Đoạt tử 46

kuroko_no_basket_full_1487204_by_silentakiel-d661f8i

Chương 46

Từ Thanh ở Trần gia một đêm, ngày hôm sau thức dậy bố Trần và mẹ Trần đã còn ở nhà. Trần Tây Đông cũng không đi công ty, một mình ở bàn ăn đọc báo.

Đường Quả Quả bị Từ Thanh nắm tay, giãy dụa muốn chạy qua. Từ Thanh nhìn tiểu nha đầu, buông tay.

Đường Quả Quả ngẩng đầu lặng lẽ nhìn hắn, Từ Thanh mỉm cười: “Quả Quả muốn làm cái gì, chú đều không ý kiến.”

Đường Quả Quả lập tức chầm chậm đi qua. Trần Tây Đông nghe được động tĩnh, giương mắt nhìn tiểu nha đầu đang đi tới, vui sướng trên mặt trong nháy mắt không che dấu được.

Từ Thanh thoáng giật mình, cũng dẫn Đậu Đậu đi qua.

Đường Quả Quả chậm rãi đi đến trước mặt Trần Tây Đông, ngẩng đầu gọi: “Chú Trần……”

Trần Tây Đông đáp lại, cười bế tiểu nha đầu lên người mình, nói: “Quả Quả rốt cục chịu nói chuyện với chú rồi sao? Chú thực thương tâm.”

Đường Quả Quả ôm cổ anh, an ủi nói: “Không thương tâm không thương tâm……”

Trần Tây Đông không biết Từ Thanh đêm qua cùng đứa nhỏ nói cái gì, nhưng hai đứa bé hiện tại chịu “Khôi phục bình thường” với anh mà nói, đã rất không tồi rồi.

Trần Tây Đông quay đầu cười với Từ Thanh: “Thầy Từ cùng nhau dùng bữa chứ?”

Từ Thanh dắt Đậu Đậu qua, bế lên ghế, nói: “Không được, Đông thiếu, trong nhà còn có việc, tôi phải đi về.”

Đường Đậu Đậu lập tức nhảy xuống giữ chặt hắn, ánh mắt đáng thương.

Từ Thanh không đành lòng, sờ đầu nhóc, cười nói: “Hai đứa bé liền phiền Đông thiếu, còn có một chuyện, ừm…… Đông thiếu có thể cho tôi xem kết quả kiểm tra một chút được không?”

Trần Tây Đông hơi sửng sốt, Từ Thanh lại rất tự nhiên.

Tươi cười của Trần Tây Đông nhạt xuống, bình tĩnh nói: “Đương nhiên có thể. Chú Nghiêm……”

Nghiêm Phượng Minh từ phòng bếp đi tới, nói: “Thiếu gia?”

Trần Tây Đông nhìn Từ Thanh, chậm rãi nói: “Đem bản xét nhiệm DNA của cháu và hai đứa bé cho thầy Từ.”

Nghiêm Phượng Minh nhíu mi, Trần Tây Đông lặp lại: “Nhanh lên.”

Nghiêm Phượng Minh đành phải bất đắc dĩ đi lấy, một phút đồng hồ sau từ trên lầu đi xuống, cung kính đưa cho Từ Thanh.

Từ Thanh nhận lấy, cười: “Phiền Đông thiếu. Tôi đi trước, tạm biệt.”

Trần Tây Đông thản nhiên: “Đi thong thả.”

Từ Thanh xoay người nói với hai đứa bé, “Đậu Đậu Quả Quả phải nghe lời, ăn ngon, ngủ ngon, hiểu chưa?”

Đậu Đậu, Quả Quả nhất tề gật đầu, đôi mắt trông mong nhìn hắn xuất môn.

Từ Thanh cầm kết quả kiểm tra đi ra ngoài, lên xe liền chạy thẳng đến bệnh viện tư nhân mà Lí Minh Duệ buổi sáng đã liên hệ.

Tới bệnh viện, tìm được bác sĩ đã liên hệ, Từ Thanh đưa kết quả, bác sĩ nhận lấy, cẩn thận xem.

Từ Thanh cầm di động ra bên ngoài gọi điện thoại, bên kia vang một lúc lâu mới có người tiếp.

Thanh âm Đường Thiên nghe vô cùng khàn, mơ hồ mang theo lo lắng: “Thầy Từ, làm sao vậy? Là Đậu Đậu Quả Quả bị bệnh sao?”

Từ Thanh quay đầu lại nhìn thoáng qua văn phòng bác sĩ, nói: “Không có không có, cậu đừng vội, bọn chúng không bị bệnh. Tôi tối hôm qua ở Trần gia một đêm, ở với chúng, bọn chúng rất nghe lời…… Cậu cũng phải sớm trở về một chút, bọn chúng đang đợi cậu.”

Đường Thiên trầm mặc vài giây, thấp giọng nói: “Cám ơn anh, thầy Từ.”

Từ Thanh thở dài, dựa vào tường: “Cám ơn tôi cái gì, cậu với tôi quen biết nhiều năm, Đậu Đậu Quả Quả coi như là tôi nhìn lớn lên, tôi còn là cha nuôi của chúng.”

Bên kia điện thoại trầm mặc, không nói gì.

Từ Thanh có chút bất đắc dĩ, nói: “Đúng rồi, tôi mang kết quả kiểm tra kia tới bệnh viện, bác sĩ đang xem, chốc nữa sẽ có kết quả.”

Đường Thiên khẩn trương, gấp giọng nói: “Là thật hay giả?”

Từ Thanh lại đi vào trong nhìn, nói: “Vẫn chưa biết, đợi lát nữa gọi điện báo cho cậu.”

Đường Thiên gật đầu, “Ừ.”

Hai người cúp điện thoại. Từ Thanh bỏ di động vào túi, đẩy cửa đi vào.

Bác sĩ là người quen của Lí Minh Duệ ở A thị trước kia, nếu có thể đề cử hắn đến đây, Từ Thanh tuyệt tin tưởng nhân phẩm cùng danh dự của đối phương.

Bác sĩ cầm bản xét nghiệm, ngẩng đầu đánh giá Từ Thanh.

Từ Thanh mặc anh ta xem, hỏi “Xin hỏi một chút, thứ này là giả phải không?”

Đối phương buông tay, tờ xét nghiệm rơi xuống bàn, lắc đầu: “Thực xin lỗi, không phải giả.”

Từ Thanh há miệng muốn đuổi theo hỏi, nhìn chằm chằm kia tờ xét nghiệm vài giây, nói: “Bác sĩ Lưu, anh là bạn Minh Duệ, anh hẳn là biết tôi và anh ấy là quan hệ gì, thứ này đối với tôi rất quan trọng, hy vọng anh có thể nói thực chi tiết.”

Lưu Ngạn tựa hồ không dự đoán được hắn nói như vậy, có chút dở khóc dở cười, nói: “Từ tiên sinh, tôi đương nhiên biết anh với Minh Duệ là quan hệ gì. Tôi không lừa anh, tờ báo cáo xét nghiệm này là thật, không thể là giả được. Tuy rằng không rõ nó đối với anh có ích lợi gì, nhưng anh là người yêu của Minh Duệ, tôi không có khả năng nói dối anh. Ba người trên đây đích xác có quan hệ huyết thống.”

Mặt mày Từ Thanh ảm đạm xuống, lấy phiếu xét nghiệm, nói: “Thật phiền anh, cám ơn.”

Đối phương đứng lên tiễn hắn: “Không khách khí.”

Từ Thanh đi đến cổng bệnh viện, nghĩ đến Đường Thiên ngày hôm qua thất kinh rời khỏi Trần gia, trong lòng thật sự không đành lòng. Cuối cùng vẫn là gọi điện thoại cho Đường Thiên.

Bên kia cơ hồ lập tức bắt máy, Đường Thiên nói: “Thầy Từ.”

Từ Thanh hít sâu một hơi, nói: “Tiểu Thiên, kết quả kia là thật, không phải giả tạo. Đậu Đậu và Quả Quả…… Quả thật là con của Trần Tây Đông.”

Đường Thiên trầm mặc, sau một lúc lâu bình tĩnh nói: “Tôi biết rồi, thầy Từ. Anh vất vả rồi.” Cậu tạm dừng vài giây, nói: “Ngày mốt tôi trở lại. Còn phải phiền anh giúp tôi chiếu khán thêm vài ngày.”

Từ Thanh vội hỏi: “Cậu không cần gấp, từ từ đến. Đứa nhỏ bên này có tôi.”

Đường Thiên dường như cười khổ một tiếng, thở dài, “Ừm. Tạm biệt.”

Từ Thanh: “Tạm biệt.”

Cúp điện thoại, Từ Thanh cầm bản xét nghiệm quay lại xe, chuông di động lại vang lên, là Lí Minh Duệ.

Từ Thanh nghe máy, Lí Minh Duệ hỏi: “Thế nào? Thật hay giả?”

Từ Thanh ấn ấn trán, nói: “Thật, không phải giả. Là cha con.”

Lí Minh Duệ thở dài, “Thật không thể tưởng tượng được, Đậu Đậu với Quả Quả như thế nào lại chính là con của Tây Đông, Đường Thiên làm sao đem đứa nhỏ về đây.”

Bọn họ quen biết Đường Thiên hai năm, cơ hồ là từ khi dọn đến G thị chưa được hai tháng đã biết Đường Thiên. Bạn bè của hai người bọn họ ở bên kia cũng không nhiều, Đường Thiên cùng hai đứa bé là bạn bè duy nhất ở G thị bọn họ bảo trì liên hệ đến bây giờ.

Huống chi hai bạn nhỏ đáng yêu như vậy, bọn họ cũng rất thích.

Từ Thanh đậu xe ven đường, nói: “Trước mặc kệ Tiểu Thiên với Đông thiếu có quan hệ gì, chỉ cần cậu ấy muốn hai đứa bé…… Em sẽ giúp cậu ấy.”

Bên kia điện thoại Lí Minh Duệ không nói chuyện, Từ Thanh tiếp tục nói: “Minh Duệ, em biết quan hệ giữa anh và Đông thiếu. Chuyện này để em, anh không cần ra mặt. Cho dù Đậu Đậu và Quả Quả là con anh ta, nhưng Đường Thiên cũng nuôi bọn chúng nhiều năm như vậy, tình cảm không phải nói không có là không có, hai đứa bé không phải đồ vật, làm sao dễ dàng dứt bỏ như vậy. Hơn nữa……”

Từ Thanh suy nghĩ một chốc, gian nan nói: “Hơn nữa bọn chúng là long phượng thai, vô luận như thế nào…… Có thể giữ lại một đứa cũng tốt.”

Trong ống nghe lặng im gần một phút, mới nghe được thanh âm trầm thấp hơi bất đắc dĩ của Lí Minh Duệ, hắn nói: “…… Ăn điểm tâm chưa? Mạng lưới quan hệ của em với anh mấy năm nay cũng không ở A thị, em giúp thế nào? Em trước trở về, ăn cơm trước, chúng ta chậm rãi thương lượng.”

Từ Thanh nhỏ giọng nói: “Em không đói.”

Lí Minh Duệ cao giọng: “Về trước đã!”

Từ Thanh thở hắt ra, đạp chân ga, vòng xe lái về nhà.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: