Đoạt tử 61

1932461_860717953982834_7216922586322926754_n

Chương 61

Trần Tây Đông trên mặt âm tình bất định, trong lòng đột nhiên có một ý tưởng càng kỳ quái hơn. Anh xem hai đoạn kể lại kia, trong lòng hoài nghi đối với Đường Thiên càng ngày càng thâm, hoài nghi cái gì, anh không biết. Nhưng mà, anh thực khẳng định, ở trên tòa, Đường Thiên giăng nhiều lưới, có bao nhiêu bằng chứng là không thể tin!

Biểu tình Trần Tây Đông lạnh như băng, ấn nội tuyến gọi Giang Vũ vào.

Giang Vũ mặt mày đau khổ gõ cửa, mang vẻ mặt “lại tới nữa” đi vào.

Trần Tây Đông ấn ấn mi tâm, không để ý hắn, bình tĩnh nói: “Cậu đi điều tra bối cảnh người phụ nữ kết hôn với Đường Thiên đi.”

Giang Vũ biểu tình kinh ngạc, theo bản năng hỏi: “A? Sếp à, người kia, người kia không phải…”

Trần Tây Đông biết cậu ta muốn nói gì. Dựa theo lí do thoái thác của Đường Thiên, người phụ nữ kia là một trong những cô bạn gái năm năm trước mình từng quen, người đã mất rồi, điều tra làm cái gì?

Trần Tây Đông kỳ thật cũng biết ý tưởng này quá mức không thể tưởng tượng, nhưng mà hết chuyện này tới chuyện khác về Đường Thiên lại thôi thúc anh không thể trấn định, những người có ảnh hưởng đến quyết định trên tòa anh cũng không tin tưởng!

Trần Tây Đông ngẩng đầu liếc mắt nhìn Giang Vũ, Giang Vũ lập tức hơi cúi đầu xin lỗi, nói: “Thực xin lỗi, sếp. Tôi đây đi làm liền.”

Trần Tây Đông thu hồi ánh mắt, nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng. Giang Vũ đẩy cửa đi ra ngoài.

Trần Tây Đông nhéo mi tâm dựa vào lưng ghế, thể xác và tinh thần cảm thấy mỏi mệt vô cùng.

Đường Thiên này rốt cuộc là vì sao? Không nói tới nuôi hai đứa bé có quan hệ huyết thống với mình, sau lưng phiên tòa, lại có nhiều lỗ hổng cùng điểm đáng ngờ như vậy. Trần Tây Đông có chút phiền lòng lấy ra một điếu thuốc, ngậm trong miệng cũng không châm, ánh mắt như có như không nhìn chằm chằm màn hình máy tính, tỉ mỉ suy xét.

Bây giờ còn chưa tới mười lăm, coi như vẫn còn Tết. Bởi vì chuyện Đường Thiên, Trần Tây Đông sớm đến công ty làm việc, cả Giang Vũ cũng bị kêu trở về, kêu khổ không ngừng vội đông vội tây.

Mấy ngày nay Trần Tây Đông ngủ không tốt lắm, có đôi lúc buổi tối công tác xong, thậm chí không trở về nhà, trực tiếp ngủ một giấc trong phòng nhỏ ở văn phòng, ngày hôm sau làm việc tiếp.

Nhưng càng là như vậy, anh càng khống chế không được suy nghĩ mục đích của Đường Thiên, cùng với hai đứa bé nhu thuận vốn nên ở bên cạnh anh kia.

Đây là một loại cảm giác trước nay chưa từng có. Trần Tây Đông hạ mười vạn phần tinh lực đi điều tra toàn bộ về Đường Thiên. Đợi qua mười lăm, Giang Vũ mới một thân mỏi mệt từ H thị trở về.

Vợ Đường Thiên tên Du Uyển Yên, một cái tên phi thường dễ nghe. Trần Tây Đông trong chớp mắt nhìn thấy tên này, đại khái liền cảm thấy nếu là năm năm trước mình thực cùng người phụ nữ này từng có quan hệ, kia thật có lẽ cũng không phải không có khả năng.

Du Uyển Yên xuất thân phú quý, điển hình con gái vùng sông nước Giang Nam, trên ảnh chụp xem ra trang điểm nhẹ, dung mạo thanh lệ, mặc dù vẻ đẹp không bằng phụ nữ phương Bắc cao gầy mạnh mẽ, lại có hàm xúc uyển chuyển ôn nhu dịu dàng ở thành thị phía Nam. Thoạt nhìn thập phần không tồi.  

Cha mẹ Du Uyển Yên là thương nhân, làm kinh doanh ngư nghiệp, một nhà ba người cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn. Nhưng vào bảy năm trước, cũng chính là khi Du Uyển Yên hai mươi mốt tuổi, Du gia đột nhiên từ thành phố lớn phồn hoa ồn ào nhộn nhịp dọn đến vùng ngoại thành không biết tên. Tư liệu Giang Vũ mang về biểu hiện, đại bộ phận hàng xóm trước kia ở cùng khu với bọn họ không biết là vì nguyên nhân gì, cha mẹ Du gia cũng chưa bao giờ để lộ nửa phần, không nói một tiếng liền dọn đi.

Ba người Du gia không nói nguyên nhân dọn đi, hàng xóm thảo luận quả thật là vô cùng náo nhiệt. Du gia vốn là doanh nhân, điều kiện kinh tế thượng thừa, hàng xóm cũng đều là các phu nhân nhà giàu ở nhà hoặc những người cao tuổi an dưỡng, ở gần mình xảy ra chuyện đương nhiên là suy đoán thảo luận không biết mệt.

Kết quả mọi người đoán là vị cha họ Du này làm ăn thất bại, không đủ sức chi trả phí điện nước ở biệt thự sa hoa, cho nên bán nhà dọn đến khu nhà ở bình dân.

Du gia ba người dọn đi đâu không ai biết, Giang Vũ cẩn thận điều tra, từ trong miệng một người hàng xóm biết ba người bọn họ đại khái là dọn đến khu dân nghèo ở thành thị bên cạnh.

Các gia đình ở khu dân nghèo thiên Nam địa Bắc, thân phận bối cảnh cực kỳ phức tạp. Giang Vũ xác nhận một nhà Du Uyển Yên dọn tới đó phải mất một phen trắc trở, nhưng khi tra được địa chỉ cụ thể, căn nhà ba người Du gia ở năm đó đã sớm bị phá bỏ, xây thành một tòa thương xá đồ sộ.

Giang Vũ trong lòng lúng túng, chỉ đành kiên trì tiếp tục tra tìm. Qua bảy năm, sớm không ai biết nguyên nhân năm đó người nhà Du gia đến đây, cùng với nguyên nhân đột nhiên phá sản.

Giang Vũ không điều tra ra. Biểu tình Trần Tây Đông không có vẻ bất mãn, Giang Vũ nhẹ nhàng thở ra, đứng ở trước bàn làm việc tiếp tục chờ.

Trần Tây Đông im lặng, cẩn thận xem từng trang. Trên tư liệu cho thấy, năm năm trước Du gia tiểu thư đích xác kết hôn với một người ở xứ khác, song phương không tổ chức hôn lễ, chỉ làm giấy đăng ký kết hôn. Hàng xóm ngay cả bộ dạng chú rể kia cũng chưa gặp qua.

Chuyện này cũng là Giang Vũ từ miệng hàng xóm vẫn luôn ở đó cơ hồ không dọn đi mà biết được, nhưng khi hỏi sâu thêm, cũng không biết.

Giang Vũ muốn hỏi cuộc sống một năm kết hôn kia của Du Uyển Yên, mấy người hàng xóm cũng đều mê mang lắc đầu, nói từ khi ba người Du gia kia dọn lại đây, cô con gái cũng không ra khỏi cửa, chỉ có hai người già Du gia ra ngoài mua đồ ăn, chăm lo cuộc sống.

Trần Tây Đông nhướn mày, nói: “Chưa bao giờ ra ngoài? Vậy sau khi cô ta cùng Đường Thiên kết hôn vẫn ở luôn trong nhà à?”

Giang Vũ nghĩ nghĩ, nói: “Đúng vậy. Người ở đó hồi ấy cơ hồ đã sớm dọn đi hết, thật sự không dễ tìm. Cũng chỉ có hai nhà con cái không ở bên cạnh, nhận tiền dỡ nhà liền mua phòng ở gần đó, không dọn đi xa. Vị Du tiểu thư kia, chẳng những sau khi kết hôn không ra khỏi cửa, hình như là từ khi dọn tới đó cũng không ra ngoài. Hai vị hàng xóm kia nói là từ lúc bọn họ dọn lại đây, chưa từng thấy Du Uyển Yên.”

Trần Tây Đông trầm tư, nhẹ giọng nói: “Trước khi kết hôn cũng không ra ngoài?”

Giang Vũ gật đầu, nói: “Sếp, tôi cũng thấy chỗ này có chút kỳ quái. Nhà bọn họ năm đó cũng là nhà giàu có ở khu đó, sao đột nhiên lại dọn đến loại địa phương này, bối cảnh thực phức tạp, đại tiểu thư như Du Uyển Yên sao có thể quen?” Giang Vũ dừng một chút, tiếp tục nói: “Hơn nữa, dựa theo lời Đường tiên sinh nói, trước khi anh ta kết hôn với Du tiểu thư thì phát hiện có thai, như vậy sau khi kết hôn vì an tâm dưỡng thai, không ra khỏi cửa thì còn hiểu được. Nhưng mà trước khi kết hôn cũng không ra ngoài, tôi cảm thấy…”

“Tôi biết.” Trần Tây Đông ngắt lời cậu, ánh mắt nặng nề, nói: “Tiểu Giang, trong khoảng thời gian này làm phiền cậu, vài ngày nữa cậu nghỉ Tết đi, nghỉ ngơi thư giãn một chút.”

Giang Vũ vội vàng gật đầu, không ngừng nói cám ơn bỏ chạy ra ngoài.

Trần Tây Đông xoay người, đặt kết quả điều tra lên bàn, đi đến trước cửa sổ, trong tay cầm di động, sắc mặt biến hóa.

Trần Tây Đông thở hắt một hơi, phần điều tra này kỳ thật cơ bản ăn khớp với lời Đường Thiên. Tạm thời bất luận nhà cô kia vì sao phá sản, dọn đến khu dân nghèo, cũng bất luận tính cách Du Uyển Yên thế nào, lại nhiều năm không ra cửa.

Trên tư liệu cho thấy năm năm trước, cha mẹ Du gia từng mang con gái xa nhà một lần. Đi đâu không ai biết, đại khái khoảng nửa năm.

Như vậy liền đánh mất nghi hoặc “Không ra khỏi cửa lại làm sao quen với mình” của Trần Tây Đông, tất cả thời gian cùng sự kiện đều ăn khớp chặt chẽ với lời khai của Đường Thiên. Lý tính mà nói, lời Đường Thiên hẳn toàn bộ là thật. Nhưng theo cảm tính mà nói, Trần Tây Đông lại cảm thấy kỳ quái không rõ, thế nào cũng không tin được chuyện này bình thường.

Không có sơ hở nào, lại nơi chốn lộ ra mùi kỳ quái.

Trần Tây Đông thở dài một hơi, cảm thấy giống như vào một góc chết. Có lẽ trừ bỏ phần tài sản của Đường Thiên lộ ra không tầm thường, cậu ta cùng hai đứa con mình, cùng với mẹ đứa nhỏ, đều là thật.

Trần Tây Đông trở lại ngồi vào ghế, mở di động xem, nửa ngày cầm xe chìa khóa cùng áo khoác ra ngoài.

* * *

Hai giờ sau, Trần Tây Đông từ sân bay G thị đi ra, đón taxi, ngồi ở trên xe hơn nửa ngày mới nói địa điểm cho tài xế.

Tài xế là người địa phương, nhiệt tình hiếu khách, nhìn cách ăn mặc, khí chất của Trần Tây Đông, vui vẻ nói: “Tiên sinh từ thành phố lớn tới sao? Là có thân thích ở đây à, ngài nói chỗ kia tôi biết, là nhà trẻ tốt nhất G thị chúng tôi, tiên sinh ngài muốn đi đón ai à?”

Trần Tây Đông đưa mắt nhìn ngoài cửa sổ, thản nhiên nói: “Con tôi.”

Tài xế im lặng, ngượng ngùng cười cười, nói: “Thực xin lỗi. Tôi nhìn ngài tưởng là người ngoại thị, thì ra ngài đã kết hôn nha, ha ha.”

Trần Tây Đông quay đầu, nhìn lái xe, đạm cười, “Không sao.” Liền không nói nữa, chuyên tâm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

Tài xế miệng không chịu yên, nhưng nhìn vị khách này tuy rằng trên mặt mang ý cười, lại thấy thế nào cũng giống tâm tình không tốt, hắn liền cũng không quấy rầy nữa, chậm rãi tăng tốc, vững vàng lái tới mục tiêu.

Khoảng cách từ sân bay đến nhà trẻ không gần, giờ này trên đường xe không nhiều lắm. Thế nhưng cũng phải lái hơn bốn mươi phút mới đến, tài xế dừng xe còn chưa nói gì, Trần Tây Đông đã từ ghế sau đưa tiền qua, thản nhiên nói: “Phiền anh, không cần thối.”

Dứt lời liền xuống xe, tài xế ngẩn người đem lời chưa nói ra nuốt vào bụng, đạp ga lái đi.

Lúc này mới hơn ba giờ chiều, cách thời gian bình thường nhà trẻ tan học còn hơn một giờ. Nhưng mà lúc này, cổng trường cũng đã đậu không ít xe, có vài cha mẹ thậm chí còn xuống xe đứng ở cổng nhà trẻ nhìn xung quanh, chờ đợi.

Nhà trẻ này là nhà trẻ danh vọng cao nhất G thị, chất lượng giáo dục cùng hoàn cảnh phương tiện đều là tốt nhất, tiên tiến nhất. Trần Tây Đông tựa vào bên cạnh cổng nhà trẻ, nhìn thấy con đường bên cạnh đậu toàn xe xịn, không chút nào ngoài ý muốn. Chính là không khỏi cười lạnh, Đường Thiên đối đãi hai đứa con mình thực hào phóng, một người chỉ biết viết tiểu thuyết ngôn tình, xuất bản tiêu thụ không cao, thậm chí hàng năm số lượng sách viết cực nhỏ, không thể nói tác giả tự do chăm chỉ có thể gánh được học phí mấy năm của hai đứa bé ở nhà trẻ thế này.

Trần Tây Đông lạnh mắt nhìn, Đường Thiên đích xác có đủ vốn để đoạt hai đứa bé trên tòa.

Trần Tây Đông thân hình cao lớn, khuôn mặt nho nhã, một thân tây trang định chế càng tôn lên khí chất xuất chúng, ở giữa một rừng danh xe cũng thập phần nổi bật.

Giờ này người tới đón con trừ bỏ những người mẹ ở nhà chăm lo gia đình, thì là các ông bà đang lúc an dưỡng tuổi già. G thị cũng không lớn, con nhà mình đi học ở đây vài năm, cơ bản cũng biết mấy đứa nhỏ ở trường. Người lớn tới đón con cũng quen mặt nhau.

Nhưng bộ dạng cùng khí chất xuất chúng như Trần Tây Đông, bọn họ thực thấy lạ, chưa từng gặp. Có vài phụ huynh tính cách cởi mở đã chỉ vào Trần Tây Đông, lặng lẽ thảo luận với phụ huynh bên cạnh.

Trần Tây Đông tâm tình không được tốt lắm, trên mặt cũng không đổi sắc. Anh một tay đút túi, một tay gõ bật lửa, anh mấy ngày gần đây số lần hút thuốc càng ngày càng nhiều, không muốn thừa nhận là bị Đường Thiên cùng hai đứa bé ảnh hưởng, cho nên vẫn khắc chế không hút, chỉ cầm trong tay.

Trần Tây Đông khi xuống xe đứng cách cổng trường vài bước bên ngoài tường vây, khoảng cách này cách xa một đoạn với các phụ huynh khác. Anh cảm nhận được ánh mắt chung quanh, khẽ nhíu mày, xoay xoay bật lửa, biểu tình không đổi, thoáng cúi đầu không biết đang nghĩ gì.

Mọi người chỉ đành đoán xem người đàn ông trẻ tuổi này là thân thích hoặc là ba của bé nào, ai cũng hứng thú đoán đoán.

Trần Tây Đông không để lộ vẻ mặt không kiên nhẫn, nhưng hơi thở lạnh như băng quanh thân vẫn chưa tán đi, làm anh tách biệt với cảnh tượng náo nhiệt chung quanh.

Trần Tây Đông đang cúi đầu nghĩ chuyện Du Uyển Yên, bên tai đột nhiên nghe tiếng mọi người ồ lên, kinh ngạc ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện tiếng chuông nhà trẻ tan học vang lên, cô giáo trẻ đang dắt bọn trẻ xếp hàng đi ra cổng.

Trần Tây Đông nhìn mấy người mẹ trẻ vừa rồi còn vừa nhìn mình vừa rôm rả thảo luận nhanh chóng quay lại chào đón con mình, niềm mong đợi này làm Trần Tây Đông không khỏi có chút giật mình.

Con đi nhà trẻ, cũng bất quá chỉ một ngày không gặp, tưởng niệm mãnh liệt như thế làm anh có chút khó hiểu.

Trần Tây Đông nhìn các người cha người mẹ cùng ông bà bế con cháu mình lên, vừa hôn má vừa đi về phía xe nhà mình. Anh đang ngây người, đột nhiên nhìn thấy hai thân ảnh nhỏ nhắn quen thuộc ở trong sân trường, đứng chỗ cổng nhìn xung quanh.

Trần Tây Đông không nhận ra một khắc kia biểu tình trên mặt mình có bao nhiêu ôn hòa, tâm tình anh tựa như lập tức tốt lên, nỗi phiền muộn cũng yên ổn hơn rất nhiều.

Khóe miêng anh nhếch lên, mỉm cười đi đến cổng trường. Đậu Đậu cùng Quả Quả nhìn thấy anh, song song mở lớn miệng phát ra một tiếng khoa trương “Oa~~~”.

Trần Tây Đông buồn cười ngồi xổm xuống, cách song sắt cổng trường nói chuyện với hai đứa bé: “Kinh ngạc như vậy? Nhìn thấy chú không vui sao?”

Hai đứa bé nhanh nhẹn nhìn bốn phía, sau đó quay đầu lại nhìn anh, có chút do dự hỏi: “Chú Trần sao lại đến đây vậy?”

Trần Tây Đông cười than thở, “Xem ra Đậu Đậu Quả Quả quên chú rồi, chú nhớ các con, muốn gặp các con nha.”

Trong mắt hai đứa bé lộ ra tình tự nhảy nhót, cũng rất mau ảm đạm xuống. Đường Đậu Đậu dẹt dẹt cái miệng nhỏ nhắn, chớp mắt nói: “Chú, chú ơi, Đậu Đậu không đi theo chú đâu.”

Nét cười trên mặt Trần Tây Đông cứng lại, Đường Quả Quả cũng nhỏ giọng lặp lại: “Quả Quả, Quả Quả cũng không đi.”

Trần Tây Đông nhớ tới cái gì, biểu tình trở nên có chút thất vọng. Nhưng nhìn gương mặt đơn thuần của hai đứa bé, làm sao nói ra cái gì, chỉ miễn cưỡng xả ra nụ cười ôn hòa, giận dữ nói: “Chú là nhớ các con, sao lại mang bọn con đi chứ. Lại nói, chú muốn dẫn các con đi, ba các con cũng không chịu đâu.”

Nói xong lời cuối biểu tình tươi cười đã sắp duy trì không được, thanh âm cũng trở nên lãnh đạm.

Hai đứa bé hoang mang nhìn anh, có chút không biết làm sao.

Trần Tây Đông yêu thích bọn chúng, làm sao nhẫn tâm thấy biểu tình bọn chúng như vậy, một lần nữa cười rộ lên, nói: “Ừm…… Hai bảo bối là sợ ba về nhà mắng sao? Chú cam đoan, không mang các con đi. Chú chỉ là rất nhớ Đậu Đậu cùng Quả Quả, hai bạn nhỏ một chút cũng không nhớ chú, chú thật thương tâm quá.”

“Nhớ, nhớ chú!” Đường Quả Quả đỏ bừng nghiêm mặt lắp bắp nói.

Trần Tây Đông mỉm cười thò tay qua sờ sờ mặt đứa nhỏ.

Đường Đậu Đậu nhảy lên, cũng lớn tiếng kêu to: “Đậu Đậu cũng nhớ nữa!”

Tâm tình Trần Tây Đông hơi tốt lên, ôn hòa hỏi: “Các con gần đây có vui không? Ba các con đối với các con tốt không? Trở về bên này, có quen chưa?”

Anh hỏi rất nghiêm túc, hai đứa bé lại nghe đến lơ mơ không rõ.

Đường Đậu Đậu đếm đầu ngón tay đáp từng câu: “Rất vui nha! Ba…… Ưm, ba cũng tốt.” Xong nhóc con mở lớn mắt, tỏ vẻ câu hỏi cuối nghe không hiểu, không biết trả lời thế nào.

Trần Tây Đông nhìn thấy hai đứa bé mập lên không chỉ một vòng, đạm cười nói: “Hẳn là thực quen đi.”

Hai nhóc con ha ha cười ngây ngô với anh. Mấy đứa nhỏ chung quanh đã được đón về gần hết, xe riêng ngoài cổng cũng lái đi hơn phân nửa, bên cạnh hai đứa bé còn mấy đứa nhỏ đang ngồi vòng tròn chờ cha mẹ. Cô giáo trẻ cũng thập phần làm hết phận sự canh giữ ở một bên. Khi Trần Tây Đông đi qua mở miệng nói chuyện với Đậu Đậu Quả Quả, vẻ mặt cô giáo kinh hoảng một chút, muốn tiến lên hỏi, lại nhìn thấy anh với hai đứa bé trò chuyện rất quen thuộc, liền cẩn thận đứng ở một bên nhìn.

Trần Tây Đông giúp Đường Đậu Đậu chỉnh lại cổ áo, đột nhiên nghe thấy bên cạnh vang lên tiếng đóng cửa xe cái rầm.

Trần Tây Đông không quay đầu lại, cười nói cho hết lời với hai đứa bé, lúc này mới đứng lên quay người lại.

Đường Thiên vẻ mặt giận dữ, nện bước nhanh chóng đi sang bên này.

Cô giáo vừa thấy Đường Thiên đến, vội vàng mở cổng trường để cậu đón hai con.

Đường Thiên đi vào cổng trường, một tay kéo Đậu Đậu Quả Quả ra phía sau mình, hầm hầm nhìn Trần Tây Đông, giọng điệu lạnh lùng nói: “Đông thiếu đây lại là làm gì nữa? Xem ra kết quả chúng ta trên tòa hình như không có tác dụng, có phải hay không?”

Trần Tây Đông lạnh nhạt bình tĩnh, nhìn hai đứa bé thản nhiên nói: “Đường tiên sinh nghiêm trọng rồi. Quan hệ giữa tôi với hai đứa bé đã trải qua pháp luật nghiệm chứng, tôi muốn…… đến thăm con mình, không quá phận đi?”

Đường Thiên nghẹn lời, không thể nào phản bác. Đích xác, vụ kiện này tuy rằng cuối cùng cậu thắng, nhưng Trần Tây Đông là cha ruột hai đứa bé, quan hệ huyết thống là xóa không được, mà Trần Tây Đông trừ bỏ quan hệ nam nữ ở trên tòa trở thành chỗ bẩn, ấn tượng quan tòa đối với anh cũng không kém. Làm cha ruột, Đường Thiên không có quyền ngăn cản đối phương thăm con.

Biểu tình Đường Thiên biến hóa không chừng, lãnh đạm nói: “Nếu đã vậy, Đông thiếu hẳn là trước thương lượng tốt thời gian với tôi, rồi mới đến thăm con. Còn không, nếu như lại phát sinh chuyện như lần trước, Đông thiếu anh nói xem…… Tôi nên tìm ai đòi con đây?”

Trần Tây Đông nhìn cậu không nói. Không khí giữa hai người trở nên giằng co, hai đứa bé ở dưới thấp không rõ cho nên trừng mắt, cô giáo cũng đã sớm thấy tình huống không đúng, không hề đứng xem mà rời đi.

Trần Tây Đông nhìn Đường Thiên, đột nhiên cười một tiếng, thản nhiên nói: “Nếu Đường tiên sinh dùng cách bình thường, thủ đoạn công bình giành được quyền nuôi nấng Đậu Đậu Quả Quả, tôi không lời nào để nói.”

Anh thoáng cúi thấp đầu một chút, tới gần Đường Thiên, ý cười trong mắt không hề có độ ấm, nói: “Nhưng là Đường tiên sinh có vẻ che giấu quan tòa rất nhiều, còn lừa gạt rất nhiều…… Đường tiên sinh, cậu nói tôi nói đúng, hay là không đúng vậy?”

Trần Tây Đông gắt gao theo dõi biểu tình của cậu. Đường Thiên giật mình, nháy mắt sắc mặt trở nên cực khó coi, trong mắt xẹt qua một tia bối rối.

Tâm Trần Tây Đông dần dần trầm xuống, trong lòng vốn là không nhiều lắm “tin tưởng” đã tan thành mây khói.

Trần Tây Đông không hề lá mặt lá trái, thu hồi biểu tình trên mặt, đạm thanh nói: “Xem ra Đường tiên sinh có rất nhiều ‘nỗi khỗ’ nhỉ, tôi không quấy rầy nữa.”

Trần Tây Đông xoay người nhìn hai đứa bé, khom lưng sờ mặt chúng, ánh mắt ôn hòa nói: “Đậu Đậu, Quả Quả, chú đi đây, tạm biệt.”

Hai đứa bé nghệch ra, ngốc ngốc nói: “Tạm biệt……”

Trần Tây Đông cười một chút, đứng lên chuẩn bị rời đi. Khi đi ngang qua Đường Thiên, anh đột nhiên lại ngừng một chút, trên mặt lộ ra một nụ cười khó hiểu, anh cười nói: “Quên nói, Đường tiên sinh yêu thích hai con tôi như vậy. Tôi nghĩ, bọn chúng cũng nhất định không muốn bí mật của ba bị người phát hiện đi? Đường tiên sinh, tạm biệt.”

Tạm biệt, rồi sẽ có lúc gặp lại.

Trần Tây Đông xoay người, lạnh lùng nghĩ. Anh lướt qua Đường Thiên, đi đến ven đường, bắt một chiếc xe taxi rời đi. Đường Thiên đứng ngẩn người không nhúc nhích, cậu thậm chí có chút cảm giác mình đang nằm mơ, đối phương vừa rồi nói gì vậy? Làm cái gì?

Đường Thiên cảm thấy hô hấp của mình có chút dồn dập, cậu nhắm mắt, dùng sức áp chế bất an luống cuống trong lòng, hít sâu vài hơi, mới chậm rãi mở miệng, nói: “Về nhà thôi.”

Hai đứa bé giật mình, thi nhau nói: “Không phải đi ăn KFC sao ba?”

Đường Thiên đau đầu, lấy tay ấn ấn vài cái mới hoãn lại, cậu quay lại dắt hai đứa bé lên chiếc xe mới mua đậu ven đường, nói: “Không ra ngoài ăn, về nhà, ba làm cho các con.”

“A……” Hai nhóc khổ mặt, giận mà không dám nói gì, ngậm miệng nhỏ thập phần bất mãn.

Đường Thiên lại không đếm xỉa tới tâm tình bọn chúng. Cậu cấp bách cần một hoàn cảnh im lặng để làm rõ vừa rồi Trần Tây Đông nói là ý gì, nào có tâm tình đi ra ngoài ăn.

Đường Thiên dàn xếp hai đứa bé ngồi ổn thỏa ở ghế sau, cơ hồ có chút vôi vàng phát động xe, phóng nhanh về nhà.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: