Boss, vận may đột kích

Lần trước mình có kể với mọi người mình đang luyện 2 bộ ngọt manh, một trong đó là bộ này, Boss, hạnh vận lai tập. Thực sự thì nó rất dễ thương, đoạn cuối thì cảm động, mình vừa đọc mà vừa cười vừa khóc luôn ấy >.< Nhịn không được ngứa tay edit vài đoạn nhỏ tặng mọi người đọc ngày đầu năm ^^. Chúc mọi người sang năm mới luôn gặp được may mắn như  Tề Dịch và Ân Thứ nhé :”)

Ps: Vì edit trực tiếp từ QT mà ko qua raw nên chắc chắn là có chỗ ko chính xác lắm, mọi người du di cho nhe *cười mỉm chi*

3332398754_7fccf38b8c_o

Trích đoạn

BOSS, VN MAY ĐT KÍCH

Tên gốc: Boss, hạnh vận lai tập

Tác giả: Tuyết Nguyên U Linh

Biên tập: Shu

1.

Nếu trời xanh chiếu cố, cho cậu thêm vài năm thọ mệnh, cậu chính là người hạnh phúc nhất trên thế giới này.

Đúng lúc này, Ân Thứ lại hôn qua, đầu lưỡi cậy mở môi cậu, đưa vào miệng cậu cái gì đó, ngòn ngọt cưng cứng, là một cục kẹo hoa quả.

Tề Dịch ngậm kẹo nhìn về phía anh.

“Anh còn giữ lại hai cục.” Ân Thứ lấy một cục kẹo khác ra, mở giấy gói kẹo, cho vào miệng, “Kẹo cưới của chúng ta.”

Anh cư nhiên dưới sự giám thị của đám nhóc kia có thể bảo trụ được hai cục kẹo mà có chút đắc ý.

Tề Dịch nhìn anh, không lời gì để nói, cảm động thật vất vả sinh ra cứ như vậy bị một cục kẹo làm tan mất.

Ân Thứ thích đồ ngọt, trước khi gặp Tề Dịch, đồ anh có thể ăn rất ít, cơ bản không có lộc ăn. Nhưng sau khi gặp Tề Dịch, khát cầu đối với đồ ngọt của anh rốt cục được thỏa mãn, không cần cố kỵ gì khác, nhân sinh thật sự mỹ mãn đến mức anh nghĩ vứt bỏ hết tiết tháo làm càn mà chạy về phía tịch dương!

Eo nhói lên, Ân Thứ vô tội mà nhìn Tề Dịch: “Sao lại nhéo anh?” Thắt lưng anh thực mẫn cảm, giây phút thôi sẽ thú hóa!

“Lúc đi ngủ còn ăn kẹo!” Tề Dịch trừng anh, “Anh lại muốn bị sâu răng nữa hả?”

“Một cục kẹo thôi mà…”

“Đừng tưởng rằng chỉ một cục kẹo là có thể cho qua!” Tề Dịch giáo huấn, “Đặc biệt trước khi đi ngủ, ăn kẹo là tối kỵ.”

Ân Thứ ngậm kẹo, yên lặng nhìn lên trần nhà.

Tề Dịch xoay mặt anh lại: “Ăn xong liền đi đánh răng cho em, không cho qua loa cho xong!”

“Ư.” Ân Thứ chuyển kẹo qua bên phải, má phồng lên.

Tề Dịch phẫn nộ anh chống đối, vươn tay chọt, làm má phải xẹp xuống.

Ân Thứ vì thế lại chuyển kẹo qua bên trái.

Bộ dạng ăn kẹo này chỗ nào còn chút phong phạm tổng tài tinh anh chứ? Quả thực ấu trĩ đến không nhẫn nhìn thẳng!

“Nhanh chóng nhai nát, ăn luôn.” Tề Dịch nói và làm đều mẫu mực, răng rắc răng rắc vài cái, nuốt luôn cục kẹo trong miệng mình.

Ân Thứ xoay người đi, anh cư nhiên xoay – người – đi! Chỉ vì một cục kẹo, cả eo cậu cũng không ôm, không nói lời nào, người cũng không nhìn!

Tề Dịch quyết định, về sau không bao giờ cho phép anh ăn kẹo nữa!

Chờ anh rốt cục ăn hết kẹo, Tề Dịch liền cường ngạnh kéo anh vào toilet đánh răng.

55348155

2.

Nhìn đồng hồ, sắp giữa trưa, Ân Thứ còn đang ngủ. Tề Dịch khe khẽ đi vào phòng ngủ, đến bên giường, cúi người nhéo nhéo tai Ân Thứ, nhẹ giọng kêu: “Còn chưa dậy sao? Chuẩn bị ăn cơm .”

Ân Thứ mắt cũng không mở: “Ngủ tiếp 5 phút.”

Tề Dịch nằm nghiêng bên cạnh anh, an tĩnh nghịch nghịch tai anh.

Ân Thứ quay lại, mở mắt nhìn cậu.

“5 phút còn chưa tới.” Tề Dịch cười nói.

“5 phút hiển nhiên không đủ.” Nói xong, anh duỗi tay ra, bắt Tề Dịch vào trong chăn, lại một trận gây sức ép.

50 phút sau, gần ăn lửng dạ Ân Thứ tinh thần chấn hưng ôm Tề Dịch từ phòng tắm đi ra.

“Có thể rời giường ăn cơm chưa?” Tề Dịch xoa xoa thắt lưng mình, liếc Ân Thứ một cái.

Ân Thứ gật đầu.

Tề Dịch cầm quần áo đưa cho anh, bản thân cũng cởi áo choàng tắm, bắt đầu mặc quần áo. Ân Thứ lẳng lặng ngưng mắt nhìn cậu, thân thể mới vừa rồi còn ở dưới thân anh hầu hạ, vân da xinh đẹp, trên làn da trần tràn đầy dấu vết ái muội, đó là dấu vết của anh, dấu vết duy độc thuộc về anh.

Thấy cậu mặc áo, che khuất một phần da thịt, chỉ lộ ra hai chân thon dài, Ân Thứ nhịn không được vươn tay ôm lấy cậu, cúi đầu nhẹ nhàng hôn một cái sau cổ cậu.

“Ngứa quá.” Tề Dịch dùng khuỷu tay chọc chọc anh, “Đừng làm rộn, nhanh chóng thay quần áo.”

“Em vẫn là lúc không mặc quần áo nhìn đẹp nhất.” Ân Thứ nghiêm túc đánh giá.

Tề Dịch quay đầu lại, tầm mắt cao thấp quét trên người anh, cuối cùng dừng giữa hai chân hở ra của anh, “Anh vẫn là lúc mặc quần áo tương đối không khiến người hận.”

Ân Thứ dán lên, làm như không có việc gì mà đỉnh đỉnh, trung khuyển tỏ vẻ: “Cho nên anh chỉ cho em xem.”

“Hừ.” Hai má Tề Dịch nóng lên, cũng không thể để anh tiếp tục, nếu không bọn họ hôm nay cũng không cần ăn cơm trưa.

55348155

3.

“Rốt cục về đến nhà!” Tề Dịch hoan hô quăng mình vào sô pha, ôm gối ôm hôn mạnh một hơi.

“Em cẩn thận một chút.” Ân Thứ nhắc nhở, “Xương vừa mới khép lại, đừng lại để thương tổn đến.”

“Ừm, em biết rồi.” Tề Dịch cười tủm tỉm trả lời.

Ân Thứ thấy cậu ngồi ở sô pha, giống hệt một con gấu mèo, còn kém lăn vài cái, nhịn không được trong lòng mềm mại. Trong nhà có cậu, quả nhiên mới là tối viên mãn.

“Anh đi nấu cơm.” Ân Thứ cởi áo khoác, vén tay áo lên đi vào bếp.                                         

Cái gì? Nấu cơm? Tề Dịch ngẩng mạnh đầu, vẻ mặt kinh tủng trừng Ân Thứ đi vào bếp. Cậu vội vàng đứng lên, bước nhanh theo sau.

Ân Thứ lấy nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh ra, ra hình ra dạng phân phân chia chia, thịt để một bên, rau để một bên, sau đó bắt đầu rửa từng món.

Tề Dịch vịn khung cửa, mắt không chớp nhìn chằm chằm động tác của anh.

Bạn Ân Thứ à, rửa thịt không cần vắt! Rửa rau cũng không cần vắt! Gọt vỏ khoai tây rồi rửa chứ? Từ từ, anh còn muốn làm cua đại áp? Cua đại áp không phải tùy tiện ngâm trong nước là được đâu! Qua loa cho xong như vậy, chúng nó sẽ hận anh đó.

“Á.” Ân Thứ kêu rên một tiếng.

“Làm sao vậy?” Tề Dịch đi qua nhìn.

Ân Thứ vươn ngón tay, mặt trên bị cua đại áp kẹp ra một vết rách.

Tề Dịch giúp anh sát trùng, dán miệng vết thương, hỏi: “Sao đột nhiên muốn làm cơm vậy?”

Ân Thứ không nói.

Tề Dịch nhìn nhìn anh, nói: “Anh không cần vì em mà làm việc không am hiểu, em thích nấu cơm, cũng thích nhìn biểu tình thỏa mãn của anh khi ăn đồ ăn em làm.”

Ân Thứ mở miệng nói, “Em biết anh thích ăn gì, nhưng anh không biết khẩu vị của em.”

“Muốn biết khẩu vị của em trực tiếp hỏi không phải được sao?”

“Không, anh muốn tự mình thăm dò.”

“… Em cảm thấy em chịu không nổi anh ‘thăm dò’.” Tề Dịch thành khẩn nói, “Phỏng chừng không đợi anh ‘thăm dò’ xong, em cũng đã siêu phàm thoát tục.”

Năng lực lọt vào nghi ngờ, Ân Thứ không vui.

Tề Dịch phát hiện cảm xúc anh có chút suy sụp, liền trấn an: “Liền tính anh muốn làm cơm, cũng phải đi từng bước, bắt đầu từ đơn giản nhất.”

55348155

4.

Ân Thứ tắm rửa xong đi ra, thấy Tề Dịch nằm sấp trên giường viết viết vẽ vẽ, đi qua nhìn nhìn, nói: “Mấy thứ này đến đó mua là được.”

“Mấy thứ lớn có thể mua ở bên kia, còn mấy vật nhỏ nhỏ dễ mang vẫn là chuẩn bị trước, tương đối bớt việc.” Tề Dịch nghĩ nghĩ, hỏi, “Chúng ta chơi mấy ngày?”

“Tùy em.”

“Vậy liền tạm định 5 ngày.” Tề Dịch cắn đầu bút, tự hỏi còn quên cái gì không.

Một bàn tay to xoa đầu cậu: “Đừng nghĩ nữa, mấy thứ này anh sẽ an bài tốt.”

“Em biết.” Tề Dịch nghiêng đầu nhìn về phía anh, “Nhưng là đồ của anh, em muốn tự mình chuẩn bị.” Nói xong lại dùng bút chỉ vào anh, khí phách nói, “Về sau quần áo trên người anh, vật phẩm thường dùng, đều phải là em mua!”

Trong mắt Ân Thứ nhiễm ý cười, hôn trán cậu: “Ừ.”

Tề Dịch vừa lòng gật đầu.

“Bất quá,” Ân Thứ còn nói: “Để cho công bằng, về sau em dùng tiền đều phải là anh kiếm.”

“Thành giao.” Tề Dịch sảng khoái đáp ứng.

55348155

5.

Ân Thứ mỗi lần mở cửa nhà, đều giống như thấy được một mảnh dương quang, cả người nháy mắt được ấm áp bao quanh, hàn ý trên người trở thành hư không.

Sau đó, Tề Dịch sẽ tười cười nghênh đón anh, cho anh một cái ôm chầm thật chặt.

“Anh thích màu tím hay lam?” Tề Dịch cầm hai đôi vớ đưa tới trước mặt Ân Thứ.

“…” Anh đường đường một đại tổng tài mặt lạnh, nếu bị người ta phát hiện anh đi vớ màu sắc rực rỡ, kia có bao nhiêu tổn hại hình tượng a!

Vì thế, Ân Thứ thành thực tỏ vẻ: “Anh thích màu đen hoặc màu xám.”

“Em biết.” Tề Dịch nói, “Đây là cho anh đi ở nhà. Anh ở bên ngoài có thể mặc tây trang giày da nghiêm trang chững chạc, nhưng ở trong nhà, em muốn nhìn anh ăn mặc như cầu vồng vậy!”

“…” Có thể cự tuyệt không? Ân Thứ vô pháp nhìn thẳng ánh mắt chờ mong của Tề Dịch.

Một lúc lâu sau, anh mới gian nan gật đầu.

Tề Dịch lập tức tươi cười, lại hỏi: “Vậy anh thích màu tím hay lam, hay đỏ, vàng?”

Cư nhiên còn có đỏ với vàng nữa sao? Nhìn đôi vớ màu sắc sặc sỡ này, Ân tổng xưa nay làm việc quyết đoán bị nạn đổ rồi.

Tề Dịch thấy anh khó xử, liền thiện giải nhân ý mà giúp anh quyết định: “Như vậy đi, mỗi ngày một màu, cũng không cần buồn rầu.”

“…” Ân Thứ yên lặng vì chân của mình ai điếu ba giây, từ nay về sau nó rốt cuộc vô pháp bảo trì khí chất thần bí cao quý lãnh diễm của nó.

“Đúng rồi, màu quần lót với vớ là nguyên bộ, đến lúc đó đồng thời đổi mới.”

“…” Cho nên tiết tháo cũng khó giữ được sao?

“Yên tâm.” Tề Dịch lại lấy ra mấy đôi vớ màu đen, nói, “Em chuẩn bị cho anh mấy bộ đồ đi làm nữa, tuyệt đối cấp bậc cao lãnh đại khí.”

“…” Rốt cục có chút an ủi.

55348155

6.

Buổi tối, Tề Dịch thoải mái ngâm mình trong suối nước nóng, nói: “Ngày mai không mời huấn luyện viên nữa, em tự mình dạy anh.”

Ân Thứ nhìn cậu, đột nhiên áp sát vào thấp giọng hỏi: “Có phải ghen tị không đấy?”

Tề Dịch nhắm mắt lại, vẻ mặt bình tĩnh: “Ghen cái gì? Anh không thấy vị mỹ nữ kia đối với em cũng có ý sao?”

Ánh mắt Ân Thứ lập tức trở nên sắc bén: “Cô ta động tay động chân với em à?”

“Sờ soạng thắt lưng em.”

Thắt lưng? Đó là bộ phận anh thích nhất! Cư nhiên bị cô ta nhúng chàm? Quả thực không thể tha thứ!

Ân Thứ vươn tay nhéo nhéo lưng Tề Dịch.

“Ha ha.” Tề Dịch nhanh chóng né tránh, “Đừng nhéo mà, ngứa.”

“Nói, cô ta còn làm gì với em nữa?”

“Cô ta còn thổi khí vào tai em.”

Ân Thứ giận tái mặt: “Tai nào?”

“Tai này.” Tề Dịch quay đầu, đưa tai trái cho anh nhìn.

Ân Thứ lập tức ngậm lấy, sau đó dùng đầu lưỡi liếm ướt, bàn tay to cũng bắt đầu ý đồ bất chính dao động trên người cậu.

“Đừng mà, em nói giỡn thôi.”

“Anh cũng không phải nói giỡn.” Ngón tay Ân Thứ vuốt ve môi cậu, ánh mắt chấp nhất, “Trên người em mỗi một bộ phận, mỗi một tấc da thịt đều là của anh, bất luận kẻ nào cũng không thể chạm!”

Tề Dịch bị anh nhìn, toàn thân nóng lên, mềm mại đáp lại: “Em biết.”

Ân Thứ vừa lòng gật đầu, sau đó thưởng cho cậu một nụ hôn.

“Kỳ thật…” Tề Dịch thở dốc nói, “Những lời em vừa nói là cô ta làm với anh!”

Ân Thứ: “…?”

“Cho nên,” Tề Dịch gắt gao nhìn chằm chằm anh, “Em đúng là ghen tị!”

Ân Thứ đầu tiên là sửng sốt, lập tức tâm hoa nộ phóng, cảm giác người nào đó vì anh ăn dấm thật sự là không tồi!

Tề Dịch không nhìn anh kiêu ngạo, ôm mặt anh, nghiêm trọng cảnh cáo: “Về sau cách phụ nữ xa một chút!”

“Em yên tâm, anh lần đầu tiên và lần cuối cùng đều là em.” Ân Thứ kiên định tỏ vẻ.

Tề Dịch cười, nói với anh: “Em cũng vậy.”

Đêm đó, hai người làm đến trời đen kịt, bỏ lỡ thời gian trượt tuyết buổi sáng.

55348155

7.

Có một ngày Tề Dịch về nhà, thấy Ân Thứ gỡ thẻ di động ra, sau đó ném điện thoại vào thùng rác, rốt cục nhịn không được.

“Về sau di động hư đều đưa cho em!” Tề Dịch mò lại cái di động đáng thương từ thùng rác, lau lau, vẫn còn chín phần mới.

Tên bại gia này!

“Nó hư rồi.” Ân Thứ hoàn toàn không có tự giác vua phá đồ, đổi điện thoại đổi đến tập mãi thành quen.

“Rớt hư có thể sửa!” Tề Dịch trừng anh, “Anh luôn vứt di động, một chút cũng không biết là có chỗ nào không đúng sao? Em phỏng chừng gộp mấy cái di động anh vứt đi, cũng có thể mở một tiệm di động đấy.”

Trọng yếu hơn, anh mỗi lần mua đều là nhãn hiệu trên bốn ngàn! Có còn nhà giàu mới nổi một chút không hả? Có tiền cũng không phải lãng phí như vậy.

Ân Thứ vừa ăn bánh ngọt, vừa khiêm tốn nghe dạy dỗ.

“Đây, cái này cho anh.” Tề Dịch đưa cho anh một cái điện thoại đời cũ, giá trị ba trăm, chữ số rõ ràng, rớt cũng chả sao, trừ bỏ không có chức năng lên mạng, nghe gọi đều không thành vấn đề.

Ân Thứ nhận lấy di động, nhìn chằm chằm ngoại hình giản dị của nó, không phát biểu bất luận ý kiến gì.

“Trước khi em sửa xong di động, anh cứ dùng cái này.” Tề Dịch dùng ngữ khí mệnh lệnh chân thật mà đáng tin.

Ân Thứ cất di động vào túi áo mình, ngày hôm sau còn thật sự mang đi làm.

.

.

.

“Ân tổng, nếu di động của ngài hư, sao không nói với tôi? Tôi sẽ lập tức đổi cho ngài!” Tả Thành nghiến răng nghiến lợi nói.

“Không cần.” Ân Thứ vẻ mặt bình tĩnh trả lời, “Tề Dịch đang giúp tôi sửa di động, chờ sửa xong sẽ đưa lại cho tôi.”

“Vậy ngài cũng có thể trước dùng di động khác, tỷ như cái hãng Apple mới tung ra ấy.”

“Di động này là Tề Dịch cho tôi.” Ân Thứ nghiêm túc nói, “Cậu ấy nói tôi quá lãng phí, trước khi điện thoại di động sửa xong, không cho tôi xài di động khác giá trị vượt quá một ngàn.”

“…” Tả Thành không lời nào để nói. Ân Thứ đã triệt để làm fan não tàn của Tề Dịch rồi, sủng Tề Dịch đến nông nỗi không hề nguyên tắc. Hơn nữa thực sự cầu thị mà nói, di động anh làm hư, cộng vào chỉ sợ đã vượt qua mấy trăm vạn, quả thật xưng trên cả lãng phí.

55348155

8.

“Dùng bữa dùng bữa.” Khương Hiên thấy Ân Thứ chỉ gắp mấy miếng đậu hũ gần mình, mà Tề Dịch thì đang chậm rãi nhặt xương cá, còn chưa ăn miếng đồ ăn nào.

“Đồ ăn chỗ này không hợp khẩu vị sao?” Khương Hiên hỏi.

“Không, rất ngon.” Tề Dịch gắp cá đã nhặt hết xương bỏ vào bát Ân Thứ, sau đó lại gắp một con tôm hùm, bắt đầu lột vỏ.

Thì ra là cậu tự chọn đồ ăn cho Ân Thứ? Ân đại tổng tài được cậu chiếu cố như vậy, về sau sinh hoạt còn có thể tự gánh vác sao?! Khương Hiên tuyệt đối không thừa nhận mình hâm mộ ghen tỵ, hắn theo bản năng liếc nhìn bạn gái ngồi bên cạnh: không thấy trong bát bạn trai cô vẫn trống không sao? Sao không học chút hả!

Ngô Song Kỳ cũng là tâm tư thông thấu, lập tức lấy lòng gắp cho Khương Hiên một miếng ruột trường.

Mẹ nó, không biết hắn ghét ăn nhất chính là ruột trường sao! Khương Hiên khẽ giật giật khóe miệng, khinh bỉ bỏ ruột già trong bát sang một bên.

Ngô Song Kỳ thấy thế, trên mặt lộ ra một tia không vui, vùi đầu tự mình ăn, không gắp đồ ăn cho hắn nữa.

Ân Thứ ăn hai miếng cá muối, còn muốn ăn miếng thứ ba, liền bị Tề Dịch trừng mắt: “Ăn thêm chút rau đi.”

Ân Thứ lập tức chuyển đũa sang đĩa rau.

Khương Hiên: Ân tổng nguyên lai là thê quản nghiêm sao? Thực điên rồi! Bá khí một phương, uy vũ hùng tráng đâu hả?

.

.

.

Trở lại ghế lô, Khương Hiên có chút xấu hổ, thấy Tề Dịch cùng Ân Thứ tựa hồ không rời khỏi bàn ăn, cũng không chú ý chuyện ngoài ghế lô, điều này làm hắn nhẹ nhàng thở ra.

“Tỏi có thể không ăn, nhưng khổ qua phải ăn chứ, anh gần đây thượng hoả, cần giảm nhiệt.” Tề Dịch gắp đồ ăn cho anh.

Ân Thứ cau mày bỏ khổ qua vào miệng.

“Anh dám không nhai kỹ mà nuốt vào xem!” Tề Dịch cảnh cáo anh.

Ân Thứ tỏ vẻ: “Em làm ăn ngon hơn.”

“Đây là tác dụng tâm lý của anh thôi.” Tề Dịch không bị mê hoặc bởi lời anh khen, không chút lưu tình nói, “Đồ ăn quá cay ăn ít thôi, nếu không buổi tối lại đau bụng, lúc đó đừng hy vọng em xoa bụng cho anh đó.”

“Ưm.”

Khương Hiên nhìn hai người kia, khó hiểu cảm thấy có chút quen mắt. Nhất cử nhất động của bọn họ, mỗi lời nói mỗi cử chỉ, đều lộ ra tình ý phát ra từ nội tâm, tựa như hô hấp vậy.

Có thể có được bạn lữ như vậy, khẳng định phi thường hạnh phúc.

Hai người này, tuyệt đối là ông trời phái tới ngược gia súc mà!

Bài trước
Bài sau
Để lại bình luận

12 phản hồi

  1. Hảo ngọt, hảo manh ah~ Cám ơn chủ nhà đã edit (⌒▽⌒). Năm mới vui vẻ, hạnh phúc, nhiều may mắn nha *・゜゚・*:.。..。.:*・'(*゚▽゚*)’・*:.。. .。.:*・゜゚・*

    Liked by 1 person

    Trả lời
  2. năm mới vui vẻ nha tỉ~~~
    mà hình như truyện này còn nữa phải hông tỉ
    “Nếu trời xanh chiếu cố, cho cậu thêm vài năm thọ mệnh, cậu chính là người hạnh phúc nhất trên thế giới này.”đọc ngay câu đầu tiên đã thấy dự cảm chẳng lành rồi, hk phải BE đâu tỉ ha? đầu năm đầu tháng mà~~~

    Liked by 1 person

    Trả lời
  3. ihihihi lo bóc quà, hk có để ý giấy gói tỉ ui, xó di~~~~~~

    Like

    Trả lời
  4. Truyện dễ thương quá!!!
    Chủ nhà có ý định edit nó sau khi xong “Vệ sĩ” không vậy?

    Liked by 1 person

    Trả lời
  5. tuankiet.@yahoo.com

     /  01.01.2016

    chúc chủ nhà năm mới vui vẻ nha.

    Liked by 1 person

    Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: