Đoạt tử 50

a-mummy_i_m_freezing-1385666

Chương 50

Đường Thiên không rời khỏi A thị, cậu mang hai đứa bé ở tại nhà trọ, thỉnh thoảng Từ Thanh và Lí Minh Duệ đến giúp cậu trông con. Còn cậu thường xuyên mới sáng sớm đã chạy ra ngoài không biết bận rộn cái gì, chạng vạng mới trở về.

Đường Thiên không nói, Từ Thanh cũng không hỏi.

Tới gần năm mới, không khí ngày hội ở A thị cũng chầm chậm náo nhiệt, Đường Thiên rốt cục vào ngày thứ tư sau khi mang con đi nhận được điện thoại của Trần Tây Đông.

“Đường tiên sinh.” Giọng nói Trần Tây Đông vẫn ôn nhuận trước sau như một.

Đường Thiên đang nấu cơm cho hai đứa bé, cậu quyết định học nấu ăn thật ngon! Không thể lại để hai nhóc con bị mỹ thực hấp dẫn đi nữa.

“Đông thiếu.” Đường Thiên vẫn gọi anh như trước kia.

Bên kia trầm mặc vài giây, nói tiếp: “Đường tiên sinh buổi tối có thời gian rảnh hay không, tôi muốn mời Đường tiên sinh ăn bữa cơm?”

Đường Thiên nhìn phòng khách, sảng khoái đáp ứng, “Được.”

Trần Tây Đông dường như không dự đoán được cậu sẽ đáp ứng, sửng sốt vài giây mới nói: “Vậy tôi buổi tối tới đón Đường tiên sinh.”

Đường Thiên thả một thìa muối vào nồi, nói: “Không phiền Đông thiếu. Nói địa chỉ cho tôi biết, tôi sẽ đến đúng giờ.”

Trần Tây Đông lại trầm mặc, Đường Thiên vung xẻng xào kiên nhẫn chờ.

“Có thể mang theo Đậu Đậu Quả Quả hay không?” Qua một hồi lâu, Trần Tây Đông mới bình tĩnh hỏi.

Động tác trên tay Đường Thiên không ngừng, roạt một tiếng đồ xào bay ra khỏi nồi, nói: “Được.”

Trần Tây Đông lần này không trầm mặc, nói: “Tối hôm đó gặp.”

“Buổi tối gặp.” Đường Thiên nói.

Hai người cúp máy. Đường Thiên bĩu môi, nhặt đồ ăn rơi trên mặt đất lên ném vào thùng rác, lấy đũa nếm thử, có chút mặn, thật không biết là ai phát minh ra nấu nướng, cứ đun nước sôi rồi bỏ vào chút muối không phải được rồi sao? Lại còn nước tương, dấm, muối, hành băm,… linh tinh lang tang các loại gia vị, quả thực so với viết văn còn phiền toái hơn.

Đường Thiên tắt bếp, trút đồ ăn ra đĩa, đã dự đoán được biểu tình hai đứa bé khi dùng bữa.

Đường Thiên có chút buồn bực, cậu mặc dù hiện tại tính cách so với hồi học đại học thay đổi rất nhiều, nhưng vẫn là có tự phụ không có học không tốt. Trừ bỏ nấu nướng.

Cậu đời này đại khái là vấp ngã ngay chỗ này, cố tình hai nhóc con nhà cậu lại ham ăn!

Đường Thiên tức tối, mang hai dĩa rau xanh một dĩa cá kho màu sắc “thu hút” bày lên bàn.

Hai đứa bé mắt long lanh nhìn mấy dĩa đồ ăn màu sắc cũng không gọi là đẹp kia, cái miệng nhỏ nhắn mím lại, thập phần ghét bỏ.

Đường Thiên bới cơm cho bọn chúng, gõ gõ bàn: “Không ăn cũng được thôi, bánh bích quy đi.” Dù sao lão ba sẽ không mang hai đứa ra ngoài ăn! Hai nhóc con còn đang trong thời gian kiểm điểm!

Khóe miệng hai đứa bé mím chặt hơn, bập môi cầm đũa chọc chọc chọc.

Đường Thiên cười tủm tỉm, nói: “Ăn nhanh lên, buổi tối lão ba phải đi ra ngoài. Đậu Đậu đến chỗ chú Từ, Quả Quả đi với ba.”

Đường Đậu Đậu nghe vậy mạnh ngẩng đầu, nhanh chóng gật gật, reo lên: “Vâng vâng!”

Đường Thiên cười ha ha, không để ý đến cậu nhóc.

Cơm trưa xong Đường Thiên lấy máy tính xem mail, chủ yếu là La Phi gửi tới dặn dò cậu tới hạn nộp bản thảo, trong khoảng thời gian này vì chuyện hai đứa bé, cậu bận rộn sứt đầu mẻ trán, cơ hồ quên béng chuyện này, vội vàng hồi âm nói tình huống của mình, bên kia tạm thời không thể quay về. Đường Thiên liền tắt mail, lên mạng tìm hiểu tri thức pháp luật có liên quan.

Trên bàn còn bày mấy cuốn sách pháp luật vơ vét từ tiệm sách mà cậu hoàn toàn xem không hiểu.

Đường Thiên kề vào trước máy tính xem đến choáng váng, chỉ hiểu được mấy điểm mấu chốt, trong lòng có chút yên tâm. Một lát sau, đồng hồ báo thức của di động vang lên, cậu đứng lên rửa mặt, chọn chọn lựa lựa quần áo vốn số lượng không nhiều lắm, cuối cùng chọn ra một chiếc áo khoác dài thâm mầu lộ vẻ ổn trọng. Sau đó chạy tới phòng ngủ gọi hai đứa bé dậy, mặc cho Quả Quả chiếc váy công chúa màu phấn hồng, áo khoác giả vét, trên đầu đội một chiếc mũ nhung đồng màu cùng khăn quàng cổ.

Đường Thiên bế tiểu nha đầu đến trước gương, thập phần vừa lòng. Cậu vuốt cằm lại nhìn trong chốc lát, đột nhiên cảm thấy mình và Quả Quả vẫn là siêu giống.

Về phần giống chỗ nào, khí chất giống không được sao!

Đường Thiên tâm tình tốt, hoàn toàn quên mất còn có Đường Đậu Đậu.

Đường Đậu Đậu híp mắt nhìn ba với em gái ở trước gương mặc mặc cởi cởi chải đầu soi gương, cuối cùng ba bế Quả Quả ra phòng khách , nhóc con mới trừng mắt, thập phần không thể tin tru lên: “Ba…”

Đường Thiên ai nha một tiếng, vỗ trán chạy về, cười nói: “Thực xin lỗi a bảo bối, ba quên mất con.”

Đường Đậu Đậu phùng miệng tỏ vẻ không tin, là cố ý!

Đường Thiên cười tủm tỉm, từ trong va ly của hai đứa nhỏ tùy tiện chọn áo khoác cho Đậu Đậu, sau đó nắm tay nhóc đi ra ngoài.

Tâm linh bé nhỏ của Đường Đậu Đậu thật sâu lĩnh ngộ một từ: khác biệt! Khác biệt a! Ba bất công! TAT

Tiểu tử kia vẻ mặt ỉu xìu, tâm tình Đường Thiên lại thập phần tốt. Cậu với Quả Quả quần áo gọn gàng, mặt mày tươi cười. Đường Đậu Đậu thì mặt ủ mày chau, thường dùng đôi mắt nhỏ trừng ba với em gái.

Đường Thiên mang hai đứa bé đến nhà Từ Thanh, ấn chuông cửa kêu Từ Thanh xuống dưới, đẩy Đậu Đậu qua, cười nói: “Thầy Từ, tôi có chút chuyện, Đậu Đậu để chỗ anh một chút!”

Từ Thanh gật đầu, sờ đầu Đậu Đậu, “Ừ.”

Đường Thiên cười, ngồi xuống đưa má qua, nói: “Đậu Đậu.”

Đường Đậu Đậu chu miệng thập phần không vui hôn lên má cậu một cái, còn đùa dai lưu lại một đống nước miếng.

Từ Thanh cười không thôi, Đường Thiên bình tĩnh lấy khăn lụa lau mặt, vẫy tay với con, “Ba đi đây.”

Đường Quả Quả còn thập phần ngây thơ lửa cháy đổ thêm dầu, “Anh hai em đi đây!”

Đường Đậu Đậu nhất thời cảm thấy tiểu vũ trụ hừng hực thiêu đốt, ánh mắt nhìn chằm chằm bóng dáng tay nắm tay của ba và em gái, nhìn thế nào cũng thấy tâm tình thật tốt, thực chán ghét, ô ô ô.

Từ Thanh dở khóc dở cười bế cậu nhóc lên, lên lầu.

* * *

Trần Tây Đông hẹn lúc sáu giờ tối, đúng vào thời điểm dùng bữa tối. Nhưng lúc này giao thông A thị đang tắc nghẽn, cũng may Đường Thiên có chuẩn bị, đi trước hai tiếng, trước tới nhà Từ Thanh, rồi mới tới nhà hàng đã hẹn.

Nhà hàng Trần Tây Đông đặt, Đường Thiên chưa từng nghe qua. Trước kia ở đây học đại học, cậu cũng không biết còn có một nhà hàng tên tiếng Anh kỳ quái như vậy.

Phương tiện giao thông của bọn họ là xe taxi. Tối nay Đường Thiên ăn diện cho mình và Quả Quả đều thập phần thỏa đáng, hai người mặc dù tướng mạo không giống, nhưng đi cùng một chỗ cảm giác vẫn là thập phần giống cha con.

Bọn họ xuống xe taxi, nhìn khách sạn cao gần tầng hai mươi tầng trước mặt, sửng sốt một chút.

Nhân viên đứng ở cửa thấy bọn họ xuống xe, theo bản năng muốn tiến lên mở cửa. Lại nhìn thấy bọn họ đi taxi, cũng không đậu lại, liền thôi.

Sau đó, Đường Thiên và Quả Quả đi tới, nhân viên nhìn cách ăn mặc của bọn họ, lại 囧 một chút, nâng chân đi qua đi, lễ phép hỏi có đặt trước hay không.

Đường Thiên nhìn di động, tùy ý nói: “Trần Tây Đông Trần tiên sinh có đặt chỗ ở đây không?”

Nhân viên lập tức cười tươi hơn rất nhiều, nói: “Là Đường tiên sinh phải không? Đông thiếu đã đến rồi, ở tầng hai mươi chờ ngài.”

Đường Thiên lạnh run, tầng hai mươi? Anh ta chẳng lẽ dự định nói chuyện không được, liền ném mình từ trên đó xuống sao?

Đường Thiên im lặng một chút, dắt Quả Quả đi vào trong, nói: “Cám ơn, tôi tự mình đi lên.”

Nhân viên cười đẩy cửa cho cậu, cậu còn chưa tiến vào, bên trong đã sớm có nhân viên đứng chờ đưa cậu đi.

Đường Thiên không từ chối, thành thật đi theo, vào thang máy trong suốt lên lầu.

Đường Quả Quả vẫn là lần đầu tiên đi thang máy như vậy. Tiểu nha đầu mặc dù tính cách mềm mại, nhưng có chút phương diện lá gan lại lớn đến kỳ lạ.

Tỷ như giờ phút này, Đường Quả Quả liền ra sức ló đầu ra khỏi cánh tay ba, cố sức ghé vào vai cậu nhìn xuống, thỉnh thoảng nhỏ giọng tán thán.

Thời gian lên tầng hai mươi cũng không ngắn, Đường Thiên bất đắc dĩ ấn đầu con nhà mình, phòng ngừa cô bé rớt xuống đất, lại kinh hách nghĩ mình sẽ té xuống.

Nhân viên nhìn động tác của cậu, nhịn không được nói: “Đây là con của ngài sao? Thật xinh đẹp nhỉ.”

Đường Thiên mỉm cười, “Đúng vậy.”

Nhân viên không hề nhiều lời, thang máy tới đỉnh, hắn ấn cửa thang máy, nói: “Đường tiên sinh, mời.”

Đường Thiên bế Quả Quả đi vào, cũng nhịn không được phát ra thanh âm kinh ngạc.

Chỗ này là nhà hàng tự làm trên tầng cao nhất của khách sạn, khách dùng cơm cũng không nhiều. Bởi vì buổi tối, đèn treo trên đỉnh đầu cũng là dùng màu sắc mờ nhạt không làm chói mắt. Cửa sổ sát đất cách đó không xa có thể nhìn thấy cảnh đêm cả thành thị, đèn neon màu sắc biến hóa, đèn xe chiếu trên đường, quả nhiên là một nơi thật tốt.

Đường Thiên bế Quả Quả đi đến phía trước cửa sổ, một lớn một nhỏ xem đến nhập thần.

Trong phòng còn đàn một bản nhạc du dương, Đường Thiên thoải mái cả người đều muốn ngủ.

Thình lình phía sau có người gọi cậu, “Đường tiên sinh?”

Đường Thiên đưa lưng về phía người nọ, cứng còng một chút, sau lại nhanh chóng điều chỉnh biểu tình, lộ ra vẻ mặt ôn hòa tươi cười không hề khủng hoảng, quay đầu nói: “Đông thiếu? Thực ngượng ngùng, nơi này thật sự rất đẹp, nhịn không được nhìn một lát. Không nhìn thấy anh, anh sẽ không để ý chứ?”

Trần Tây Đông đứng lên kéo ghế cho cậu và Quả Quả, cũng là cười, “Nào có.”

Đường Thiên thong dong ngồi xuống, đặt Quả Quả bên cạnh.

Đường Quả Quả ngây người, đầu nhỏ có chút mơ hồ. Ba không phải nói không thể cùng chú Trần đi ra ngoài chơi sao, còn ăn cơm nữa?

Đường Thiên đương nhiên nhìn ra tâm tư tiểu nha đầu, mỉm cười nói: “Quả Quả, chào chú đi.”

Đường Quả Quả nhu thuận mở miệng, “Chào chú Trần.”

Biểu tình Trần Tây Đông thoáng kích động, anh nâng tay tựa hồ muốn sờ mặt bé con, lại chạm phải nụ cười của Đường Thiên, lại ngừng một chút, thu tay, cười nhạt nói: “Chào Quả Quả, chú đã lâu không gặp Quả Quả nha.”

Đường Quả Quả nghiêng đầu tự hỏi, nói: “Không có nha, bốn ngày thôi.”

Trần Tây Đông thất thần, Đường Thiên nhịn không được cười lớn hơn nữa, sờ sờ đầu con tỏ vẻ cổ vũ.

Đường Quả Quả không rõ, nhìn thấy sắc mặt Trần Tây Đông không rõ cảm xúc, có chút rụt rè, giận rồi, giận rồi, thế giới người lớn thực khó hiểu, vì sao luôn tức giận chứ.

Đường Quả Quả cúi thấp đầu, quyết định đợi lát nữa phải ăn sạch.

Đường Thiên nâng tay vuốt tóc Quả Quả, mỉm cười nói: “Đông thiếu tìm tôi có chuyện gì không?”

Trần Tây Đông nhìn cô bé, ánh mắt bình tĩnh: “Đường tiên sinh, tôi nghĩ cậu biết tôi tìm cậu là vì chuyện gì.”

Đường Thiên vẫn mỉm cười, “Phải không? Vậy thật sự là có lỗi, Đông thiếu, tôi thật không biết.”

Trần Tây Đông lẳng lặng nhìn cậu, Đường Thiên cười nhìn lại.

Một lát sau, Trần Tây Đông làm như thở dài, thản nhiên nói: “Đường tiên sinh, chúng ta không vòng vo nữa, nói thẳng đi.”

Đường Thiên gật đầu: “Mời anh.”

Tầm mắt Trần Tây Đông chuyển qua người Quả Quả, nói: “Đường tiên sinh là kiên quyết không đưa hai đứa bé cho tôi phải không?”

Đường Thiên nở nụ cười hai tiếng, bất đắc dĩ lắc đầu, nói: “Đông thiếu nói gì vậy, con của tôi, tôi nuôi bốn năm, cho các người làm gì? Đông thiếu anh cho dù có thích trẻ con, cũng không thể muốn lấy con người ta là lấy chứ.”

Trần Tây Đông không nói, nhìn cậu thật sâu. Anh hiện tại có chút hiểu được thái độ Đường Thiên.

Thanh âm Trần Tây Đông cũng trở nên nghiêm túc, nói: “Nếu Đường tiên sinh muốn giả ngu như vậy, tôi cũng không có biện pháp. Chính là, hai đứa bé là con ai, Đường tiên sinh hẳn là rõ rang hơn tôi, cậu nói có đúng không?”

Đường Thiên bất vi sở động, vô tội lắc đầu, nói: “Tôi không rõ lắm a. Đông thiếu anh nói cái gì vậy.”

Trần Tây Đông nhìn cậu một hồi, đột nhiên nở nụ cười. Nụ cười này thế nhưng khiến Đường Thiên sửng sốt một chút.

Trần Tây Đông diện mạo nho nhã, khí chất trên người ôn hòa lại mang theo sắc bén. Đường Thiên nhìn anh cười, nụ cười trên mặt mình thiếu chút nữa không duy trì được.

Cậu kiệt lực duy trì bộ mặt trấn định, nói: “Đông thiếu cười gì vậy?”

Trần Tây Đông chống hai khuỷu tay lên mặt bàn, cười nói: “Không cười gì cả. Chỉ là lúc trước không phát hiện Đường tiên sinh là người thú vị như vậy. Tôi cảm thấy thập phần kinh ngạc thôi.”

Đường Thiên xoay xoay ly thủy tinh, nói: “Phải không? Đông thiếu giễu cợt tôi sao.”

“Không có.” Ý cười trên mặt Trần Tây Đông không đổi, nói: “Đường tiên sinh thật sự thập phần thú vị.”

Anh lập lại hai lần thú vị, Đường Thiên trực tiếp mắng trong lòng, thú vị thú vị! Lão tử thú vị liên quan gì đến anh hả!

Đường Thiên cười ha ha hai tiếng, không nói tiếp.

Trần Tây Đông tựa hồ cũng không nghĩ tới cậu đáp lời, ngược lại đi đùa Đường Quả Quả, nhân viên đưa tới rất nhiều đồ ăn cùng món điểm tâm ngọt trẻ con thích, chờ tới lúc dung bữa, trừ bỏ Trần Tây Đông, Đường Thiên và Đường Quả Quả liền múa dao nĩa thập phần không khách khí.

Trần Tây Đông ở đối diện nâng cằm xem, câu “thú vị” hồi nãy đích xác có mang theo chút ý tứ châm chọc. Nhưng hiện tại anh thật sự cảm thấy Đường Thiên này là người rất thú vị.

Đường Thiên mặc dù không thích ăn như hai đứa bé nhà mình, nhưng xuất phát từ mục đích cuộc hẹn tối nay cùng với lý lẽ đối phương tiêu tiền mời khách, không ăn thì lãng phí, cậu liền thực vui vẻ ăn với Quả Quả.

Trần Tây Đông cơ hồ không nhúc nhích, toàn bộ hành trình đều nhìn bọn họ. Chờ Đường Thiên ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn, anh rất tri kỷ lấy khăn tay đưa qua.

Đường Thiên yên lặng nhận lấy, trong lòng nói “Giả tốt bụng.”

Vượt ngoài dự đoán, không khí bữa cơm rất hòa hợp, thậm chí xưng được với tốt đẹp.

Đường Thiên xem xét thái độ của mình, trong lòng thời thời khắc khắc phòng bị.

Ba người ăn xong, Trần Tây Đông kêu phục vụ dọn cơm, mang thức uống cùng hoa quả lên.

Đường Thiên ăn không vô nữa, liền xiên từng miếng trái cây đút cho Quả Quả.

Trần Tây Đông ở đối diện uống nước trái cây, thường sáp một câu: “Cái kia buổi tối ăn không tốt cho tiêu hóa.”

Đường Thiên cũng không phản bác, yên lặng thay loại trái cây khác đút cho Quả Quả.

Ba người cùng nhau thoải mái hưởng thụ bữa tối giá cả xa xỉ, hương vị nhất lưu. Cuối cùng, Trần Tây Đông nói: “Đường tiên sinh mặc dù không phải cha ruột của hai đứa bé, nhưng quan hệ với chúng cũng thật tốt nhỉ.”

Đường Thiên mỉm cười, nói: “Đúng vậy. Con tôi, có thể không thương sao. Chúng tôi không phải cha con, càng giống bạn bè hơn.”

Trần Tây Đông duy trì nụ cười ôn nhã, “Phải không? Không nhìn ra Đường tiên sinh là người bướng bỉnh thế này đấy.”

Đường Thiên liếc mắt, “Như nhau thôi.”

Trần Tây Đông thả lỏng cơ thể, thản nhiên cười: “Đường tiên sinh thái độ kiên quyết như vậy, tôi cũng thập phần bất đắc dĩ, vậy thì, không thể không mượn sức mạnh của pháp luật. Như vậy, hy vọng Đường tiên sinh không cảm thấy tôi không nói lý.”

Anh nói chuyện ôn hòa, một chút cũng không nghe thấy khí tức uy hiếp. Đường Thiên cắn răng, bảo trì mỉm cười: “Đương nhiên, sao lại trách Đông thiếu chứ. Trên đời này có rất nhiều chuyện không công bằng, khi chúng ta dùng cách bình thường không giải quyết được, phương thức duy nhất đó là pháp luật.”

Cậu cười ôn hòa, nói: “Pháp luật là công bằng nhất trên đời này, anh nói có phải không, Đông thiếu?”

Trần Tây Đông nhìn chằm chằm cậu hai giây, khóe miệng cong lên, “Đương nhiên phải”

“Cám ơn Đông thiếu tối nay khoản đãi, Quả Quả tuổi còn nhỏ, những thứ này cũng ăn không vô, nhóc con buổi tối còn phải học, đếm số, luyện đàn dương cầm nha, Đông thiếu anh hiểu mà, trẻ con hiện tại a, rất bận rộn.” Đường Thiên cười tủm tỉm nói.

Nét mặt Trần Tây Đông khựng một chút, rất nhanh khôi phục khuôn mặt tươi cười, nói: “Tôi hiểu chứ. Trẻ con tuy rằng từ nhỏ không thể thua ở bước xuất phát, nhưng là gánh nặng quá lớn cũng không tốt đâu, Đường tiên sinh là tác gia có tri thức có văn hóa như vậy, nhất định so với tôi càng hiểu được những thứ này.”

Đường Thiên trừng mắt, vẻ mặt kinh ngạc.

Tâm tình Trần Tây Đông đột nhiên tốt lên. Anh đứng dậy lấy áo khoác, cười nói: “Đường tiên sinh ở đâu? Trời tối không tốt bắt xe, tôi đưa hai người trở về?”

Đường Thiên buồn bực, đứng lên bế Quả Quả, thập phần không muốn bại lộ cảm xúc, lại sống chết nặn không ra nụ cười, rầu rĩ nói: “Đông thiếu không phải đã biết sao, còn hỏi tôi.”

Trần Tây Đông không chút để ý, thay cậu lấy mũ và khăn quàng cổ của Quả Quả, ba người vào thang máy đi xuống.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: