lỗi, nhân tiện nói: “Mẹ, con sẽ.”

Hai người lại nói chuyện trong chốc lát, Trần Tây Đông liền rời đi.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: