Đoạt tử 43

1dce535857ec02e7f0390d7467d62bda-d59hol8

Chương 43

Đường Thiên chỉ ở trong thang máy ngẩn người vài giây, cửa thang máy vừa mở, liền lập tức khôi phục bình tĩnh, bước nhanh vào phòng, vô phòng ngủ bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Lí Minh Duệ không ở nhà, Từ Thanh ở phía sau theo kịp. Kinh ngạc hỏi: “Tiểu Thiên, cậu dọn đồ à? Muốn đi đâu?”

Đường Thiên vừa nhanh chóng nhét quần áo và tiền vào túi, vừa nói: “Thầy, phiền thầy nói với anh Lí một tiếng, tôi quay về G thị một chuyến.”

Đường Thiên đột nhiên đứng thẳng, cầm túi quay lại, nhìn Từ Thanh, chậm rãi nói: “Thầy Từ…… Anh có biết…… Đậu Đậu cùng Quả Quả là con tôi, tôi không thể không có bọn chúng…… Hai ngày nay, xin anh giúp tôi trong bọn chúng. Tôi rất nhanh trở lại.”

Dứt lời cũng không đợi đối phương trả lời, xách túi bước nhanh đến cửa.

Từ Thanh sửng sốt nghe, không kịp hỏi gì, Đường Thiên đã vào thang máy, chưa được nửa phút đã bắt xe taxi dưới lầu. Trước sau bất quá hai phút, Đường Thiên đã xách hành lý chạy tới G thị.

Từ Thanh thất thần quay về, lấy di động gọi điện thoại cho Đường Thiên, nghĩ nghĩ vẫn là không gọi. Ngược lại gọi cho Lí Minh Duệ.

Lí Minh Duệ đang ở Lí gia, rất nhanh tiếp điện thoại, nói: “Thế nào? Đón hai đứa bé về chưa?”

Từ Thanh đi đến ban công, phía dưới kia đã sớm không có thân ảnh Đường Thiên, hắn suy nghĩ hồi lâu, thật sự không biết nói như thế nào.

Lí Minh Duệ nghe hắn không nói chuyện, trong lòng dự cảm không tốt, mở cửa đi ra ngoài, nói: “Tiểu Thanh, phát sinh chuyện gì?”

Từ Thanh tâm tình không tốt, khổ sở nói: “Trần Tây Đông nói hai đứa bé là con anh ta, con ruột. Xét nghiệm DNA đều đã làm…… Đích thật là có quan hệ huyết thống……”

“Cái gì?” Thanh âm Lí Minh Duệ lập tức cất cao, hoàn toàn mất bình tĩnh, lo lắng hỏi: “Con của Tây Đông? Sao có thể? Vậy sao lại ở chỗ Đường Thiên?”

Từ Thanh thoáng cúi người, nói: “Không biết…… Tiểu Thiên quay về G thị rồi, không biết làm cái gì……”

Lí Minh Duệ suy nghĩ hai giây, nói: “Em chờ anh, anh lập tức trở về.”

Từ Thanh dụi mắt, “Ừm.”

Lí Minh Duệ rất nhanh trở về, tới nhà hô hấp có chút gấp. Từ Thanh còn đứng ở ban công hứng gió, nghe hắn tiến vào cũng không có động tĩnh.

Lí Minh Duệ cởi áo khoác, đi qua đi ôm hắn, thấp giọng nói: “Trước vào phòng đã, nói cho anh biết, đã xảy ra chuyện gì.”

Từ Thanh thuận theo hắn kéo vào, đem chuyện phát sinh buổi sáng ở Trần gia nói một lần. Lí Minh Duệ cảm thấy kinh ngạc, nửa ngày nói không ra lời. Do dự hỏi: “Tây Đông mang hai đứa bé đi làm xét nghiệm DNA sao?”

Từ Thanh cảm xúc không cao, gật đầu.

Lí Minh Duệ nghĩ nghĩ, có chút nghi hoặc: “Vậy…… Mẹ hai đứa bé là ai? Tiểu Thiên có biết không? Hai đứa bé làm thế nào ở chỗ Tiểu Thiên?”

Từ Thanh ấn trán, “Không biết…… Em không biết. Tiểu Thiên nói mẹ đứa nhỏ đã chết. Còn làm sao ở chỗ cậu ấy…… Cũng không đề cập tới.”

Lí Minh Duệ cười khổ kéo tay hắn qua, thập phần xin lỗi: “Lần này là anh sơ sẩy, làm sao nghĩ tới bọn nhỏ đúng là con của Tây Đông. Anh chỉ nghĩ cậu ta chỉ là thực thích hai đứa bé……”

Từ Thanh không nói gì, từ buổi sáng từ Trần gia đi ra, tâm tình hắn cũng rất nặng nề. Đường Thiên không trách cứ bọn họ, có thể nói suy cho cùng là hai người họ mang hai đứa bé đến chỗ Trần Tây Đông, tuy không biết bên trong có chuyện thế này, nhưng cũng là sai.

Từ Thanh cúi đầu ôm cái ly, thở dài một hơi, “Cậu ấy quay về G thị, mới vừa đi. Em lát nữa ăn cơm xong phải đi…… Qua bên kia nhìn xem.”

Lí Minh Duệ ôm lấy hắn, nói: “Anh với em cùng đi.”

Từ Thanh nghĩ đến quan hệ giữa gia đình Lí Minh Duệ với bên kia, lắc đầu nói: “Không cần, em tự mình đi.”

Lí Minh Duệ trầm mặc một chốc, nói:”Ừ, có việc gì điện thoại cho anh.”

——

Đường Thiên quay về G thị không có tin tức, Từ Thanh giữa trưa vội vàng ăn cơm liền lái xe chạy qua nhà Trần Tây Đông.

Khoảng cách còn chưa tới ba tiếng, quản gia Nghiêm Phượng Minh ở cửa nhìn thấy hắn, có chút bất đắc dĩ: “Thầy Từ……”

Từ Thanh thập phần bình tĩnh, “Nghiêm quản gia, phiền chú đi vào nói một tiếng, tôi là cha nuôi bọn nhỏ, tôi muốn gặp bọn chúng.”

Nghiêm Phượng Minh gật đầu, đi vào hỏi. Chẳng được bao lâu liền đi ra, mở cửa lớn.

Từ Thanh đậu xe ở đường xe dành cho khách, đi vào trong.

Còn chưa vào cửa liền nghe được tiếng khóc la của hai đứa bé. Đường Đậu Đậu khác với em gái, bởi vì tính tình hoạt bát cùng trời sinh thần kinh thô, thường xuyên đều là sấm to mưa nhỏ, giả khóc. Từ Thanh thậm chí đều có chút nhớ không rõ đứa nhỏ này thực khóc lên là dạng gì.

Mà lúc này, hắn đứng ở cửa, nghe thanh âm lớn bên trong rõ ràng không phải tiếng khóc của bé gái, hắn không phải cha ruột cậu nhóc, cũng thấy lòng quặn đau.

Biểu tình Nghiêm quản gia cũng không tốt, thở dài, “Thầy Từ, vào đi.”

Từ Thanh hít sâu một hơi, đi theo ông vào. Tiếp theo liền ngây ngẩn cả người.

Trong phòng khách một mảnh hỗn loạn, khắp nơi đều là rải rác đồ ăn cùng đồ chơi, Từ Thanh đi qua, có mấy con búp bê phía trên còn có mấy dấu chân của đứa nhỏ.

Từ Thanh đột nhiên hiểu được gì đó, ánh mắt chua xót.

Nghiêm Phượng Minh dẫn hắn lên lầu, thấp giọng nói: “Tiểu thiếu gia và tiểu tiểu thư ở trên lầu.”

Biệt thự lớn như vậy, tiếng khóc trên lầu hai còn có thể rơi vào ngoài cửa.

Từ Thanh không thể tưởng tượng cảnh tượng nơi đó là như thế nào.

Nghiêm Phượng Minh đưa hắn đến hành lang gần phòng thứ hai, nói: “Thầy Từ, nơi này.”

Từ Thanh gõ cửa, bên trong rất nhanh đáp lại, là thanh âm của Trần Tây Đông.

“Vào đi.” Mang theo mỏi mệt.

Từ Thanh vào cửa, nhìn đến Trần Tây Đông cùng bảo mẫu bất đắc dĩ ở trên giường dỗ hai đứa bé.

Quả Quả ở đầu giường ôm đầu óc khóc hu hu, nhỏ giọng gọi ba. Đậu Đậu lăn khắp giường khóc lóc om sòm, quăng gối chăn tán loạn, chân nhỏ đá loạn, vừa khóc vừa nói ba bị người xấu bắt cóc.

Quả Quả ôm búp bê lui ở đầu giường, Từ Thanh nhìn không tới mặt cô bé. Đường Đậu Đậu hai mắt sưng húp ở trên giường lăn qua lăn lại, đột nhiên nhìn thấy Từ Thanh, tiểu tử kia lập tức tăng tiếng khóc lên một nấc đê-xi-ben, “Oa” một tiếng hô, nhảy xuống giường nhào vào lòng Từ Thanh.

Từ Thanh vội vàng ngồi xổm xuống ôm lấy nhóc, ánh mắt nhịn không được đỏ lên, ôn nhu nói: “Đậu Đậu ngoan, Đậu Đậu ngoan……”

Đường Đậu Đậu ôm lấy cổ hắn, ô ô ô khóc, thanh âm đứa nhỏ có chút khàn, lắp bắp hỏi: “Chú, chú ơi…… Ba đâu rồi? Ba đi đâu vậy? Đậu Đậu muốn ba……”

Con ngươi Từ Thanh chua xót không thôi, xoay mặt hít một hơi, quay đầu cười hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mũi nước mắt của cậu nhóc, cười nói: “Ba đi mua đồ ăn cho Đậu Đậu, Đậu Đậu không phải tiểu quỷ tham ăn sao? Ai, ba cháu đi đến chỗ thật xa mua đồ ăn cho Đậu Đậu, Đậu Đậu cũng không thể mắng ba nha.”

Đường Đậu Đậu vẫn không ngừng rơi nước mắt, khóc thút thít nói: “Ba xấu……”

Từ Thanh cúi đầu lau nước mắt cho nhóc, khàn khàn nói: “Đậu Đậu cũng không thể nói như vậy, ba cháu yêu cháu biết bao nhiêu, ba mà nghe thấy sẽ bị thương tâm…… Đậu Đậu không phải thích nơi này sao, đồ ăn ngon nhiều như vậy, ba các cháu ngốc mà, tới đây chưa mang đủ quần áo cho hai bảo bối, ba về nhà lấy quần áo cho các cháu, rất nhanh sẽ trở lại thôi.”

Đường Đậu Đậu chớp mắt, nước mắt rốt cục ngừng một chút, cẩn thận hỏi: “Thực, thực vậy chăng?”

Nhóc con thật cẩn thận buông cổ hắn ra, nhỏ giọng hỏi: “Vậy, vậy Đậu Đậu không thích nơi này, có thể kêu ba trở về không? Đậu Đậu muốn về nhà……”

Dứt lời nước mắt lại ở ngập khóe mi, sắc mặt Từ Thanh trắng bệch, bị đứa nhỏ khóc làm hoảng hốt, vội vàng lại ôm lấy nhóc, nói: “Đậu Đậu ngoan, ba rất nhanh sẽ trở lại. Đậu Đậu không thích chú Từ sao? Chú sẽ làm rất nhiều đồ ăn ngon nè? Ba rất nhanh sẽ trở lại, chú chơi với Đậu Đậu Đậu Đậu không vui sao?”

Đường Đậu Đậu ngẩng mặt đầy nước mắt, hỏi: “Vậy, vậy ba còn muốn Đậu Đậu không?”

Từ Thanh gật đầu, nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc.

Đường Đậu Đậu chon mặt trong cổ hắn, rầu rĩ nói: “Đậu Đậu không ngoan, ba không thích Đậu Đậu…… Đậu Đậu sẽ ngoan, không nghịch ngợm…… Chú Từ ơi chú nói với ba, Đậu Đậu và Quả Quả đều ngoan ngoãn……”

Từ Thanh lấy tay đè mắt, từ từ nhắm hai mắt nói: “……Ừ.”

Tiểu tử kia nhân rốt cục hít mũi ngừng khóc. Từ Thanh mỏi mệt cả thể xác lẫn tinh thần, đứng lên chân đều có chút tê.

Trong phòng ngủ chỉ còn Trần Tây Đông, bảo mẫu không biết khi nào đã đi ra ngoài.

Giọng Trần Tây Đông khàn khàn, gật đầu với hắn, “Thầy Từ.”

Từ Thanh nhìn anh, không biết dùng loại nào tâm tình đối mặt, đành phải nói: “…… Đông thiếu.”

Trần Tây Đông đứng lên, nhìn hai đứa bé, “Phiền thầy Từ ở bên bọn chúng một lát, ta đi ra ngoài một chút.”

Từ Thanh gật đầu, biết Trần Tây Đông đây là để mình với hai cái tiểu tử kia ở chung.

Đường Đậu Đậu lôi kéo hắn đi đến bên giường. Phòng ngủ này rất lớn, phong cách trang hoàng đơn giản lịch sự tao nhã, thoạt nhìn hẳn là Trần Tây Đông ở.

Từ Thanh kéo đứa nhỏ về phía mình. Đường Quả Quả đã từ trong con búp bê bông ngẩng đầu lên, trên mặt tiểu nha đầu đầy nước mắt, đôi mắt to xinh đẹp đã khóc đến đỏ bừng.

Từ Thanh vừa mới áp chế tâm tình bình tĩnh trở lại liền trở nên chua xót, hắn ẵm Đậu Đậu lên giường, kéo quả Quả Quả lại, lặp lại lời nói vừa rồi, “Quả quả là tiểu công chúa của ba, Quả Quả là bé ngoan nhất, Quả Quả nhất định hiểu ba nhất, đúng không nào?”

Đường Quả Quả khóc thút thít gật đầu, nhỏ giọng nói: “Quả Quả, Quả Quả yêu ba……”

Từ Thanh sờ trán cô bé, ôm vào lòng nhẹ nhàng vỗ lưng, nhẹ giọng nói: “Bé ngoan……”

Đường Đậu Đậu cũng nhào lên ôm lấy hắn, hai đứa bé giống như chim non bị lấy ra khỏi lồng hấp, rời khỏi cha mẹ bay lượn ở xa lạ thế giới hồi lâu, đột nhiên tìm được cọng rơm có thể dựa vào, mang bọn chúng về thế giới vốn dĩ.

Từ Thanh ôm hai đứa bé vào lòng, xoa tóc bọn chúng, nghĩ tình hình của Đường Thiên, không biết mua vé được không, đã lên xe chưa, hiện tại ở đâu……

Bài trước
Để lại bình luận

1 Phản hồi

  1. QAQ ba má cãi nhau con cái là người khổ nhất mà…

    Liked by 1 person

    Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: