Đoạt tử 51

935065_597825896907658_1955029466_n

Chương 51

Trần Tây Đông đưa Đường Thiên và Quả Quả đến dưới lầu, nhìn thấy tòa nhà trước mặt độ cao không vượt qua bảy tầng, khu nhà ở vẻ ngoài thật sự bình thường, cười nói: “Đường tiên sinh thật sự là giản dị, không biết toàn bộ các thiết bị trong phòng có đầy đủ không?”

Đường Thiên dắt Quả Quả, cũng cười: “Đầy đủ, đầy đủ, thập phần đầy đủ.”

“Ừm.” Trần Tây Đông ứng một câu, nói: “Đường tiên sinh nuôi nấng hai đứa bé, nghĩ đến hẳn là thập phần vất vả. Đường tiên sinh nên tính toán tốt tình trạng kinh tế của mình.”

Đường Thiên ý cười không giảm, “Cám ơn Đông thiếu quan tâm.”

Trần Tây Đông chăm chú nhìn cậu, “Không khách khí.”

“Đông thiếu đi thong thả.” Đường Thiên phất tay.

Trần Tây Đông nghẹn lời, vốn đang muốn nói vài câu châm chọc một chút. Đường Thiên vung tay lên, Đường Quả Quả cũng phất tay theo, ngây thơ nói: “Tạm biệt chú. A…… không, không gặp lại.”

Trần Tây Đông “Hả?” một tiếng, khom người nói: “Vì sao không gặp lại vậy?”

Đường Quả Quả gãi cằm, ngẩng đầu nhìn ba. Đường Thiên ngẩng đầu nhìn trời, giả bộ không phát hiện.

Vì thế bé con thành thành thật thật nói: “Ba nói nha, Quả Quả không được cùng với chú đi ra ngoài chơi.”

Nụ cười của Trần Tây Đông lập tức cứng lại, Đường Thiên vẫn duy trì mỉm cười, trong lòng thập phần vui vẻ.

Nhưng Trần Tây Đông tâm tư thâm, phong độ tốt, cứng ngắc chỉ xuất hiện trong một cái chớp mắt, liền khéo léo nói: “Phải không? Ba cháu không cho Quả Quả gặp chú, vậy Quả Quả có muốn gặp chú không?”

Tiểu nha đầu do dự, không biết có nên nói thật hay không.

Cái này đổi thành Đường Thiên cương, cậu bóp bóp tay con. Nhưng bé con lại hiểu lầm ý cậu, ngốc ngốc nói: “Muốn nha! Quả Quả rất thích chú!”

Đường Thiên phun ra một hơi, không ra tiếng.

Trần Tây Đông cười từ ái, sờ đầu Quả Quả, ôn nhu nói: “Chú cũng thích Quả Quả nhất. Vài ngày không gặp Quả Quả, chú thực thương tâm đó.”

Đường Quả Quả chớp mắt, “Thật vậy sao?”

Trần Tây Đông gật đầu, “Thật sự.”

Đường Quả Quả ngẩng đầu nhìn Đường Thiên, “Ba……”

Đường Thiên bĩu môi, bế Quả Quả lên, nói: “Trễ rồi, Quả Quả mau tạm biết chú đi. Bye bye.”

Trần Tây Đông thong dong đứng thẳng dậy, nói: “Tạm biệt Quả Quả, Đường tiên sinh, ngủ ngon.”

Đường Thiên đưa lưng về phía anh, lãnh đạm phun ra hai chữ “ngủ ngon”, nghe thế nào cũng không thấy tốt đẹp.

Trần Tây Đông ở dưới lầu nhìn bóng dáng bọn họ đi vào, đứng tại chỗ một lúc lâu mới lái xe rời đi.

Đường Thiên lên lầu, đặt Quả Quả trên sô pha, vuốt cằm xoay quanh, một bên cân nhắc hiện tại phải tiết kiệm tiền tiết kiệm tiền! Tuy rằng tài sản của cậu đối với người bình thường mà nói thuộc loại thượng thừa, nhưng nếu chuyện hai đứa bé không xong, chút tiền này của cậu ở Trần gia mà nói quả thực là không thể so.

Đường Thiên đi vòng vòng, Đường Quả Quả chóng mặt, ôm gấu bông bắt đầu ngủ gà ngủ gật.

Một lát sau Từ Thanh đưa Đậu Đậu về, Đường Thiên mới dừng lại mang hai con đi tắm rửa, sau đó trở lại trước máy tính tiếp tục nghiên cứu.

* * *

Cuộc sống yên ả không liên tục bao lâu, ba ngày sau Đường Thiên thu được truyền đơn Trần gia gửi tới pháp viện. Đồng thời nhận được một hộp sô cô la nhập khẩu, bên trong gắn một miếng giấy, mặt trên là chữ của Trần Tây Đông, viết: “Thật thất lễ, không biết Đường tiên sinh thích ăn sô cô la. Đặc biệt tặng đến như lời xin lỗi, Đường tiên sinh xin vui lòng nhận cho.”

Đường Thiên nhìn chằm chằm hộp sô cô la kia, ngón tay dùng sức muốn bóp méo hộp sắt. Chuyện cậu thích ăn sô cô la không nhiều người biết, ngay cả Từ Thanh và Lí Minh Duệ đại khái cũng không biết.

Đường Thiên từ nhỏ không kén ăn, duy độc thích sô cô la nguyên vị đen tuyền đắng nghét, khi đó ở đại học suốt ngày ở cùng Ngô Vũ Phàm, khi đối phương hỏi, mới bí hiểm nói: “Sô cô la là món ăn mỹ diệu nhất trên đời này. Vì sao vậy —— bởi vì nó có thể lấp đầy thế giới trỗng rỗng của em!”

Ngay lúc đó Ngô Vũ Phàm không giữ được khí chất nho nhã, phốc một tiếng thập phần không hình tượng bật cười.

Cho đến nay, hỏi Đường Thiên vì sao thích ăn cái này, cậu vẫn là câu trả lời kia. Hơn nữa…… Cậu không biết câu trả lời có kia có vấn đề gì.

Cậu thích vị đắng này, bề ngoài nhìn cứng rắn, cho vào miệng không đến vài giây liền hòa tan.

Sau khi tốt nghiệp đại học, cậu đi G thị, hai năm không liên hệ với Ngô Vũ Phàm. Cuộc sống có hai đứa bé cũng cơ hồ làm cậu sớm quên đi món này, mỗi ngày đều là giao tiếp với bình sữa của trẻ nhỏ.

Vài năm qua, hai đứa bé không có nhiều hứng thú với món này, cậu tự nhiên cũng dần dần bỏ bớt.

Trần Tây Đông lại vào buổi tối trước ngày thông báo lên tòa án gửi cho cậu một hộp sô cô la. Đường Thiên cầm nó, cảm thấy quả thực muốn khiến tay mình bỏng chết. Theo bản năng muốn ném vào thùng rác, cuối cùng cau mày thực thô lỗ mở ra, sau đó lấy ra một nửa đút cho hai đứa bé.

Tự mình bỏ một viên vào miệng, còn ăn rất ngon.

* * *

Ngày 20 tháng 1 Dương lịch, còn hơn mười ngày nữa là Tết Âm lịch. Đường Thiên cùng Trần Tây Đông đứng ở toà án.

Đường Thiên đã đoán được ngày này, cũng làm chuẩn bị tương ứng.

Trần gia mời chính là luật sư nổi danh về phương diện hôn nhân ở quốc nội, Đường Thiên thì đã sớm bắt đầu tìm luật sư rất giỏi về những vụ tố tụng như thế này ở bản thị.

Ra tòa không mấy người, chỉ có mẹ Trần, Trần Tây Đông, Nghiêm Phượng Minh, cùng với Đường Thiên và Từ Thanh.

Đường Thiên vẻ mặt trấn định, nhìn chút không ra khẩn trương.

Trần Tây Đông không khỏi có chút nghi hoặc.

Hai người cũng không có cách hòa giải, liền tiến hành tố tụng. Luật sư song phương đầu tiên là trình bày tình yêu thương hết mực đối với con của hai bên ủy thác.

Quan toà sớm đã xem qua căn nguyên của chuyện này, nhíu mày không nói. Trần gia trình lên chính là báo cáo kết quả huyết thống của Trần Tây Đông và hai đứa bé, còn Đường Thiên thì trình lên toàn bộ tư liệu về cuộc sống cha con bốn năm nay của mình và hai đứa bé.

Hộ khẩu của Đường Thiên chung với hai đứa bé, làm vào ba năm trước đây khi bọn nhỏ một tuổi. Cùng với giấy chứng nhận hai đứa bé sinh ra ở khoa phụ sản một bệnh viện nổi tiếng ở H thị. Còn có mẹ hai đứa bé, là người H thị, quê ở H thị, khi sinh con đã qua đời vì xuất huyết nhiều.

Đường Thiên ở ghế bị cáo bi thương nói: “Tôi quen mẹ hai đứa bé khi đi du lịch ở H thị, lúc ấy tôi mới vừa tốt nghiệp đại học. Không bao lâu chúng tôi liền yêu nhau, cô ấy là một cô gái thực hoạt bát, thực yêu thích du lịch. Chúng tôi mặc dù đang quen nhau, nhưng cũng thường xuyên hơn mười ngày không liên lạc. Sau cô ấy trở về từ chuyến du lịch đến thành thị phương Bắc, nửa tháng thì biết được mình mang thai, tôi thật cao hứng. Chín tháng sau chúng tôi nghênh đón cục cưng của mình, bọn nhỏ sinh non, vợ tôi sau khi mang thai thân thể không tốt, lại là long phượng thai, sanh mổ không vài ngày liền bệnh biến chứng qua đời.”

Trợ lý luật sư lập tức trình lên hồ sơ bệnh án của mẹ hai đứa bé, cùng với chi tiết nguyên nhân và thời gian tử vong.

Cán cân tiểu ly của quan tòa đồng tình nghiêng sang bên Đường Thiên một chút. Đường Thiên sắc mặt thống khổ, mắt hàm nhiệt lệ, bi thương nói không nên lời. Trần Tây Đông ngồi ở phía dưới lại cảm thấy cổ quái, mà phần tư liệu Đường Thiên trình lên quan tòa kia đều không có sơ suất, anh không thể nói nguyên nhân.

Trần Tây Đông nhíu mày nhìn Đường Thiên, Đường Thiên làm như cảm nhận được tầm mắt anh, quay đầu đáp lại một nụ cười chua sót, thật giống một người cha thương tâm mất vợ, vất vả nuôi nấng con nhỏ nhiều năm, lại bị người tới đoạt con.

Trần Tây Đông không khỏi cười lạnh, Đường Thiên đã trở lại chỗ ngồi.

Thế lực Trần gia ở A thị có lực ảnh hưởng không nhỏ, nhưng trên toà án cũng không chiếm được thiên vị nào. Quan tòa để Trần Tây Đông trần thuật một chút.

Trần Tây Đông lên đài nhìn chằm chằm Đường Thiên phía dưới, bình tĩnh mà thong thả nói: “Gặp hai đứa bé vào tháng tám năm trước, tôi cùng Lam gia tam thiếu gia Lam Tân đi G thị thăm bạn, ở trên đường tình cờ gặp được Đường Đậu Đậu, sau đó tới làng du lịch của bạn mới biết bọn họ, cũng chính là Đường Thiên Đường tiên sinh và hai con của cậu ấy, hoặc là nói hai con của tôi.”

Trần Tây Đông dừng một chút, tiếp tục nói: “Hai bạn nhỏ thập phần đáng yêu, tôi thực thích. Trước đây tôi chưa bao giờ thích trẻ con như vậy, Đậu Đậu và Quả Quả…… với tôi mà nói có lực hấp dẫn rất lớn.” Anh nhìn về phía quan tòa, “Tôi thích bọn chúng, tôi nhịn không được muốn cho bọn chúng thứ tốt nhất, muốn mang bọn chúng đi ăn những món ngon nhất trên đời, mặc quần áo tốt nhất.”

Trần Tây Đông nở nụ cười, nói với quan tòa: “Phu nhân Đường tiên sinh vì sao qua đời, tôi không rõ ràng lắm. Nhưng là, sau đó Đường tiên sinh mang hai đứa bé đến A thị, à, chính là tháng mười năm trước, tôi lại gặp hai bạn nhỏ. Tôi nghĩ, quan tòa có thể hỏi hai bạn nhỏ, bọn chúng có thích chú Trần hay không.”

Tay Đường Thiên nắm chặt quần, nghiêm mặt lạnh lùng.

Trần Tây Đông cười bình thản, nói: “Tôi càng gần gũi với bọn chúng, dục vọng muốn tiếp cận hai đứa bé cũng càng ngày càng mãnh liệt, tôi từng nghĩ tới nếu Đường tiên sinh nguyện ý, tôi liền nhận làm cha nuôi bọn chúng. Nhưng không nghĩ tới, sau đó mẹ tôi nhìn thấy hai đứa bé, mẹ tôi cảm xúc kích động, chưa được sự đồng ý của cha nuôi hai đứa bé, liền một mình dẫn bọn chúng đi bệnh viện làm xét nghiệm DNA, điểm ấy, tôi thực có lỗi.”

Trần Tây Đông thở dài, biểu tình bất đắc dĩ trầm xuống, nói: “Vì tôi rất thích bọn chúng, vào thời khắc biết được bọn chúng là con ruột của tôi, tôi vui mừng không thôi. Chỉ cảm thấy đời này có thể có bọn chúng là đủ rồi.”

Anh khẽ gật đầu, “Tôi đã nói xong, cám ơn.”

Quan tòa gật đầu tỏ vẻ có thể, Trần Tây Đông đi xuống đài, cười một chút với Đường Thiên.

Đường Thiên mím môi không nói lời nào. Cậu và Trần Tây Đông, một người nuôi nấng hai đứa bé bốn năm, còn gọi là cha nuôi, một người là cha ruột có minh chứng xác thực, hai người đều cực lực biểu hiện tình yêu đối với hai đứa bé cùng thái độ kiên quyết vì con cái gì cũng nguyện ý làm.

Vốn Đậu Đậu Quả Quả là long phượng thai, đương sự song phương nếu nguyện ý hòa giải, nhũng vụ giải quyết mỗi bên một đứa cũng không ở số ít. Mà cố tình vô luận là bên cha nuôi, hay bên cha ruột, thế nhưng cũng không buông tha quyền nuôi nấng đứa bé nào.

Quan tòa và bốn vị bồi thẩm viên cũng thập phần đau đầu, Trần gia mặc dù ở vụ kiện này không tạo áp lực cho bọn họ, nhưng nếu đã công nhiên mở phiên toà, xã hội chú ý cùng hướng phát triển của dư luận ắt không thể thiếu. Bọn họ không thể qua loa.

Luật sư song phương khẩu chiến, đều đánh ra con bài thân tình, ý đồ ở trước mặt quan tòa tạo nên hình tượng đương sự mình mới là người thích hợp nhất nuôi nấng đứa nhỏ.

Luật sư Trần Tây Đông nói: “Đương sự của tôi là tổng tài công ty bất động sản Hằng Đức, tài sản cố định hơn triệu đô la. Khi còn trẻ đã tách khỏi gia đình, tự gây dựng sự nghiệp, tính cách cứng cỏi, làm việc trầm ổn. Đương sự tôi mặc dù quen biết con mình không đến một năm, nhưng anh ấy có đủ năng lực cùng điều kiện kinh tế cho hai đứa bé cuộc sống cùng giáo dục tốt nhất.”

Quan tòa gật đầu, luật sư Đường Thiên đứng lên, nói: “Đương sự của tôi năm năm trước bị bạn gái lừa dối, nửa tháng trước mới biết hai đứa bé là con người khác. Nhưng từ khi hai đứa bé sinh ra đến giờ, đương sự của tôi đối với bọn chúng như con mình, vả lại bốn trong năm qua không hề yêu đương kết hôn, đối với sự lớn dần của hai đứa bé có ảnh hưởng không nhỏ.”

Anh ta chậm rãi nói ra một con số, là tài sản hiện nay của Đường Thiên. Mẹ Trần và Trần Tây Đông đều kinh ngạc, ngay cả quan tòa cũng có chút ngẩn người.

Đường Thiên mặc dù không phải cha ruột hai đứa bé, nhưng bồi thẩm đoàn điều tra mấy ngày gần đây, bốn năm nay cậu chăm con cẩn thận tỉ mỉ, đích xác như con ruột, thậm chí còn hơn rất nhiều người cha ruột khác. Hơn nữa điều kiện kinh tế của cậu cũng không kém, đối với việc nuôi nấng hai đứa bé sẽ không xuất hiện vấn đề kinh tế.

Lúc này Đường Thiên không còn nhược điểm. Mà hai bạn nhỏ cũng minh xác tỏ vẻ muốn ở với cha nuôi, quan tòa cùng bồi thẩm đoàn chân chính khó xử.

Trần Tây Đông là cha ruột hai đứa bé, điểm này không thể nghi ngờ. Khó là khó ở điểm này. Nếu là cha ruột, cho dù bọn nhỏ về danh nghĩa được người khác nuôi nấng bốn năm, nếu cha ruột đứa bé ra mặt muốn lấy lại quyền nuôi nấng, thái độ cùng hành vi đối đãi đứa nhỏ của song phương đều tìm không ra một chút địa phương có thể bác bỏ, vô luận về phía nào, đều rất khó phán quyết.

Quan tòa cau mày tuyên bố nghỉ ngơi, đương sự song phương tự mình trở lại phòng nghỉ.

___________________

Yo, lên tòa rồi -_- Trận chiến này tới 20 chương nên hơi lâu một chút mình mới post lại nhé #_#

Trong quá trình đọc b thấy lỗi sai chính tả nào thì hãy báo cho mình biết. Post nhiều chương một lúc nên ko check kỹ dc T.T mình cám ơn.

Chương 52 >>>

Bài trước
Bài sau
Để lại bình luận

8 phản hồi

  1. Ài, đang đánh qua đánh lại thế này, không biết bao giờ hai bên mới yêu nhau nổi đây

    Like

    Trả lời
    • Shu

       /  21.07.2015

      Còn lâuuuuuuu lắm b ơi -_- giờ hai người gặp mặt ko nhào vô xé rách mặt nhau cũng là tốt lắm rồi :3

      Like

      Trả lời
  2. Cảm ơn chủ nhà đã edit bộ này, mình đọc một lèo từ c1 đến c51 =w= chủ nhà vất vả rồi
    Chủ nhà sẽ ko drop bộ này chứ? Chủ nhà cố lên \m/

    Liked by 1 person

    Trả lời
  3. Mình thích bộ này lắm, thanks nàng đã edit
    Nàng ơi sao truyện này lâu rồi ko có chương mới vậy
    Ta hóng dài cổ rồi a~

    Like

    Trả lời
  1. Đoạt tử 52 | Gege's House

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: