Đoạt tử 44

tumblr_mhqe9z9doq1rwvjobo1_500

Chương 44

Từ Thanh ôm hai đứa bé nói chuyện, Trần Tây Đông ngồi trên sô pha dưới lầu, bảo mẫu nhìn vài lần, không dám đi lên hỏi.

Bốn giờ hơn mẹ Trần trở về, thấy Trần Tây Đông một mình ở dưới lầu, vội vàng hỏi bọn nhỏ đâu.

Trần Tây Đông nhìn bà, nói: “Từ Thanh đến đây, ở trên lầu.”

Mẹ Trần kinh ngạc: “Từ Thanh?”

Trần Tây Đông gật đầu, mẹ Trần muốn nói lại thôi, cuối cùng không nói gì, lên lầu xem hai đứa bé.

Đậu Đậu cùng Quả Quả náo loạn một buổi trưa, chút khí lực đã sớm dùng hết. Hiện tại Từ Thanh đến đây, làm hai đứa bé đang nhấp nhổm không yên, trong chốc lát dưới sự trấn an của hắn, nằm ở ngủ trên giường.

Từ Thanh ngồi ở bên giường, nhẹ nhàng vỗ lưng chúng, vừa suy nghĩ.

Cửa truyền đến tiếng vang, Từ Thanh quay đầu nhìn.

Mẹ Trần đẩy cửa ra, nở nụ cười một chút, nhỏ giọng nói: “Thầy Từ đến sao? Hai cục cưng đang ngủ à?”

Từ Thanh yên lặng gật đầu, “Trần phu nhân.”

Mẹ Trần cười, tiến lên xem hai đứa bé.

Từ Thanh không đứng lên. Mẹ Trần chỉ đành ở bên cạnh hắn nhìn hai đứa bé. Hai người cũng không nói chuyện, không khí trầm mặc hơn mười giây, mẹ Trần nói: “Hiện tại Tây Đông buổi tối về đây ở, Đậu Đậu Quả Quả không bằng đến chỗ tôi ngủ, đừng ồn bọn chúng.”

Từ Thanh đón ánh mắt bà, cười nói: “Trên sách nói trẻ con ngủ với cha mẹ thì tốt hơn. Đông thiếu làm việc đều ở công ty, Đậu Đậu cùng Quả Quả ở tạm trong này, Đông thiếu hẳn là sẽ không ở nhà bận rộn. Vả lại bọn nhỏ có vẻ thân cận với cậu ấy hơn, ban đêm náo loạn muốn ba, cũng dễ dàng trấn an.”

Mẹ Trần sửng sốt, Từ Thanh liền không nói nữa, cúi đầu một lần nữa nhìn đứa nhỏ.

Buổi tối bố Trần trở về, nhìn thấy Từ Thanh ở đây cũng kinh ngạc một chút. Nhưng ông dù sao từng xông qua sóng gió, rất nhanh liền khôi phục như thường, thản nhiên nói: “Từ tiên sinh đến cũng đến đây, không bằng cùng nhau dùng bữa tối.”

Từ Thanh lúc này đang dắt hai đứa bé xuống lầu, nghe vậy liền gật đầu: “Vâng.”

Mẹ Trần ngẩng đầu nhìn bố Trần, bố Trần ở trên bàn cơm bình tĩnh tự nhiên uống nước trà. Trần Tây Đông cũng không tỏ thái độ gì.

Mẹ Trần bất đắc dĩ lắc đầu, cười nói: “Thầy Từ đừng khách khí, nào, Đậu Đậu, Quả Quả, đến chỗ bà nào.”

Đậu Đậu cùng Quả Quả nắm tay nhau, phía bên phải là Từ Thanh.

Quả Quả mím môi, lặng lẽ trốn phía sau Từ Thanh. Cảm xúc Đậu Đậu cũng không cao, thấy em gái và chú Từ không động, liền dẹt miệng mếu máo cũng không động.

Tay mẹ Trần giơ lên giữa không trung, lúng túng nói: “Tây Đông, con đi mang bọn nhỏ lại đây ăn cơm đi.”

Trần Tây Đông thở nhẹ, đứng lên đi về phía hai đứa bé.

Hai nhóc con mặc dù bởi vì ba mà có điểm mâu thuẫn với nơi này, nhưng tính ỷ lại Trần Tây Đông lại vẫn không giảm đi bao nhiêu. Liền vươn tay để anh dắt đi.

Từ Thanh theo ở phía sau. Bốn người ngồi vào bàn ăn.

Bố Trần chủ vị, mẹ Trần bên phải, Trần Tây Đông bên trái, Đậu Đậu cùng Quả Quả ở bên cạnh anh, Từ Thanh ngồi bên cạnh hai đứa bé.

Mẹ Trần nhìn hai đứa bé ngồi đối diện, nói: “Đậu Đậu, đến bên bà ngồi.”

Đường Đậu Đậu mếu máo, “Đậu Đậu ngồi với chú Từ.”

Mẹ Trần nâng tay đè trán, không nói gì.

Trần Tây Đông nhìn mẹ, cúi đầu nói với Đậu Đậu: “Đậu Đậu ngoan, bà thích Đậu Đậu như vậy, Đậu Đậu ngồi với bà một lát cũng không được sao?”

Đường Đậu Đậu ngẩng đầu nhìn anh, lại nhìn Từ Thanh.

Sắc mặt Từ Thanh từ khi tiến vào cũng dần bình tĩnh, hắn nhéo nhéo mũi nhóc con, nói: “Đi thôi.”

Đường Đậu Đậu lúc này mới ngượng nghịu nhảy xuống chỗ ngồi, đi đến bên mẹ Trần.

Mẹ Trần vội vàng kéo ghế ẵm nhóc lên.

Từ buổi sáng ba đến đây, đến bây giờ cũng đã một ngày trôi qua. Hai nhóc con chưa bao giờ cùng Đường Thiên chia lìa lại tràn ngập cảm xúc tiêu cực như thế. Huống hồ buổi sáng ba lại không để ý bọn chúng liền đi. Bọn nhỏ giờ phút này tỉnh tỉnh mê mê hiểu được mình hẳn là phạm lỗi, ba mất hứng, không muốn bọn chúng.

Đậu Đậu cùng Quả Quả song song cúi mặt, ngay cả đồ ăn ngày thường yêu nhất cũng không hứng thú, người ta đem đồ ăn đút đến miệng còn phản ứng trì độn không biết há mồm.

Bố Trần cùng Trần Tây Đông nhìn thấy, sắc mặt không biến hóa gì, chỉ âm trầm một chút. Mà mẹ Trần lại có chút khó hiểu, bất quá là buổi sáng Đường Thiên đến đây, ngày hôm qua còn tốt, như thế nào tối nay lại như vậy.

Mẹ Trần gắp một miếng cá chua cay Đậu Đậu thích ăn, cẩn thận gỡ hết xương, đặt vào muỗng nhỏ của Đậu Đậu, cười nói: “Đậu Đậu ngoan, bà lấy xương cá cho Đậu Đậu.”

Vốn là một câu làm nhóc con vui vẻ, nhưng lại khiến cậu nhóc đột nhiên nhớ tới cái gì, lập tức liền thương tâm, dẹt miệng, nước mắt như hạt châu bắt đầu rơi.

Mẹ Trần hoàn toàn luống cuống, vội vàng gọi bảo mẫu mang khăn mặt nóng tới, ôm nhóc con vào lòng, vỗ lưng nhẹ giọng trấn an.

“Đậu Đậu ngoan, không khóc a, tiểu bảo bối, bà đau lòng……” Mẹ Trần nhẹ giọng dỗ dành.

Đường Đậu Đậu ở trong long bà động đây, cà lăm khóc ròng nói: “Ba…… Ba lấy xương cá cho Đậu Đậu……”

“Oa” một tiếng, Đường Quả Quả cũng khóc.

Bố Trần vẫn trầm mặc cũng thay đổi sắc mặt, “Tiểu Lý, bế đứa nhỏ lại đây.”

Bảo mẫu vội vàng tiến lên bế Quả Quả khóc theo anh trai đi về phía bố Trần.”

Từ Thanh đưa tay muốn bế đứa nhỏ lại, hai người giằng co một chút. Bố Trần lặp lại: “Nhanh lên.”

Bảo mẫu liền bế đứa nhỏ qua. Tầm mắt Từ Thanh cũng nhìn theo.

Đường Quả Quả ở Trần gia tựa hồ không quá hợp với mẹ Trần, lại ngoài ý muốn rất được bố Trần thích.

Bố Trần ốm tiểu nha đầu lên đầu gối, lấy khăn mặt nhẹ nhàng lau nước mũi nước mắt cho đứa nhỏ, một chút cũng không giống lão tiên sinh ngày thường nghiêm túc bản khắc.

“Yêu khóc bao, Quả Quả yêu khóc như vậy, tương lai ông nội có thúc ngựa cũng tìm không thấy nhân gia nha.”

Đường Quả Quả xoa xoa mũi, nức nở nói: “Anh, anh hai cũng khóc……”

Bố Trần cười từ ái, “Anh hai không phải nam tử hán, nam tử hán cũng không dễ dàng rơi lệ đâu. Quả Quả nhà chúng ta hơn cả đấng mày râu, mạnh hơn anh hai nhiều, không khóc, để anh hai nhìn xem, Quả Quả còn nghe lời hơn Đậu Đậu nữa.”

Đường Quả Quả nghe cũng không hiểu hết, nhưng thật ra hiểu được hai câu “Mạnh hơn anh hai”, “Nghe lời hơn Đậu Đậu”. Tiểu nha đầu lúc này mới hít nước mũi, lắp bắp nói: “Quả Quả, Quả Quả mạnh hơn anh hai……”

Từ Thanh quên cả chuyện đang nghĩ, bị phương thức an ủi trẻ con thành thạo của bố Trần làm kinh ngạc. Hắn nhìn Tiểu Quả Quả ngồi trong lòng lão nhân gia, thở dài trong lòng.

Bên này tiểu nha đầu ngừng khóc. Bên kia Đường Đậu Đậu lại khóc to hơn. Mơ mơ hồ hồ nghe được ông khen Quả Quả mạnh hơn nhóc, Quả Quả là nam tử hán, nhóc không phải nam tử hán, nhóc con đang ấm ức lập tức càng ấm ức hơn, gào khóc to hơn, cực kỳ thương tâm.

Khóc tới vài phút, ngay cả Từ Thanh cũng có chút ngoài ý muốn hành động của tiểu tử kia.

Mẹ Trần luống cuống tay chân dỗ nhóc một lúc, Đậu Đậu vẫn không ngừng khóc. Cánh tay mẹ Trần đặt trên lưng Đậu Đậu ngừng một chút, quay đầu nhìn bố Trần, thở dài: “Ông nói như vậy làm gì. Đậu Đậu nghe xong không thương tâm sao.”

Bố Trần ôm tiểu nha đầu đút từng muỗng đồ ăn, ngẩng đầu nói: “Nam tử hán tính cách không thể mềm như vậy, tương lai phải làm sao đây?”

Mẹ Trần sửng sốt một chút, tức giận nở nụ cười, “Đậu Đậu mềm như vậy không được, Quả Quả thì được hả?”

Bố Trần ngẩng đầu nhìn vợ, quần áo trước ngực bị kéo một chút, Đường Quả Quả ngửa đầu mở mắt to nhìn ông.

Bố Trần cũng thở dài, nhẹ giọng nói: “Con gái cần kiên cường như vậy làm gì, nhà chúng ta…… có thể nuông chiều.”

Tính cách bố Trần mang chủ nghĩa đàn ông rất lớn, thời trẻ tính cách này thập phần rõ ràng, đến bây giờ tuổi lớn, mới chậm rãi bớt đi một ít. Chỉ là nhà bọn họ chỉ có một đứa con, ông ở thời điểm Trần Tây Đông còn nhỏ, cũng không cho quá nhiều tình thương của cha.

Mẹ Trần vẫn nghĩ hai người bọn họ đều là không hiểu giao lưu với con, khi đó tuổi trẻ, không hiểu chuyện. Lại không biết ở trong lòng chồng, con trai cùng con gái đúng là bất đồng như vậy.

Mẹ Trần vỗ nhẹ lưng Đậu Đậu, nói: “Được rồi, tôi hiểu.”

Bố Trần nhìn bà một chốc, vẫn là giải thích: “Con gái, nên nuông chiều. Trần gia chúng ta, tương lai không cần chúng chống. Mà Đậu Đậu……”

Ánh mắt ông dời về phía nhóc con, sắc mặt mặc dù vẫn cứng nhắc, nhưng ánh mắt nhu hòa hơn rất nhiều, nói: “Đậu Đậu là con trai Tây Đông, là cháu trai của chúng ta. Cũng là người tương lai phải kế thừa nhà này. Con trai không thể có tính cách như vậy…… Tương lai cũng là hại nó.”

“A Phong……” Mẹ Trần lăng lăng nhìn ông, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, vội quay đầu nhìn con trai đối diện.

Trần Tây Đông từ lúc ngồi vào bàn ăn liền không nói gì, lúc hai đứa bé khóc, bị cha mẹ anh phân biệt ôm đi, cũng không nói chuyện.

Nhận thấy được tầm mắt của mẹ, Trần Tây Đông ngẩng đầu, cười một chút với mẹ Trần, đứng lên nói: “Con ăn no rồi, ba, mẹ, thầy Từ, mọi người từ từ ăn.”

Anh kéo ghế, lần lượt đi đến trước mặt Đậu Đậu và Quả Quả, nhéo nhéo chóp mũi hai đứa bé, nói: “Hai bảo bối ăn nhiều một chút, nếu không buổi tối đói bụng, chú cũng không cho ăn đâu.”

Lực “uy hiếp” không nhỏ, hai đứa bé ngây người, há miệng lăng lăng nhìn chú Trần luôn cho đút cơm cho bọn chúng, lại còn sợ không đủ no lên cầu thang, cuối cùng biến mất.

Đường Đậu Đậu há miệng, quay đầu lại nhìn mẹ Trần, nói: “Bà……”

Mẹ Trần thấy cháu trai rốt cục ngừng khóc, vội vàng nói: “Ba con lừa con thôi, ba dám không cho con ăn, bà không cho phép.”

Nghe thấy chữ ba, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Đậu Đậu lại nhíu lại, bộ dạng muốn khóc.

Mẹ Trần đưa thìa cho nhóc tự cầm, thở phào một hơi, miễn cưỡng nói: “Chú Trần của con…… Chú ấy nếu buổi tối không cho Đậu Đậu ăn, bà sẽ đánh chú ấy.”

Đường Đậu Đậu được cam đoan, cũng miễn miễn cưỡng nhận thìa xúc cơm ăn, “Vâng.”

Hai đứa bé an tĩnh lại, thành thành thật thật ăn cơm. Bố Trần ôm Quả Quả, mẹ Trần ôm Đậu Đậu. Chỉ có một mình Từ Thanh là người ngoài cuộc ngồi ở đối diện.

Hai người đút đứa nhỏ, không chú ý đến chuyện khác. Từ Thanh buông đũa, ở dưới bàn lấy ra di động. Có tiếng rung báo có tin nhắn.

Từ Thanh mở màn hình, là tin nhắn của Đường Thiên, thập phần ngắn gọn.

“Chăm sóc hai đứa bé. Xác minh kết quả kiểm tra.”

Từ Thanh ngây ra một lúc, ngẩng đầu nhìn đối diện. Bố Trần, mẹ Trần không chú ý đến hắn.

“Ừ.” Từ Thanh rất nhanh hồi âm, qua vài giây lại bổ sung: “Tự chăm sóc chính mình, bên này có tôi, yên tâm.”

Bên kia không nhắn lại, Từ Thanh đợi vài giây, liền buông di động, nhẹ nhàng thở hắt ra, cầm đũa một lần nữa ăn cơm.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: