Đoạt tử 57

ed555e96a600468a69528a09a939fe69

Chương 57

Đường Thiên đang gắp đồ ăn cho Tiểu Quả Quả, chuông cửa vang lên, cha con ba người đều dừng lại động tác.

Đường Thiên đứng dậy buông đũa, đi tới cửa hỏi: “Ai đó?”

Người ngoài cửa không có động tĩnh, Đường Thiên kiên nhẫn chờ, qua một hồi lâu đối phương mới đáp: “Là tôi.”

Đường Thiên nghĩ nghĩ người này là ai a. Nghi hoặc mở cửa, cùng người ngoài cửa đối diện hai giây, quyết đoán lạnh mặt muốn đóng cửa.

Trần Tây Đông một tay nhanh nhẹn ngăn cửa, một chân bước vào trong.

Đường Thiên cắn răng, sống chết dùng chân chặn cửa, nói: “Đông thiếu đây là ý gì?”

Trần Tây Đông khí định thần nhàn ngăn cửa, nói: “Chúc tết thôi.”

Đường Thiên sửng sốt, không nghĩ tới đối phương da mặt dày như vậy. Qua một hồi lâu mới bất đắc dĩ hỏi: “Đông thiếu, anh muốn thế nào? Lại tới? Quan hệ của tôi với hai đứa nhỏ đã trải qua pháp luật chứng thực, anh tuy là…… Tuy là cha ruột bọn chúng, cũng không có quyền lén đưa bọn chúng đi.”

Trần Tây Đông thừa dịp khoảng trống cậu nói chuyện đẩy cửa ra, đi vào, nhìn thấy hai đứa nhóc mặc chính trang, sửng sốt một chút.

Đường Thiên vội vàng đóng cửa, chạy tới che phía trước hia đứa bé, hung tợn nói: “Làm gì? Tự sấm dân trạch sao?”

Trần Tây Đông nhìn cậu vài giây, đem ánh mắt dời về phía hai đứa bé, do dự hỏi: “Các người đây là…… Đang làm gì vậy?”

Đường Thiên trừng anh, Đường Đậu Đậu đã lanh mồm lanh miệng hô: “Mừng năm mới! Chú Trần!”

Tiếp theo nhóc con nhảy xuống ghế dựa, bổ nhào vào đùi Trần Tây Đông, ngẩng  đầu nói: “Chú ơi chú là thiên sứ sao? Ba nói hôm nay có thiên sứ cùng chúng cháu qua năm mới đấy.”

Đường Thiên đỡ trán, Trần Tây Đông mỉm cười, nói: “Phải nha, chú là thiên sứ, đến mừng năm mới với Tiểu Đậu Đậu cô đơn đây.”

Đường Thiên bất đắc dĩ nói: “Chúng tôi không cô đơn.”

Trần Tây Đông cười, “Ừm, không cô đơn.”

Đường Quả Quả thấy anh đã chạy qua, mà ba không phản đối, liền cũng rón rén đi qua, nhỏ giọng nói: “Chú ơi, chú thấy Quả Quả có xinh đẹp không?”

Ý cười trên mặt Trần Tây Đông càng đậm, xoay người bế tiểu nha đầu lên, ở trên mặt hôn một cái, tự đáy lòng nói: “Quả Quả thực xinh đẹp, là bé gái xinh đẹp nhất chú từng gặp.”

Đường Quả Quả bụm miệng nhỏ nhắn hắc hắc cười.

Đường Thiên nhìn ba người bọn họ hỗ động, lui một bước ngồi xuống ghế, thản nhiên nói: “Đông thiếu, nói đi, anh tới làm gì? Nói thẳng thắn, không chừng chúng ta có thể đạt thành nhất trí.” Mới quỷ!

Đường Thiên trong tâm thầm mắng một câu, trên mặt lại bình tĩnh ôn hòa.

Trần Tây Đông buông tiểu nha đầu xuống, bàn ăn còn một ghế trống, chính là không có bát đũa. Anh liền tự mình đi đến ngồi vào vị trí kia, sau đó hai tay giao nhau đặt trên bàn, nói: “Ăn cơm thôi.”

Đường Thiên quả thực bị anh chọc giận, đứng lên trực tiếp vươn tay chỉ vào mũi Trần Tây Đông, nói: “Đông thiếu! Tôi nói cho anh biết, đây là nhà tôi, quản Trần gia anh thế lực bao nhiêu, đây là G thị, không phải A thị, anh dám ở đây gây bất lợi với hai con tôi, tôi có chết cũng phải kéo anh làm đệm lưng!”

Tức giận lên bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ.

Đường Thiên đỉnh đầu bốc khói, cả người đều nhanh nổ.

Giả! Giả! Giả! Lão tử cuộc đời tối phiền người giả tạo! Nhất là loại người rõ ràng có mục đích không thể cho ai biết lại cố tình làm vẻ mặt hiền lành!

Lồng ngực Đường Thiên kịch liệt phập phồng, hung hăng trừng Trần Tây Đông.

Trần Tây Đông cũng không ngờ cậu phản ứng lớn như vậy, có chút bất đắc dĩ cười một chút, thở dài, nhẹ giọng nói: “Tôi nghe Minh Duệ nói năm nay chỉ có ba người các người mừng năm mới, tôi nghĩ…… Đậu Đậu cùng Quả Quả hẳn là thích náo nhiệt.”

Đường Thiên không tin, tiếp tục trừng anh.

Trần Tây Đông buông tay, nói: “Đường tiên sinh. Chúng ta đổi cách nói. Đầu tiên, bất luận trên tòa chúng ta ai thắng ai thua. Tôi là cha ruột hai đứa bé, điểm này, cậu không thể phủ nhận đi?”

Đường Thiên hoãn hai giây, không cam lòng nguyện gật đầu.

Trần Tây Đông mỉm cười, nói: “Có thế chứ. Tôi là cha ruột bọn chúng, tuy rằng bọn chúng đi theo cậu. Nhưng là tôi với bọn chúng còn tồn tại quan hệ huyết thống, tôi nhớ bọn chúng, là nỗi nhớ của người cha với con cái…… Tôi nghĩ, Đường tiên sinh có thể lý giải chứ?”

Vẻ mặt anh ôn nhu, bình thản, thoạt nhìn thật sự giống một người cha khát vọng gặp con vào ngày lễ truyền thống này.

Trần Tây Đông có gương mặt rất dễ nhìn, xứng với biểu tình khát cầu như vậy thật sự không biết đâu là giả, Đường Thiên nhìn chằm chằm anh vài giây, lại không tự giác mềm lòng.

Trước khi cậu hung hăng dùng những chuyện tệ hại Trần Tây Đông gây ra để phản bác mình mềm lòng, cậu đã chậm rãi gật đầu.

Vì thế Trần Tây Đông đưa tay lấy bát đũa, sau đó ngồi vào bên cạnh Quả Quả.

Đường Thiên ngồi xuống không nói gì, vuốt mặt mình nghĩ: ai nói hai đứa bé không giống mình hả, ai nói! Bọn họ rõ ràng giống hệt! Quả nhiên có khuôn mặt dễ nhìn, vô luận là đặt ở trên thân đàn ông hay phụ nữ, đều có cùng hiệu quả a.

Trần Tây Đông ngồi đối diện vui vẻ nói chuyện với hai đứa bé, tỷ như “Chú rất nhớ con, con có nhớ chú không?”, “Đậu Đậu Quả Quả nhớ chú lắm, chú có đồ ăn ngon.”

Đường Thiên không chen vào nói, liếc mắt quan sát nhất cử nhất động của Trần Tây Đông.

Nhưng là một bữa cơm gần bốn mươi phút, đối phương trừ bỏ mấy câu thoại mở đầu không hề dinh dưỡng hơn nữa vô hạn tuần hoàn kia, đều không làm gì khác người khiến cậu sinh ra cảm giác nguy cơ.

Đường Thiên có chút buông lỏng phòng bị, vừa dọn dẹp bát đũa vừa nói: “Đông thiếu, ăn cơm xong rồi, gặp hai đứa bé rồi, có thể đi chưa?”

Cậu cố ý nhấn mạnh ba chữ “hai đứa bé”. Trần Tây Đông lại làm như không nghe thấy, ôn hòa nói: “Chúng ta còn chưa xem Xuân vãn đâu? 0 giờ còn chưa ăn bánh chẻo, phóng pháo đâu.”

Đường Thiên trừng lớn mắt, tức giận nói không nên lời: “Anh…”

Trần Tây Đông đứng lên, nói: “Hai bạn nhỏ, muốn cùng chú xuống lầu phóng pháo không nào?”

Đậu Đậu Quả Quả nhất tề gật đầu, song song phóng mắt tới trên người Đường Thiên, đôi mắt nhỏ đáng thương khẩn cầu.

Đường Thiên một ngụm máu nghẹn ở ngực, hận không thể phun đầy mặt Trần Tây Đông. Cuối cùng không thể chịu được ánh mắt của hai đứa bé, phụng phịu nói: “Đi xuống đi.” Lập tức đem ánh mắt dời về phía Trần Tây Đông, lạnh lùng nói: “Đông thiếu, tuy rằng tôi không biết mục đích của anh là gì, nhưng mời anh nhớ kỹ — chúng ta đã ra tòa, quyền nuôi nấng thuộc về tôi. Hôm nay lễ mừng năm mới, tôi không muốn phá hư tâm tình bọn chúng, anh là cha ruột bọn chúng, tôi cũng hy vọng không cần ở trước mặt đứa nhỏ làm ra chuyện cản trở.”

Trần Tây Đông giật mình, nhìn về phía Đường Thiên.

Đường Thiên thu hồi biểu tình, lạnh lùng đối diện với anh.

Hai người giằng co một lát, Trần Tây Đông bại trận trước, lộ ra nụ cười khéo léo, bình tĩnh nói: “Đường tiên sinh nói phải. Tôi là cha bọn chúng, đương nhiên cũng sẽ làm gương cho bọn chúng, cậu nói phải không, Đường tiên sinh.”

Đường Thiên nhìn anh một hồi, mặt không đổi sắc gật đầu.

Trần Tây Đông liền dẫn hai đứa bé xuống lầu. Đường Thiên bưng bát đũa vào bếp rửa, ở cửa sổ trộm nhìn.

Bọn họ ở một tiểu khu sa hoa, ngày thường không cho phóng pháo. Nhưng dù sao cũng không phải thành phố lớn kinh tế phát đạt, ngày lễ ngày tết trẻ con nhà quê chạy xuống lầu phóng pháo hoa, bảo vệ cũng liền mở một mắt nhắm một mắt.

Nhưng chỉ cho phép ba mươi tết hôm nay thôi.

Đường Thiên đứng ở cửa sổ, nhìn một nhà cháu trai cháu gái của bác gái bảy mươi tuổi dưới lầu, còn có đôi vợ chồng trẻ mới cưới bên cạnh, rất nhiều người vây quanh bãi đỗ xe rộng lớn trướ tòa nhà chơi đùa.

Tiếng pháo liên tiếp, trên bầu trời thỉnh thoảng nổ tung pháo hoa đủ mọi màu sắc.

Dưới lầu rất nhiều người, Đường Thiên chỉ liếc mắt một cái liền nhận ra bóng dáng hai đứa bé nhà mình. Bọn chúng đang cùng Trần Tây Đông tìm nơi ít người phóng pháo.

Đường Thiên nhìn thấy ba người bọn họ xếp hàng đứng chung một chỗ, đem pháo treo lên cái cây bên cạnh, sau đó châm đầu pháo, Trần Tây Đông lắc mình ôm hai đứa bé vào lòng, che tai chúng. Hai đứa bé ở trong lòng anh cười ha ha.

Đường Thiên nhìn không tới biểu tình Trần Tây Đông, đoán đại khái cũng là cười.

Thật là cái quái nhân. Cậu thầm nghĩ.

Trần Tây Đông bề ngoài rất xuất chúng, tuy rằng dưới lầu ngọn đèn hôn ám, hàng xóm vẫn nhận ra anh với hai đứa bé, đều vây lại hỏi anh là gì của Đậu Đậu Quả Quả, sao trước đây chưa từng thấy,…

Đường Thiên thấy hàng xóm mình vây lại, liền vòng về trước bồn rửa chén, không lo lắng.

Một lát sau, Trần Tây Đông dắt hai đứa bé lên. Đường Thiên làm bộ như không để ý an tâm rửa chén.

Trần Tây Đông cũng không nhìn cậu, dẫn hai đứa bé vào phòng khách xem TV. Ca khúc mở đầu bữa tiệc tân niên đã vang lên. Đường Thiên thầm kêu một tiếng, nhanh chóng bỏ bát lại vào bồn, lau hai ba cái vào tạp dề liền vội vàng chạy tới.

Trần Tây Đông ngồi ở giữa, hai nhóc con một trái một phải ở cạnh anh.

Đường Thiên nghiêm mặt đi qua, một tay bế Đường Đậu Đậu thả bên cạnh mình, lại nhấc người bế Quả Quả, đặt bên trái mình.

Vì thế hai đứa bé liền vây quanh cậu. Đây mới là bầu không khí mừng năm mới hàng năm ở nhà bọn họ.

Trần Tây Đông ngây ra một lúc, lập tức có chút bất đắc dĩ mỉm cười. Sau đó nhích lại gần bên Đậu Đậu, Tiểu Đậu Đậu trộm dùng khóe mắt nhìn Đường Thiên.

Đường Thiên bình thản, cắn hạt dưa, biểu tình thong dong.

Vì thế Đường Đậu Đậu lớn gan, lặng lẽ đi đến bên Trần Tây Đông, kề sát anh, ngẩng đầu lộ một nụ cười ngốc nghếch với anh.

Trần Tây Đông tươi cười rạng rỡ sờ sờ đầu nhóc, thầm nói một tiếng ngoan.

Đường Đậu Đậu rung đùi đắc ý, còn kém vẫy vẫy đuôi.

Bốn người yên tĩnh không tiếng động xem TV, chỉ có thanh âm của diễn viên ca sĩ trong TV, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng cười của hai đứa bé và Trần Tây Đông, Đường Thiên toàn bộ quá trình đều không lên tiếng.

Tiệc tối phải diễn đến gần rạng sáng. Hai nhóc con dựa theo lệ thường xem đến mười hai giờ, Đường Thiên nấu bánh chẻo mang ra, đút cho mỗi đứa một cái, hai nhóc con ngã trái ngã phải, nhưng vẫn cố gắng mở to hai mắt cắn bánh chẻo.

Đường Thiên không hiểu sao trong lòng đau xót, đem chén đĩa để sang một bên, ôm lấy hai đứa bé, nhẹ giọng nói: “Bảo bối, năm mới vui vẻ.”

Hai đứa bé nửa nhắm nửa mở mắt đáp: “Năm mới vui vẻ, ba.”

Đường Thiên cảm thấy mũi có chút nghèn nghẹn. Cậu hít sâu một hơi, chồm người bế Đậu Đậu đi vào phòng ngủ.

Trên sô pha Trần Tây Đông không nhúc nhích, vẫn bình thản nhìn.

Đường Thiên trở về bế Quả Quả lên, mang vào phòng ngủ.

Đi ra trong phòng khách chỉ còn hai người bọn họ. Đường Thiên khoanh tay đứng trước mặt Trần Tây Đông, nhìn xuống anh, nói: “Đông thiếu, được chưa? Anh làm cha nên hưởng thụ đã hưởng thụ xong rồi chứ?”

Trần Tây Đông đứng lên, nhìn thẳng vào cậu, thản nhiên nói: “Phải, hưởng thụ xong rồi. Đêm nay cám ơn Đường tiên sinh, Đường tiên sinh thật là một người cha vĩ đại.”

Đường Thiên không động, nói: “Như vậy, Đông thiếu, anh nên trở về nhà mình rồi nhỉ?”

Trần Tây Đông nhìn cậu, đột nhiên mỉm cười, nói: “Tôi đêm nay rất vui, Đường tiên sinh, ừm… So với tưởng tượng của tôi còn hào phóng hơn.”

Đường Thiên cũng cười, “Đông thiếu cũng là, thập phần hào phóng.”

Trần Tây Đông từ chối cho ý kiến, nhìn đồng hồ, nâng bước ra đi cửa.

Đường Thiên đi theo phía sau anh, chỉ chờ đối phương vừa ra liền đóng cửa.

Trần Tây Đông đi tới cửa, đột nhiên quay trở lại, cười nói: “Đường tiên sinh, năm mới vui vẻ.”

Đường Thiên sửng sốt, Trần Tây Đông đã đi vào thang máy.

Đường Thiên nhìn chằm chằm cửa thang máy chầm chậm khép lại, Trần Tây Đông ở bên trong mỉm cười ôn hòa.

Đường Thiên biểu tình đạm xuống, đóng cửa.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: