Đoạt tử 58

7cfec856jw1e3v76pyipcj20ii0m840d

Chương 58

Quái lạ. Đường Thiên đóng cửa, tắt đèn, mò mẫm đi đến phòng ngủ, bởi vì phải chăm sóc hai con, giường trong phòng mua rất lớn, cậu với hai đứa nhóc nằm trên đó còn có thể lăn vòng.

Đường Thiên xốc chăn lên, duỗi tay ôm cả hai đứa bé, trong lòng tràn đầy, lập tức tiến vào mộng đẹp.

Trần Tây Đông ngồi vào xe, anh suốt đêm lái xe tới đây, lúc này cũng có chút mỏi mệt.

Điện thoại vang, Trần Tây Đông chuyển máy, nói “A lô.”

Lam Tân huýt sáo, nói: “Thế nào, qua năm với hai đứa con cậu xong chưa?”

Trần Tây Đông híp mắt, nói: “Xong rồi.”

Lam Tân chậc một tiếng, nói: “Cậu thì thích rồi, còn tôi chết thảm đây. Thái hậu nhà cậu cách 10 phút liền gọi điện thoại cho tôi, nếu không phải anh tôi ra mặt, lão phu nhân thực nghĩ cậu chạy đến nhà tôi đấy.”

Lam Tân ở đầu dây bên kia mặt mày não nề, thập phần buồn bực: “Lúc nào đi chẳng được, cứ nhất định là hôm nay. Hôm nay giao thừa đó, cậu biết cái gì gọi là giao thừa không hả? Cả nhà đoàn viên a! Ngay cả tôi cũng ngoan ngoãn về nhà, cậu khen ngược, bản thân chạy vô tung vô ảnh, bác trai bác gái còn hoài nghi hai ta bỏ trốn. TAT”

Trần Tây Đông cười, thản nhiên nói: “Tôi nhớ Đậu Đậu Quả Quả, đến xem bọn chúng thôi.”

Lam Tân bĩu môi, “Biết rồi biết rồi.” Đột nhiên mặt nghiêm lại, hỏi: “Hàng xóm nhà cậu ta thế nào?”

Trần Tây Đông nghĩ nghĩ, nói: “Thoạt nhìn cũng không tồi.”

Lam Tân sờ cằm: “Vậy thì kỳ quái. Rõ ràng có bằng chứng chứng minh huyết thống của cậu vói hai đứa nhóc, bọn họ thế nào lại nhất trí thiên về Đường Thiên như vậy chứ. Hơn nữa, Minh Duệ không phải nói Đường Thiên với hàng xóm quan hệ cũng bình thường sao?”

Trần Tây Đông ngẩng đầu nhìn mảnh đen kịt ngoài cửa sổ, trầm ngâm nói: “… Không rõ lắm.”

Lam Tân nghẹn lời, nói: “Được rồi được rồi! Xem xong rồi thì trở lại đi, nếu không về mẹ cậu sẽ tới cửa đó!”

Trần Tây Đông một tay đỡ trán, nói: “Ừ, cúp máy đây.”

Nói xong liền trực tiếp cúp điện thoại, có thể nghĩ bộ dáng Lam Tân giơ chân ở bên kia.

Trần Tây Đông lái xe đến làng du lịch của Lí Minh Duệ, đậu ở đó, buổi tối thuê một phòng ngủ thẳng đến ngày hôm sau. Sau đó mua vé máy bay sớm nhất trở về.

Khi về đến nhà đã gần giữa trưa. Cổng lớn Trần gia lạnh lùng yên ắng, năm rồi ngày này bố Trần mẹ Trần đã về nhà bác cả ở thành phố bên cạnh.

Trần Tây Đông đi vào cửa lớn, đang tính lấy chìa khóa mở cửa, cửa lại từ bên trong mở ra. Quản gia Nghiêm Phượng Minh vẻ mặt lo lắng, nói: “Thiếu gia cuối cùng đã về, phu nhân đang sốt ruột lắm.”

Trần Tây Đông đi vào trong, nói: “Xin lỗi, chú Nghiêm.”

Nghiêm Phượng Minh muốn nói lại thôi, nhịn không được nói: “Thiếu gia chỗ nào phải xin lỗi tôi. Chỉ là……”

Trần Tây Đông biết ông muốn hỏi gì, thản nhiên cười một tiếng, nói: “Cháu không đi đâu cả, chú Nghiêm, tới G thị một chuyến thôi.”

“G thị?” Nghiêm Phượng Minh kinh ngạc, vội kêu lên: “Là, là tiểu thiếu gia và tiểu tiểu thư bên kia sao?”

Trần Tây Đông không giấu diếm, gật đầu.

Lo lắng trong mắt Nghiêm Phượng Minh càng sâu.

Hai người đi vào đại sảnh, bố Trần đã ra khỏi nhà. Mẹ Trần đoan chính ngồi ở sô pha, thấy anh trở về, vội vàng đứng lên đi tới giữ chặt cánh tay anh, nói: “Tây Đông, con đi đâu vậy? Cũng không nói với mẹ một tiếng, con muốn mẹ gấp chết sao?”

Trần Tây Đông đỡ tay mẹ Trần, mỉm cười xin lỗi, nói: “Thực xin lỗi, mẹ. Lâm thời có việc gấp, để lỡ.”

Anh từ trước đến nay đều là như vậy, ôn hòa xin lỗi, không bao giờ giải thích rõ ràng.

Mẹ Trần biết hỏi nhiều cũng vô dụng, chỉ đành bất đắc dĩ buông đề tài này, hỏi: “Ăn cơm chưa? Mẹ bảo chị Vương đi hâm lại bánh chẻo, ăn một chút nhé?”

Trần Tây Đông bỗng nhiên nhớ tới cảnh tối qua Đường Thiên đút bánh chẻo cho hai đứa bé, liền gật đầu, nói: “Vâng.”

Mẹ Trần trên mặt nở nụ cười, vội vàng phân phó bảo mẫu đi hâm bánh chẻo.

Nghiêm Phượng Minh đứng bên cạnh bọn họ, nghe thấy Trần Tây Đông trả lời, liền thoáng đổi sắc, không biết có nên nói với mẹ Trần hay không.

Trong lúc trò chuyện, bảo mẫu đã ở phòng bếp chuẩn bị cơm trưa. Qua nửa giờ, các món ngon không kém bữa cơm tất niên tối qua là bao được bày lên bàn, mẹ Trần liền kéo con trai đi qua.

 “Ba con đi C thị rồi.” Mẹ Trần cười nói.

Trần Tây Đông gật đầu, tỏ vẻ đã biết.

Mẹ Trần nhìn Nghiêm Phượng Minh, lại nhìn con trai, cầm đũa nửa ngày cũng không động.

Trần Tây Đông trừ bỏ tối qua ở chỗ Đường Thiên ăn chút cơm, đến sáng nay ngồi máy bay cũng chưa ăn gì, lúc này lại thực sự có chút đói.

Anh chuyên tâm ăn, mẹ Trần ở bên cạnh nhìn, do dự hỏi: “…… Tây Đông, con đến xem Đậu Đậu sao?”

Trần Tây Đông ngưng đũa, ngẩng đầu nhìn mẹ.

Mẹ Trần hơi đỏ mắt, khổ sở nhìn anh.

Trần Tây Đông buông đũa, lấy khăn lau tay, nói: “Đúng vậy, mẹ, xem Đậu Đậu và Quả Quả.”

Mẹ Trần hé miệng, bắt lấy tay anh, gấp gáp nói: “Bọn chúng thế nào? Qua có tốt không? Đường Thiên, Đường Thiên có đối tốt với bọn chúng không? Tính cách… tính cách cậu ta thoạt nhìn không ôn hòa như vẻ ngoài, có thể ngược đãi bọn chúng không?”

Trần Tây Đông sửng sốt một chút, lập tức bất đắc dĩ mỉm cười, nói: “Mẹ. Không có, cậu ta là cha nuôi hai đứa bé, sao lại ngược đãi bọn chúng chứ, không có đâu. Bọn nhỏ qua rất tốt, Đậu Đậu mặc tiểu tây trang, như tiểu thân sĩ vậy. Quả Quả mặc váy công chúa màu hồng phấn, cũng thực xinh đẹp.”

Tốt đến mức thậm chí vượt quá tưởng tượng của anh. Khi nghe Lí Minh Duệ nói năm nay chỉ có ba cha con bọn họ đón năm mới, trong lòng anh nghĩ chính là, bọn họ mặc dù không đến mức bi thương, nhưng là sẽ không long trọng tự chơi tự vui như thế.

Đường Thiên là một người cha kỳ quái. Trần Tây Đông nghĩ.

Mẹ Trần ngồi trên ghế, vẻ mặt có chút tức giận, “Mẹ thật sự không hiểu. Đứa nhỏ rõ ràng là con con, vì sao phán cho cậu ta chứ? Cho dù con trước kia quen rất nhiều bạn gái, vậy thì quan hệ gì tới việc chúng ta nuôi nấng bọn chúng chứ.”

Mẹ Trần mặc dù xuất thân danh gia, nhưng không ra ngoài làm việc, cho tới bây giờ cũng không hiểu mấy chuyện mẫn cảm này ngoài xã hội. Vụ kiện tụng của Trần Tây Đông và Đường Thiên, điều kiện song phương cùng điểm có lợi cơ hồ đều ngang hàng, vào lúc này, bên nào tuôn ra một vết đen, đối với phán đoán của quan tòa đều có ảnh hưởng sâu đậm.

Mà vào thời khắc quan trọng nhất, anh không nghĩ tới Đường Thiên thủ đoạn cao như vậy, chẳng những tìm ra tư liệu tất cả bạn gái gần ba năm nay của anh, còn thêm mấy đoạn ghi âm có thể xem là chứng cớ.

Trần Tây Đông không biết Đường Thiên như thế nào làm được, trước đó anh thật sự là xem thường đối phương.

Biểu tình trên mặt Trần Tây Đông cũng dần dần nhạt xuống, bình tĩnh nói: “Mẹ, không sao đâu.”

Mẹ Trần trừng lớn mắt, nhìn anh: “Không sao? Sao lại không sao chứ! Đây là con cháu Trần gia chúng ta, dựa vào cái gì để một người ngoài như cậu ta nuôi! Mẹ làm sao có thể không để ý!”

Trần Tây Đông có chút bất đắc dĩ, lại không biết giải thích thế nào với bà. Anh buông đũa, đứng lên ấn vai mẹ Trần, ôn thanh nói: “Mẹ, ý của con là…… Đậu Đậu cùng Quả Quả sẽ trở về.”

“Cái gì?” Mẹ Trần thất thố ra tiếng.

Trần Tây Đông đã đẩy ghế đi lên lầu, mẹ Trần có chút sửng sốt, quay lại hỏi Nghiêm Phượng Minh: “Lão Nghiêm, ông nói Tây Đông nói là ý gì vậy?”

Sắc mặt Nghiêm Phượng Minh cũng có chút cổ quái, nghĩ nghĩ do dự nói: “Ý thiếu gia là…… Chúng ta, chúng ta sẽ đem tiểu thiếu gia cùng tiể tiểu thư trở về……”

Mẹ Trần ngẩ ra vài giây, lập tức cười rộ lên, thở dài, “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.” Bà đè ngực, mỏi mệt nói: “Mấy ngày nay tôi ngủ không tốt, ngực cũng đau. Chỉ cần nghĩ đến hai đứa nhỏ Trần gia chúng ta lưu lạc bên ngoài, liền khó chịu đến mức ngủ không được.”

Trong mắt Nghiêm Phượng Minh hiện lên lo lắng, nói: “Phu nhân đau ngực sao? Tôi đi lấy cho phu nhân ly sữa nóng nhé?”

Mẹ Trần khoát tay, lại cầm đũa, nói: “Không có việc gì.”

Nghiêm Phượng Minh liền gật đầu lui xuống.

* * *

Trần Tây Đông ở trong phòng ngủ một giờ, nhận được điện thoại của trợ lý. Anh đứng dậy đi tắm rồi chạy tới công ty.

Trong khoảng thời gian này biết rõ anh cùng ai lên tòa án, trừ bỏ bố mẹ Trần gia, Lam Tân, đại khái cũng chỉ có trợ lý Giang Vũ vẫn đi theo bên cạnh anh.

Bởi vì chuyện hai đứa bé, công ty chất chồng một đống việc. Trần Tây Đông ở nhà nghỉ ngơi một chốc, liền chạy tới công ty.

Giang Vũ đã phân loại kỹ càng những hợp đồng trọng yếu, khẩn cấp cùng không quá trọng yếu, có thể đẩy ra sau.

Trần Tây Đông vừa tới văn phòng, Giang Vũ đã ôm một chồng văn kiện đi vào, cung kính nói: “Sếp à, đều ở trong này.”

Trần Tây Đông thần sắc không biến, phất tay ý bảo anh ta ra ngoài.

Ngồi trên ghế bắt đầu xem văn kiện, ký tên từng hợp đồng một. Bầu trời dần tối đen, văn kiện trên bàn ít đi hơn một nửa, anh ấn nội tuyến gọi Giang Vũ vào.

Giang Vũ bưng ly cà phê tiến vào, để trên bàn.

Mặt mày Trần Tây Đông có chút mỏi mệt, uống hai hớp cà phê mới cảm thấy tinh thần một ít. Anh đè huyệt Thái Dương, hỏi: “Chuyện kia đã điều tra xong chưa?”

Giang Vũ biểu tình nghiêm túc, đưa qua một xấp giấy A4 ghim vào nhau, gật đầu nói: “Đã điều tra xong.”

Trần Tây Đông nhận lấy, cầm trong tay tinh tế lật xem, sau một lúc lâu nói: “Mở được bảy năm rồi à? Từ năm trước kinh doanh bắt đầu suy yếu?”

Giang Vũ gật đầu, nói: “Đúng vậy, người chủ đầu tiên của quán bar là người Mỹ gốc Hoa, là một đồng chí. Ban đầu mở quán bar này đại để là bởi vì thổ lộ với người bạn đồng tính thất bại, nhất thời thương tâm. Sau quán bar nhiều lần qua tay, đến bây giờ đã trải qua mười hai người chủ. Bây giờ còn đang kinh doanh là một người đàn ông trước kia làm viên chức bình thường trong công ty.” 

Trần Tây Đông nhíu mày, nói: “Nhiều chủ như vậy?” Thế nhưng lại không đóng cửa.

Giang Vũ cũng có chút kỳ quái, nói: “Đúng vậy. Tôi đã tra xét, khoảng sau khi người chủ đầu tiên rời đi, quán bar này liền có hiện tượng suy yếu, khách hàng lập tức giảm đi rất nhiều. Sau người chủ thứ hai tiếp nhận, kinh doanh cũng tốt dần lên, tuy rằng không tốt như ban đầu, nhưng cũng chậm chạp hoạt động đến hiện tại, việc kinh doanh người này tiếp người kia, nhưng vẫn không đóng cửa.”

Ngón tay Trần Tây Đông gõ lên ảnh chụp cửa quán bar trong tư liệu, trong lòng chậm rãi suy tư.

Đây là quán bar đồng tính, nói cách khác những người yêu chuộng nam tính, thích đàn ông trong thành phố này sẽ tới đây tìm vui, giống như anh tính hướng bình thường thích đi quán bar bình thường tìm phụ nữ vui vẻ vậy.

Bề ngoài quán bar này thật sự không bắt mắt, bên trong cũng nhìn không ra đặc sắc. Anh với Lam Tân năm năm trước đến đây làm gì? Hai người bọn họ cơ hồ đều nhớ không nổi, Lam Tân nghĩ không ra cũng bình thường, hắn vốn là một tên thần kinh thô không cẩn thận, mà Trần Tây Đông lại nghĩ không ra nửa điểm về địa phương kia.

Anh ấn trán cẩn thận nhớ lại, Giang Vũ dè dặt nhìn, hỏi: “Sếp à, tôi có thể ra ngoài chưa?” Công việc còn một đống đó.

Trần Tây Đông cúi đầu xem ảnh chụp, thấp giọng nói: “Đi ra ngoài đi.”

Giang Vũ khẽ gật đầu, xoay người đi ra ngoài, cẩn thận đóng cửa.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: