Đoạt tử 62

1724171_807332875988009_2849103993167667388_n

Chương 62

Đường Thiên lái xe về đến cửa nhà, mở cửa xe thả hai đứa bé xuống. Bọn họ vốn buổi sáng trước lúc ra ngoài đã hẹn buổi chiều sau khi tan học sẽ đi ăn KFC. Trần Tây Đông đột nhiên tới đây, còn nói mấy lời như vậy, Đường Thiên lúc ấy ra một thân mồ hôi lạnh, đầu óc chết máy, cứng ngắc nói không ra lời. Chờ Trần Tây Đông đi rồi, cậu mang hai đứa bé ngồi vào trong xe, chậm rãi lái về nhà, mới có chút phản ứng lại.

Che giấu rất nhiều chuyện, lừa gạt rất nhiều chuyện? Kỳ vọng bí mật của cậu đừng để bại lộ??

Đường Thiên nắm chặt tay lái, sắc mặt có chút phát xanh.

Về đến nhà cậu nhanh chóng nấu mì cho hai đứa bé, đập trứng chần nước sôi, bừng mì lên bàn, vôi vàng dặn dò bọn chúng một hồi, sau đó chạy vào phòng ngủ đóng cửa lại.

Đậu Đậu cùng Quả Quả không rõ. Đậu Đậu cong mông chạy tới mở TV, hai đứa nhỏ chôn đầu vừa nghe phim hoạt hình vừa ăn cơm.

Tay Đường Thiên có chút run, bật đèn vài lần mới bật được.

Cậu ngồi trên giường, kéo màn ra một ít, ánh mặt trời tiến vào, làm tâm tình xao động của cậu bình phục một ít.

Đầu óc Đường Thiên có chút loạn, cậu cau mày cẩn thận hồi tưởng mấy lời kia của Trần Tây Đông, lại cảm thấy đau đầu không thôi. Đột nhiên đứng lên mở ngăn kéo, tìm một hồi vẫn không thấy. Cuối cùng mở cửa, chạy đến bàn trà phòng khách lục lọi, hai đứa bé đang ăn cơm, bị cậu làm hoảng sợ, đứng lên chạy đến đứng cạnh bàn trà, trừng lớn mắt nhìn ba.

Đường Thiên cảm xúc rối loạn, không rảnh bận tâm cảm thụ đứa nhỏ, chỉ vừa tìm vừa nói: “Bảo bối ngoan, tự mình đi ăn cơm đi.”

Hai đứa bé lại vui vẻ chạy đi ăn cơm. Đường Thiên mở tủ TV, tìm được hộp thuốc lá lần trước mời chồng chồng Từ Thanh đến ăn cơm, chuẩn bị cho Lí Minh Duệ. Sắc mặt cậu khó coi, cầm điếu thuốc trở về phòng ngủ.

Tới phòng ngủ liền có chút lo lắng châm thuốc, để bên miệng hít sâu một hơi. Bởi vì con nên cậu rất ít động thứ này, nhưng lần này lại làm cậu có chút bối rối.

Cậu với Trần Tây Đông từ lúc kết thúc vụ kiện, biểu hiện của đối phương vẫn trong phạm vi quy củ lịch sự, huống hồ kết quả vụ kiện mọi người đều biết, Trần Tây Đông có bá đạo đi nữa, cũng không thể lại đến mang hai đứa bé đi.

Đường Thiên đối với điểm này vẫn là tin tưởng. Từ lần cuối cùng Trần Tây Đông gặp bọn họ, là vào ba mươi tết, cho tới hôm nay, đã hơn nửa tháng. Đối với Đường Thiên mà nói, đây là một bắt đầu quá tốt, cậu hy vọng Trần Tây Đông dần dần quên mất hai đứa bé, không chấp nhất chuyện này nữa.

Nhưng mà, khi Đường Thiên thả lỏng cảnh giác, cuộc sống thoải mái, đối phương lại đột nhiên chạy đến, nói mấy lời như vậy.

Trần Tây Đông nói cậu giấu diếm quan tòa rất nhiều chuyện, nói “Bí mật” của cậu.

Hút hết một điếu thuốc, Đường Thiên cũng dần dần tỉnh táo lại. Cậu ấn trán đứng trước bàn suy tư.

Lừa gạt rất nhiều chuyện, đích xác, cậu không phủ nhận. Lúc này chuyện thân thế đứa nhỏ phát sinh rất đột nhiên, năm đó cậu lại lỗ mãng rời khỏi A thị, khi còn trẻ sợ hãi cùng bất an, cho nên lúc ấy cậu và Chương Minh Viễn cùng không cố kỵ nhiều như vậy. Còn nữa, năm năm trước khi Đường Thiên cùng Trần Tây Đông lên giường, hai người đều là thần chí không rõ, mơ mơ màng màng, buổi sáng khi tỉnh lại, cậu thậm chí cũng không nhìn mặt đối phương đang đưa lưng về phía cậu, liền bỏ chạy. Thế cho nên nhiều năm sau hai người cũng không nhận ra đối phương. Mà xác suất này lại là rất thấp, Đường Thiên chưa từng nghĩ tới có một ngày sẽ gặp người đàn ông làm cậu có hai đứa bé, thậm chí quen biết!

Chứng cứ chứng minh năm năm trước Đậu Đậu Quả Quả sinh ra, có rất nhiều sơ hở cùng điểm đáng ngờ, nhưng Chương Minh Viễn thế lực kinh người, tuy rằng trong khoảng thời gian ngắn có chút gấp gáp, nhưng Đường Thiên tin tưởng, dù là như thế, Trần Tây Đông muốn điều tra ra hết thảy cũng không phải dễ dàng như vậy.

Nhưng cậu sợ câu cuối cùng của đối phương – bí mật? Bí mật gì?

Đường Thiên không sợ Trần Tây Đông tra ra tất cả, chỉ có một chuyện cậu sợ hãi. Lúc ấy biểu tình đối phương tuy rằng không rất đáng sợ, nhưng ánh mắt không hề có ý cười lại làm Đường Thiên hiện tại hồi tưởng lại đều có chút nghĩ mà sợ.

Cậu sợ đối phương đã biết cái gì, như vậy cậu với hai con mình có thể bị cho là quái vật bắt lại hay không?

Đường Thiên nghĩ nghĩ liền lo lắng, bản thân cậu không sao cả, nhưng hai đứa bé còn nhỏ như vậy, sao có thể để chuyện như vậy phát sinh!

Đường Thiên buộc mình tỉnh táo lại, ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đợi đến tối không lệch giờ với bên ngoại quốc, lần nữa gọi điện thoại cho Chương Minh Viễn.

*    *

*

Trần Tây Đông ngồi vào taxi mới thấy mình xúc động. Anh mặt mày âm trầm, dùng sức lấy tay ấn trán, rõ ràng là đơn thuần muốn nhìn hai đứa bé một chút, nào biết vừa nhìn thấy Đường Thiên liền không khống chế được cảm xúc.

Trần Tây Đông hít sâu một hơi, nhìn ngoài cửa sổ. Không biết này có tính là đả thảo kinh xà không, kể từ đó, Đường Thiên sẽ lại có động tác gì, để che dấu tất cả chuyện cậu làm trước kia.

Nhưng là… Ánh mắt Trần Tây Đông trở nên lạnh như băng. Vô luận Đường Thiên làm thế nào che lấp, anh nhất định có biện pháp tìm ra tất cả sơ hở, hai đứa bé cũng nhất định trở lại Trần gia!

Bởi vì trước khi đến có gọi điện thoại cho Lí Minh Duệ, Lí Minh Duệ nói xuống máy bay tới đón anh, Trần Tây Đông nói không cần. Lúc này taxi mới vừa chạy không bao lâu, Lí Minh Duệ lại gọi tới, hỏi anh ở đâu.

Trần Tây Đông cũng không nói đi tới nhà trẻ của Đậu Đậu Quả Quả, chỉ nói đang ở trên đường, lập tức đến làng du lịch.

Lí Minh Duệ nói câu đi đường cẩn thận liền cúp máy, Trần Tây Đông cầm di động, thở dài một hơi, lòng tràn đầy mỏi mệt, chỉ hy vọng chuyện này có thể nhanh chấm dứt.

Hơn sáu giờ tối tới khách sạn, Từ Thanh cùng Lí Minh Duệ đang chuẩn bị bữa tối cho anh, Trần Tây Đông một chữ cũng không đề cập đến Đường Thiên, Từ Thanh và Lí Minh Duệ cũng không nói. Ba người vẫn như dĩ vãng trò chuyện, chờ ăn xong cơm tối, Trần Tây Đông đi đặt phòng ngủ. Sáng hôm sau bay trở về A thị.

Giang Vũ nghỉ xong trở về vẫn tiếp tục trợ giúp điều tra chuyện Đường Thiên. Đầu óc Trần Tây Đông rơi vào góc chết, lại buông toàn bộ những gì điều tra về Đường Thiên, anh vận dụng tất cả nhân lực cùng tài lực có thể sử dụng, thậm chí còn vận dụng nhóm thế lực bên ngoài không thể có được.

Trần Tây Đông đặt tiền cược, ắt phải đánh đến cùng. Bởi vì công ty là Trần Tây Đông một tay lập ra, cho nên đại bộ phận công nhân bên trong đều là Trần Tây Đông một tay đề bạt, năng lực phi phàm.

Trần Tây Đông chỉnh lý lại phần điều tra về Đường Thiên, công tác giao cho  Giang Vũ, tự mình mỗi ngày nghiên cứu kết quả điều tra các nơi đưa tới, cẩn thận xem xét từng chi tiết, tìm ra tất cả không điểm thích hợp. Anh không để ý tới hành động của Đường Thiên, hoặc là trong mắt anh, từ lần trước từ G thị trở về, anh nói mấy câu kia, biểu tình Đường Thiên ngay lúc đó đã thực rõ ràng xác minh hết thảy.

Trần Tây Đông mặc dù không quen Đường Thiên, nhưng hai người vì hai đứa bé mà giao thiệp rồi lên tòa án, đến bây giờ qua tất cả những gì anh đang điều tra, anh cũng coi như hiểu biết tính cách cùng cách cư xử của người đàn ông  này.

Có thể ở trên tòa bình tĩnh tự nhiên nói dối, ngụy tạo nói dối, liền chứng minh đối phương là một người rất giỏi ngụy trang, hơn nữa biết giấu diếm cảm xúc, nhất là đụng tới vấn đề về Đậu Đậu cùng Quả Quả.

Có thể làm Đường Thiên bối rối, cho dù chỉ trong nháy mắt, Trần Tây Đông nghĩ, lời mình nói ngày hôm đó, rất có thể đánh trúng nhược điểm của đối phương.

Anh cẩn thận nghĩ lại, một câu là nói dối, một câu là bí mật.

Trần Tây Đông nghĩ một hồi, tìm không ra là điều nào làm Đường Thiên bối rối, chỉ đành không ngừng ném tiền, hy vọng mau chóng tìm được chân tướng.

Trần Tây Đông chôn sâu trong chuyện rất lâu, thế cho nên khi điều tra viên đặc thù đưa kết quả cho anh, anh còn có chút giật mình.

Đối tượng kết hôn trong miệng Đường Thiên thế nhưng bảy năm trước lại bị syphilis (giang mai), còn là giai đoạn hai!

Trần Tây Đông đứng bật dậy, động tác quá lớn thậm chí đẩy ghế dựa đằng sau lui vài bước.

Giang Vũ nghe thấy động tĩnh, vội vàng gõ cửa tiến vào, lo lắng hỏi: “Sếp, có vấn đề gì sao?”

Trần Tây Đông nhìn chằm chằm từ tiếng Anh trên giấy kia, âm trầm nghiêm mặt nhìn hồi lâu mới bình tĩnh lên tiếng: “Không có việc gì. Đóng cửa lại, tôi không gọi, không cần tiến vào.”

Sắc mặt Trần Tây Đông quá mức khó coi, Giang Vũ không dám hỏi nhiều, đóng cửa liền dặn dò đồng sự bên ngoài có vấn đề gì tìm mình, không cần đi vào tìm sếp.

Trong khoảng thời gian này trong văn phòng sếp không khí quỷ dị, đám nhân viên cũng dưỡng thành thói quen, đều gật đầu tỏ vẻ đã biết.

Trần Tây Đông đứng đó, một lúc lâu mới bình phục lại cảm giác quá mức khiếp sợ. Anh ấn nội tuyến kêu Giang Vũ mang tách cà phê vào.

Giang Vũ đặt cà phê trên bàn, lo lắng nhìn thoáng qua kết quả điều tra trên mặt bàn, sau đó đi ra ngoài.

Trần Tây Đông ấn mi tâm uống một hớp cà phê, cảm giác đầu óc thanh tỉnh một ít.

Anh một lần nữa cầm lấy văn kiện, áp chế cảm xúc đọc từng chữ một.

Syphilis, tiếng Trung tên là bệnh giang mai, là một loại bệnh thường thấy lây qua đường sinh dục. Giai đoạn một còn không tính nghiêm trọng, phát triển đến giai đoạn hai, liền không dễ chữa trị. Mà con đường truyền nhiễm phổ biến nhất của nó là quan hệ tình dục.

Ánh mắt Trần Tây Đông lạnh như băng, từng câu từng câu xem hết.

Du Uyển Yên bắt đầu từ bảy năm trước không hề ra ngoài, năm năm trước cùng cha mẹ dọn đến khu dân nghèo ở thành thị bên cạnh, hai năm kế tiếp cũng không xuất hiện trước mặt hàng xóm. Thẳng đến hai năm sau cái gọi là kết hôn, cô và chú rể cũng chưa từng lộ mặt.

Mà câu “ra ngoài hơn nửa năm” mà Đường Thiên nói lại là cùng cha mẹ đi đến N thị ở phương Bắc chữa bệnh. Điều tra viên thủ đoạn rất cao, mặt trên thậm chí còn kèm theo ảnh chụp từ camera Du Uyển Yên cùng cha mẹ lần đầu vào bệnh viện kia.

Kết quả trị liệu không biết, nhưng là nửa năm sau một nhà ba người trở về H thị, lại khôi phục cuộc sống giấu diếm như trước, một nhà ba người đều thập phần điệu thấp. Sau đó chính là kết hôn mà Đường Thiên nói, dưỡng thai, Đậu Đậu Quả Quả sinh ra.

Nhưng mà hiện tại, đối với mỗi một câu Đường Thiên từng nói, Trần Tây Đông đều không tin!

Anh nắm chặt tờ giấy, sắc mặt bởi vì quá mức phẫn nộ mà có vẻ có chút phát xanh, anh cầm tách cà phê uống ực vài hớp, chất lỏng lạnh lẽo đắng chát chảy qua yết hầu, chậm rãi trấn an nỗi lòng kịch liệt xao động của anh.

Trần Tây Đông hít sâu một hơi, đem tư liệu để sang một bên, ấn nội tuyến. Giang Vũ nhanh chóng đi vào.

Ánh mắt Trần Tây Đông lạnh như băng, nhìn phần tư liệu kia, lạnh lùng nói: “Tiếp tục tra, vô luận tốn bao nhiêu tiền cũng phải tra cho tôi tình hình thực tế của Du Uyển Yên này!”

Cả người Giang Vũ run lên một chút, nghiêm túc nói: “Vâng.”

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: