Đoạt tử 48

Kuroko.No.Basket.full.1116161

Chương 48

Từ Thanh chở bọn họ chạy năm sáu phút, hai người mới nhìn nhau một chút, cười rộ lên.

Từ Thanh liếc liếc hai đứa bé không an phận ở ghế sau, cười nói: “Sao mang về được vậy?”

Đường Thiên đặt hai tay sau đầu, cũng cười: “Cứ như vậy mang về.”

Từ Thanh khẽ lắc đầu, không hỏi nhiều.

Đường Thiên cũng không nói nữa, cả bên trong xe chỉ có tiếng vui đùa ầm ĩ của hai nhóc con.

Lúc đợi đèn đỏ, Đường Thiên đột nhiên mở miệng nói: “Thầy Từ, đi đường Ninh An đi.”

Từ Thanh kinh ngạc, nói: “Đã gần chín giờ rồi, đi tới đó làm gì?”

Đường Thiên có chút ngượng ngùng, cười nói: “Thầy Từ, anh đừng nghĩ nhiều. Mấy ngày nay tôi cùng Trần gia có thể còn có chút rối rắm, ở chỗ anh không quá thích hợp, hơn nữa Lí tổng quan hệ cũng rất tốt với Đông thiếu, như vậy sẽ khiến các anh khó xử .”

Từ Thanh có chút gấp, nói: “Tiểu Thiên cậu trách tôi phải không? Tôi biết cậu nhất định vẫn là tức giận, thực xin lỗi, thực xin lỗi, chuyện này tôi và Minh Duệ cũng phải chịu trách nhiệm rất lớn, tôi……”

“Thầy Từ, thầy Từ.” Đường Thiên vội vàng đè lại tay hắn, nhìn ghế sau, nói: “Tôi không tức giận, thật sự, không trách các anh. Tôi đã sớm cảm thấy vị Đông thiếu này đối với hai nhóc con tốt thái quá, nếu chúng ta đều quen biết, sớm muộn gì cũng có một ngày anh ta phát hiện, chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi.”

Đường Thiên thở dài một hơi, nói: “Anh thật sự không cần tự trách, chuyện này…… Sớm muộn gì sẽ phát sinh.” Trần gia có thế lực như vậy, Trần Tây Đông lại thích hai đứa bé đến thế, chuyện hai nhóc con là con anh ta, có lẽ sớm hay muộn cũng bị phát hiện.

Đường Thiên cũng chưa bao giờ biết hai đứa bé nhà mình lại giống Trần Tây Đông khi còn bé đến như vậy.

Trách ai được? Ai cũng không thể trách, muốn trách chỉ có thể trách mình đêm đó uống rượu, cả người cũng không thấy rõ liền lên giường, còn có con.

Làm sao có thể trách đây.

Đường Thiên đè trán, ba ngày nay cậu tinh bì lực tẫn, nghĩ hết mọi biện pháp hoàn thiện tư liệu thân phận của mình cùng hai đứa bé, cậu cũng biết, Trần gia sẽ không bỏ qua như vậy.

“Thầy Từ, tôi đói quá đi, đến chỗ tôi nấu cho tôi bát mì được không?” Đường Thiên ấn bụng nhỏ giọng nói.

Từ Thanh lộ ra biểu tình bất đắc dĩ, nói: “Ừ.”

“Mì mì mì!” Hai đứa bé ở ghế sau hô hào.

“Im miệng!” Đường Thiên đột nhiên lớn tiếng quát.

Hai đứa bé lập tức sợ tới mức ngậm lại miệng, ánh mắt trừng thật to, rõ ràng bị sợ hãi.

Từ Thanh vội vàng giảm tốc độ xe, một bên nói: “Ai, cậu rống bọn chúng làm gì chứ, bọn chúng còn nhỏ……”

Biểu tình trên mặt Đường Thiên đột nhiên thay đổi, ánh mắt cũng trầm xuống, nói: “Còn nhỏ? Chính là vì vậy mới thiếu chút nữa bị người ta bắt cóc không phải sao?”

Cậu từ kính chiếu hậu nhìn chằm chằm mặt hai đứa bé, bình tĩnh nói: “Ba hẳn là nói qua rất nhiều lần với các con, không được đi ra ngoài chơi với người không quen, cũng đã dặn dò không được đi ra ngoài với chú Trần. Những lời dạy trước đây tất cả đều quên hết, anh ta cho một chút đồ ngon, liền dỗ hai đứa đi mất tiêu.”

Nói tới đây thanh âm bình tĩnh của Đường Thiên đột nhiên liền trầm xuống, mang theo một chút mỏi mệt cùng bất đắc dĩ, “Các con không nghe lời như vậy, làm cho ba thực thương tâm.”

Cậu cũng không chờ mong hai đứa bé trả lời, nói xong lời này liền tựa đầu vào cửa sổ, bộ dáng mệt chết đi.

Từ Thanh muốn mở miệng an ủi, rồi lại không biết nói thế nào. Đậu Đậu và Quả Quả tuy rằng còn nhỏ, nhưng là từ nhỏ đến lớn phấn điêu ngọc mài, người hai đứa bé thân cận giống như Trần Tây Đông chỉ ở số ít, Đường Thiên cũng mãi dặn dò bọn chúng từ nhỏ đến lớn, bọn nhỏ cũng chưa bao giờ giống lần này không đem lời Đường Thiên nghe vào tai, Trần Tây Đông dỗ vài câu liền ngoan ngoãn đi chạy theo.

Từ Thanh dùng dư quang nhìn đến hai đứa bé hàm chứa nước mắt bộ dáng muốn khóc lại không dám khóc ở phía sau, lại mềm lòng. Thở dài, bọn họ dù sao vẫn là hai đứa bé bốn tuổi.

Từ Thanh dời tầm mắt, nhìn chằm chằm con đường phía trước, yên lặng nghĩ, nếu đổi lại là hắn, con của mình tùy tiện bị người mang đi như vậy, còn tuyên bố về sau sẽ không trở về, hắn nghĩ, hắn sợ là không thể trấn định hơn Đường Thiên bao nhiêu.

Đường Đậu Đậu ở ghế sau nhỏ giọng kêu ba, Đường Thiên không để ý. Đường Quả Quả đã ủy khuất ô ô khóc lên, Đường Thiên hơi cứng người, nhưng vẫn không quay đầu lại, nói: “Đậu Đậu, dỗ em đi.”

Bản thân Đường Đậu Đậu cũng ủy khuất muốn khóc lóc om sòm, nhưng hồi tưởng lại bộ dáng vừa rồi của ba, lại không dám. Bọn họ từ khi ra đời cũng chỉ có Đường Thiên, từ nhỏ đến bây giờ, bên cạnh vĩnh viễn cũng chỉ là Đường Thiên. Đường Thiên nuôi bọn chúng, dạy bọn chúng, cưng chiều bọn chúng. Cậu từ trước đến nay đều là tươi cười trong vắt, nói chuyện ôn hòa, vô cùng nuông chiều hai đứa bé, trong trí nhớ bốn tuổi hữu hạn của Đậu Đậu và Quả Quả, Đường Thiên chưa bao giờ có thời điểm nghiêm khắc lạnh lùng như vậy.

Đường Đậu Đậu hậu tri hậu giác phát hiện, ba thật sự tức giận, thật sự thật sự tức giận rồi.

Tiểu tử kia thập phần hoảng sợ, cố tình Đường Thiên lại cho cậu nhóc cái ót, mặt cũng không quay lại.

Nghe xong lời Đường Thiên, Tiểu Đậu Đậu đầu tiên là ngốc ngốc ôm em lại, học ba lấy tay vỗ lưng Quả Quả, nhỏ giọng nói: “Quả Quả ngoan, Quả Quả không khóc, Quả Quả là em gái ngoan nha……”

Nhưng là vừa nói xong, chính mình cũng ô ô ô khóc lên. Tính cách cậu nhóc không giống Quả Quả, khóc cùng cười đều lớn tiếng muốn đem người trên toàn bộ thế giới đích chú ý.

Bên trong xe nhất thời tràn ngập tiếng khóc của hai đứa bé.

Từ Thanh bị bọn chúng khóc ngay cả tay lái cũng thiếu chút nữa nắm không xong, vài lần muốn quay đầu khuyên giải Đường Thiên. Nhưng vừa thấy sườn mặt lạnh như băng của Đường Thiên, lại đúng lúc vẻ mặt ảo não mà đau lòng của cậu rơi vào trong mắt, hắn vẫn là không nói.

Tình huống như vậy không phải việc nhỏ, có đôi khi, quá mức chiều con, đối với bọn nhỏ, đối với người lớn, cũng không phải là chuyện tốt.

Từ Thanh yên lặng lái xe, không nói chuyện. Đường Thiên cũng tựa đầu chuyển hướng ra ngoài cửa sổ, thực “chuyên chú” thưởng thức cảnh đêm.

Hai nhóc con ở ghế sau ô ô khóc, lộ trình ba mươi phút, bọn chúng quả thực khóc đủ ba mươi phút, thanh âm Quả Quả càng ngày càng nhỏ, Đậu Đậu càng lúc càng lớn.

Tới nhà trọ Đường Thiên lâm thời thuê, trời còn mưa. Từ Thanh cầm dù mang từng đứa bé đưa vào, chờ hắn dừng hẳn xe, mới phát hiện áo khoác Đường Thiên đã khóa kín người hai đứa bé.

Bọn nhỏ vẫn là nghẹn khóc thút thít, Đường Thiên lạnh lùng, không nói lời nào.

Từ Thanh thở dài, dẫn hai đứa bé lên lầu. Đường Thiên theo ở phía sau.

Tới phòng, Từ Thanh đi vào bếp nấu mặt, Đường Thiên ở trong phòng ngủ lạnh lùng thay quần áo cho hai đứa bé.

Bọn nhỏ khóc lóc tủi thân cực kỳ, muốn chui vào ngực cậu làm nũng.

Đường Thiên thờ ơ lôi bọn chúng ra, đặt đứng vững trên mặt đất, nói: “Ăn cơm trước, đợi lát nữa chú Từ đi, ba sẽ nói chuyện với các con.”

Hai đứa bé nghe được “Ăn cơm”, ánh mắt rõ ràng sáng một chút. Sau khi nghe được “nói chuyện”, ánh mắt lại nhanh chóng héo  xuống. Biến hóa cực nhanh cực kỳ hỉ cảm. Đường Thiên không kìm được thiếu chút nữa cười ra, sau lại nhịn xuống, xụ mặt nói: “Tự mình đi rửa tay đi.”

Hai đứa bé sợ hãi quay người, lộ vẻ mặt đầy nước mũi nước mắt đi vào toilet.

Đường Thiên ngồi lên giường, quanh thân lập tức mất hết khí lực.

Mười phút sau Từ Thanh bưng ba bát mì đi ra, trứng chiên cùng một chút rau xanh. Thật sự nguyên liệu hữu hạn, Từ Thanh còn chưa từng làm bữa tối đơn sơ như vậy đâu.

Đường Thiên nhìn mì trên bàn, nói: “Thầy Từ, anh không ăn sao?”

Từ Thanh lắc đầu, nói: “Không ăn. Đi về trước, cậu có việc gì gọi điện thoại cho tôi.”

Đường Thiên gật đầu. Từ Thanh đi tới cửa, quay đầu nhìn hai nhóc con đang ăn vui vẻ trên bàn, không nhịn được khuyên giải: “Tiểu Thiên, bọn chúng dù sao mới bốn tuổi……”

“Tôi hiểu mà, thầy Từ.” Đường Thiên ngắt lời hắn, hít một hơi, thấp giọng nói: “Nhưng là thầy có biết khi tôi nghe Trần Tây Đông nói hai đứa bé là con anh ta, không cho tôi mang đi, tôi là cảm thụ gì không?”

Đường Thiên cười một chút, thập phần chua xót, “Tôi cảm thấy trời như sụp xuống. Cậu lắc đầu, “Thầy Từ anh có biết tôi sống một mình lâu như vậy, cũng chưa bao giờ có cảm giác như thế. Trên đời này ai rời khỏi ai không thể sống, duy độc hai nhóc con này tôi xuất phát từ nội tâm đào tim phổi vất vả nuôi bốn năm…… Người ngoài nói mấy câu liền mang đi, tôi khi đó không biết thân phận Trần Tây Đông, rõ ràng đã dặn dò bọn họ mấy lần, vẫn là không nghe……”

Đường Thiên xoa bóp mắt một chút, nói: “Tôi khi ngồi trên máy bay thậm chí nghĩ không cần bọn chúng nữa, không nghe lời như vậy, thương tâm, mang về làm gì…… Tiếp tục tức tôi sao, chờ ngày nào đó lại đến một Trần Tây Đông, lại hấp dẫn bọn chúng đi…… Tôi liền không cần sống……”

Hơi thở lạnh như băng trên người trong nháy mắt rút đi, Đường Thiên suy xụp bả vai, cả người thoạt nhìn thập phần không tinh thần.

Từ Thanh đè lại bờ vai cậu, miệng hợp rồi lại khép, chua xót nói: “…… Thực xin lỗi.”

Đường Thiên lắc đầu, thở hắt ra, nói: “Muộn quá rồi, thầy Từ trở về đi. Nghỉ ngơi cho tốt, mấy ngày nay có thể còn muốn tìm anh hỗ trợ nữa.”

Nghe được hỗ trợ, tâm tình Từ Thanh mới đỡ hơn một chút, vội vàng gật đầu: “Ừ! Tôi cũng không quay về G thị, chờ chuyện hai đứa bé giải quyết xong, chúng ta cùng nhau trở về.”

Đường Thiên cười, “Ừm.”

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: