Đoạt tử 52

Ai dzôôôô, Đoạt tử trở lại rồi đây *vẫy khăn chớp mắt ^^* post liền tù tì cho mọi người đọc chơi Tết nè :”), sẵn tiện đốt Tết chuẩn bị đi học đi làm hào hứng tăng động luôn ^^ 

Ps: Post 20 chương, dò dò chỉnh chỉnh cũng phê lắm đấy ạ, ai còn mong ngóng bộ này thì tấp vào nhé, he he *cầu cưng nựng* >.<

9894fb38jw1egajk6fexoj20sf0jgdi8

Chương 52

Trần Tây Đông đi tới cửa, Đường Thiên cũng vừa bước tới.

Trần Tây Đông dừng bước, quay đầu lại đạm cười nói: “Thì ra mẹ Đậu Đậu là vì vậy mà qua đời, tôi tưởng mất tích, ngay cả Đường tiên sinh tìm khắp nơi cũng không thấy.”

Đường Thiên không ngừng bước, đến trước mặt anh, ôn hòa nói: “Đúng vậy. Đậu Đậu, Quả Quả sinh ra đáng thương, không được hưởng tình thương của mẹ.”

Trần Tây Đông ý bảo mẹ Trần và quản gia đi trước, anh tiến lên hai bước, gần sát tai Đường Thiên, nhẹ giọng nói: “Nhưng sao tôi lại không nhớ rõ khi nào lại làm với một phụ nữ Hàng Châu nhỉ, dựa theo tuổi của bọn nhỏ mà suy đoán, tôi với mẹ bọn chúng hẳn là tháng tư năm năm trước gặp nhau, nếu vậy, tôi ngược lại có thể về nhà thăm dò một chút.”

Đường Thiên mặt không đổi sắc, cười nói: “Đông thiếu muốn trở về chốn cũ ôn lại với người xưa, tôi đây đương nhiên không thể phản đối. Dù sao, tay chân là sinh trưởng trên người Đông thiếu, phải không?”

Trần Tây Đông bình thản nhìn cậu, khóe miệng cong lên một chút, “Đường tiên sinh nói phải.”

Đường Thiên bóp bóp trán, mỏi mệt nói: “Ai, nói một lát tới giữa trưa, tôi thật mệt, Đông thiếu nếu không ngại, tôi đi trước nghỉ ngơi một chút.”

Trần Tây Đông tránh đường, nói: “Đường tiên sinh mời.”

Đường Thiên mỉm cười đi qua, Từ Thanh theo ở phía sau.

* * *

Tòa án bọn họ dự là tố tụng dân sự, tuy là tranh quyền nuôi con, nhưng bởi vì đương sự song phương đều không có hành vi ngược đãi con cái, vô luận là cha nuôi hay cha ruột, đều khiến người ta có ấn tượng là rất yêu con.

Quan tòa và bồi thẩm viên rất khó xử khi thương thảo kết quả. Bình thường vụ kiện tụng loại này phương pháp giải quyết đầu tiên đều là xuống tòa điều giải, nhưng hai bên đều không đồng ý.

Mười lăm phút sau một lần nữa mở phiên tòa, Trần Tây Đông và Đường Thiên lặp lại hành động vừa rồi, từ các phương diện chứng minh mình yêu con bao nhiêu, cùng với điều kiện kinh tế dư giả có thể cho hai con sau này có một cuộc sống ổn định.

Nửa giờ sau, thẩm phán vẫn không thể phán quyết, gần như là lần đầu tiên tiếp nhận vụ kiện như vậy. Làm thẩm phán tuyệt không thể có tư tâm gì, nhưng không thể không thừa nhận, cán cân tiểu ly trong lòng thẩm phán đã có chút nghiêng về Đường Thiên.

Kết quả cuối cùng là đợi thẩm, chờ mở phiên tòa lần sau.

Trần Tây Đông sắc mặt bình tĩnh, tư thái thong dong. Đường Thiên ngược lại cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi, hậu tri hậu giác xoa xoa mồ hôi trên trán.

Bọn họ lại đụng nhau ở cửa, Trần Tây Đông cười nói: “Đường tiên sinh cũng sẽ khẩn trương à?”

Đường Thiên không chút nào nhăn nhó, thản nhiên nói: “Đúng vậy. Chuyện liên quan đến hai đứa bé nhà tôi, đương nhiên khẩn trương.” Cậu lộ ra nụ cười, nói: “A, đương nhiên, Đông thiếu chưa từng làm cha mẹ, đương nhiên không biết loại tâm tình này nhỉ. Phải không, Đông thiếu?”

Ý cười trên mặt Trần Tây Đông càng đậm, nói: “Không lâu sau này có thể cảm nhận được tâm tình Đường tiên sinh thôi.”

Đường Thiên trong lòng mắng một câu, trên mặt lại bày ra nụ cười giả dối, nói: “Ha ha, vậy hy vọng tâm nguyện của Đông thiếu được thực hiện.”

Trần Tây Đông gật đầu, “Đường tiên sinh cũng vậy.”

Hai người cứ vậy tách ra. Từ Thanh đã khởi động xe, Đường Thiên nói tạm biệt liền nhanh chóng xoay người đi đến chỗ Từ Thanh.

Mẹ Trần nãy giờ cũng không nói gì, lúc này thấy con trai không nhúc nhích, nghi hoặc nói: “Làm sao vậy, Tây Đông?”

Trần Tây Đông dời tầm mắt, nói: “Không có việc gì.”

Hai người ngồi trên xe, mẹ Trần dựa ra sau, mỏi mệt nói: “Từ nhỏ mẹ đối với con lơ là, có thẹn với con. Mấy năm nay hành vi của con bố mẹ đều chưa bao giờ quản, lúc này đây…… Mẹ thật sự không biết con với người phụ nữ kia có con. Tây Đông, chuyện này qua đi, hãy hồi tâm, tìm một phụ nữ…… Hoặc là cứ từ từ chọn, tập trung lo lắng cho hai đứa bé.”

Trần Tây Đông nhìn ra ngoài cửa sổ, thản nhiên nói: “Vâng.”

Mẹ Trần đè trán, nhẹ giọng nói: “Tình huống hôm nay cũng không tốt, thẩm phán rõ ràng đồng tình bên Đường Thiên hơn, Tây Đông, nếu lấy cả hai đứa không được……  Chúng ta phải ra sức giành lại Đậu Đậu.”

Trần Tây Đông quay đầu nhìn mẹ, thong thả nói: “Mẹ, hai đứa bé con đều muốn. Chúng ta cũng có thể có được cả hai.”

Mẹ Trần giật mình, Trần Tây Đông đã quay đầu lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Xe chạy êm ru, rất nhanh tới biệt thự Trần gia.

Đường Thiên ngồi vào trong xe, Từ Thanh ở phía trước lái xe. Tâm tình hai người bọn họ cũng không tính quá xấu, Từ Thanh nhìn vào kính chiếu hậu, nói: “Thế nào? Có nắm chắc không?”

Đường Thiên đan hai tay vào nhau, mỉm cười bình tĩnh, nói: “Có.”

Từ Thanh gật đầu, nói: “Có gì cần nhất định phải nói với tôi, tôi sẽ giúp cậu, Tiểu Thiên.”

Đường Thiên nhếch miệng cười, “Biết rồi, thầy Từ.”

Bởi vì quan hệ giữa Trần Tây Đông và Lí Minh Duệ, thậm chí quan hệ giữa Trần gia và Lí gia, Lí Minh Duệ trong chuyện này không thể nhúng tay quá nhiều, ngay cả lập trường của Từ Thanh cũng trở nên có chút khó nói. Mà lúc này hắn lại cùng Đường Thiên xuất hiện ở tòa án, cũng gián tiếp biểu lộ lập trường của hắn.

Đường Thiên nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, trong lòng cân nhắc sự tình. Rất nhanh liền tới đại viện Lí gia, bảo mẫu mở cửa, Từ Thanh đậu xe, nói: “Cùng vào chứ?”

Đường Thiên lắc đầu, cười nói: “Không được, anh mang bọn chúng ra đi.”

Từ Thanh gật đầu, mở cửa xe đi xuống. Rất nhanh liền dắt Đậu Đậu cùng Quả Quả đi ra, Đường Thiên mở cửa sau, bế hai đứa bé vào.

Hai đứa bé hôm nay được gửi ở bên cha mẹ Lí Minh Duệ, bọn họ vẫn chưa biết thân phận của chúng, Lí Minh Duệ cũng chỉ nói đơn giản là con của bạn. Đậu Đậu Quả Quả diện mạo đáng yêu, lại là một đứa hoạt bát một đứa nhu thuận, khiến hai lão rất thích. Cha mẹ Lí gia đều thích không thôi. Lúc đi ba Lí còn cầm kẹo hấp dẫn hai đứa nhỏ để chúng đừng đi.

Kết quả bọn nhỏ vừa nghe Từ Thanh nói ba tới đón, liền lập tức chạy theo, bóng ma lần trước quá lớn, = =.

Đường Thiên giúp bọn chúng cố định tốt chỗ ngồi, nói: “Ngoan ngoãn nào. Ba buổi tối làm đồ ăn ngon cho các con.”

Đường Đậu Đậu, Đường Quả Quả bĩu môi, không tình nguyện thập phần rõ ràng.

Đường Thiên vui vẻ, nhéo mũi bọn chúng, hung tợn nói: “Tiểu bạch nhãn lang không lương tâm, các con biết lão ba vì các con có bao nhiêu vất vả không hả? Hôm nay chính là đi đánh giặc đấy.”

Đường Đậu Đậu hai tay bưng cằm, nói: “Ba ơi quỷ vào thành sao?”

Đường Thiên cười ha hả, “Không khác mấy. So với quỷ còn đáng giận hơn.”

Đường Quả Quả chen vào, xấu hổ e thẹn nói: “Vậy ba ơi chúng ta phải trốn đi sao? Cô giáo nói quỷ thật đáng sợ. QAQ”

Đường Thiên cười trầm thấp, “Không cần trốn.” Chỉ cần các con không tự mình đâm đầu vào là được.

Hai đứa bé nhất tề “A” một tiếng, tự đáy lòng nói: “Ba thật cừ!”

Đường Thiên vui mừng: “Ngoan. Ba là cừ nhất. Cừ hơn cả chú Trần của các con, đúng không?”

Hai đứa bé liếc mắt nhìn nhau, khẽ gật đầu.

Đường Thiên ý cười càng đậm, dựa vào lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Khi sắp đến nhà cậu thuê, di động đột nhiên vang lên báo có tin nhắn.

Đường Thiên ở G thị không bạn bè nào, đến A thị lại không ai biết. Cậu nghi hoặc lấy di động ra, mở xem tin nhắn. Là một dãy số lạ. Mặt trên viết: “Hóa ra tài sản của Đường tiên sinh nhiều như vậy, thật là làm cho người ta kinh ngạc đấy.”

Đường Thiên đổi di động, không có số của Trần Tây Đông, đương nhiên cũng không kéo anh vào sổ đen. Nhưng cậu chỉ liếc mắt một cái liền nhìn ra là ai gửi đến. Liền học giọng điệu đối phương, châm chọc nói: “Nào có, so với Đông thiếu, ít hơn nhiều lắm.”

Trần Tây Đông phát tới một mặt cười, nói: “Đường tiên sinh chân nhân bất lộ tướng, Đậu Đậu và Quả Quả ở chỗ cậu bốn năm, chắc hẳn là rất tốt. Tôi làm cha, rất là cảm kích.”

Đường Thiên ngoài cười nhưng trong không cười, nhắn lại: “Không khách khí. Không cần cảm kích, bọn chúng vốn chính là con của tôi.”

Đề tài lại quay về điểm này, Trần Tây Đông không hồi âm nữa. Đường Thiên oán hận ném điện thoại lên ghế, khoanh tay nhìn chằm chằm phía trước.

Từ Thanh thấy lạ, bớt thời giờ quay đầu lại hỏi: “Làm sao vậy? Trừng tôi làm gì?”

Đường Thiên vội vàng dời tầm mắt, rầu rĩ nói: “Không có gì, không có trừng anh.”

Từ Thanh mỉm cười, “Hôm nay là khởi đầu tốt. Tôi không hiểu pháp luật, nhưng xem ra cậu so với Trần Tây Đông cũng không chiếm hạ phong, vô luận như thế nào, chúng ta sẽ không thua.”

Đường Thiên quay đầu nhìn hai đứa bé nhà mình, nhẹ giọng nói: “Đúng vậy, chúng ta sẽ không thua.”

Từ Thanh cười gật đầu, không nói nữa, chuyên tâm làm việc. Đường Thiên thở dài, di động ném bên cạnh bị Đậu Đậu nhặt lên chơi.

Đông thiếu này sao chán ghét vậy chứ. Đường Thiên buồn bực nghĩ, mình lúc trước thế nào lại cùng anh ta lên giường vậy?!

<<< Chương 51

Bài trước
Để lại bình luận

3 phản hồi

  1. oa! chương mới iu iu chủ nhà nhứt:))

    Like

    Trả lời
  2. ihihihi iu tỉ quá cơ, tết được lì xì nhìu vầy đã vô cùng thỏa mãn rồi *ôm ôm tỉ* cám ơn tỉ nhìu na~~~

    Like

    Trả lời
  1. Đoạt tử 51 | Gege's House

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: