Đoạt tử 47

f2cbd9a09076ae6cfa196995360883d3

Chương 47

Đường Thiên khi trở về, Từ Thanh đang cùng Lí Minh Duệ ở Lý gia thăm Lý lão gia tử. Đường Thiên gọi điện thoại qua, Từ Thanh nhìn thoáng qua màn hình di động, vội vàng đi ra cửa nghe điện thoại.

Lúc này ngoài cửa sổ trời đã nhá nhem tối, thanh âm Đường Thiên ở phía bên kia điện thoại có vẻ vô cùng mỏi mệt, cậu nói: “Thầy Từ…… Tôi đã về rồi, anh hiện tại có thể tới đón tôi không?”

“Ở sân bay à? Chờ tôi một chút, tôi lập tức đi!” Từ Thanh không hỏi nhiều, quay về phòng mặc áo khoác, nói hai câu với Lí Minh Duệ liền vội vàng chạy.

Lý lão gia tử mấy năm nay đối với quan hệ giữa hai người bọn họ đã không quá để ý nữa, nhìn thấy Từ Thanh kích động rời đi, cau mày hỏi: “Làm sao vậy? Là xảy ra chuyện gì sao?”

Lí Minh Duệ kéo tấm chăn mỏng lên cho ông, nói: “Không có, ba, ba đừng lo lắng.”

Lý lão gia tử sắc mặt trầm xuống, bất ngờ nói: “Ba mới không có lo lắng!”

Lí Minh Duệ bật cười, “Vâng, vâng, không lo lắng.”

Nhưng là hai người trong lúc thiếu Từ Thanh, chủ đề có thể nói cũng ít rất nhiều, cơ bản liền xấu hổ trầm mặc.

Từ Thanh dọc đường đi không ngừng gia tốc, khi tới sân bay trời đã tối đen. Đường Thiên đang ngồi ở quán cà phê cạnh sân bay, cầm ly nhìn ngoài cửa sổ, cũng không thấy hắn.

Từ Thanh mím môi, cầm chìa khóa xe đi vào.

Bên cạnh Đường Thiên chỉ có một va ly hành lý rất nhỏ, thậm chí không tính là va ly. Từ Thanh cẩn thận đánh giá cậu. Đường Thiên đứng lên, thoáng cười khổ: “Thầy Từ.”

Từ Thanh thở dài, ngồi xuống, hỏi: “Sao không về nhà? Không bắt được xe sao?”

Đường Thiên lắc đầu, từ trong va ly lấy ra một túi văn kiện, đặt lên bàn, nói: “Thầy Từ, tôi muốn đến Trần gia, phiền anh đưa tôi qua, được không?”

Từ Thanh nhíu mày nhìn chằm chằm túi văn kiện kia, không vài giây do dự, nói: “Ừ. Hiện tại sao?”

Đường Thiên nhìn ngoài cửa sổ, “Phải, hiện tại.”

“Đi thôi.” Từ Thanh đứng lên, thay cậu kéo va ly.

Đường Thiên hoảng sợ, vội vàng ngăn lại. Từ Thanh xoay người tránh thoát cậu, bất đắc dĩ nói: “Tuy khoảng cách từ G thị đến đây rất gần, nhưng nhìn sắc mặt cậu như vậy, tôi giúp cậu kéo va ly còn không cho sao?”

Đường Thiên ngoan ngoãn đi theo phía sau hắn, trong tay ôm túi văn kiện, không nói lời nào.

Hai người lên xe, Từ Thanh lái xe, Đường Thiên ngồi ở ghế phụ, toàn bộ hành trình nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.

Giờ này A thị đã hơn bảy giờ, đúng là thời điểm các gia đình ăn xong cơm tối, tản bộ trên đường hoặc ở nhà xem TV nói chuyện phiếm. Ngoài cửa sổ đèn đường lần lượt sáng lên, trên đường không ít người đi đường đeo túi xách nghỉ chân.

Thành phố này Đường Thiên rời đi đã năm năm. Năm năm sau lại trở về lần nữa, nguyên nhân là cha của con cậu muốn dẫn bọn chúng đi.

Đường Thiên ấn trán, thật sâu cảm thấy hết thảy đều giống như một giấc mộng. Nhưng cậu lại tình nguyện là mộng, bởi vì đó không phải thật, cho dù khiến cậu ngày này qua ngày khác sống trong thống khổ bị tra tấn trong mộng, cũng tốt hơn sự thật các con bị cướp đi.

Dường như chỉ hoảng thần một cái, xe đã tới đại trạch Trần gia, dừng lại.

Đường Thiên mở cửa xe đi xuống, Từ Thanh đi theo phía sau cậu.

Đường Thiên đi hai bước, quay đầu lại, thậm chí còn mỉm cười, nói: “Thầy Từ, thầy ở trong xe chờ tôi đi.”

Từ Thanh há miệng, nói: “Ừ. Nếu có chuyện gì thì bảo tôi.”

Đường Thiên cười cho hắn một biểu tình yên tâm. Từ Thanh đột nhiên có loại ảo giác, dường như người cha ba ngày trước để lại các con hốt hoảng tránh đi đã không còn.

Lần này trở về Đường Thiên khôi phục bộ dáng ôn hòa lạnh nhạt dĩ vãng. Từ Thanh đứng tại chỗ đợi một lát, cuối cùng trở lại ngồi vào xe, chậm rãi chờ.

Đường Thiên cầm túi văn kiện đi vào đại trạch Trần gia, ấn chuông cửa.

Cậu cẩn thận nghe, hình như nghe được thanh âm hi hi ha ha của hai đứa bé. Tâm Đường Thiên nhẹ nhàng thở ra, ít nhất biết bọn nhỏ qua cũng không tồi.

Rất nhanh có người mở cửa, không phải Nghiêm Phượng Minh, là một cô gái xem chừng là bảo mẫu.

Cô gái nhìn thấy cậu, kêu “A” một tiếng, rồi nhanh chóng che miệng lại, nhìn nhìn vào phòng cách đó không xa, nhỏ giọng nói: “Đường, Đường tiên sinh…… Anh tới có chuyện gì sao? Phu, phu nhân cùng lão gia, còn, còn có đại thiếu gia đều ở nhà……”

Đường Thiên mỉm cười, nói: “Bọn họ đều ở nhà sao? Vậy rất tốt. Em gái, phiền cô đi vào nói một tiếng, nói Đường Thiên đến có việc tìm.”

Cô gái thấy cậu hồn nhiên không để ý, bĩu bĩu môi không khuyên giải, thành thật đi vào báo.

Lúc này cũng không nhanh như lần trước, tiểu bảo mẫu đi vào đại khái có năm sáu phút, mới chậm rãi từ bên trong chạy ra. Mở cửa lớn, thanh âm đều có chút suyễn, nói: “Đường, Đường tiên sinh mời vào, phu, phu nhân cùng lão gia đang đợi ngài.”

Đường Thiên nhìn cô một cái, nói: “Cám ơn.”

Cô gái lăng lăng nhìn bóng dáng cậu, đột nhiên cảm thấy hình như có chút không đúng. Lần trước người trẻ tuổi này tự xưng là ba của tiểu thiếu gia cùng tiểu tiểu thư tìm đến, lúc đó thần tình kích động cùng tuyệt vọng, cuối cùng chạy đi cũng chạy thập phần chật vật.

Mà lúc này, người đàn ông này khuôn mặt mang cười, thậm chí nhìn không tới một chút bối rối.

Tiểu bảo mẫu chưa trải nhiều, có chút không rõ, cuối cùng vào bếp xem đồ ăn.

Đường Thiên đi tới cửa, tiếng cười bên trong so với lúc cậu ở ngoài cửa nghe thấy nhỏ đi nhiều, nghĩ hẳn là bị ngăn lại, nhưng vẫn có thể nghe được tiếng hỏi nho nhỏ của bọn trẻ.

Tim Đường Thiên đột nhiên đập nhanh hơn, bước chân dừng trên tấm thảm ngoài cửa, không thể động.

Cậu hít sâu vài cái, nắm thật chặt túi văn kiện, điều chỉnh tốt biểu tình, đi vào.

Bố Trần cùng mẹ Trần đã đi ra ngồi ở sô pha trong phòng khách, Trần Tây Đông vẫn còn ở bên cạnh hai đứa bé ăn cơm trong nhà ăn.

Cơ hồ là cậu vừa vào cửa, tất cả ánh mắt trong phòng đều lập tức dời qua, theo sát cậu.

Đường Thiên trấn định tự nhiên, ánh mắt quét qua phòng, tìm hai con của cậu.

Đậu Đậu và Quả Quả ngốc ngốc ngồi trên ghế nhìn cậu, muỗng nhỏ rớt xuống bàn phát ra một tiếng “keng” không lớn, mẹ Trần chuyển tầm mắt tới nhà ăn, đứng lên đi tìm hai đứa bé.

Hai nhóc con ngây người vài giây, liền song song từ trên ghế nhảy xuống, mẹ Trần vội vàng nói “Chậm một chút chậm một chút”. Đậu Đậu và Quả Quả đã nhanh chóng chạy đến trước mặt Đường Thiên.

Đường Thiên khom lưng, ôm hai đứa bé vào lòng, cậu cường ép tâm tình ổn định suốt hai ngày nay cũng bị hai viên thịt này đột nhiên xông vào lòng cậu đánh bại. Đường Thiên chỉ cảm thấy trong mắt nóng lên, không cẩn thận sẽ rơi lệ.

Đậu Đậu Quả Quả run run trong lòng cậu, hai đứa bé nắm chặt quần áo cậu, củng đầu vào lòng cậu, rất có xu thế ba đi đâu, liền kéo tụi con đi đó.

Đường Thiên ôm thân hình nhỏ nhắn mềm mại của bọn chúng, đột nhiên nghĩ đến loài gấu túi trong thế giới động vật, rất không hợp thời nở nụ cười một chút.

Nụ cười này khiến bố Trần mẹ Trần kinh ngạc một chút, ngay cả hai đứa nhỏ đang ô ô khóc lên án ba nhẫn tâm cũng ngừng khóc.

Đường Đậu Đậu nâng lên “hai mắt đẫm lệ”, nấc nấc hỏi: “Ba, ba ơi?”

Đường Quả Quả hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đỏ bừng, cũng hỏi: “Ba ơi?”

Đường Thiên vươn tay xoa nhẹ thắt lưng một chút, nói: “Các con là muốn đè chết lão ba hay sao? Đè chết các con sẽ không có ba đâu đó.”

Hai đứa nhỏ lập tức đứng lên, thắt lưng già nua của Đường Thiên chịu đủ tra tấn rốt cục cũng được giải thoát. Cậu thở phào một hơi, nhéo cái má hình như gầy đi một chút của Đường Đậu Đậu, đau lòng trách nói: “Khóc cái gì mà khóc. Ba không phải đã dạy con con trai không thể ham khóc sao, còn khóc nữa sẽ bắt con kêu chị Quả Quả, dù sao hai đứa sinh ra cũng không kém mấy giây.”

Đường Đậu Đậu kinh sợ quên cả rơi lệ, ngốc ngốc trừng cậu.

Đường Thiên lấy khăn tay lau nước mắt nước mũi cho cậu nhóc, ghét bỏ nói: “Xấu muốn chết.”

Bạn nhỏ Đường Đậu Đậu hoảng sợ không thôi, ngây người hai giây, lập tức dùng thanh âm so với vừa rồi còn lớn hơn nữa thương tâm hơn nữa gào lên.

Mẹ Trần cau mày muốn lên tiến đến dỗ cậu nhóc. Bố Trần đè lại tay bà, ngay cả Trần Tây Đông ở bàn ăn bên kia cũng không nhúc nhích.

Ở chung với hai đứa bé vài ngày, bọn họ đại khái cũng có thể nhận ra bất đồng khi Đường Đậu Đậu khóc thật hay khóc giả.

Hiện tại, thanh âm tiểu tử kia rất lớn, tiếng nói cũng vô cùng chấn động. Đường Thiên bất đắc dĩ vỗ vỗ đầu nhỏ của nhóc, cười nói: “Lại khóc sẽ không mang con đi.”

Đường Đậu Đậu tấm tức thu giọng. Mẹ Trần thấy thế vội vàng nói: “Đậu Đậu đến đây, bà lau mặt cho con, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn này, nước mắt chưa lau khô, đợi lát nữa sẽ bị cảm mất.”

Đường Đậu Đậu liền trốn ra phía sau Đường Thiên, nói: “Ba lau, ba lau.”

Đường Thiên không để ý đến nhóc, quay đầu nhìn tiểu nha đầu nhà mình.

Tiểu cô nương vẫn luôn là yên lặng rơi lệ, vô luận là khi mới sinh, hay là đến bây giờ dần dần lớn lên, có ý thức của mình, cô bé cho tới bây giờ đều là khổ sở liền khóc, thương tâm liền khóc, không cần người chú ý, không cần người dỗ dành.

Đường Quả Quả phát hiện ba đang nhìn mình, ngẩng đầu nhìn cậu, ôm cổ Đường Thiên, mềm mại cầu xin: “Ba ơi, ba mang Quả Quả về nhà đi, Quả Quả sẽ không quấy rối nữa, được không ba?”

Tiểu nha đầu từ nhỏ so với Đậu Đậu nhu thuận hơn không biết bao nhiêu lần, làm sao có thời điểm quấy rối. Nhưng Đường Thiên giờ phút này lại đau lòng vô cùng, ở bên tai con nhỏ giọng nói: “Sẽ mà, ba sẽ mang Quả Quả về nhà.”

Đường Quả Quả liền nở nụ cười, bố Trần ngồi ở sô pha không khỏi thở dài, biểu tình thế nhưng lại lộ ra yên lòng.

Trần Tây Đông ở bàn ăn bên kia nhìn thấy ba cha con bọn họ hỗ động, chậm rãi buông cái muỗng Đường Quả Quả mới làm rớt trên bàn, đứng dậy đi tới.

Đường Thiên nghe thấy động tĩnh, liền lấy nguyên tư thế ngồi chồm hổm ngẩng đầu nhìn anh.

Ánh mắt Trần Tây Đông bình tĩnh, thản nhiên nhìn xuống cậu.

Đường Thiên lạnh nhạt nhìn lại, vỗ vỗ đầu hai con mèo chui trong lòng cậu không chịu đi, nói: “Đi ra nào, ba phải đứng lên.”

Đậu Đậu và Quả Quả không tình nguyện đứng lên, mỗi đứa ôm lấy một chân Đường Thiên, đầu dán trên đó, ngốc ngốc nhìn chằm chằm Trần Tây Đông.

Trần Tây Đông lại bị hành động của bọn nhỏ làm ngẩn ra một chút, nhưng lập tức nhìn thấy biểu tình của Đường Thiên, anh lại rất nhanh khôi phục bình tĩnh, nói: “Đường tiên sinh muộn như vậy ghé thăm, là có việc gấp gì sao?”

Đường Thiên nhìn anh, cười một chút, bình tĩnh nói: “Trần tiên sinh, Đông thiếu, tôi vội tới đưa anh xem một ít đồ.”

Trần Tây Đông nhíu mi, bố Trần, mẹ Trần cũng nghiêm túc hẳn.

Đường Thiên mỗi tay kéo một đứa, mang hai đứa bé đi đến cạnh bàn trà. Cúi người đặt túi văn kiện lên bàn.

Trần Tây Đông đứng không nhúc nhích, nhìn cậu.

Đường Thiên mỉm cười, nói: “Đông thiếu không xem sao?”

Trần Tây Đông dời tầm mắt. Mẹ Trần nhìn Đường Thiên một chốc, đưa tay lấy túi văn kiện lại, lấy thứ bên trong ra, sắc mặt lập tức hơi thay đổi.

Đường Thiên ôn thanh giải thích: “Đây là hộ khẩu của tôi cùng Đậu Đậu, Quả Quả, chứng minh thư của tôi, cùng với giấy chứng nhận của bệnh viện nơi hai đứa bé sinh ra vào bốn năm trước. Tôi là người giám hộ hợp pháp của hai đứa bé. Cho nên, trong khoảng thời gian này thật sự là làm phiền Đông thiếu, Đông thiếu bận rộn như vậy, còn giúp tôi chiếu khán hai đứa bé, tôi thập phần áy náy. Hiện tại, tôi có thể mang con về không?”

Trần Tây Đông nhìn chằm chằm Đường Thiên, thanh âm Đường Thiên vẫn bình tĩnh ôn hòa, nói: “Cũng có địa chỉ của bệnh viện sinh, khai sinh, hộ khẩu và mấy giấy tờ khác, ở đây tôi cũng có bản sao, bác trai bác gái có thể cầm nghiệm chứng một chút.”

Cậu cười một chút, không hề quản sắc mặt mọi người, cúi đầu nói với hai đứa bé: “Lần sau còn loạn chơi đùa với người lạ như vậy, ba sẽ không cần các con nữa. Cho các con giống đứa trẻ không mẹ, làm cải thìa.”

Đường Đậu Đậu rì rầm gật đầu, tiểu tử kia tưởng tượng một chút cảnh tượng thê thảm cải thìa úa vàng trong đất, nhất thời nước mắt lưng tròng, thành khẩn cam đoan với ba: “Ba ơi, Đậu Đậu sẽ không cùng người xấu đi ra ngoài chơi nữa! Ô ô!”

Đường Thiên nhìn Quả Quả, tiểu nha đầu không nói gì, từ đầu đến cuối con mắt vòng vo một chút, nhìn Trần Tây Đông.

Đường Thiên mặt không đổi sắc, trong lòng lại kinh ngạc cực kỳ. Cậu chầm chậm xoay đầu con trở về, cười nói: “Quả Quả không muốn ba sao? Vậy lần sau có một chú xa lạ đến bắt cóc con, con muốn ba, hay là chú xa lạ nè?”

Đường Quả Quả rối rắm, tiểu nha đầu tựa hồ ở tất cả những chuyện có liên quan đến Trần Tây Đông đều vô cùng nhạy cảm. Cô bé lặng lẽ nhìn Trần Tây Đông, phát hiện biểu tình của chú thực dọa người, cô bé không khỏi run hai vai, quay đầu lại ôm lấy tay Đường Thiên, nói: “Ba, muốn ba……”

Trần Tây Đông trong lòng lập tức trầm xuống, biểu tình trên mặt cũng thực khó xem.

Đường Thiên lặng lẽ thở phào, sờ mặt con, nói: “Ngoan.”

Đường Quả Quả lại ở trong lòng cậu, thỉnh thoảng trộm nhìn Trần Tây Đông.

Đường Thiên không phát hiện, hiện tại có chuyện trọng yếu hơn.

Mẹ Trần cầm hộ khẩu, giấy khai sinh cùng với bản sao văn kiện chứng minh quan hệ cha con với Đường Thiên, xem mấy lần. Bố Trần ở một bên, vẻ mặt bình tĩnh.

Mẹ Trần cẩn thận xem, không tự giác lẩm bẩm nói: “Không phải cha nuôi sao?”

Đường Thiên nhìn bà, ôn thanh nói: “Không phải.”

Mẹ Trần bỗng dưng ngẩng đầu nhìn cậu, nghĩ không ra là chuyện gì xảy ra.

“Nơi sinh của hai đứa bé không phải ở G thị sao?” Bố Trần đột nhiên ra tiếng.

Tâm Đường Thiên nhảy dựng, bình tĩnh đáp: “Phải, Đậu Đậu, Quả Quả là sinh ra ở H thị, sau khi ra đời mới đưa đến G thị.”

Lí Minh Duệ và Từ Thanh khi biết cậu, hai đứa bé cũng đã gần một tuổi.

Bố Trần yên lặng nhìn cậu, Đường Thiên sau một lúc lâu đối diện với ông, không tự giác dời tầm mắt. Sau lưng toát ra một tầng mồ hôi lạnh. Bố Trần địa vị cao đã lâu, thời trẻ lại là người sáng lập công ty, tâm tư kín đáo mấy người trẻ bọn họ thật không thể so.

Đường Thiên thậm chí cảm thấy đối phương chỉ liếc mắt một cái thế nhưng lại giống như thấy rõ hết thảy.

Đường Thiên đóng mắt một chút, âm thầm nghĩ không có khả năng. Khi mở mắt ra, đã khôi phục một mảnh bình tĩnh.

Cậu một lần nữa đón nhận ánh mắt bố Trần, nói: “Bác trai, bác có thể nói cho tôi biết, Đậu Đậu cùng Quả Quả có thể theo tôi về nhà hay không?”

Tay Bố Trần nắm gậy chống. Mẹ Trần ở một bên lo lắng nhìn ông, muốn mở miệng, nhìn đến đống văn kiện trên bàn kia, lại không biết mở miệng thế nào, nóng nảy ra một đầu mồ hôi.

Trần Tây Đông từ đầu đến cuối cũng chưa mở miệng, ánh mắt anh lúc này thế nhưng lại đặt trên người hai đứa bé, sâu xa, làm cho người ta xem không rõ.

Đường Thiên kiệt lực duy trì trấn định, qua vài phút, bố Trần chậm rãi mở miệng: “Phiền Đường tiên sinh, hai đứa bé đã nhiều ngày ở nhà tôi chơi đùa thực vui vẻ. Đường tiên sinh về sau nếu bận rộn công tác, đứa nhỏ có thể lại đây ở.”

Đường Thiên cơ hồ lập tức đứng lên, lôi kéo hai đứa bé đi ra ngoài, một bên nói: “Làm phiền làm phiền. Công việc của tôi không bận.”

Không vài giây liền bước tới cửa, tiểu bảo mẫu trợn mắt há hốc mồm, Đường Thiên một phen đẩy cửa ra, bên ngoài lại đổ mưa, Đường Thiên ngây người. Không có do dự, cởi áo khoác ra bao lấy hai nhóc con, một phen xông vào mưa.

Trong xe Từ Thanh lo lắng chờ, vội vàng cầm dù xuống xe, hai người hợp lực đem hai đứa bé an toàn đặt vào xe, sau đó không nói một câu, mở xe, nhanh chóng rời khỏi phạm vi biệt thự Trần gia.

Bài trước
Để lại bình luận

3 phản hồi

  1. Đại thắng giật con :))

    Like

    Trả lời
  2. Lông Chân Gợi Cảm

     /  12.07.2015

    Đọc xong thấy sung sướng gì đâu á, ghét nhất cái thói : Cậu ra giá đi, bao nhiêu cũng đc (╬ ̄皿 ̄) bộ nó thèm tiền lắm à, nó mà thèm tiền thì chả thèm nuôi 2 cái cục nợ này mập trắng đến vậy đâu, bộ giàu là hay lắm sao, giàu sẽ làm tui bớt xinh dzai à (╬ ̄皿 ̄)

    Liked by 1 person

    Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: