Đoạt tử 60

1901361_299820076809343_604796967_n

Chương 60

Hôm sau Trần Tây Đông lại tới Lam Nhan. Chủ quán bar là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, diện mạo bình thường, khí chất cũng bình thường. Ước chừng là mấy ngày nay nhiều người đến quán bar hỏi thăm, bọn họ chỉ làm kinh doanh nhỏ, lại có chút thành tựu, nên chủ quán bar thoạt nhìn thập phần cẩn thận lại khẩn trương.

Ông chủ họ Hà, tên Hà Phàm. Lần trước Trần Tây Đông ra tay hào phóng từ chỗ hắn mua ảnh chụp từ camera. Hắn ngồi xuống ghế, cẩn thận hỏi: “Trần tiên sinh, ngài có chuyện gì sao?”

Trần Tây Đông mỉm cười, anh vốn diện mạo tuấn mỹ. Cố ý ôn nhu cười rộ lên, khiến cho lực cảnh giác của người ta nhỏ đi nhiều.

Hà Phàm nhẹ nhàng thở ra, có chút bất đắc dĩ hỏi: “Đông thiếu, nơi này của tôi chỉ là gay bar nhỏ bình thường, kinh doanh cũng không có gì đặc biệt, miễn cưỡng thu hồi vốn. Anh xem…”

“Đừng khẩn trương.” Trần Tây Đông cười trấn an hắn, từ trong túi lấy ra ảnh chụp đẩy qua, nhẹ giọng nói: “Tôi chỉ muốn hỏi anh một chút, người lần trước từ chỗ anh muốn ảnh chụp có phải là thanh niên này không?”

Hà Phàm nhíu mi nhìn kỹ, sau đó gật đầu, nói: “Là cậu ta.”

Trần Tây Đông cười nói: “Ông chủ Hà, nơi này của anh kinh doanh quán bar đồng tính, năm năm trước đại khái cũng từng phát sinh chuyện không tốt. Tôi nghĩ…… Anh có thể nói cho tôi biết người muốn ảnh chụp này nói thế nào với anh không?”

Nửa đoạn đầu cùng nửa đoạn sau hoàn toàn không ăn khớp, Hà Phàm nghe sắc mặt trở nên khó coi. Hắn thở hắt ra, lấy ảnh chụp nhìn một chốc, chậm rãi nói: “Cậu ta không nhiều lời gì cả. Chỉ nhờ Tiểu K, à, chính là nhóc bartender kia tới tìm tôi. Trực tiếp cho tôi hai vạn, sau đó muốn đoạn ghi hình ngày 23 tháng tư năm năm trước.”

Hà Phàm nhíu chặt mi tâm, “Cậu ta thoạt nhìn thực gấp gáp, tôi lúc ấy thực không muốn tìm cho cậu ta. Đều đã năm năm, chỗ này của tôi cũng đã đổi mấy đời chủ, làm sao dễ tìm như vậy. Sau cậu ta lại cho tôi thêm tiền, tóm lại nhất định muốn đoạn ghi hình hôm đó. Chính là như vậy.”

Trần Tây Đông trầm mặc một lát, nói: “Đoạn ghi hình hôm đó còn ở đây không?”

Hà Phàm theo bản năng nói: “Không có.” Lập tức liền ảo não muốn đánh miệng.

Quả nhiên Trần Tây Đông nở nụ cười, nhưng là so với vừa rồi độ ấm giảm đi rất nhiều. Anh úp tay trên bàn, nói: “Ông chủ Hà tiếp nhận quán bar này nhất định là có nguyên nhân nhỉ? Cuộc sống lúc trước tiền lương mặc dù không cao, nhưng nuôi sống bản thân vẫn đầy đủ. Huống hồ……” Anh tạm dừng một chút, nói: “Huống hồ, ở công ty làm viên chức bình thường, cũng thường đi nhiều bar. Ông chủ Hà sau khi mua quán bar này, quen biết bạn trai hiện tại của ngài, tôi nghĩ xem, bạn trai anh hình như công tác ở Thụy An, phải không?”

Hà Phàm trừng mắt nhìn anh, sau một lúc lâu chịu thua cúi đầu, nói: “Phải, tôi còn giữ.” Hắn có chút khó hiểu lại tức giận, lặp lại: “Phải! Tôi còn giữ! Nhưng là —— Đông thiếu, tôi tự nhận không tìm ai chọc ai, quán bar này trước kia kinh doanh thế nào tôi mặc kệ, ít nhất ở trong tay tôi tôi không làm chuyện gì trái pháp luật cả! Anh như vậy uy hiếp tôi là làm sao?”

Biểu tình Trần Tây Đông dịu đi, giải thích nói: “Thực xin lỗi, tôi lỗ mãng.”

Hà Phàm vô lực phất tay, đứng dậy đi lên lầu, nói: “Quên đi quên đi, coi như tôi xui xẻo, mở bar cũng không sống yên ổn.”

Trần Tây Đông theo hắn lên lầu, ở cuối hành lang có một phòng tạp vật không chút nào thu hút. Hà Phàm mở cửa ra, mùi ẩm mốc liền xộc vào mũi.

Trần Tây Đông không tự giác nhíu mày. Hà Phàm tự nhiên vượt qua đống đồ lộn xộn đi vào, vừa lục lọi tìm kiếm đám băng video trong góc vừa cằn nhằn: “Lần trước sau khi hai người mua rồi đi tôi liền ném, cũng không biết còn không.”

Vốn mấy thứ này cũng không dùng làm gì, cũng may lầu hai có một phòng lưu trữ nhỏ, bao năm qua mấy người chủ đều để băng video thượng vàng hạ cám ở đây, cho nên Đường Thiên và Trần Tây Đông có thể mua được ảnh chụp camera ngày đó thật sự là trùng hợp.

Trần Tây Đông kiên nhẫn chờ ở cửa, đại khái hơn hai mươi phút trôi qua, Hà Phàm mặt mày bụi bặm từ trong đi ra, cầm một cuộn băng, nói: “Đây.”

Trần Tây Đông gật đầu cám ơn. Hà Phàm mang anh vào văn phòng, mở máy ghi hình, bỏ băng vào, tức thì thanh âm sột soạt truyền đến.

Dù sao đã qua hơn năm năm, chất lượng băng kém rất nhiều, trừ bỏ địa phương ánh sáng tốt, đại bộ phận đều xem không quá rõ ràng. Mà thời điểm chụp đến anh với Lam Tân đi vào quán bar, vừa vặn là lúc không khí trong bar cuồng nhiệt nhất, đèn đóm màu sắc rực rỡ trên trên đỉnh đầu cơ hồ toàn bộ bật lên.

Trần Tây Đông híp mắt xem, phát hiện mình với Lam Tân đi đường có chút không vững, Lam Tân lại giống như trúng thuốc quọ quậy không yên.

Trần Tây Đông trong lòng trầm xuống, nói: “Băng ghi hình góc khác có không?”

Lúc này Hà Phàm không do dự liền lắc đầu, nói: “Thực không có. Lần trước vị tiên sinh kia tìm đến, tôi cũng mất một lúc lâu mới tìm được. Cơ hồ lục tung hết đống băng, đại bộ phận đều mất rồi.”

Trần Tây Đông gật đầu, nói: “Làm phiền anh, ông chủ Hà.”

Hà Phàm mặt mày đau khổ nói không khách khí.

Trong video Trần Tây Đông và Lam Tân loạng choạng quẹo vào, phía sau còn có mấy người đi theo.

Hình ảnh rất nhanh biến trắng, Hà Phàm nói: “Không nhiều, tối hôm ấy chỉ còn vậy thôi.” Dứt lời định tắt máy.

Trần Tây Đông đột nhiên nói “khoan đã”, sau đó mở lại video.

Băng phát thời điểm 9h40 tối, Trần Tây Đông nhìn chằm chằm một bóng người ở góc phía Tây Bắc của màn hình, chậm rãi nói: “Ông chủ Hà, anh xem xem, người này có phải người hôm trước tới tìm anh hay không?”

Hà Phàm “A” một tiếng, sau đó đến gần nhìn, hắn tua băng về trước đó một đoạn, lần này hai người đều thấy được chính diện người này, đồng thời ngây ngẩn cả người.

Trần Tây Đông rất nhanh khôi phục trấn định, anh thận trọng nói: “Thật ngại quá, ông chủ Hà, phiền anh tua lui lại phía trước một chút.”

Hà Phàm thấy không khí không đúng, lập tức tua băng lại, tới thời điểm gần tám giờ, trong đoạn video nhìn thấy Đường Thiên cúi đầu đi vào quán bar, sau đó thẳng đến quầy bar, một hơi gọi bảy tám chai rượu, trong lúc mơ mơ màng màng bị bartender lừa uống mấy ly rượu vang, đến cuối cùng cả người mềm nhũn nằm sấp lên quầy bar.

Hà Phàm hít sâu một hơi, lại nhìn Trần Tây Đông, cũng đang mang vẻ mặt mây mù.

Hình ảnh đột nhiên gián đoạn, bông tuyết lấm chấm xuất hiện, sắc mặt Trần Tây Đông càng khó xem, Hà Phàm kéo thêm một chút, hình ảnh rất nhanh trở lại đoạn anh với Lam Tân xuất hiện ở cửa quán bar. Mà Đường Thiên khi đó đã xoay người, là một điểm rất nhỏ trên hình, nếu không phải Trần Tây Đông trước khi đến đây có ý nghĩ này, sợ là đã sớm xem nhẹ điểm này.

Trần Tây Đông đứng lên, biểu tình nhìn không ra hỉ nộ, thản nhiên nói: “Mạo muội hỏi thêm một câu, cuộn băng này ông chủ Hà có thể bán cho tôi không?”

Hà Phàm trong lòng đã khẩn trương không thôi, lắp bắp nói: “Được, được, không cần tiền.”

Trần Tây Đông nở nụ cười, “Không cần tiền sao được. Như vậy…… giá trị của món đồ này tôi cũng dễ nói, ngày mai sẽ để trợ lý của tôi gửi qua cho anh, anh thấy được không?”

Hà Phàm nào dám nói không được, lúc này liên tục gật đầu, hận không thể đem tất cả băng ghi hình có trong kho hàng đều đưa cho anh.

Trần Tây Đông cười gật đầu, cầm lấy băng đi ra.

Hà Phàm ngồi phịch xuống ghế, yên lặng nghĩ Trần thiếu này là xã hội đen đi, xã hội đen…

Trần Tây Đông cầm băng đi xuống dưới lầu, ngồi vào xe suy nghĩ một lát.

Nếu Đường Thiên năm đó có mặt ở quán bar kia, như vậy cậu ta có thể chuẩn xác tìm được băng ghi hình nơi năm năm trươc anh từng đến, vậy có thể nói thông.

Nhưng mà, Đường Thiên đi vào đó làm gì? Chẳng lẽ thật là đồng tính luyến ái. Thêm nữa, đã hơn năm năm, Đường Thiên lại làm thế nào mà vào năm năm sau chuẩn xác nhận ra mình, hơn nữa còn có thể nhớ rõ ngày hôm đó?

Trần Tây Đông cầm cuộn băng lật đi lật lại xem, cảm thấy Đường Thiên này quả thực là một mớ boòng boong. Từ việc cậu ta không hiểu sao lại nuôi con mình, đến việc lên tòa tranh con với mình. Chưa nói tới việc mẹ hai đứa bé là bạn gái trước anh từng vứt bỏ, chứng kiến Đường Thiên hung hăng đánh bại mình, Trần Tây Đông liền cảm thấy từ miệng người đàn ông này sợ là không có chuyện gì có thể tin tưởng.

Cái người gọi là vợ, mẹ…… Trần Tây Đông nghĩ, là thật hay không cũng không nhất định!

Anh ném cuộn băng sang một bên, nhấn ga, tâm tình không tốt lắm phát động xe.

* * *

Đường Thiên cảm thấy trong tiểu khu gần đây tựa hồ có thêm một người lạ, lúc nào cậu dẫn Đường Đậu Đậu xuống lầu cũng thường nhìn thấy có người đang đi dạo dưới lầu. Thỉnh thoảng cậu đi ngang qua, người nọ liền cười khanh khách chào hỏi cậu, nói là mới dọn đến.

Như thế qua hai ngày, không có gì chuyện gì xảy ra, cậu liền không đa tâm nữa, mỗi ngày ở nhà viết bản thảo, dắt con ra ngoài chơi, thẳng đến khoảng một tuần sau, rốt cuộc không thấy người lạ kia nữa.

Trần Tây Đông từ sau đêm giao thừa hôm đó không có thêm động tĩnh. Đường Thiên nghĩ, vị đại thiếu gia này đại khái qua khỏi cảm giác mới mẻ, anh ta có nhiều thời gian và điều kiện để tận hưởng cuộc sống, làm gì phải dây dưa với một người bình thường có hai đứa con như cậu. Nói cách khác, người muốn sinh con cho Trần Tây Đông cũng không phải ít.

Cứ như vậy, cuộc sống của Đường Thiên trôi qua không thể tốt hơn, thoải mái cực kỳ, đến khi Từ Thanh và Lí Minh Duệ từ A thị trở về tìm cậu ăn cơm, hai đứa bé ước chừng đã mập lên khoảng bảy tám cân.

* * *

Có vài thứ, một khi bắt đầu hoài nghi, sẽ rất khó ngừng phân tích sâu vào.

Trần Tây Đông từ đêm đó sau khi cầm cuộn băng kia trở về, liền bảo Giang Vũ tìm người đến tiểu khu Đường Thiên điều tra. Cụ thể điều tra cái gì anh cũng nói rõ. Vụ kiện giữa anh và Đường Thiên đã phủ bụi, kết quả cũng ván đã đóng thuyền, anh ở phương diện tình cảm đích xác không được đánh giá cao bằng đối phương, điểm ấy là không thể xóa bỏ.

Nhưng mà, từ khi nhìn thấy Đường Thiên trong đoạn video, suy nghĩ Trần Tây Đông không chịu khống chế mà thiên về chiều hướng khác. Bề ngoài của Đường Thiên, tất cả của cậu ta và hai đứa bé, đều hoàn mỹ tìm không thấy một chút sơ hở. Trần Tây Đông không biết tìm người đến đó, có thể tra được cái gì.

Nhưng trong tiềm thức, hoặc là dùng sự linh mẫn đối với các nguy cơ trên thương trường của anh trong dĩ vãng, anh ẩn ẩn cảm thấy, có vài chỗ không đúng.

* * *

Một tuần sau, Giang Vũ cầm một xấp kết quả điều tra dày đặt trên bàn công tác của Trần Tây Đông.

Trần Tây Đông nhìn chằm chằm xấp tư liệu kia, nói: “Cậu ra ngoài trước đi.”

Giang Vũ do dự một chút, gật đầu xoay người đóng đi ra ngoài.

Trần Tây Đông cúi đầu, chậm rãi lật xem.

Như suy nghĩ bên ngoài, Đường Thiên mặc dù cùng hàng xóm quan hệ bình thường, nhưng lại cực tín nhiệm đồng hương. Mà quan hệ của Đường Thiên với hai đứa bé cũng được mọi người khen thân mật, từ khi hai đứa bé còn quấn tã, Đường Thiên đã biểu hiện ra hình ảnh một người cha tuy rằng không thành thục nhưng thập phần đủ tư cách. Hàng xóm đối với chuyện này đều khen ngợi không thôi.

Cậu thật là một người cha tốt.

Trần Tây Đông chậm rãi mở trang tiếp theo. Là tình hình tài sản của Đường Thiên.

Người được phái đến điều tra được, nghề nghiệp chính của Đường Thiên, là tác giả tự do, chủ yếu viết tiểu thuyết tình yêu nam nữ lưu hành đương thời, thành tích xuất bản cũng miễn cưỡng, tương đương với thu nhập của một viên chức công ty bình thường.

Nhưng mà, ở trên tòa Đường Thiên thể hiện rõ tài lực hùng hậu, cũng thủy chung tra không ra.

Mua phòng ở G thị là thanh toán tiền một lần, nhà trẻ hai đứa bé đi học cũng là nhà trẻ có tiêu chuẩn cao nổi danh nhất toàn thành phố, từ chi phí ăn mặc của hai đứa bé đến xem, cũng là cấp bậc cực cao cấp.

Trần Tây Đông dừng lại một lúc lâu ở chỗ tài sản thu nhập này, nhíu mày nghĩ không ra Đường Thiên từ đâu tới nhiều tiền như vậy. Anh có thể khẳng định chính là, khi bọn họ lên tòa án, anh rất bất lợi, rất nhiều chứng cớ có lợi hường về Đường Thiên, tạm thời bất luận là thật hay giả, Đường Thiên nhất định là có một khoản lớn.

Mà đối phương thế nhưng mặt kinh tế không có khoản nào là thừa kế, điểm này làm Trần Tây Đông thập phần khó hiểu. Tài sản đối phương giống như không đáy, điều này làm cậu khi đoạt hai đứa bé, song phương ở mặt tài sản liền ngang nhau.

Trần Tây Đông dứt bỏ Trần gia, tình trạng kinh tế cũng ở mức thượng thừa trong giới thiếu gia công tử cả A thành, ngoại trừ anh và hai đứa bé có cùng huyết thống, về phương diện khác, anh có thể dựa vào, hơn nữa lợi dụng triệt để chính là tiền tài.

Mà hiện tại, kết quả điều tra lại nói cho anh biết tư sản của Đường Thiên không thể tính toán. Điều này làm Trần Tây Đông có chút bất an.

Trần Tây Đông khẽ nhíu mày, động tác lật xem cũng gấp gáp nôn nóng hơn rất nhiều.

Song, anh đột nhiên ngừng động tác, ngón trỏ véo một tờ giấy bất động.

Tất cả những gì thể hiện ở bên ngoài của Đường Thiên đều thập phần bình thường, tìm người đi G thị điều tra đối phương chỉ là giác quan thứ sáu trong lòng anh đột nhiên thôi thúc.

Điều tra cho thấy, Đường Thiên đích xác vào năm năm trước rời khỏi G thị, dựa theo lời cậu nói trên tòa, như vậy một năm kia hẳn là ở H thị chăm vợ mang thai chờ sanh.

Hàng xóm Đường Thiên đều nhất trí nói Đường Thiên cả một năm không quay về căn nhà trong tiểu khu sa hoa ở G thị kia. Nhưng mà, thú vị chính là, phía cuối của trang thứ hai nói về chuyện này, Giang Vũ đặc biệt gõ ra đoạn kể lại của hai người.

Một là gia đình ở tầng chín trong tòa nhà của Đường Thiên, tuy rằng Đường Thiên trừ bỏ chuyện hai đứa bé, còn lại tính cách đều có vẻ có chút lễ phép mà xa cách, nhưng bởi vì hai đứa bé là long phượng thai, lớn lên lại thập phần đáng yêu, trong tiểu khu đều có ấn tượng với ba cha con đặc biệt này.

Gia đình tầng chín họ Phương, 43 tuổi. Giang Vũ tìm người đương nhiên là cao thủ phương diện này, lúc ấy khi ngầm tra nhà này, sau khi đối phương nói lí do thoái thác như những nhà khác, biểu tình lại có vẻ có chút do dự.

Nhân viên điều tra dùng kỹ xảo thuần thục của bọn họ, hàng xóm họ Phương liền do dự nói một chuyện.

Nói là năm năm trước đại khái là sau khi Đường Thiên cáo biệt hàng xóm cùng tầng, nói phải rời nhà một khoảng thời gian, đại khái không đầy một tháng, vị hàng xóm họ Phương này vào buổi tối vừa xuống máy bay về nhà, khi thang máy tới tầng tám, đột nhiên nhớ ra di động để ở trong xe, liền ấn thang máy đi xuống. Sau đó thang máy ngừng ở tầng bảy, người đàn ông đứng ở cửa thang máy cũng sửng sốt, lập tức cười cười chào hỏi liền bước vào.

Phương tiên sinh nhớ lại nói: “Người đó ăn mặc thực bình thường, thoạt nhìn tuổi cũng không còn trẻ, trên đầu có chút tóc bạc. Trên tay xách theo một túi hành lý rất lớn.”

Tòa nhà bọn họ ở này là kiểu hình một tầng hai hộ, cho nên hắn lúc ấy cũng không nghĩ nhiều, chỉ tưởng là thân thích của nhà đối diện nhà Đường Thiên. Kết quả ngày hôm sau ở dưới tầng bảy đụng phải chủ hộ đối diện nhà Đường Thiên, đối phương lại nói không có thân thích đến nhà, trong nhà cũng không có ai gần nửa đêm ra ngoài, nhà bọn họ là cặp vợ chồng trẻ, con mới hơn một tuổi, buổi tối ngủ rất sớm.

Phương tiên sinh tuy rằng nghi hoặc, nhưng dù sao cũng không phải chuyện nhà mình, liền không để trong lòng.

Bây giờ bị người tìm tới cửa hỏi, lúc này mới do do dự dự nói chuyện này ra.

Nhân viên điều tra thực cẩn thận đánh dấu đoạn đối thoại này.

Trần Tây Đông cảm thấy nên lưu ý, tiếp tục lật.

Người thứ hai có điểm đáng ngờ chính là, vị nữ sĩ họ Lưu – ba mươi tuổi ở cùng tòa nhà với Đường Thiên.

Cô Lưu chỉ biết Đường Thiên, nói chuyện cũng không vượt quá ba câu, nhưng lại vô cùng thích hai đứa bé nhà cậu.

Nhà chồng cô Lưu mở công ty điền sản, rất có tiền, năm năm trước ở ngoại thành thành phố gần G thị mới xây một khu biệt thự cao cấp, liền mua cho mẹ mình, cũng chính là khu biệt thự ít người mẹ chồng cô Lưu đang ở. Nơi đó bởi vì mới xây, vị trí địa lý tuy rằng hơi xa, nhưng phong cảnh lại thập phần không tồi, gần đó không xa còn có một câu lạc bộ người già, đối với những cụ ông cụ bà không thích thành thị huyên náo mà nói, không thể nghi ngờ là một nơi an dưỡng thật tốt.

Vào lúc đó, giá biệt thự ở đó cao dọa người, cho nên gia đình ở đó chưa đến một phần năm.

Cô Lưu đi ô-tô qua bên kia thăm mẹ chồng, ở vài ngày. Ngày hôm sau cô muốn đi siêu thị mua chút nguyên liệu nấu ăn, bởi vì biệt thự ở xa, cho nên bên nhà thầu còn thập phần tri kỷ xây thêm siêu thị.

Cô Lưu chính là ở siêu thị nhìn thấy Đường Thiên mặc một thân áo lông dày.

Khi đó khoảng tháng một, bên ngoài còn hạ tuyết, mặc nhiều không ngạc nhiên. Nhưng cô Lưu lại phát hiện Đường Thiên hình như mập lên không ít. Từ trong quần áo chỉ lộ ra khuôn mặt, thập phần kỳ quái.

Cô Lưu nói, Đường Thiên ngay lúc đó biểu tình có chút đơ, lập tức nhanh chóng phản ứng lại, cười nói đi ra mua chút đồ.

Lúc ấy cô Lưu không nghĩ nhiều, cô với Đường Thiên không quen, đương nhiên cũng không nghĩ đến vị Đường tiên sinh này nếu đã đi xa nhà, sao lại còn ở siêu thị này mua đồ. Cô Lưu không để chuyện này trong lòng, quay lại vừa thấy hàng mua là đồ dùng trẻ sơ sinh, bình sữa núm vú cao su bỉm……

Cô Lưu líu lưỡi, nghĩ Đường tiên sinh chẳng lẽ đã kết hôn rồi. Lần này quay lại xem lại là sửng sốt, không nói Đường Thiên mập lên rất nhiều, ngay cả tướng đi đường tựa hồ cũng thong thả hơn, cậu đột nhiên rời đi đại khái cũng là lâm thời có chuyện, cô Lưu chỉ nhìn thấy Đường Thiên ở phía trước cách đó không xa đỡ thắt lưng đứng tại chỗ hết nhìn đông tới nhìn tây, dáng vẻ có chút lo lắng.

Cô nghĩ mọi người đều ở cùng một tiểu khu, đối phương đại khái là quên mang theo chìa khóa, tìm không thấy bạn hay ai khác, cầm di động của mình vừa muốn tiến lên, liền nhìn thấy một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi bước nhanh tới, vẻ mặt kích động đỡ cậu, hai người nói một chốc, người đàn ông kia thậm chí quay đầu lại nhìn một chút.

Cô Lưu sững sờ đứng đó, có chút không hiểu.

Sau đó Đường Thiên và người kia đi xa, cô Lưu rướn cổ nhìn, hai người thanh toán tiền rời khỏi siêu thị.

Lời kể gián đoạn như vậy, nhân viên điều tra ở phía cuối tư liệu miêu tả tướng mạo hai vị đàn ông trung niên đột nhiên xuất hiện này.

Cao gần một mét tám, vóc dáng tầm trung, đeo kính mắt, tóc có vài sợi bạc, thoạt nhìn có chút bất cẩu ngôn tiếu.

Xuất hiện ở chỗ ở Đường Thiên, cùng người cô Lưu gặp ở siêu thị, trông như vậy, Trần Tây Đông kết luận, hẳn là một người!

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: