Đoạt tử 53

9894fb38jw1egptavkbvsj20go0ku42l

Chương 53

Lần thứ hai mở phiên tòa là một tuần sau. Cho nên Đường Thiên cảm thấy một tuần kế tiếp này cậu có thể cùng bọn nhỏ trải qua thoải mái. An tĩnh chưa được vài ngày, đã bị Trần Tây Đông trực tiếp tới cửa làm kinh động.

Đường Thiên cảm thấy Trần Tây Đông không phải nhân loại bình thường, hai người bọn họ lên tòa án tranh con, người này lại vẫn chẳng kiêng nể gì tới cửa tìm hai đứa bé, còn rất tự nhiên: “Tôi là cha ruột bọn nhỏ, tuy rằng tòa còn chưa có kết quả, nhưng tôi muốn gặp bọn chúng, không quá phận đi?”

Đường Thiên rất muốn sập cửa vào mặt anh, nhưng nghĩ một tuần là thời điểm mấu chốt, không thể làm ra hành vi gì gây bất lợi cho cậu, vì thế chỉ đành mở cửa, ôn hòa nói: “Đông thiếu, mời vào.”

Làm chuẩn bộ dạng người cha thiện lương dễ thân, vô luận gặp bao nhiêu đau khổ đều vẫn hòa nhã với người ngoài.

Đường Thiên biểu tình nhu hòa, ánh mắt lại phiền chán cực kỳ. Trần Tây Đông đương nhiên biết cậu nghĩ gì, anh đứng tựa vào cạnh cửa, thản nhiên nói: “Ai, hiện tại đến quấy rầy Đường tiên sinh, Đường tiên sinh sẽ không để ý chứ?”

Đường Thiên cười giả lả, “Không có, Đông thiếu mời vào a.”

Trần Tây Đông nở nụ cười một lúc mới đi vào. Đường Thiên nhìn bóng lưng anh thật muốn mắng người.

Mấy ngày gần đây Đậu Đậu và Quả Quả thường xuyên nhìn thấy chú Trần, lại thêm ba cũng không phản đối nên cảm thấy thực nghi hoặc. Nhưng hai tiểu tử kia tự nhận là bé ngoan, cho dù là chú Trần tự mình đưa lên cửa, ba cũng không đuổi người ta ra, nhưng bọn chúng vẫn thực nhu thuận dùng ánh mắt hỏi ba.

Đường Thiên ngồi vào sô pha vô lực xua tay, ý bảo các con tùy tiện.

Vì thế hai đứa bé cứ theo là được, song song nhào lên. Trần Tây Đông mỗi tay ôm một đứa thập phần thoải mái bế hai đứa bé lên, sung sướng thảo luận với bọn chúng nào là “Có nhớ chú không?”, “Chú rất nhớ các con”, “Chú có phải người tốt không”, “Chú nhất định là người tốt”.

Đường Thiên cầm điều khiển từ xa đổi kênh, khóe mắt liếc qua. Không thèm để ý, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, phiên tòa tiếp theo cậu có thể mang hai đứa bé về nhà, hơn nữa sẽ hủy bỏ tất cả buổi họp lớp tụ tập gì đó, không bao giờ đến thành phố quỷ quái này nữa.

Đường Thiên tâm tình sung sướng, bất đồng với dĩ vãng nhìn thấy Trần Tây Đông chơi với con mình liền vô cùng tức giận. Đậu Đậu cùng Quả Quả không để ý, Trần Tây Đông lại chú ý tới.

Anh bế Đậu Đậu đặt lên vai, tiểu tử kia “A ô” một tiếng thét chói tai, sau đó nắm tóc Trần Tây Đông hưng phấn loạn hò hét.

Tiểu tử kia từ nhỏ cùng nam tính tiếp xúc chỉ đếm trên đầu ngón tay, Đường Thiên cũng không phải dáng người rất mạnh tráng, cậu tự biết không nắm chắc bế con lên được còn phải đảm bảo hạ nó xuống. = =, được rồi, cậu đích xác sức yếu.

Vì thế Đường Đậu Đậu cưỡi trên vai Trần Tây Đông, miệng không ngừng rống: “Cha! Cha! Chú ơi đi mau!”

Đường Thiên kinh tủng, cmn thế nhưng đem cha ruột con làm ngựa cưỡi, cẩn thận đại họa kia bỏ con xuống đánh mông con a!

Đường Thiên trong lòng kinh hoảng, đứng lên đi kéo Đậu Đậu, nói: “À này…… Đậu Đậu mau xuống dưới. Ba cho con cưỡi.”

Đường Đậu Đậu ngạo kiều xoay đầu, ghét bỏ nói: “Ba cưỡi không nổi.”

Thái dương Đường Thiên đổ mồ hôi, cắn răng nhéo một cái trên mông Đậu Đậu.

Đường Đậu Đậu rít lên gào to. Đường Thiên rầu rĩ trở lại sô pha, lười quản nhóc.

Trần Tây Đông vẫn cười khanh khách nhìn cha con bọn họ, lúc này mới chậm rãi chen vào nói: “Đường tiên sinh tâm tình thoạt nhìn không tồi đâu.”

Đường Thiên chọc chọc điều khiển từ xa, đổi sang kênh đang chiếu bộ phim thanh thuần đản đau theo phong cách dì Quỳnh Dao, thản nhiên nói: “Phải đó, tâm tình không tồi.”

Cậu quay sang nhìn biểu tình Trần Tây Đông, bổ sung nói: “Lập tức có thể rời đi nơi này, ai, tâm tình thật sự tốt đến không thể tốt hơn.”

Trên mặt Trần Tây Đông không xuất hiện tức giận như cậu nghĩ, đối phương vẫn như cũ lộ ra khuôn mặt tươi cười, nói: “Đường tiên sinh nắm chắc như vậy?”

Đường Thiên tựa người vào sô pha, miễn cưỡng nói: “Không phải nắm chắc.” Cậu quay đầu nhìn chằm chằm Trần Tây Đông, “Là vốn nên như thế, bọn chúng là con tôi, đương nhiên không thể đi chỗ khác.”

Nói xong lời này liền quay đầu lại, thập phần chuyên chú nhìn chằm chằm nam diễn viên đối mặt với nữ diễn viên rống trong TV: “Em đã ngự trị trái tim anh rồi! Sao có thể không qua anh đồng ý liền rời đi! Tim anh tan nát! Mọi cảm xúc của anh hỏng mất! A……!”

Đường Thiên xem say sưa, Trần Tây Đông cũng thồ Đường Đậu Đậu đến ngồi bên cạnh, vì thế Đường Thiên may mắn ngang tầm mắt với con mình.

Đường Quả Quả bị Trần Tây Đông nắm tay, lúc này cũng ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh, hai tay để trên đầu gối, thực chuyên chú xem TV.

Vì thế, ba người liền theo Đường Thiên ra vẻ thực chuyên tâm thực hứng thú xem bộ phim đản đau tên “Người anh yêu em đừng đi” này.

Đường Thiên co rút khóe miệng, khống chế xúc động đem điều khiển từ xa ném vào mặt Trần Tây Đông.

Trần Tây Đông chuyên chú xem, thường nghiêng đầu thảo luận lời thoại trong phim với Đường Thiên, lại thường giáo dục Đậu Đậu Quả Quả: “Hừm, nói thế là không đúng. Con trai không thể mảnh mai như vậy, luôn yêu a yêu, không có hành động thực tế là không được.”

Hai đứa bé gật đầu như giã tỏi, Trần Tây Đông vừa lòng cười.

Đường Thiên ở bên cạnh đỡ trán, cảm thấy quỷ dị cực kỳ. Cậu không biết Trần Tây Đông đây là có ý gì, cố ý đến tức mình? Hay là có mục đích khác.

Đường Thiên nghiêm túc nhìn chằm chằm TV, trong đầu phân tích các loại khả năng.

Âm mưu? Không có khả năng. Giờ phút này tình cảnh hai người bọn họ là giống nhau, một khi có chuyện gì tự mình hủy đi hình tượng người cha, bọn họ sẽ bị quan tòa loại bỏ, đứa nhỏ dễ dàng rơi vào tay đối phương.

Nhưng là, đó là cái gì?

Trần Tây Đông xuất thân thế gia, về nước không bao lâu lại tự mình rời khỏi gia đình khởi đầu công ty, bỏ đi tình sử bất lương, năng lực của anh đều rất cường hãn.

Đường Thiên tự nhận mình đấu không lại đối phương. Nhưng mà…… Tuy là như thế, cậu cũng có lòng tin làm cho quan tòa tin tưởng mình mới là người thích hợp nuôi nấng hai đứa bé nhất.

Biểu tình Đường Thiên giãn ra, Trần Tây Đông ở bên cạnh yên lặng quan sát. Hai người tâm tư khác nhau, nhưng lại an tĩnh xem hết một tập phim đản đau.

Khi bài hát cuối phim được phát, Đường Thiên liền đứng lên, mặt mày tươi cười nói: “A, không còn sớm nữa, tôi phải đi làm cơm trưa thôi. Hầy, tay nghề tôi thật sự không tốt, bằng không sẽ lưu Đông thiếu lại dùng cơm, nhưng người được chiều chuộng như Đông thiếu, tôi cảm thấy rất không thích hợp nhỉ. Anh nói phải không, Đông thiếu?”

Trần Tây Đông nghe vậy liền nhíu mày, nói: “Đường tiên sinh nói đúng. Vậy tôi đi trước.” Anh cúi đầu buông Đậu Đậu xuống.

Tiểu tử kia còn lưu luyến ôm lấy cổ anh, không muốn xuống dưới.

Đường Thiên nghiêm mặt kéo nhóc qua, suy nghĩ vài giây vẫn là không đem nhóc con đặt lên cổ mình, chỉ lấy hai tay ôm chặt tiểu tử kia, không cho Đậu Đậu thoát ra.

Đường Đậu Đậu ở trong lòng cậu giãy dụa hai cái, mới nhớ tới điều một trong “Ước pháp tam chương”: Ưm, ba nói cái gì thì là cái đó……

Đường Đậu Đậu chu môi không động nữa, Đường Thiên vừa lòng sờ tay cậu nhóc. Nhóc con ngạo kiều hừ một tiếng, răng nhỏ khẽ gặm tay cậu.

Đường Thiên cười ha hả, nói: “Trẻ con chính là nghịch ngợm như vậy.”

Trần Tây Đông đứng lên, chỉnh trang quần áo, cúi đầu nói: “Sao thế được. Tôi thấy Đậu Đậu cũng rất đáng yêu, tôi thực thích đấy.”

Thích em gái anh! Đường Thiên nói trong lòng, đặt Đậu Đậu bên cạnh Quả Quả, đứng lên tiễn anh tới cửa, nói: “Đông thiếu đi thong thả, đường trơn, cẩn thận lái xe.”

Trần Tây Đông quay sang mỉm cười với cậu, cũng ôn hòa nói: “Cám ơn Đường tiên sinh quan tâm. Hy vọng lần sau tới thời tiết sẽ tốt hơn.”

Đường Thiên nói xong “Nhất định nhất định”, liền “rầm” một tiếng đóng cửa lại.

Đóng cửa xong cậu ngồi lại sô pha như tượng điêu khắc. Đường Thiên nâng cằm xem TV, hai nhóc con bên cạnh đối ngón tay nói chuyện với nhau.

Đường Thiên nhìn ngốc dạng của bọn chúng, thấy thế nào cũng luyến tiếc. Sao có thể bỏ được, đây cũng là hai đứa con thân sinh của cậu, từ trong bụng cậu đi ra, từng là một bộ phận trên thân thể cậu.

Đường Thiên thở dài, vào bếp nấu cơm, lớn tiếng nói: “Hai đứa ngoan ngoãn cho ba, ba chuẩn bị cơm trưa!”

Đậu Đậu, Quả Quả cùng kêu lên: “Vâng—— ạ——!”

Đường Thiên cười, đeo tạp dề bắt đầu rửa đồ ăn.

Trần Tây Đông đứng ở dưới lầu bước chân cũng ngừng một chút. Bởi vì gian nhà trọ Đường Thiên lâm thời thuê này không lớn, phòng ở trang hoàng cũng cực kỳ hữu hạn. Gian bếp của căn phòng đối diện với xe Trần Tây Đông ở dưới lầu, cậu lúc này đang hầm đồ ăn, nên mở cửa sổ phòng bếp ra một ít.

Vì thế đoạn đối thoại của anh và hai đứa bé liền bay tới tai Trần Tây Đông. Trần Tây Đông ngẩng đầu nhìn, nâng bước rời đi.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: