Đoạt tử 63

12490_300016836789667_1676531316_n

Chương 63

Bị giang mai đương nhiên là không thể kết hôn, kiểm tra trước hôn nhân, cửa pháp luật kia là không thể qua. Mà Trần Tây Đông cũng không tin Đường Thiên yêu cô này đến mức đối phương trước khi cưới đã mắc bệnh lây qua đường sinh dục một năm mà vẫn có thể dửng dưng tự nhiên kết hôn với cô ta, điều đó không có khả năng!

Điểm đáng ngờ từng chút bị khui ra, cũng càng thêm nghiệm chứng suy luận hiện tại của Trần Tây Đông. Anh ung dung thản nhiên, một bên bình thường đi làm, một bên nhận tin tức từ các nơi truyền đến.

Tiêu một số tiền lớn mời người làm việc, hiển nhiên hiệu suất cao, không quá ba ngày, Trần Tây Đông lại nhận được tin tức mới, thời gian tử vong thật sự của Du Uyển Yên là ngày 3 tháng 1 năm năm trước!

Trần Tây Đông nhíu chặt mi tâm, ngày 3 tháng 1!

Đậu Đậu và Quả Quả sinh vào ngày 7 tháng 4, giấy chứng nhận ở bệnh viện Đường Thiên đưa ra ghi Du Uyển Yên chết vì bị biến chứng sau khi sanh mổ, sinh hai đứa bé không bao lâu liền qua đời, cũng là vào hơn mười một giờ tối ngày 7 tháng 4 hôm đó! Mà Trần Tây Đông tra được là ngày 3 tháng 1! Sớm hơn tới ba tháng!

Điều đó là không thể! Hoặc là người anh mời đi điều tra tra kết quả không đúng, hoặc là… Đường Thiên lại lừa gạt mọi người!

Trần Tây Đông kiên nhẫn chờ, dựa theo manh mối này đi thăm dò người nhà Du gia trong khoảng một tháng đó, kết quả thật đúng là tra được vài chỗ khả nghi.

Tỷ như ngày 3 tháng 1 hôm đó cha mẹ Du gia trừ bỏ mua đồ ăn rất hiếm khi ra ngoài thế nhưng lại ăn mặc kín mít ra cửa, có hai người bộ dáng như bác sĩ đến nhà bọn họ, qua ngày hôm sau ba người Du gia toàn bộ biến mất, không để lại bất kỳ lời nào.

Trước đó khi Trần Tây Đông bảo Giang Vũ đi điều tra, hai hộ gia đình còn sót lại ở khu dân nghèo ở H thị kia lại đều nói cô con gái Du gia chết vào ngày 7 tháng 4, sau khi chết hai vợ chồng Du gia thương tâm quá độ liền đi nước ngoài. Lúc ấy khi Giang Vũ nói điều này cho Trần Tây Đông, hai người cũng không hoài nghi gì, nhưng mà giờ phút này… Trần Tây Đông chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, sợ là hai vị hàng xóm này cũng bị mua chuộc rồi.

Trần Tây Đông không khỏi muốn cười, Đường Thiên này mặt ngoài thoạt nhìn ôn hòa vô hại, vì hai con thế nhưng lại liều lĩnh như vậy, bỏ ra bao nhiêu tiền tài bày ra bao nhiêu chuyện che dấu cũng không để ý.

Nhưng càng là như vậy, Trần Tây Đông lại càng muốn tìm ra những manh mối cậu đã chôn vùi!

Lúc này đại khái qua gần nửa tháng, Giang Vũ vài lần tiến vào báo cáo tiến triển, nói là không tìm được điểm đáng ngờ khác. Trần Tây Đông lại thập phần bình tĩnh, nói vẫn tiếp tục.

Nửa tháng sau, Giang Vũ cầm kết quả điều tra mang vào văn phòng Trần Tây Đông, cả kinh đến mức miệng cũng không khép lại.

Đã tìm được cha mẹ của Du Uyển Yên.

Chỉ câu này thôi cũng khiến thần kinh căng thẳng hồi lâu Trần Tây Đông lơi lỏng hẳn, anh dựa vào ghế, phiền não cùng bất an nhiều ngày nay toàn bộ tiêu tán, anh thở phào nhẹ nhõm, gọi Giang Vũ vào, bí mật thu xếp ổn thỏa cho hai vị kia ở A thành.

Giang Vũ biết tính nghiêm trọng của chuyện này, cực kỳ bình tĩnh đi xử lý.

* * *

Cha mẹ Du gia được đưa đến ở A thành, Trần Tây Đông mua một căn hộ ở Tây khu. Sau khi Trần Tây Đông chỉnh lý xong tất cả các manh mối có liên quan đến Du Uyển Yên, liền đi tìm hai vợ chồng này.

Do sống ở nước ngoài, hai người cũng không già đi nhiều, tuy rằng ăn mặc bình thường, nhưng phương diện khí sắc coi như không tồi, không nghèo túng như Trần Tây Đông nghĩ.

Hai người được tìm thấy ở một trấn nhỏ tên IL Illinois ở Mỹ, Trần Tây Đông tuy rằng năng lực trác tuyệt tự mình quản lý công ty, nhưng nhân mạch còn chưa vươn tới nước ngoài, anh cũng không để ý nhiều, liền mượn thế lực cùng nhân mạch của bố Trần.

Bố Du mẹ Du thoạt nhìn coi như trấn định, nhưng khi Trần Tây Đông vào cửa, biểu tình thoáng cái khẽ đổi, lập tức liền ra vẻ trấn định bình tĩnh trở lại.

Trần Tây Đông không hạn chế quản thúc bọn họ, phòng ở thoải mái, tuy rằng tạm thời không thể ra ngoài, nhưng trong phòng đồ ăn sung túc, một ngày ba bữa cơm cũng có nhân viên chuyên môn đến nấu, chiếu cố bọn họ.

Trần Tây Đông ngồi trước mặt bọn họ, hai vị có chút bất an nhìn anh.

Trần Tây Đông biểu tình phức tạp, bình tĩnh nói: “Cháu nghĩ, hai bác hẳn là biết cháu tìm đến hai bác là vì chuyện gì, bác trai bác gái, cháu cũng sẽ không nhiều lời, phiền hai bác nói một chút về chuyện con gái Du Uyển Yên của hai bác cùng người chồng chưa gặp mặt kia cho cháu biết, có được không?”

Tuy rằng dùng câu hỏi, nhưng biểu tình thấy thế nào cũng không như bộ dạng có thể thương lượng.

Bố Du mẹ Du hai mặt nhìn nhau, mới đầu còn thực trấn định, nghe đến Trần Tây Đông nói Du Uyển Yên cùng chồng cô liền lập tức rối loạn, lắp bắp nói: “Uyển, Uyển Yên, không có, không có gì để nói cả?”

Trần Tây Đông đạm nhiên, nói: “Cháu đây nhắc lại một chút cho hai bác, chồng cô ấy họ Đường, tên một chữ Thiên, gọi Đường Thiên. Nghe nói năm năm trước lãnh giấy kết hôn với con gái ngài, nhưng không tổ chức tiệc rươu. Bảy tháng sau sinh một đôi long phượng thai, tên Việt Nhiên và Hân Nhiên. A, quên nói…… Con gái hai bác cùng vị Đường Thiên này trước khi kết hôn đã mang thai ba tháng, sau đó mới kết hôn.”

Bố Du mẹ Du sắc mặt tái nhợt, vẫn nói: “Vị tiên sinh này, chúng tôi, chúng tôi thật sự không biết cậu có ý gì…”

“Không sao,” Trần Tây Đông bình tĩnh ngắt lời bọn họ, nói: “Không biết cháu có ý gì, vậy cháu nói lại một chút là được.”

“Con gái ngài khoảng vào tháng sáu năm năm trước quen với chồng cô ấy Đường Thiên, trước đó đã có thai ba tháng. Mà đôi long phượng thai trong bụng cô ấy này không lâu sau lại phát hiện là con ruột của cháu.” Trần Tây Đông thoáng cúi đầu, nói: “Hai bác, làm phiền hai bác nói cho cháu biết —— con gái hai bác là thế nào quen với cháu? Vì sao cháu một chút ấn tượng cũng không có vậy?”

“Tôi, tôi…” Mẹ Du thất kinh, bối rối nhìn sắc mặt bố Du.

Bố Du coi như trấn định, vững vàng nói: “Trần tiên sinh lời này tôi không hiểu. Con gái tôi đã trưởng thành, nó tính cách nội hướng, trước khi quen Đường Thiên yêu đương với ai, chúng tôi không rõ lắm. Huống chi, huống chi cậu lại làm sao dám cam đoan con gái tôi chủ động hoài thai con cậu chứ?”

Nói năng thập phần có lý, Trần Tây Đông sửng sốt một chút, lập tức đành chịu lắc đầu, song bố Du lại cảm thấy đối phương gần như mất kiên nhẫn, độ ấm quanh thân tụt mạnh, ông không nhịn được nắm chặt tay bạn già, buộc mình trấn định.

Trần Tây Đông mỉm cười, thở dài, chậm rãi nói: “Cháu không muốn đào sâu nguyên nhân. Cháu cảm thấy, chuyện như vậy đối với cha mẹ mà nói, rất khó qua. Chỉ là… Hai bác thủy chung không nói thật, cháu cũng rất xin lỗi.”

Trong lòng Bố Du vọt lên một cỗ khủng hoảng, chỉ nghe Trần Tây Đông thản nhiên nói: “Syphilis, tên gọi bệnh giang mai. Lây truyền chủ yếu qua đường tình dục, đương nhiên, cũng không bài trừ nguyên nhân tiếp xúc với máu cùng vết thương hở của người bệnh. Vô luận là nguyên nhân nào, cháu nghĩ, đối với hai bác mà nói, đều là thập phần đau lòng. Mà cháu muốn hỏi chính là… Pháp luật nước ta quy định người bệnh giang mai có thể thông qua cuộc kiểm tra sức khỏe trước hôn nhân, kết hôn với một người đàn ông thân thể khỏe mạnh không nhiễm bệnh lây qua đường sinh dục, nhận giấy chứng nhận kết hôn sao?”

Sắc mặt mẹ Du trắng bệch, đột nhiên một giọt nước mắt rơi xuống. Sắc mặt bố Du cũng thực khó xem, bối rối lấy khăn lau mặt cho vợ.

Trần Tây Đông trong lòng không đành lòng, nhưng không thể không tiếp tục. Giang Vũ vẫn chờ đợi ngoài cửa, anh cao giọng kêu một tiếng.

Giang Vũ rất nhanh tiến vào, nói: “Sếp?”

Trần Tây Đông nhìn lão phu nhân khóc đến cả người run rẩy, nói: “Vào phòng tắm lấy khăn mặt nóng cho Du phu nhân, thêm một ly sữa ấm nữa.”

Giang Vũ nhìn thoáng qua sô pha, nói: “Vâng.”

Mẹ Du chôn mặt vào vai chồng, cả người run rẩy không thôi. Hốc mắt bố Du cũng đỏ lên, cố nhịn rơi lệ. Sau một lúc lâu hung hăng thở dài một hơi, nói: “Hai đứa bé nhà Đường tiên sinh kia là con cậu sao?”

Trần Tây Đông bình tĩnh nói: “Cháu có thể cho hai bác xem xét nghiệm DNA.”

Sắc mặt bố Du xám xịt, lắc đầu, nói: “Cậu nếu có thể tìm được chúng tôi, nói vậy đã biết không ít.” Ông cúi đầu nhìn bàn, nói: “Tiền Đường tiên sinh đưa tôi đã dùng hơn một nửa, còn lại… Hai lão già chúng tôi đời này trước khi chết sẽ trả lại cho cậu ấy.”

Ánh mắt Trần Tây Đông khẽ đổi, nói: “Nếu ngài nói sự thật cho cháu biết, tiền của Đường Thiên, cháu sẽ thay hai bác trả.”

Du Uyển Yên là điểm yếu của bố Du mẹ Du, mà sự thật về cái chết của cô cũng không ai biết, thậm chí là Đường Thiên. Trần Tây Đông có thể tra được chuyện Du Uyển Yên khi còn sống nhiễm bệnh, bọn họ không dám lấy thanh danh con gái ra mạo hiểm.

“Tôi nói cho cậu. Nhưng là Trần tiên sinh…… Cậu phải đáp ứng chúng tôi, không nói chuyện của Uyển Yên ra ngoài, có được không? Tôi van cậu.” Bố Du giọng run run, rơi nước mắt, đột nhiên quỳ xuống đất.

Trần Tây Đông sửng sốt, vội vàng tiến lên đỡ tay ông, nâng ông dậy, bố Du giãy dụa cứ quỳ đó, không ngừng làm động tác dập đầu.

Trần Tây Đông trong lòng khó thở, anh hít sâu một hơi, dùng lực nâng ông dậy, sau đó trầm giọng nói: “Cháu vô tình mạo phạm thanh danh cô Du, nhưng là…… Cháu vô cùng xin lỗi. Đậu Đậu và Quả Quả là con ruột của cháu, cháu không muốn bọn chúng rơi vào tay người khác.”

Nhiều năm như vậy, chứng bệnh khi còn sống cùng chuyện Du Uyển Yên qua đời đều làm bố Du mẹ Du đau lòng khó nhịn, dưới sự trợ giúp của Đường Thiên và Chương Minh Viễn đi nước ngoài, đất khách xa lạ chậm rãi khiến chuyện thương tâm nơi quê nhà của bọn họ phai nhạt đi rất nhiều, nhưng mấy ngày trước đột nhiên bị người tìm được, sau đó cưỡng chế mang về nước, lại nghe Trần Tây Đông nói chuyện thân thể con gái, tinh thần bọn họ gần như hỏng mất, làm sao còn nghe được cái khác.   

“Uyển Yên cùng vị Đường tiên sinh này cũng không quen, chúng tôi cũng không biết nhau.” Bố Du đỏ mắt nói, “Bảy năm trước Uyển Yên bị bệnh kia, làm sao bị nhiễm bệnh nó chết sống không nói cho chúng tôi biết, tôi với mẹ nó đều thực sốt ruột. Đoạn thời gian kia tôi làm ăn cũng không thuận lợi, thêm chuyện con sinh bệnh, kinh doanh lập tức kém đi rất nhiều… Chúng tôi chỉ có một cô con gái bảo bối này, tôi với mẹ nó liền thương lượng nhanh chóng ngừng công việc, bán nhà bán xe, dồn tiền chữa bệnh cho Yên Yên. Nào biết đâu… Nào biết đâu đã là giai đoạn hai, sau phí trị liệu càng ngày càng cao, tiền chúng tôi gởi ngân hàng còn thừa không nhiều lắm, liền dọn tới khu dân nghèo vùng ngoại thành.”

Bố Du nói tới đây, nghẹn ngào một chút, tựa hồ hồi tưởng lại cảnh tượng thảm thống lúc ấy, ông nói: “Uyển Yên bị bệnh này, trạng thái tinh thần vẫn luôn không tốt, vừa khóc lại nháo, thậm chí muốn tự sát. Tôi với mẹ nó vô cùng sợ hãi, mỗi ngày ở nhà với nó, không dám đi ra ngoài. Chúng tôi yêu nó như vậy, lo lắng cho nó, nhưng nó, nhưng nó…”

Nước mắt ông tuôn như suối, khóc không thành tiếng.

Trần Tây Đông trong lòng cảm thấy đè nén, kiên nhẫn chờ.

Giang Vũ mang khăn mặt nóng cùng sữa tiến vào, bố Du lấy khăn mặt cẩn thận lau nước mắt trên mặt cho vợ, chậm rãi nói: “Trước kia Uyển Yên vẫn là tiểu công chúa trong lòng mọi người, lòng tự trọng của nó rất mạnh, tôi với mẹ nó ngày đêm không dám ngủ, chỉ sợ tinh thần nó bất thường làm chuyện điên rồ. Đấu thiên đấu địa, lại vẫn đấu không lại vận mệnh… Uyển Yên thừa dịp mẹ nó nấu cơm trong bếp, ắt cổ tay tự sát trong phòng tắm.”

Mẹ Du dần bình tĩnh trở lại, bố Du đỏ mắt thở phào, trống rỗng nói: “Cứ như vậy… Nó bỏ lại tôi với mẹ nó… Nó khi còn sống kiêu ngạo, sinh bệnh cũng không nói cho bất kì ai, tôi với mẹ nó cũng không dám nói cho bạn bè nó. Bệnh như vậy… Nếu để người ngoài biết, đứa nhỏ dù là đi rồi, cũng đi không an!”

Nói tới đây, mẹ Du lại có chút kích động, bà vỗ ngực cố nhịn nước mắt. Trần Tây Đông khẽ nhíu mày, tiếp tục nghe ông nói.

Bố Du hoãn lại tâm tình, nói: “Chính là như vậy. Uyển Yên làm sao qua đời, tôi không biết Đường tiên sinh nói thế nào với cậu. Sau khi nó qua đời, tôi với mẹ nó thập phần khổ sở, liền không cho ai biết, báo cho hàng xóm cùng bạn bè, dọn về quê nhà Quảng Tây. Tiếp đó vào hai tháng trước, có một vị tiên sinh họ Chương tìm được chúng tôi, cho tôi mà mẹ nó một món tiền…”

Bố Du cười khổ một tiếng, nói: “Mặc dù trước khi Uyển Yên sinh bệnh điều kiện kinh tế nhà chúng tôi cũng không tồi, nhưng Chương tiên sinh này ra tay hào phóng, số tiền đủ để tôi với bạn già an ổn vượt qua nửa đời sau. Cho nên… Tôi đáp ứng ông ta chuyện này.”

Vẻ mặt Trần Tây Đông nhìn không ra cảm xúc, nói: “Đáp ứng ông ấy giúp Đường Thiên diễn như vậy?”

Bố Du lộ vẻ đau xót, nhẹ giọng nói: “Đúng vậy.”

Trần Tây Đông nhíu mi cần thận nghĩ, sau đó nói: “Cho nên, con gái hai bác cũng không kết hôn với Đường Thiên, năm năm trước ở chỗ hai bác ở, cũng căn bản không xuất hiện người nào tên là Đường Thiên?”

Bố Du vô lực gật đầu.

Trần Tây Đông ấn ấn trán, rốt cục hiểu ra. Như vậy, trái ngược với phần tư liệu điều tra tiểu khu Đường Thiên ở trước đó viết “Năm năm trước Đường Thiên ra ngoài nửa năm, lại hai lần bị người nhìn thấy vào chính nhà mình, cùng với siêu thị ở khu biệt thự vùng ngoại thành.”

Có lẽ Đường Thiên nửa năm đó căn bản không ra ngoài, vẫn ở G thị, mà đoạn thời gian kia hẳn là thời điểm mới vừa phát hiện Đậu Đậu Quả Quả trong bụng mẹ.

Đường Thiên lại vì sao giấu diếm hàng xóm, mẹ đẻ Đậu Đậu và Quả Quả rốt cuộc là ai?

Rõ ràng phát hiện rất nhiều manh mối, Trần Tây Đông lại cảm thấy giống như tiến nhập một vòng bí ẩn, cho nên điểm đáng ngờ càng cuộn càng lớn, làm anh dường như tìm thế nào cũng không tìm đến điểm đầu.

Trần Tây Đông mỏi mệt lắc lắc đầu, nói: “Như vậy… Hai bác cũng không biết sự tồn tại Đậu Đậu cùng Quả Quả? Mẹ đẻ bọn chúng là ai, hai bác cũng không biết?”

Trên mặt bố Du lộ vẻ mờ mịt, nghi hoặc nói: “Đậu Đậu, Quả Quả? Là hai con nhà Đường tiên sinh sao?” Ông lắc đầu, nói: “Tôi không biết. Lúc ấy khi Chương tiên sinh tới tìm tôi tựa hồ rất gấp, rất nhiều chuyện nói thực mơ hồ, chúng tôi cũng không hỏi rõ ràng, không lâu sau ông ấy liền an bài tôi với bạn già xuất ngoại, từ đó không liên hệ với chúng tôi nữa.”

Trần Tây Đông sáng tỏ, đứng lên thở dài, nói: “Đối với chuyện này, cháu trước xin lỗi hai bác. Chuyện con gái hai bác, cháu sẽ không nói ra ngoài. Song… Chuyện này khiến hai bác chạm đến chuyện cũ, cháu cũng thập phần bất đắc dĩ, hy vọng hai bác cũng có thể thông cảm nỗi khổ của người làm cha như cháu. Thật xin lỗi.”

Bố Du mẹ Du sửng sốt, Trần Tây Đông xoay người đi ra ngoài, giương giọng nói: “Giang Vũ. Buổi chiều tìm một dì tới chăm sóc hai bác, nếu muốn, có thể ra ngoài tản bộ.”

Giang Vũ ngẩn người một chút, nhanh chóng đuổi kịp anh, nói: “Sếp, nhưng là bọn họ không phải…”

Trần Tây Đông mặt không đổi sắc, nói: “Không sao. Tìm người xem cẩn thận là được.”

Giang Vũ nghĩ nghĩ, nói: “Vâng.”

____________________

Đọc chương này mà thương thay tâm cha mẹ :”(

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: