Đoạt tử 49

mxa___chibi_nekos_by_twilishady-d6xtfhj

Chương 49

Đường Thiên đóng cửa, mặt liền lạnh xuống. Cậu xoay người, chỉ chỉ tường, nói: “Qua đó.”

Hai đứa bé thành thành thật thật đi qua, cúi đầu chờ đợi.

Đường Thiên cũng đi qua, kéo cái ghế nhỏ ngồi trước mặt bọn chúng, thấp giọng nói: “Ba cho các con cơ hội giải thích. Nói cho ba biết, các con vì sao không nghe lời ba nói? Ba đã nói không cho các con đi ra ngoài với chú Trần, các con vì sao còn đi?”

Đường Đậu Đậu lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Chú, chú tốt……”

Đường Thiên nhìn con gái, Quả Quả không dám lên tiếng, dính sát vào tường.

Sắc mặt Đường Thiên không biến, tiếp tục hỏi: “Chú Trần đối đãi với các con tốt lắm sao? Ba không tốt sao? Hay là nói, các con thực muốn ở với bọn họ, chú Trần, bà Trần, ông Trần, cả mấy người Trần gia kia.”

“Không muốn không muốn!” Đường Đậu Đậu ngẩng đầu lo lắng kêu to, sợ Đường Thiên còn nói không cần nhóc với Quả Quả nữa, ngốc nghếch lấy lòng nói: “Đậu Đậu không cần chú Trần, muốn ba, muốn ở với ba.”

Sắc mặt Đường Thiên hơi hoãn, vẫn là không buông tha bọn chúng, nói: “Vậy con trả lời câu hỏi của ba đi.”

Đường Đậu Đậu chuyển động tròng mắt, Đường Thiên vừa thấy liền biết đứa nhỏ này đánh chủ ý gì, ánh mắt một lần nữa lạnh xuống, nói: “Không được gạt người.”

Đường Đậu Đậu cúi đầu, khổ sở nói: “Thích chú ấy mà thôi……”

Đường Thiên sửng sốt, cậu đã nghĩ rất nhiều lý do làm hai đứa bé chạy theo Trần Tây Đông, lại không nghĩ rằng đơn giản như thế. Cậu chớp mắt, hỏi lại: “Bởi vì thích sao?”

Đường Đậu Đậu dẩu môi, thập phần không muốn trả lời, rầu rĩ không lên tiếng.

Đường Thiên nhìn Quả Quả. Quả Quả thu được tầm mắt cậu, nhanh chóng ngẩng đầu liếc nhìn cậu, lại cúi xuống.

“Quả Quả, con thì sao? Nói cho ba biết suy nghĩ của con.” Đường Thiên nói.

Đường Quả Quả trong mắt đã có điểm đỏ, nhỏ giọng nói: “Quả quả thích chú, chú tốt……”

Đường Thiên đè lại trán, lăn qua lộn lại đều là hai câu này. Cậu không cam lòng hỏi: “Vậy chú Từ không tốt sao? Chú Lí Minh Duệ không tốt sao? Các chú dì khác mua đồ ăn ngon, mua đồ chơi cho các con không tốt sao?” Vì sao chỉ có mỗi mình Trần Tây Đông! Vì sao phải là anh ta, bọn nhỏ thích anh ta, sau đó mới phát hiện chuyện ngoài dự tính thế này!

Đường Thiên có chút phẫn nộ, thất bại. Cậu mỏi mệt chờ bọn nhỏ trả lời.

Đường Đậu Đậu trộm nhìn cậu, Đường Thiên lẳng lặng nhìn lại cậu nhóc.

Đường Đậu Đậu hé môi, cánh tay nhỏ bé bất an túm góc áo, dùng khẩu khí mờ mịt bất đồng dĩ vãng nói: “Không, không giống……”

Đường Thiên lạnh mặt, truy vấn: “Có cái gì không giống?”

Đường Đậu Đậu chớp mắt, cái miệng nhỏ nhắn lại bĩu ra, “Chú Trần tốt…… Đậu Đậu yêu nhất ba! Yêu chú Trần nhì!”

Đường Thiên trong nháy mắt đơ ra, nhìn chằm chằm hai đứa bé thật lâu nói không ra lời. Hiện tại cậu đại khái có chút hiểu được cái gì là huyết thống, cái gì là chí thân.

Cậu lý giải không được loại này ràng buộc, loại cảm giác này.

Cậu nhìn chằm chằm hai đứa bé, không nói lời nào, hai đứa bé bị cậu nhìn càng phát ra sợ hãi. Đường Đậu Đậu dứt khoát nhào qua, ôm lấy thắt lưng Đường Thiên, còn bởi vì cánh tay quá ngắn không ôm hết, ủy khuất oa oa kêu to lên: “Ô ô ô! Đậu Đậu yêu ba nhất! Ba xếp thứ nhất! Ô ô ô…”

Đường Thiên đang nhập thần, thình lình bị viên thịt nhỏ xông vào lòng, không chú ý thiếu chút nữa ngã xuống.

Cậu ôm lấy thân mình nhỏ nhắn mập mạp của Đậu Đậu, đưa tay vuốt ve sau lưng cậu nhóc, qua hồi lâu thở dài, nói: “Ba hiểu, chính là…… Có chuyện, ba cảm thấy, có lẽ nên hỏi ý kiến các con, cho dù các con không muốn trả lời.”

Cậu nói với con những lời này, hai đứa bé nghe cái hiểu cái không. Nhưng là giờ phút này bọn họ biết rõ ba phát hỏa hậu quả thực nghiêm trọng, dù không quá hiểu, nhưng vẫn trừng lớn mắt gật đầu thật mạnh, tỏ vẻ đã hiểu.

Đường Thiên đưa tay kéo Quả Quả qua, cúi đầu chăm chú nhìn gương mặt tương tự của bọn chúng, nhẹ giọng nói: “Nếu, ba là nói nếu…… Nếu muốn các con chọn một người, giữa ba với chú Trần, ý ba là, ba và chú Trần các con, các con chỉ có thể sống chung với một người…… Các con muốn ai?”

Đường Thiên không dám chớp mắt, lại dời tầm mắt, không dám nhìn con.

Hai đứa bé chôn mình trong lòng cậu chớp mắt, Đậu Đậu cắn ngón tay ngốc ngốc nói: “Ba nha!”

Biểu tình Đường Thiên lập tức lơi lỏng, vừa mừng vừa vui.

Kết quả không đợi cậu nói gì, Đường Đậu Đậu liền chớp đôi mắt trong veo, nói: “Ba ơi ba với chú Trần ly hôn sao? Khi ba mẹ Tiểu Mĩ ly hôn, mẹ bạn ấy cũng hỏi bạn ấy như vậy!”

Đường Thiên kinh ngạc miệng cũng không ngậm lại, nửa ngày mới cắn răng nặn ra một câu: “Ai nói với con chuyện này?”

Đường Đậu Đậu tiếp tục “ngây thơ vô tội”, nói: “Tiểu Mĩ nha! À, Tiểu Kỷ cũng nói! Cậu ấy nói chỉ cần người lớn hỏi các bạn nhỏ như vậy, chính là muốn ly hôn! A……”

Nhóc con nhăn mặt, đột nhiên nghĩ đến mình không có mẹ, mẹ lên thiên đường với ông nội rồi. A, vậy ba hỏi gì ấy nhỉ, à, chú Trần.

Vì thế cậu nhóc nói: “Ba ơi ba với chú Trần ly hôn sao? Đậu Đậu đương nhiên ở với ba! Quả Quả cũng ở với ba! Phải không, Quả Quả?” Gào khóc, rốt cục cũng đợi được ngày này, trở về phải nói cho Tiểu Kỷ với Tiểu Mĩ mới được!

Nhóc con âm thầm nắm tay trong lòng. Đường Thiên đã bị lôi nói không ra lời.

Đường Quả Quả cũng gật đầu tỏ vẻ cùng trận doanh, nói: “Quả Quả ở với ba, nhưng là…… Ba có thể cho Quả Quả mỗi tuần đi ra chơi với chú không? Ba Tiểu Mĩ cũng vậy đó.”

Trong đầu Đường Thiên lộc cộc chạy qua một vạn con thảo nê mã, cậu vươn tay ấn trán, dở khóc dở cười nói: “Ai cùng anh ta ly hôn, ba với chú ấy không có kết hôn! Còn có……” Cậu điểm điểm trán hai đứa bé, nói: “Đàn ông với đàn ông không thể kết hôn! Hiểu chứ, hai nhóc ngốc!”

Đường Đậu Đậu trừng mắt, tỏ vẻ khiếp sợ.

Đường Quả Quả cũng khẽ ngẩng đầu, banh miệng tỏ vẻ không tin.

Đường Thiên vỗ trán bắt đầu suy nghĩ quay về G thị có nên đổi nhà trẻ cho bọn chúng không, hồ bằng cẩu hữu gì đó chính là từ nhỏ dưỡng ra mà!

Qua một hai phút, hai đứa bé còn chưa phản ứng lại nỗi khiếp sợ bị bạn lừa, đều tỏ vẻ thực bị thương.

Đường Thiên nhéo mặt bọn chúng, nói: “Đừng nghĩ nữa, các con bị lừa rồi. Chờ về nhà, ba mang các con đi tính sổ.”

Hai đứa bé phấn chấn tinh thần, nhất tề gật đầu.

Sắc mặt Đường Thiên lại trở nên nghiêm túc, không khí ấm áp còn chưa duy trì vài phút liền lạnh xuống. Đậu Đậu, Quả Quả chưa từng trải qua trường hợp như vậy, rụt vai không biết làm sao.

Đường Thiên nhìn bộ dạng bọn chúng, trong lòng cũng đau. Nhưng cậu nghĩ cậu trước giờ đại khái rất chiều con, ở phương diện một người cha, cậu lại chưa từng chuẩn bị đối mặt với chuyện này, cậu cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới sẽ có một ngày như vậy.

Đường Thiên hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Các con nói, muốn ở với ba phải không?”

Hai nhóc con liên tục gật đầu. Trong mắt Đường Đậu Đậu thậm chí còn phát ra câu “Ba thực ngốc, con thực ghét ba.”

Đường Thiên nhịn được thiếu chút nữa vừa cười vang. Cậu ho khan hai tiếng, khôi phục vẻ mặt nghiêm túc, nói: “Vậy ba có ba quy ước với các con. Nếu các con không đồng ý, hoặc là làm trái, ba sẽ không ở với các con nữa, bán hai đứa ra tiệm làm cải thìa.”

Câu này lực uy hiếp quá lớn, hai đứa bé ngốc đứng, lăng lăng gật đầu.

Đường Thiên nói: “Thứ nhất, về sau lời ba nói, nhất định phải nhớ kỹ, cho dù thực do dự, cũng phải trước đó nói với ba, cùng ba thương lượng, hiểu chưa?”

Nói có điểm dài, có chút khó hiểu. Cũng may Đường Đậu Đậu nghe hiểu được mặt sau “Cùng ba thương lượng”, liền khẽ gật đầu. Đường Quả Quả cũng gật đầu.

Đường Thiên: “Thứ hai. Không có ba cho phép, không thể một mình đi ra ngoài với chú Trần của các con.”

Bọn nhỏ hai mặt nhìn nhau, không dám nói lời nào.

Đường Thiên lạnh mặt, nói: “Ba và chú Trần các con, chỉ có thể chọn một người, các con muốn chọn chú Trần sao?”

Bọn nhỏ nhanh lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Vâng.”

Đường Thiên thở dài, “Thứ ba, nếu chúng ta lần này có thể thuận lợi về nhà, ba đại khái muốn hạn chế một chút các con cùng người xa lạ quen biết.” Cậu biết hai đứa bé có thể nghe không hiểu lắm, chỉ tự mình nói: “Đừng trách ba, ba cũng thực khó xử…… Nếu lại phát sinh chuyện như vậy một lần nữa, ba thật sự không nắm chắc có thể cướp hai đứa về không……”

Hiện tại cũng không nhất định có thể thuận lợi.

Đường Thiên lại thở dài, nói: “Đồng ý không?”

“Đồng ý.” Đường Đậu Đậu cũng học cậu ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, nghiêm túc nói.

Dứt khoát vậy làm Đường Thiên sửng sốt, cậu xoa bóp khuôn mặt toàn thịt của Đường Đậu Đậu, nói: “Con có hiểu không mà đồng ý?”

Đường Đậu Đậu há miệng cắn cậu một cái, thở phì phì nói: “Con hiểu! Ba nói cái gì thì là cái đó! Ba không cho Đậu Đậu sẽ không làm!”

Nhóc con nghĩ nghĩ, nói: “Còn có chú Trần…… Đậu Đậu không cùng chú ấy đi ra ngoài chơi nữa!”

Đường Đậu Đậu đảo hai hạt châu, cò kè mặc cả: “Vậy, vậy…… Ba mua đồ ăn cho Đậu Đậu nha?”

Đường Thiên chỉ cảm động vài giây, đã bị thằng nhóc này chọc giận. Cậu vỗ nhẹ  đầu nhóc con, kêu lên: “Tham ăn nè!”

Đường Thiên ôm hai đứa bé, nghiến răng nghĩ, giống ai? Còn có thể giống ai! Bản thân cậu cũng không phải ham ăn, thấy ăn hai mắt liền tỏa sáng, tùy tiện chạy theo người ta. Mà Trần Tây Đông ngoài mặt tuy rằng vẫn đều là ôn hòa tao nhã, nhưng nhìn anh ta hiểu biết đủ loại đủ kiểu mỹ thực, cùng với kiên trì không ngừng mang theo bọn nhỏ đi ra ngoài ăn, cái này, hai đứa bé vẫn là giống anh ta.

Ngọn lửa trong lòng Đường Thiên lại có xu thế bốc lên, bộ dạng không giống mình, tính cách cũng không giống mình. Anh ta cùng bọn trẻ một chút quan hệ cũng không có, bất quá vài năm trước xảy ra một hồi ngoài ý muốn, dựa vào cái gì hai đứa bé đều giống anh ta chứ!

Đường Thiên mím môi thập phần bực bội, thật sự là rất chán ghét.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: