Đoạt tử 45

kuroko_and_tetsuya_no_2___bubble_bath_by_kiriodream-d74y033

Chương 45

Cơm tối xong đã hơn bảy giờ, mẹ Trần ôm Đậu Đậu nói: “Hôm nay thật phiền thầy Từ quá.”

Từ Thanh ngồi không nhúc nhích, cười, “Không phiền.”

Đường Quả Quả từ trong lòng bố Trần nhảy xuống, chạy đến trước mặt hắn, dùng cả tay lẫn chân leo lên người hắn.

Từ Thanh xoay người ẵm tiểu nha đầu lên, đặt trên đầu gối mình.

Mẹ Trần muốn nói lại thôi, bố Trần ăn cơm xong liền lên lầu, Trần Tây Đông cũng không xuống dưới, còn lại bốn người bọn họ hai mặt nhìn nhau, không nói chuyện.

Qua nửa giờ, Từ Thanh nhìn đồng hồ, đứng lên, thở dài nói: “Đậu Đậu, Quả Quả, chú phải đi về, ừm, ngày mai chú lại đến gặp các cháu nhé?”

Hai đứa bé ngừng động tác trong tay, song song mở mắt to nhìn hắn.

Từ Thanh vuốt ve tóc bọn chúng, nói: “Nơi này không phải nhà chú, chú không thể ở đây, ừm…… Chú ngày mai nhất định đến gặp hai tiểu bảo bối.”

Đậu Đậu chớp chớp mắt, oa một tiếng nhào lên ôm lấy chân hắn, lung tung kêu lên, “Không muốn không muốn! Không đi!”

Từ Thanh và Lí Minh Duệ xem như hai chú ít ỏi mà nhóc và Quả Quả biết từ khi sinh ra, hai đứa nhỏ được Đường Thiên bảo hộ rất kỹ, bọn chúng ngây thơ biết, chỉ cần Từ Thanh ở, ba sẽ trở về.

Đường Đậu Đậu ôm chặt chân Từ Thanh, Quả Quả cũng ngây người hai giây, tiến lên ôm lấy.

Từ Thanh giật mình, bị hai đứa nhỏ ôm không thể động đậy, đứng ở tại chỗ sửng sốt.

Mẹ Trần đứng lên muốn ngăn cản, ở một bên nói: “Đậu Đậu ngoan, chú Từ con cũng có nhà, phải đi về. Ngoan, cùng bà lên lầu tắm rửa.”

Đường Đậu Đậu dính sát vào đùi Từ Thanh, đầu nhỏ lắc lư, chính là không buông tay.

Mẹ Trần khó xử, ngẩng đầu nhìn Từ Thanh.

Từ Thanh không có phản ứng, đứng yên.

“Phiền thầy Từ ở đây một đêm đi.” Trần Tây Đông không biết khi nào xuống dưới, đứng ở cầu thang nói.

“Yeah!” Hai nhóc con lập tức hoan hô.

Đường Đậu Đậu quay đầu chạy tới Trần Tây Đông, Trần Tây Đông thoáng kinh ngạc, vội vàng ngồi xổm xuống tiếp được cậu nhóc. Đường Đậu Đậu hôn chụt một cái trên mặt anh, lớn tiếng nói: “Chú thật tốt!”

Trần Tây Đông còn chưa phản ứng lại, tiểu tử kia đã vui vẻ chạy về.

Đường Quả Quả ôm chân Từ Thanh ngượng nghịu nhìn về phía anh, Trần Tây Đông cũng nhìn tiểu nha đầu. Quả Quả bĩu môi nhìn anh nửa ngày, cuối cùng cũng không nói gì.

Trần Tây Đông che đi thất vọng trong lòng, thở dài, “Thầy Từ cùng hai đứa bé ở phòng tôi.” Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Từ Thanh, bổ sung nói: “Bọn chúng tối hôm qua ngủ ở đó.”

Từ Thanh gật đầu tỏ vẻ hiểu, không từ chối, dắt hai đứa bé lên lầu.

Trần Tây Đông xuống dưới, mẹ Trần giữ chặt anh, nói: “Từ Thanh cùng Đậu Đậu có quan hệ gì? Sao lại để cậu ta ở đây?”

Trần Tây Đông ngồi trên sô pha, đè huyệt Thái Dương, nói: “Mẹ, trẻ con buổi tối ngủ không ngon giấc, đối với thân thể phát dục không tốt.””…… Nhưng mà, kia cũng không nên để cậu ta ở với bọn nhỏ. Dù sao……”

Trần Tây Đông biết bà suy nghĩ cái gì, cười khổ một tiếng, nói: “Từ từ sẽ đến, hai nhóc kia còn chưa quen. Từ Thanh biết bọn chúng đã lâu, Đậu Đậu Quả Quả sẽ không khóc nháo.”

Mẹ Trần không nói lại. Bà đương nhiên không hy vọng lấy thân thể hai đứa bé mạo hiểm. Nhưng là tùy tiện để người ngoài ở trong nhà như vậy, còn là người có quan hệ với Đường Thiên, mẹ Trần không thể không đề phòng.

Cuối cùng thở dài, nói: “Được rồi, con hiểu được là tốt. Cũng mệt rồi, mẹ lên trước.”

Trần Tây Đông gật đầu, mẹ Trần đứng dậy rời đi.

Đại sảnh to như vậy chỉ còn một mình anh, Trần Tây Đông nghe tiếng cười vui của hai đứa bé ở trên lầu, phiền não trong lòng có chút an tĩnh lại. Anh không khỏi nhớ tới Đường Thiên, giữa trưa Từ Thanh lại đây, vậy Đường Thiên ở đâu, thế nhưng lại không chạy lại đây muốn con?

Tuy là có nghi hoặc nguyên nhân hai đứa bé lớn lên ở bên cậu, Trần Tây Đông cũng biết, Đường Thiên hẳn là vị cha tốt. Nhìn bọn họ ở bên nhau, có thể thấy tình cảm giữa bọn họ rất sâu.

Chính là…… Trần Tây Đông cầm di động nhìn nhìn, ánh mắt hơi trầm. Đậu Đậu cùng Quả Quả là con ruột của anh…… Điều này nhất định không thể bàn cãi.

——

Từ Thanh dẫn hai đứa bé đi vào phòng Trần Tây Đông, bọn nhỏ quen thuộc đá rơi dép lê, chạy đến giường lớn trong buồng trong của Trần Tây Đông, cao giọng hô: “Chú ơi mau tới!”

Từ Thanh thoáng do dự, Đường Quả Quả chờ không kịp, đã chạy tới giữ chặt tay hắn, túm đến trên giường.

Trong phòng vẫn duy trì bộ dáng giữa trưa rời đi, khắp giường đều là đồ chơi và búp bê.

Đường Quả Quả ôm lấy một con, hớn hở nhỏ giọng nói: “Chú ơi đi lên.”

Từ Thanh ngừng hai giây, cuối cùng lắc đầu, tiến lên ngồi xuống bên giường, điểm mũi Quả Quả, cười nói: “Chú Trần của cháu là nhân vật thế nào, các cháu cứ như vậy phá hư phòng chú ấy?”

Đường Đậu Đậu cầm một mô hình ô tô, ngốc ngốc hỏi: “Nhân vật thế nào?”

Từ Thanh bật cười, ôm nhóc vào lòng xoa nhẹ hai cái, nói: “Là nhân vật làm cho rất nhiều dì xinh đẹp muốn tiến vào phòng này cũng không được a. Hai đứa nhóc tụi cháu…… Làm sao có mị lực lớn thế chứ, làm chú Trần kiên quyết như vậy.”

Hai đứa bé cái hiểu cái không, Đường Đậu Đậu nhăn cái mũi nhỏ, suy nghĩ một hồi, rồi lại bĩu môi nói: “Đậu Đậu mới không cần ở đây, Đậu Đậu muốn về nhà.”

Cuối cùng đưa mắt qua Quả Quả, Quả Quả vội vàng chạy lại, “Đúng vậy, Quả Quả cũng muốn về nhà! Chú ơi chú nói với ba, bảo ba tới đón Quả Quả với anh hai đi, Quả Quả thực ngoan……”

Nụ cười trên mặt Từ Thanh biến mất, ôm cả hai vào lòng, nửa ngày mới nói: “…… Ba các cháu sẽ đến đón các cháu. Phải, nhất định sẽ đến.”

Hai đứa bé được hắn cam đoan, hưng phấn không thôi, vui vẻ ở trên giường lăn lăn. Trong lúc sơ ý đá rơi đèn bàn đầu giường, “Rầm” một tiếng rớt xuống đất.

Cửa phòng lập tức bị đẩy ra, mẹ Trần lo lắng tiến vào, nhìn thấy hai đứa bé vô tội mở to mắt nhìn mình, một chút chuyện cũng không có.

Lão phu nhân nhẹ nhàng thở ra, nhìn thấy mấy mảnh đèn vỡ trên mặt đất, nói: “Không có việc gì, hai tiểu bảo bối không có việc gì là tốt rồi. Tiểu Lý, đi vào quét tước một chút.”

Bảo mẫu rất nhanh tiến vào, dọn sạch mặt đất. Đậu Đậu cùng Quả Quả đều tránh phía sau Từ Thanh, trừng mắt nhìn, không nói lời nào.

Từ Thanh cũng bình tĩnh ngồi, không nói gì cả.

Chờ bảo mẫu dọn dẹp sạch sẽ, mẹ Trần đi vòng qua, sờ đỉnh đầu hai đứa bé, cười nói: “Chuyện gì vui như vậy, Đậu Đậu Quả Quả chia xẻ một chút với bà nào?”

Đường Đậu Đậu hé miệng tính nói, Từ Thanh vội vàng ôm lấy nhóc con, ấn mặt vào lòng mình, cười nói: “Trần phu nhân đã trễ thế này còn chưa ngủ sao? Đậu Đậu với Quả Quả mới vừa rồi nói mệt, tôi dẫn bọn chúng đi tắm rửa.”

Mẹ Trần không nghi ngờ hắn, cười gật đầu, nói với Đậu Đậu: “Bà đi đây, Đậu Đậu không chào bà sao?”

Đường Đậu Đậu ô ô ô giãy dụa, Từ Thanh có chút xấu hổ buông nhóc ra. Đường Đậu Đậu khoa trương hít một hơi, con ngươi nhỏ liếc Từ Thanh một cái.

Từ Thanh bật cười không thôi, Đường Đậu Đậu ngoan ngoãn nói: “Tạm biệt bà, bà ngủ ngon.”

Mẹ Trần vừa lòng gật đầu, rời đi.

Từ Thanh thở phào một hơi, trong lòng bàn tay cũng bất giác đổ mồ hôi. Hắn nhìn nhìn cửa, mang hai đứa bé vào phòng tắm, vặn đầy nước ấm vào bồn, cởi sạch quần áo hai đứa nhỏ, bỏ vào trong.

Hai tiểu tử kia thế nhưng lại mất tự nhiên rụt người không cho hắn xem. Từ Thanh cười lớn, gỡ cái tay đang che tiểu kê kê của Đậu Đậu ra, nói: “Cháu có gì mà chú chưa thấy, thẹn thùng cái gì.”

Đường Đậu Đậu rầm rì lắc đầu.

Từ Thanh với lấy cái ghế nhỏ ở bên cạnh, ngồi xuống, kéo tay hai đứa bé qua, nghiêm túc nói: “Đậu Đậu, Quả Quả, chú phải với các cháu một chuyện, các cháu sẽ nghe chú chứ?”

Đậu Đậu, Quả Quả nhìn nhau, khẽ gật đầu, có chút sợ hãi.

Từ Thanh phóng nhẹ giọng, ôn thanh nói: “Tuy rằng các cháu còn nhỏ, có thể không hiểu. Nhưng chú cảm thấy…… Phải nói với các cháu.” Hắn tạm dừng một chút, hai tiểu tử kia nhích lại gần thành bồn, muốn tránh.

Từ Thanh thở dài, nói: “Bởi vì một nguyên nhân đặc thù, Đậu Đậu cùng Quả Quả có thể phải ở với chú Trần, ừm…… Ý của chú là, có thể phải sống với chú Trần của các cháu, còn có bà Trần nữa. Ba các cháu không thể chiếu cố các cháu……”

“A?” Đường Đậu Đậu ngơ ngác ra tiếng, lập tức xẹt qua, bắt lấy tay hắn, tiểu tử kia nhăn mặt kêu: “Không muốn không muốn……”

Từ Thanh cầm tay đứa nhỏ, biểu tình bình tĩnh, “Chú với ba cháu đương nhiên cũng không muốn. Đậu Đậu, cháu là con trai, cháu tương lai phải bảo vệ em gái, lời chú nói, cháu nhất định phải nhớ kỹ, hiểu chưa?”

Đường Đậu Đậu chớp mắt nhìn hắn, nửa ngày nén nước mắt, khẽ gật đầu.

Từ Thanh nhẹ giọng nói: “Chú sẽ giúp các háu. Đậu Đậu Quả Quả nhất định là muốn sống với ba, đúng không? Hai bảo bối nhất định phải tin tưởng ba, ba các cháu sẽ không bỏ lại các cháu, ba nhất định sẽ trở về đón các cháu.”

Đường Đậu Đậu xoạch xoạch rơi nước mắt, Đường Quả Quả cũng bị dọa rụt lại không dám động. Từ Thanh tiếp tục nói: “Cho nên, Đậu Đậu và Quả Quả mấy ngày nay phải ngoan ngoãn, không được quấy. Phải ăn cơm ngon, ngủ ngon, các cháu nếu gầy, sinh bệnh, chờ ba tới đón các cháu, không phải sẽ bị thương tâm sao?”

Đường Đậu Đậu hàm lệ gật đầu, ủy khuất nói: “Chờ ba……”

Từ Thanh thở dài một tiếng, lau nước mắt cho nhóc, nói: “Trước lúc ba tới đón các cháu, phải chiếu cố tốt bản thân, chờ ba tới đón. Còn có…… Đêm nay lời chú nói với các cháu, không thể nói cho chú Trần và bà Trần biết.” Hắn nghĩ nghĩ, bổ sung: “Tất cả mọi người trừ ba các cháu ra.”

Hai đứa bé ngẩn người vài giây, gật đầu thuận theo.

Từ Thanh trong lòng không đành lòng, nhưng không thể không dặn dò. Đường Thiên rời đi không biết làm cái gì, nhưng hắn biết phân lượng của hai đứa bé trong lòng cậu, không chỉ đơn giản là hai đứa bé. Hắn tin tưởng Đường Thiên sẽ trở lại, mang đứa nhỏ về.

Từ Thanh ổn định tâm tình, vươn tay nói: “Đến, ngoéo tay nào. Ai không nghe lời chú, ừm…… Liền phạt người đó không thể cùng ba về nhà.”

Từ Thanh cười chế nhạo, hai đứa bé cũng sợ không nhẹ, vội vàng cướp lên giữ chặt đầu ngón tay hắn, cùng hắn ngoéo tay.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: