Đoạt tử 55

624238fc92a2da38c855e0f055e1eb87

Chương 55

Đường Thiên mặt mày bi thương, được Từ Thanh đỡ đi ra ngoài.

Trần Tây Đông cùng mẹ Trần đi ở phía trước, Trần Tây Đông đột nhiên dừng bước, chờ Đường Thiên.

Mẹ Trần đỡ trán, cùng Nghiêm Phượng Minh đi ra ngoài trước.

Đường Thiên đi tới, Trần Tây Đông quay lại, thoáng khom lưng, ghé vào tai cậu nói: “Đường tiên sinh diễn sâu thật, tôi trước kia cũng không biết cậu diễn tốt như vậy, không làm diễn viên thật sự là đáng tiếc.”

Đường Thiên đỏ mắt nhìn anh, đi ra ngoài hai bước, nhẹ giọng nói: “Nếu muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm. Đông thiếu, người nọ thật là anh đi? Tôi bất quá là đem sự thật bày ra trước mặt mọi người thôi.”

Cậu quay đầu lại, cười châm chọc, nói: “Như thế nào, Đông thiếu còn cảm thấy kia không phải sự thật sao?”

Trần Tây Đông yên lặng, Đường Thiên liếc anh một cái, đi ra ngoài.

Trần Tây Đông đứng tại chỗ nhíu mi, phát triển hôm nay thật sự rất ngoài dự kiến của anh. Đầu tiên, Đậu Đậu cùng Quả Quả là con anh, bọn họ có chứng minh huyết thống vô cùng có lợi, vô luận Đường Thiên cùng hai đứa bé quan hệ thế nào, anh ít nhất có thể lấy được quyền nuôi nấng một đứa. Nhưng hiện tại……

Trần Tây Đông đè huyệt Thái Dương, Đường Thiên này so với tưởng tượng của anh cường hãn hơn nhiều. Tấm ảnh chụp kia là từ đâu tới, chính anh cũng không nhớ rõ đã từng đi tới quán bar kia.

Từ Thanh đỡ Đường Thiên trở lại phòng nghỉ. Đường Thiên đẩy tay hắn ra, nhẹ giọng nói: “Không có việc gì, thầy Từ.”

Từ Thanh sửng sốt, rồi lại bất đắc dĩ cười, “Tôi cũng thấy cậu thực có năng khiếu diễn xuất đó.”

Đường Thiên cười nói: “Phải không.”

Từ Thanh ừ một tiếng, ngồi cạnh cậu.

Đậu Đậu cùng Quả Quả ở bên cạnh bọn họ, Đường Thiên vẫy tay kêu bọn chúng đến. Hai đứa bé vui vẻ chạy tới, thật cẩn thận đánh giá sắc mặt Đường Thiên.

Đường Thiên sắc mặt tái nhợt, hốc mắt đỏ bừng, bộ dáng thoạt nhìn tùy thời muốn khóc. Hai đứa bé có chút sợ hãi.

Đường Đậu Đậu cẩn thận leo lên người Đường Thiên, sờ mặt cậu nói: “Ba ơi ba bệnh sao?”

Đường Thiên cầm cái tay nhỏ của nhóc đưa lên miệng cắn một cái, nói: “Ba vui vẻ nha.”

Đường Đậu Đậu trừng mắt, cong lưỡi nói: “Vui cũng muốn khóc sao?”

Đường Thiên bật cười, bế cả con gái lên, nói: “Phải đó. Ba thật là vui, cho nên muốn khóc.”

Đường Đậu Đậu bĩu môi tỏ vẻ không hiểu, Từ Thanh ở bên cạnh khắc chế cười ha hả.

Mười lăm phút sau một lần nữa mở phiên tòa, không có bất ngờ xảy ra, tuyên bố quyền nuôi nấng về thuộc về cha nuôi hai đứa bé. Nguyên cáo Trần Tây Đông cuộc sống tác phong hỗn loạn, phẩm tính không sạch, thật sự không thích hợp nuôi nấng hai đứa nhỏ, thêm phần chứng minh tài sản Đường Thiên trình lên, cậu cũng có đủ năng lực kinh tế cấp cho hai đứa bé cuộc sống sung túc.

Khi thẩm phán tuyên bố chấm dứt, mẹ Trần ngồi ở trên ghế thất thần thật lâu. Mấy người Đường Thiên đi ngang qua, hai đứa bé nhút nhát muốn gọi bọn họ.

Đường Thiên mặt không đổi sắc, nhưng cũng không phản đối. Vì thế bé con liền vẫy tay với mẹ Trần và Trần Tây Đông: “Bà ơi, chú ơi, tạm biệt nha.”

Mẹ Trần mấp máy môi, đứng bật dậy đi qua.

Đường Thiên lách mình một cái chắn hai đứa bé ở phía sau, thản nhiên nói: “Trần phu nhân, mời tự trọng.”

Mẹ Trần cầu xin nhìn cậu, Đường Thiên bất vi sở động. Trần Tây Đông tiến lên đỡ mẹ Trần ngồi xuống.

Thân hình anh cao lớn, so với Đường Thiên cao hơn một cái đầu. Anh chậm rãi đi qua, khuôn mặt tuy rằng bình tĩnh, lại có thể khiến người ta cảm nhận được anh từ trong ra ngoài phát ra hơi thở lạnh như băng.

Đường Thiên không tự chủ được lui về phía sau một bước, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn anh.

Trần Tây Đông tới gần cậu, cười nhạt: “Đường tiên sinh diễn một màn hay. Năng lực thật sự là ra ngoài dự kiến của tôi đấy.” Anh vỗ vỗ trán, ra vẻ thực phiền não, nhẹ giọng nói: “Đường tiên sinh cậu nói tôi đi quán bar đồng tính kia làm gì nhỉ? Tôi chính mình cũng không nhớ rõ, Đường tiên sinh làm sao mà biết được?”

Thanh âm anh trầm xuống, phiền não nói: “Đường tiên sinh có thể cho tôi lời giải không?”

Sắc mặt Đường Thiên thoáng cái trở nên khó coi. Rất nhanh khôi phục trấn định, khóe miệng khẽ nhếch, nói: “Viêc này thứ tôi không thể cho biết. Đông thiếu thủ đoạn lợi hại như vậy, còn chưa tra ra sao?”

Đường Thiên không sợ hãi, con đã phán cho cậu, Trần Tây Đông tráo trở thế nào cũng đoạt lại không được.

Trần Tây Đông nhìn cậu chằm chằm, chậm rãi nói: “Tra, tôi đương nhiên sẽ tra. Chính là hy vọng Đường tiên sinh có thể nhìn kỹ con mình, đừng để đến lúc đó lại chạy ra một người cha khác đến đoạt với cậu. Như vậy Đường tiên sinh có thể thực phiền toái đấy.”

Đường Thiên kéo con lướt qua anh, bình tĩnh nói: “Cái này không nhọc Đông thiếu quan tâm.”

“Không ngại.” Trần Tây Đông ảm đạm cười, nghiêng người nhường đường cho bọn họ. Đậu Đậu cùng Quả Quả khi đi qua anh, ngữ khí anh còn có chút không tồi nói: “Đậu Đậu, Quả Quả chớ quên chú Trần đó.”

Hai đứa bé ngây ngốc quay đầu lại, nói: “Không quên, không quên…… Ngao!”

Đường Đậu Đậu thét chói tai. Đã thấy Đường Thiên đột nhiên xách nhóc con lên, mặt Trần Tây Đông hơi trầm xuống.

Đường Thiên ôm con đi phía trước, ý bảo Từ Thanh kéo Quả Quả nhanh đuổi kịp. Một bên nhỏ giọng giáo huấn nói: “Tiểu tử thối, về sau không cho tùy tiện nói chuyện với người khác, người xấu nhiều như vậy, bị bắt chạy làm sao bây giờ.”

Đường Thiên nhiều ngày nay đủ loại phản ứng cùng thái độ đối với người Trần gia, hai tiểu tử kia ngậm miệng, bĩu môi tỏ vẻ khó hiểu.

Đường Thiên cũng không muốn bọn chúng hiểu, tươi cười đầy mặt mang bọn chúng đi.

* * *

Tin tức toàn bộ Trần gia cùng một người đàn ông không biết tên lên tòa án tranh quyền nuôi nấng hai đứa bé đã sớm truyền ra ngoài, nhưng biết tin tức cụ thể không có bao nhiêu người. Mọi người biết chuyện này cũng là bởi vì luật sư đảm nhiệm vụ này của mẹ Trần để lộ.

Lam Tân trước có nghe Trần Tây Đông nói sơ qua chuyện này, hắn biết bạn tốt nhà mình phải lên tòa tranh Đậu Đậu Quả Quả với Đương Thiên, cũng biết hai nhóc con kia thế nhưng thật là con Trần Tây Đông.

Chính là, hắn không biết, cũng không nghĩ tới, cuối cùng lên tòa đúng là thua.

Trần Tây Đông ngồi trên sô pha nhà mình hút thuốc, hình tượng bên ngoài của anh luôn rất tốt, trừ bỏ uống rượu, ít đụng thuốc.

Lam Tân ngồi xuống cạnh anh, xuyên qua làn khói, hỏi: “Thực thua hả? Hai đứa nhỏ đều bị Đường Thiên mang đi à?”

Trần Tây Đông tựa vào sô pha, híp mắt gật đầu.

Lam Tân nhức đầu, nghi hoặc nói: “Không phải chứ, cậu không cho tôi đi. Phát sinh chuyện gì vậy, cậu không phải có bản chứng minh DNA với hai nhóc con sao, sao quan tòa còn có thể phán cho hắn? Ít nhất các người cũng là mỗi người một đứa chứ!”

Trần Tây Đông cười lạnh, đúng vậy, anh đã làm một tính toán khác. Đường Thiên là cha nuôi bọn nhỏ, nuôi nấng bọn chúng bốn năm, điều này không đổi, tình cảm sâu đậm. Anh nghĩ đến lúc đó có lẽ có thể hai người bọn họ mỗi người một đứa.

Ít nhất không nghĩ tới vị bề ngoài không hề tâm mắt này thế nhưng lại độc như vậy, không nương tay.

Bản ghi chép mấy người phụ nữ đi lại với anh ba năm nay, trừ bỏ trình bày tỉ mỉ, thậm chí còn kèm theo ảnh chụp. Thậm chí ghi lại lời mấy người cuối cùng chia tay không quá thuận lợi với anh làm chứng. Để chứng minh sinh hoạt cá nhân của anh hỗn loạn, đem lực chú ý của quan tòa dẫn tới mặt này, tiện đà khiến anh mất quyền nuôi nấng.

Trần Tây Đông híp mắt nhìn phía trước, Đường Thiên này thật sự lợi hại!

Anh đột nhiên nhớ tới gì đó, hỏi Lam Tân: “Năm năm trước, hẳn là năm năm trước, tháng ba hay tư gì đó, tôi cùng cậu đi đến một quán bar kêu cái gì mà…… ‘Lam Nhan’ phải không?”

Lam Tân bị hỏi, giương miệng nói: “Lam, Lam Nhan? Quán bar nào? Tên đặt ác tục vậy! Tôi sao có thể đi tới đó chứ!”

Hắn bĩu môi tỏ vẻ mình thập phần thời thượng, thưởng thức nào có kém như vậy! Hơn nữa tên này vừa nghe cũng rất không hợp thời, hắn làm một cậu ấm thập phần có cấp bậc ở A thị, căn bản chưa từng nghe qua tên này, càng không thể từng đi đến đó.

Trần Tây Đông nhíu mày, nói: “Không đi qua?”

Ngày đó sau khi quan tòa kết thúc, anh muốn đi đến quán bar kia. Đường Thiên là như thế nào lấy được đoạn ghi hình đó, anh cũng dùng phương pháp như vậy đặt điều. Đối phương quả nhiên sảng khoái trực tiếp đưa cho anh bản sao đã đưa cho Đường Thiên.

Tuy rằng mơ hồ, nhưng thắng ở là ngay chính diện. Mà thời gian cũng không tính lâu lắm, bộ dạng anh với Lam Tân cũng không biến hóa quá lớn.

Trần Tây Đông đem ảnh chụp đưa cho Lam Tân xem, Lam Tân một tiếng quái kêu, nhảy dựng lên: “Đệt! Đây là tôi sao? Này tuyệt không phải tôi! Tôi chạy tới nơi ghê tởm vậy làm gì chứ!”

Trần Tây Đông từ chối cho ý kiến. Ngày đó sau khi kết thúc, anh đưa mẹ Trần về nhà, liền đi quán bar đồng tính tên “Lam Nhan” kia, khi anh đứng ở trước cửa, biểu tình cũng hệt Lam Tân lúc này.

Cửa quán bar phủ kín rỉ sắt, thùng rác bên cạnh ngập tràn rác rưởi, tản ra mùi khó ngửi làm người ta buồn nôn.

Trần Tây Đông nhíu mày, nghĩ loại quán bar đồng tính luyến ái này đại khái không thể ở bên ngoài quá mức phô trương, liền đẩy cửa ra đi vào.

Bên trong trang hoàng hệt như bên ngoài, rách mướp. Bởi vì là buổi chiều, bên trong cơ hồ không có ai, chỉ có nhân viên pha chế cùng hai người trẻ tuổi ở trong góc đối gặm cắn.

Trần Tây Đông sau khi lấy được ảnh chụp, buổi tối lại đi một chuyến.

Lần này chân chính chứng thực suy nghĩ của anh. Trừ phi chính mình mộng du, nếu không nhất định không có khả năng đến loại địa phương này!

Trong quán bar khắp nơi đều là đàn ông say rượu, ôm nhau hôn môi, vuốt ve thân thể đối phương. Ngày đó cũng không biết là có hội hè gì, trên sân khấu lại có đàn ông mặc áo nịt khiêu vũ ống tuýp, người xem dưới đài nhiệt tình tăng vọt nhét tiền vào quần lót người nọ, Trần Tây Đông nhẫn nại nhìn một lát, cuối cùng cho nhân viên tiền boa liền đi.

Anh và Lam Tân từ nhỏ chơi đến lớn, thời thanh niên làm chuyện hoang đường cơ hồ đều là cùng nhau. Năm năm trước, tuy rằng không tính quá dài, nhưng cũng không ngắn.

Anh và Lam Tân không có chừng mực đi tới địa phương kia, lại còn gặp người phụ nữ nào đó, ngủ với Trần Tây Đông, hoài thai con anh, tiện đà giấu diếm bốn năm, đến bây giờ mới lộ ra, phát triển thành một trò hoang đường như vậy!

Trần Tây Đông không phải người dễ dàng tức giận, lúc này đây anh lại cảm thấy chính mình bị người ta hung hăng đánh một cú. Khí tràng quanh thân đều là tức giận.

“Nhớ rõ không?” Trần Tây Đông ngậm thuốc lại hỏi.

Lam Tân lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Thật không nhớ rõ. Nơi này thoạt nhìn rách nát như vậy, cũng không phải quán bar sa hoa gì, cho dù đã từng tới…… Tôi, tôi cũng chỉ là nếm thử một chút, cũng nhiều năm như vậy rồi, sao còn nhớ rõ chứ.”

Lam Tân có chút ấm ức, trừng Trần Tây Đông, nói: “Lại nói, cho dù là từng tới đó, tôi có thể còn buộc cậu đi với tôi à? Không phải là gay bar thôi sao, có gì mà tức giận chứ?”

Trần Tây Đông nhìn hắn, lạnh lùng cười, nói: “Giận thì không giận.” Ngón tay anh điểm điểm tấm ảnh kia, nói: “Đường Thiên cầm tấm ảnh này lên tòa, nói với thẩm phán tôi là đồng tính luyến ái, là cậu ấm nhà giàu nam nữ không kị sinh hoạt cá nhân hỗn loạn. Khó được chính là tài sản cá nhân của vị Đường tiên sinh này thế nhưng cũng không ít, cậu nói, thẩm phán có thể phán đứa nhỏ cho tôi sao?”

Lam Tân mở lớn miệng, “Này, này…… Thì ra là vậy?”

Trần Tây Đông lạnh lùng nghiêm mặt gật đầu.

Lam Tân nhìn nhìn ảnh chụp, nghi hoặc nói: “Nhưng mà, trước không nói cậu chưa từng cùng đàn ông có cái gì. Chính là quán bar…… gì mà năm năm trước tới, đều lâu như vậy, Đường Thiên sao mà điều tra ra được? Tôi cũng không nhớ rõ.”

Trần Tây Đông phun ra một làn khói, híp mắt nói: “Tôi cũng muốn biết, cậu ta là làm sao mà biết được.”

Vẻ mặt của anh quá mức âm lãnh, Lam Tân không khỏi run lên một chút, nói: “Khụ…… Có cảm giác xem phim ma.”

Hắn đột nhiên mở ra hai tay, ý nghĩ kỳ lạ nói: “Đông tử, cậu nói hắn là không phải là cô nào cậu quen, sau đó bị cậu đá, người ta vừa yêu vừa hận, sau đó hóa trang thành đàn ông, mang con cậu tới báo thù cậu đó chứ!?”

Trần Tây Đông sửng sốt, Lam Tân càng nghĩ càng thấy có thể, nói: “Đúng vậy đúng vậy rồi! Như vậy liền tất cả liền ăn khớp có phải không! Cậu xem cậu…”

Hắn đứng lên nhìn xuống Trần Tây Đông, sắc bén chỉ ra: “Nhìn cậu kìa, hút thuốc! Chậc! Đông tử, cậu tính tính xem, cậu bao lâu rồi không đụng thứ này! Còn có…… nhìn bộ dáng nghèo túng hiện tại của cậu, so với thất tình còn khó chịu hơn sao? Đây là mục đích hắn trả thù đó!”

Trần Tây Đông dở khóc dở cười kéo hắn xuống, một cước đá đi, mắng: “Cút!”

Lam Tân sờ sờ cằm, tỏ vẻ mình bất lực, thật sự nghĩ không ra vì sao.

Trần Tây Đông ném thuốc, đột nhiên nở nụ cười một tiếng, nói: “Chúng ta sẽ biết vì sao.”

Lam Tân hồ nghi nhìn anh, tỏ vẻ không tin.

Trần Tây Đông không để ý đến hắn, đứng dậy đi rót rượu.

Lam Tân đi theo phía sau anh, cân nhắc hồi lâu, toát ra một câu: “Đông tử, tôi nói…… Đường Thiên này, thực cổ quái nha.”

Trần Tây Đông ngừng rót rượu, đầu cũng không nâng trả lời: “Tôi biết.”

Lam Tân bất mãn sờ mũi, nói: “Tôi là đề tỉnh cậu, đây là cảm giác cá nhân của tôi. Cậu cẩn thận một chút đi.”

Trần Tây Đông quay đầu lại đưa cho hắn một ly, gật đầu.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: