Đoạt tử 54

3a0a41e3314035c82f1176336d0ee8a5

Chương 54

Một tuần sau mở phiên tòa, Đường Thiên mang theo hai đứa bé đi. Bên Trần Tây Đông vẫn là mẹ Trần và Nghiêm quản gia.

Đường Thiên sắc mặt bình tĩnh, ánh mắt ôn hòa, trừ bỏ thỉnh thoảng nhìn về phía Trần gia, trong mắt như có như không mang theo chút thụ thương, cái khác thật sự là hoàn mỹ đến cực điểm.

Trần Tây Đông thấy cậu tự tin thì thập phần nghi hoặc, kết quả chờ thẩm phán tuyên bố mở phiên tòa, anh mới biết tự tin của đối phương từ đâu mà đến.

Hai bên đương sự lập lại vấn đề một lần, dồn lực chứng minh với thẩm phán cùng bồi thẩm đoàn bản thân bất luận ở phương diện kinh tế hay phương diện nhân phẩm đều phi thường thích hợp làm người giám hộ của hai đứa bé.

Đợi hai bên trình bày xong xuôi, tới phiên bạn bè hoặc những người quen biết lên tòa làm chứng, chứng minh đương sự là người cha tốt.

Trần gia gia đại nghiệp đại, cho dù lúc trước không biết hai đứa bé, tiếp xúc với bọn chúng không nhiều lắm. Cũng có thể phi thường tạo ra rất nhiều trùng hợp xảo diệu, hoàn mỹ đem Trần Tây Đông đắp nặn thành một người cha tốt nguyện ý vì con buông tha cho hết thảy.

Bên kia có rất nhiều nhân chứng, ai cũng nói chuyện trơn tru, nói đến thẩm phán liên tục gật đầu. Ngay cả bố Trần vẫn bảo trì im lặng không tỏ thái độ trong việc này cũng đưa ra ghi âm, uyển chuyển mà nhẹ nhàng tự thuật niềm yêu thích của con trai nhà mình với hai đứa bé.

Thẩm phán không ngừng gật đầu, bồi thẩm đoàn cũng nhẹ giọng nói chuyện với nhau.

Có tiền có thể sai sử quỷ ma, huống chi đây là việc không hề tốn công. Đường Thiên biết Trần gia nhân lực tài lực hùng hậu, trong những người làm chứng thế nhưng cũng có mấy người nổi tiếng trong giới buôn bán hoặc giới thời trang phi thường nổi danh hiện nay.

Đường Thiên ngồi ở dưới đài cười lạnh, một chút không thấy bộ dáng bối rối.

Trần gia tự thuật xong. Bên Đường Thiên thứ nhất lên đài chính là hai đứa nhỏ.

Thẩm phán kinh ngạc, có chút khó xử. Trẻ con bốn tuổi rất nhiều phương diện nhân sinh quan còn chưa hình thành, cứ vậy ở trên tòa có thể làm chứng sao?

Đường Thiên lại bình thản ung dung, thở dài nói: “Không sao cả, Đậu Đậu, Quả Quả, phải nói thật, biết không?”

Đậu Đậu cùng Quả Quả mờ mịt gật đầu.

Thẩm phát gật đầu với trợ lý bên cạnh, hỏi: “Đường Việt Nhiên, Đường Hân Nhiên, ba các cháu tên Đường Thiên, phải không?”

Đậu Đậu cùng Quả Quả nắm tay đứng đó, gật đầu.

Thẩm phán tiếp tục hỏi: “Vậy nếu đó không phải ba các cháu, Trần Tây Đông mới là ba ruột các cháu thì sao? Các cháu có thể nói cho ông biết, các cháu muốn ở với ai không?”

Hai đứa bé liếc mắt nhìn nhau một cái, lúc này “Oa” một tiếng khóc ra.

Thẩm phán cùng bồi thẩm đoàn sửng sốt, rất nhanh có người tiến lên dỗ hai đứa bé.

Thẩm phán nhíu mày, muốn cho đứa nhỏ đi xuống, không làm nhân chứng. Ai ngờ hai đứa bé oa oa khóc hai tiếng, đứt quãng nói: “Muốn ba…… Muốn ba cơ…… Ô ô ô, chú Trần không phải ba, ba là ba……”

Bọn chúng nói năng hỗn loạn, sắc mặt thẩm phán lại căng thẳng, nghiêm túc hỏi: “Như vậy các cháu nói cho ông biết, các cháu muốn ở cùng ba Đường Thiên, hay ba Trần Tây Đông?”

Hai đứa bé khóc lóc nấc lên, kêu to: “Ba Đường ba Đường ba!”

Bình thường những vụ ly hôn tranh đoạt quyền nuôi nấng, nếu song phương thương nghị không thể nhất trí, trừ bỏ hiệp giải, khi lên tòa án tranh đoạt, biện pháp trực tiếp hơn nữa hữu hiệu nhất đó là hỏi ý muốn của đứa nhỏ.

Nói cách khác ý muốn của đứa nhỏ: “Muốn ở với ai” trong những vụ thế này thập phần trọng yếu.

Thẩm phán mặt mày nghiêm túc, gật đầu, gọi người mang hai đứa bé xuống. Quay lại hỏi: “Nguyên cáo Trần tiên sinh, còn có gì muốn cung cấp không?”

Trần Tây Đông nhíu mày, hiển nhiên không dự đoán được Đường Thiên xuất chiêu này. Hai đứa bé chưa đầy năm tuổi, tâm trí non nớt, anh với Đường Thiên ra tòa, lại có thể mang theo hai đứa nhỏ, hơn nữa còn ra tòa làm chứng.

Trần Tây Đông trong lòng ẩn ẩn có chút phẫn nộ, lại không thể làm gì.

Bên kia Đường Thiên ở dưới đài an ủi hai đứa bé, trên mặt một mảnh đau thương, nhìn như cũng muốn khóc cùng hai đứa nhỏ.

Trần Tây Đông lạnh mặt, luật sư biện hộ của anh đứng lên nói: “Bị cáo tuy rằng bốn năm qua không có người yêu, đối với sự trưởng thành của hai đứa trẻ cũng có tác dụng tích cực. Nhưng là, bên tôi điều tra phát hiện, bị cáo thời đại học từng có tình cảm vượt quá tình bạn với bạn học cùng giới, tôi ở đây đặt giả thiết, bị cáo không kết hôn, có phải có quan hệ với tình cảm đồng tính của mình hay không?”

Đường Thiên kinh hãi, cả kinh đứng bật dậy.

Thẩm phán nhíu mày yêu cầu ngồi xuống, vẻ mặt Đường Thiên thoáng cái xuất hiện bối rối, tiếp theo rất nhanh trấn định. Cậu nhìn về phía Trần Tây Đông. Đối phương hồi lại cậu một nụ cười như có như không.

Đường Thiên mặt nhăn mày nhíu, móng tay bấm chặt lòng bàn tay.

Hắn sao lại biết? Hắn sao lại biết chứ?

Tình cảm của cậu đối với Ngô Vũ Phàm cơ hồ không ai biết, đối phương làm thế nào điều tra ra được!

Đường Thiên cảm thấy thấy lạnh lẽo từ lòng bàn chân lủi thẳng đến đỉnh đầu, cả người hoảng sợ không thôi.

Đậu Đậu cùng Quả Quả ngồi ở phía sau cậu, Từ Thanh ở bên cạnh nắm tay bọn chúng. Hai đứa bé thấy ba vẫn không nhúc nhích, vươn đầu ngón tay chọc chọc lưng Đường Thiên.

Bả vai Đường Thiên run lên một chút, quay đầu lại nhìn con.

Đường Đậu Đậu nhỏ giọng nói, cười hì hì: “Ba ơi con nói có giỏi không?”

Đường Thiên nhìn chằm chằm mắt con, trong lòng lại khổ sở hỗn loạn. Trần Tây Đông bên kia còn đang trần thuật cậu mấy năm nay là một người đàn ông, lại cự tuyệt thân cận, yêu đương với phụ nữ, tiện đà chứng minh hành động của cậu biểu thị cho đồng tính luyến ái.

Đường Thiên hít sâu một hơi, mỉm cười với hai đứa bé, khích lệ nói: “Nói hay lắm. Ba yêu các con.”

Sau đó quay lại, mắt nhìn phía trước, không còn bối rối nữa.

Một lát sau, cô giáo của Đậu Đậu cùng Quả Quả ở G thị cũng đến đây, cô giáo có chút câu nệ ở trước đài tự thuật. Thẩm phán thỉnh thoảng hỏi hai câu, cô ấy đều là run rẩy trả lời.

Đường Thiên ở trong lòng yên lặng nói tiếng thực xin lỗi. Khi ngẩng đầu lên, trên mặt đều là một mảnh kiên định.

Còn có mấy người ở lầu trên lầu dưới nhà bọn họ ở G thị, trình đến trên đài đoạn video, thống nhất nói Đường Thiên mấy năm nay đối với hai đứa bé cẩn thận chiếu cố, mặc dù không phải cha ruột, nhưng còn hơn cả cha ruột. Có người còn nói chuyện hai tiểu tử kia kia hồi một tuổi, bọn chúng phát sốt, Đường Thiên mệt mỏi hai ngày không ngủ, cuối cùng té xỉu ở bệnh viện.

Đường Thiên giật mình, chính cậu cũng đã quên chuyện này.

Thanh âm hàng xóm còn đang phát ra, Đường Thiên lại cảm thấy mắt có chút ướt. Những năm gần đây, cậu với hai đứa con vượt qua nhiều ngày đêm như vậy, cậu trả giá tất cả yêu thương cùng tâm huyết, hiện tại, cậu lại cùng một người cha khác không hiểu từ đâu chạy đến của hai đứa bé lên tòa án, tranh đoạt quyền nuôi nấng bọn chúng.

Đường Thiên cảm thấy đáy lòng cực khó chịu, nghĩ thầm đây rốt cuộc là chuyện gì chứ!

Một lát sau, thẩm phán gọi tên cậu. Đường Thiên trấn định tâm thần, hít một hơi, đi lên đài.

Cậu quét mắt xuống dưới đài, phóng tới trên người Trần Tây Đông, chậm rãi nói: “Các vị bồi thẩm viên, tôi có lời muốn nói.”

Thẩm phán gật đầu, ý bảo có thể.

Đường Thiên nhìn chằm chằm Trần Tây Đông, từng chữ từng chữ nói: “Trần tiên sinh mặc dù tự mình gặp được hai con tôi, đối với bọn chúng quan tâm cẩn thận. Nhưng theo tôi được biết, những năm gần đây Trần gia Đông thiếu trong giới giao tế thanh danh thập phần lớn, bạn gái anh ta cách hai ngày lại đổi, không có trùng lặp. Trước đó, khi tôi và hai đứa bé gặp anh ta ở G thị, anh ta đang hẹn hò với một nữ minh tinh. Trước khi biết sự tồn tại của hai đứa bé, bạn gái anh ta nhiều vô số kể, đây là chứng cứ chính xác tôi đã chỉnh lý.”

Luật sư Đường Thiên lập tức bày ra một tệp tư liệu dày chừng bảy tám trang, toàn bộ Trần gia kinh sợ.

Thẩm phán ý bảo trợ lý mang tư liệu lên, tòa án trong lúc nhất thời yên tĩnh không tiếng động.

Đường Thiên sắc mặt bình tĩnh, ánh mắt lạnh như băng.

Trần Tây Đông lạnh lùng nhìn cậu, cả người toát ra lãnh khí.

Thẩm phán nhìn qua một lượt, sắc mặt trầm xuống, ấn tượng đối với Trần Tây Đông suy giảm lớn.

Chứng cứ Đường Thiên đưa ra thập phần sung túc, đem tất cả các cô bạn gái trong vòng ba năm nay Trần Tây Đông quen liệt kê ra, lại không sót một ai. Cho dù là để chính Trần Tây Đông nói, sợ là cũng không nói được đầy đủ.

Sắc mặt Mẹ Trần tái nhợt, có chút kinh hoảng kéo tay áo Trần Tây Đông.

Trần Tây Đông biểu tình lạnh như băng, đưa tay vỗ vỗ tay mẹ, thản nhiên trấn an nói: “Mẹ, không cần lo lắng.”

Mẹ Trần muốn nói lại thôi, ngay cả Nghiêm Phượng Minh ở phía sau cũng có chút vô thố.

Đường Thiên còn đang trần thuật, cậu bình tĩnh nói: “Tính hướng của tôi, tôi nghĩ đối với con tôi cũng không ảnh hưởng. Tôi phải làm, là một người cha tốt. Tôi bốn năm qua không đi tìm bạn gái, cũng chưa từng có bạn trai. Tôi nghiêm cẩn kiềm chế bản thân, chưa từng ở mặt tình cảm thương tổn, lừa gạt người khác, chuyện tình cảm đối với tương lai con tôi có tác dụng phi thường tích cực. Tình huống Trần tiên sinh như vậy, tôi nghĩ, đối với đứa nhỏ cũng không có dẫn đường tốt.”

Trần Tây Đông nhịn không được cười lạnh. Đường Thiên liếc anh một cái, tiếp tục nói: “Tôi nơi này còn có một phần chứng minh. Ảnh chụp Trần Tây Đông tiên sinh năm năm trước ra vào quán bar đồng tính ở A thành.”

Luật sư trình ảnh chụp lên, mặt sau là lời giới thiệu tỷ mỷ quán bar này.

Thẩm phán nhìn xong quả thực không dám tin. Trần gia mặc dù không phải người trong giới kia, nhưng danh vọng Trần gia ở đó, Trần gia Đông thiếu chưa từng truyền ra lời đồn thích đàn ông a!

Không chỉ có thẩm phán cùng bồi thẩm đoàn kinh sợ, mẹ Trần lại trực tiếp từ chỗ ngồi đứng bật dậy, trên mặt càng không còn chút máu, phẫn nộ nhìn chằm chằm Đường Thiên, sau đó kích động nhìn con trai mình.

Trần Tây Đông nhíu mày, sắc mặt không tính là tức giận, nhưng là không có phản bác.

Mẹ Trần phẫn nộ qua đi đó là thất vọng, bà giống như trong lúc nhất thời mất tất cả khí lực, lập tức ngã ngồi xuống ghế, trong lòng ngập tràn khổ sở.

Đường Thiên chậm rãi nói: “Tôi đối với đồng tính có tình cảm bất đồng. Vì con tôi không tiếp nhận tình cảm mới nào. Mà các bạn bè nữ tính ở mặt ngoài của Trần tiên sinh, cùng với tình cảm đồng tính bí ẩn, tôi nghĩ, hy vọng thẩm phán cùng bồi thẩm đoàn thận trọng tự hỏi một chút. Tôi mất đi quyền nuôi nấng hai đứa bé cũng không sao, nhưng là…… Nhưng là không thể để cho bọn chúng sinh hoạt trong một gia đình hỗn loạn như vậy!”

Nói tới đây cậu giống như rốt cuộc nhịn không được đỏ hốc mắt, bụm mặt bi thương không thôi, thân thể phát run đứng không vững.

Luật sư hợp thời tiến lên đỡ lấy cậu, thẩm phán cũng vẻ mặt thương xót, ôn thanh nói: “Bị cáo mời đi xuống nghỉ ngơi một chút.”

Thẩm phán quay đầu hỏi Trần Tây Đông: “Nguyên cáo Trần Tây Đông, anh có lời biện giải nào không?”

Tấm ảnh chụp kia bị phóng lên màn hình, Trần Tây Đông thấy rõ, đó là hình ảnh của mình với Lam Tân. Anh lại nhớ không nổi chi tiết là ngày nào.

Trần Tây Đông ấn trán, chậm rãi nói: “Không có.”

Mẹ Trần hé miệng, tuyệt vọng che mắt.

Thẩm phán gật đầu, tuyên bố ngừng phiên tòa.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: