Đoạt tử 59

9894fb38jw1egfcvrh8rcj20gn0ebab5

Chương 59

Trần Tây Đông buông bút, cầm xấp tư liệu kia nhìn hai lần, một lát sau bỏ xuống, sau đó chuyển sang làm việc. Buổi tối sắp bảy giờ, Giang Vũ đến gõ cửa, nhỏ giọng nói: “Sếp, tổng hợp hôm nay tôi đặt trên bàn cho anh.”

Trần Tây Đông gật đầu, nói: “Cậu tan tầm đi.”

Giang Vũ cảm động đến rối tinh rối mù, vội vàng nói vâng, rồi nhanh chóng chuồn đi.

Trần Tây Đông nhìn bóng dáng anh ta, biểu tình đạm xuống. Nhéo nhéo huyệt Thái Dương, cầm lấy văn kiện kẹp phía dưới phần giới thiệu quán bar, ở phần dưới cùng Giang Vũ đặc biệt dùng mực đỏ đánh dấu một địa chỉ tạm dừng hai giây, sau đó cầm lấy áo khoác tây trang cùng chìa khóa xe, xuống lầu.

Quán bar kia kêu “Lam Nhan”, nhiều năm như vậy từ người chủ đầu tiên trở đi, đến bây giờ thế nhưng cũng không đổi tên. Lam Nhan —— nam sắc, đại khái nhóm gay này muốn chính là loại cảm giác mông mông lung lung dục cự còn nghênh này đi.

Trần Tây Đông đánh giá, lái xe vững vàng đến đó. Vị trí quán bar “Lam Nhan” có chút lệch, ở góc Đông Nam thành thị, bảy năm trước chỗ kia là nơi không chút nào thu hút ở A thị, đến giờ vẫn vậy, thậm chí càng có xu thế bị người quên đi.

Khoảng thời gian trước sau khi bị Đường Thiên ở trên tòa lấy việc anh vào quán bar đồng tính mà xoay ngược tình thế, Trần Tây Đông đã bảo Giang Vũ tìm một ít tư liệu có liên quan đến đồng tính luyến ái xem.

Bí ẩn, tự ti, khát vọng ánh mặt trời.

Trần Tây Đông gõ gõ tay lái, nhân lúc chờ đèn đỏ nhớ tới khuôn mặt Đường Thiên, nhìn thế nào cũng thấy cùng mấy người này không ăn nhập.

Nhưng quán bar này hết thảy đều thập phần chuẩn xác về đồng tính luyến ái. Vị trí, trang hoàng đơn sơ, phong cách thối nát, giấu ở một góc trong thành thị, hưởng thụ tình ái bất đồng với người thường.

Trần Tây Đông chậm rãi phân tích, đèn xanh sang, anh tiếp tục đi tới. Anh ước chừng lái gần một giờ mới đến.

Lần thứ hai tới nơi này, anh cảm thấy mặt tiền quán bar này tựa hồ càng rệu rã.

Tám giờ tối, các quán bar đã bắt đầu tiến vào cuộc sống về đêm. “Lam Nhan” mặc dù bề ngoài đơn sơ, bên trong là quy mô quán bar bình thường, nhưng lúc này rất náo nhiệt lại ngoài dự kiến của anh. So với tình huống “không ai đến” ghi trong tư liệu của Giang Vũ thì tốt hơn nhiều.

Trần Tây Đông bề ngoài xuất chúng, vừa vào cửa liền bị người chú ý. Trong quán bar ngọn đèn hôn ám, nhân viên pha chế đạm cười ở quầy bar điều rượu. Trần Tây Đông bình tĩnh tự nhiên đi vào, ngồi lên ghế chân cao ở quầy bar, thuận miệng gọi một ly rượu.

Bartender cười, nói: “Tiên sinh thật có mắt, Extase chính là rượu tốt nhất quán chúng tôi bán đấy.”

Trần Tây Đông ngẩng đầu nhìn hắn, thản nhiên nói: “Phải không.”

Bartender cúi đầu, hơi thở phà lên hai má anh, nhẹ giọng nói: “Extase, mê người, say đắm, tiên sinh cũng không phải làm cho người ta có loại cảm giác đó sao?”

Trần Tây Đông nhíu mày, thản nhiên dời mặt, nói: “Quán bar này thế nhưng thật độc đáo nhỉ.”

Bartender thấy anh né tránh, có chút bất mãn, nói: “Đúng vậy. Đều là gay thôi, có thể không độc đáo sao.”

Trên mặt Trần Tây Đông rốt cục hiện lên ý cười, khiến bartender đang lau ly phải dừng một chút. Trần Tây Đông cười nói: “Nơi này là gay tới sao? Ý tôi là, tới đây đều là gay à?”

Bartender ung dung cười, trừng mắt nhìn, nói: “Cũng không phải vậy sao.” Hắn đột nhiên kề sát qua, cười nói: “Tiên sinh điều kiện tốt như vậy, chẳng lẽ là thỏ con lầm xông tới?”

Trần Tây Đông ngẩn ra, cơ hồ có chút bật cười, anh mặc dù không phải đồng tính luyến ái, nhưng bộ dáng cười mà không nói xem chừng là khẩu vị của bartender, thản nhiên lui lại, cảm thán một tiếng.

Bartender đẩy rượu qua, là một ly chất lỏng toàn thân màu xanh da trời, bartender cười tủm tỉm, nói: “Nếm thử xem.”

Trần Tây Đông cười uống một ngụm, nói: “Hương vị không tồi.”

Bartender lộ ra bộ dáng kiêu ngạo, “Chứ sao, chỗ chúng tôi ngon nhất là rượu đấy.”

Ngón cái Trần Tây Đông vuốt ve ly rượu, nói: “Là sao?”

Bartender cười ha hả, “Đừng nhìn bề ngoài nơi này không bắt mắt, thế nhưng nguồn khách cuồn cuộn không ngừng đấy.”

Trần Tây Đông ung dung hỏi lại: “Ồ? Lợi hại như vậy?”

Bartender ưỡn ngực bô, “Chứ sao! Tuy rằng chỗ khuất, nhưng cảnh sát tìm không thấy nha, ha ha. Chậc, đàn ông chịu khổ tới đây tiêu khiển, cũng không phải là thiên đường sao.”

Trần Tây Đông nghe ra không đúng, hỏi: “Cảnh sát sao lại đến tra?”

Lời vừa ra khỏi miệng anh có chút hối hận. Quả nhiên bartender vẻ mặt buồn bực, lập tức che miệng lại, xoay người không hàn huyên với anh nữa.

Trần Tây Đông nhìn chằm chằm bóng dáng hắn, lấy một xấp tiền để lên bàn, nhẹ giọng nói: “Thế này, tôi hỏi cậu một vấn đề, năm năm trước các người, kinh doanh thế nào?”

Bartender quay đầu lại nhìn xấp tiền anh để, nuốt nuốt nước miếng. Trần Tây Đông bề ngoài bất phàm, ăn mặc khí chất cũng không tầm thường. Bartender cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Tôi nói với anh thôi, anh cũng đừng nói với người khác. Tôi nghĩ xem… Năm năm, á? Hình như cỡ khoảng năm năm trước, chỗ chúng tôi bị cảnh sát càn quét một lần, trước kia kỳ thật cũng từng có, nhưng quy mô không lớn như vậy, chậc, sau đó ông chủ khi đó của chúng tôi bị mời đi uống trà vài ngày, sau đó cũng trở lại.”

Trần Tây Đông nhíu mày, nói: “Chỉ vậy thôi?”

Bartender tuổi không lớn, thoạt nhìn còn có chút tâm tính trẻ con. Thấy anh không tin, liền hạ giọng nói: “Hừ, lần đó trong quán bar rất nhiều người bị bắt, là bắt thật đó. Có người nghe nói bây giờ còn chưa được thả đâu.” Nhóc bartender bĩu môi, nói: “Ông chủ cũ của chúng tôi liền bán quán bar này, sau đó đóng cửa khoảng gần một năm, mới dần dần khai trương lại đó. Kích thích đi.”

Kích thích thì thật ra không kích thích. Nhưng một quán bar nhỏ bình thường như vậy, cũng uy hiếp không đến cảnh sát nhân dân gì đó, bất quá là tiếp đãi khách hàng bất đồng thôi, vậy mà cũng xảy ra chuyện như vậy.

Trần Tây Đông mỉm cười, đẩy chi phiếu kẹp trong xấp tiền qua, nói: “Tiên sinh cùng tôi hàn huyên về rượu lâu như vậy, hy vọng đừng ngại tiền boa quá ít.”

Bartender trừng lớn mắt, liên tục gật đầu.

Trần Tây Đông mỉm cười, đứng dậy đẩy ly Extase mới uống một ngụm sang một bên, mỉm cười nói: “Tạm biệt.”

Bartender sờ sờ chi phiếu trong tay, lưu luyến liếc mắt đưa tình với anh, “Tạm biệt, tiên sinh thường đến nha.”

Trần Tây Đông cười cười không đáp, xoay người ra ngoài.

Đi ra cửa, Trần Tây Đông thở mạnh một hơi, gọi điện thoại cho Lam Tân bảo hắn đến BJ, Lam Tân hú lên mắng anh. Trần Tây Đông mặt không đổi sắc cúp điện thoại, lái xe đi mất.

Hai mươi phút sau đến BJ, Lam Tân đã sớm tựa ở cửa chờ.

Trần Tây Đông nhíu mi nhìn hắn, nói: “Nhanh vậy?”

Lam Tân trở mình xem thường, bĩu môi, “Lão tử ngay bên trong a.”

Trần Tây Đông gật đầu, nói thanh ờ.

Lam Tân kỳ đi theo phía sau anh, lại có chút hưng phấn, hỏi: “Nói đi nói đi, chuyện gì? Từ khi cậu có con liền quăng anh em kết nghĩa sang một bên, mỗi lần tìm đến lão tử nhất định là có việc nhân! Nhanh nhanh nhanh! Nói mau!”

Trần Tây Đông nhìn vẻ mặt hưng phấn của hắn, phất tay đẩy mặt hắn ra, nói: “Tìm một phòng an tĩnh.” Đi hai bước lại bổ sung, “Không cần tìm tiểu thư.”

Lam Tân trừng lớn mắt, kêu không có thiên lý, nhưng vẫn bị kích động đích đi theo sau mông anh.

Quán bar này là một người bạn của hai người mở, tuy rằng trang hoàng xa hoa, lui tới đều là công tử tiểu thư đếm được trong giới, nhưng không khí quán bar vô cùng tốt, ông chủ Tề thiếu là bạn bọn họ, tính tình coi như chơi được.

Trần Tây Đông cùng Lam Tân đi vào, nhân viên nhận ra họ, lập tức đưa lên phòng trên lầu hai, nơi chỉ có bạn của Tề thiếu mới có thể đặt chân đến.

Hai người đi lên, huyên náo phía dưới lập tức giảm đi rất nhiều.

Trần Tây Đông đẩy cửa vào, ngồi xuống liều kêu một ly nước lọc.

Biểu tình Lam Tân lại như gặp quỷ, thật cẩn thận ngồi xuống bên cạnh anh.

Biểu tình Trần Tây Đông có chút kỳ quái, uống hai hớp nước, mới chậm rãi hỏi: “Lam Tân, tôi hỏi lại cậu lần nữa, ngươi cẩn thận ngẫm lại…… Ngày 23 tháng tư năm năm trước, quán bar Lam Nhan kia, cậu với tôi rốt cuộc có tới đó không?”

Lam Tân thấy anh nghiêm túc, yên lặng cúi đầu cẩn thận nghĩ, liều mạng nghĩ…… Nhưng chính là nghĩ không ra, không có ấn tượng.

Hắn vẻ mặt cầu xin nhìn bạn mình, nói: “Cậu cũng không phải không biết tôi, năm năm đó! Không phải năm tháng đâu! Huống chi dù là năm tháng tôi cũng nhớ không ra! Rốt cuộc làm sao vậy, cậu lại phát hiện cái gì à?”

Trần Tây Đông nhìn hắn một chốc, dựa vào đến sô pha nói: “Không phát hiện cái gì…… Chỉ là nghe bartender kia nói, khoảng thời gian đó, quán bar đã xảy ra một trận càn quét rất lớn, ông chủ cùng mấy nhân viên, còn có hai vị khách, đều vào ngục giam.”

Anh quay lại, nhìn Lam Tân, chậm rãi nói: “Cậu cảm thấy, đây là có chuyện gì?”

Lam Tân càu nhàu đảo nhãn châu, vẻ mặt kinh hách, nói lắp ba lắp bắp: “Cậu, cậu đừng làm tôi sợ, liên, liên quan gì đến tôi chứ!”

Vẻ mặt hắn suy sụp, nói: “Được rồi, cho dù chuyện này có liên quan đến tôi. Nhưng liên quan gì đến việc cậu điều tra Đường Thiên chứ?”

Hắn vừa nói ngược lại khiến Trần Tây Đông nhớ ra gì đó, trong đầu anh đột nhiên toát ra một ý tưởng, đứng mạnh lên, nói: “Tôi đi trước, cậu tự chơi đi.”

Lam Tân trợn mắt há hốc mồm nhìn anh, sau một lúc lâu văng ra một câu: “Đệt!”

Lúc này đã là sắp chín giờ tối, khi Trần Tây Đông lái xe chạy tới “Lam Nhan”, người trong quán bar đã chơi đùa khí thế ngất trời.

Nhưng so với lần trước anh tới, đã bình thường hơn rất nhiều. Đây là gay thôi, khắp nơi đều là đàn ông hôn nhau đã không khiến Trần Tây Đông giật mình nữa, lần trước cảnh tượng ở trên sân khấu vòng quanh một ống tuýp, quần lót sắp tụt xuống háng khiến anh chấn động có chút lớn.

Trần Tây Đông ấn ấn đầu, đẩy cửa đi vào.

Không có bất ngờ, mắt bartender lập tức sáng ngời, hận không thể nhảy khỏi quầy bar tự mình tiến lên tiếp đãi.

Bartender liều mạng phóng điện tới Trần Tây Đông, Trần Tây Đông mỉm cười, đi đến chỗ hắn.

Bartender lập tức kêu: “Tiên sinh tiên sinh ngài lại tới? Ui, tôi vui quá đi, tôi thật vui vẻ, tiên sinh anh muốn đánh một pháo với tôi không?”

Trần Tây Đông trấn định tự nhiên, mỉm cười cự tuyệt, “Không bắn, tôi muốn hỏi một chút ông chủ các cậu có ở nhà không.”

Bartender thu lại biểu tình, buồn bực nói: “Ông chủ đang bắn, hiện tại không thể gặp.” Lập tức lại hưng phấn, “Nếu không ngài đánh với tôi một pháo, chờ trời sáng tôi liền tìm ông chủ đến cho anh, anh thấy được không?”

Trần Tây Đông quả thực dở khóc dở cười, cẩn thận nhìn, tuổi bartender đích xác không lớn, thoạt nhìn tựa hồ cũng chỉ mười bảy tám.

Bartender đại khái biết anh nghĩ gì, bĩu môi nói: “Tôi trưởng thành rồi.”

Trần Tây Đông trên mặt không có xấu hổ, thản nhiên nở nụ cười, “Vậy quấy rầy, tôi có chuyện rất quan trọng, hy vọng ông chủ cậu ngày mai thức dậy, có thể nói cho tôi biết.”

Dứt lời liền đẩy danh thiếp qua, mặt trên chỉ có một tên cùng số di động tư nhân.

Bartender tuổi nhỏ đã ra ngoài làm việc, nhãn lực nhìn người tự nhiên sâu, cũng thu hồi tươi cười, thoáng nghiêm túc nói: “Được.”

Trần Tây Đông lại để tiền boa lên quầy bar, xoay người rời đi. Nhóc bartender lưu luyến không rời theo dõi bóng dáng anh, thì thào tự nói: “Bộ dạng đẹp trai ra tay lại hào phóng, đáng tiếc là người đầu óc kỳ quái. Hừ.”

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: