Đoạt tử 42

tumblr_muwbwn5fCG1r1xo14o2_250

Chương 42

Đường Thiên đứng bên cạnh xe, hơi cúi người, nhìn không rõ biểu tình.

Từ Thanh chạy đến, thở hổn hển. Hắn chầm chậm đi qua, Đường Thiên lập tức giật mình, quay đầu lại nhìn hắn, ngoài ý muốn chính là trên mặt thế nhưng thập phần bình tĩnh.

Từ Thanh lo lắng, “Tiểu Thiên?”

Đường Thiên thở hắt ra, tuy rằng sắc mặt không tốt, lại vẫn cứng ngắc xả ra một nụ cười, nói: “Thầy Từ, phiền anh đưa tôi về trước, tôi có chút chuyện.”

Từ Thanh do dự nhìn cậu, hắn có một đống vấn đề muốn hỏi. Đường Thiên dường như hiểu được hắn nghĩ gì, cúi đầu ngồi vào trong xe, thản nhiên nói: “Thầy Từ, chờ tôi giải quyết xong chuyện hai đứa bé, tôi sẽ giải thích với anh.”

Cậu nói như vậy, Từ Thanh làm sao truy vấn tiếp. Chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu, cũng ngồi vào trong xe, một khắc trước khi lái xe, bọn họ dường như nghe được cách cánh cửa thật dày, truyền đến tiếng khóc la đáng thương của hai đứa bé.

Từ Thanh kinh hãi, lập tức muốn mở cửa xe đi xuống.

Đường Thiên đè lại tay hắn, hai mắt đỏ bừng, ánh mắt lạnh như băng, nói: “Thầy Từ, trước đưa tôi trở về đã.”

Từ Thanh kỳ thật vẫn không hiểu rõ tính cách Đường Thiên, cậu ngày thường đều là hi hi ha ha, trông con chơi đùa với con, chỉ có những chuyện quan trọng liên quan đến hai đứa bé mới có thể lộ ra thái độ của người làm cha, che chở cho con, cho dù sợ hãi con bị cướp đi nhưng vẫn cố cười với con.

Từ Thanh nhìn biểu tình của cậu, tay đặt trên mu bàn tay cậu đang phát run. Từ Thanh nhìn cậu một hồi, quay đầu, nói: “Ừ.”

Xe phát động, bỏ lại tiếng khóc của hai đứa bé ở phía sau.

Từ Thanh lái xe từ trước đến nay hận không thể đi với tốc độ bình thường như người đi bộ, lúc này lại lái so với Lí Minh Duệ ngày thường còn nhanh hơn.

Đường Thiên thế nhưng cũng không nói gì, bên trong xe không khí trầm mặc. Từ Thanh mím môi không ngừng đẩy nhanh tốc độ, Đường Thiên ngửa đầu tựa lưng vào ghế ngồi, từ từ nhắm hai mắt lại.

Xe đã tiến vào trung tâm thành phố, cậu dường như còn có thể nghe được tiếng khóc của hai đứa bé nhà mình. Đường Đậu Đậu ban đầu giả vờ khóc lóc om sòm, sau một lúc đại khái là phát hiện ba thực đi rồi, mới mặc sức khóc lớn. Mà Quả Quả ban đầu là thấy anh trai khóc, liền thật sự khóc lớn theo.

Đường Thiên đau thắt tim, tựa như bị kim đâm, đâm ra vô số lỗ, khẽ tuôn máu ra ngoài.

Đường Thiên lấy tay để trên trán, đáy mắt phiếm nhiệt, liều mạng nhịn xuống lệ ý bên trong. Nhưng xe càng ngày càng xa, tiếng khóc của hai đứa bé ở trong lòng cậu dường như lại càng ngày càng rõ ràng. Xe vừa rẽ ngoặt, lệ trong mắt không cẩn thận liền rơi ra.

Đường Thiên lập tức quay đầu, lơ đãng lấy tay lau đi.

Từ Thanh không nhìn cậu, chỉ chậm rãi giảm tốc độ.

“Thầy Từ, lái nhanh lên đi.” Đường Thiên khàn giọng nói.

Từ Thanh quay đầu liếc nhìn cậu, tuy là trong lòng vô số nghi vấn, nhưng vẫn không đành lòng, đưa qua khăn tay, nói: “Tiểu Thiên…… Bọn chúng dù sao cũng là cậu nuôi lớn.”

Những lời này nói không đầu không đuôi. Đường Thiên ngẩn ra một chút, tiếp nhận khăn tay, túm chặt trong tay, thấp giọng nói: “Tôi hiểu.”

Cậu sao lại không rõ? Hai đứa bé kia làm sao chỉ là đứa nhỏ cậu nuôi lớn, bọn chúng là cậu lấy thân đàn ông, hoài thai mười tháng, chịu đựng tra tấn gần một năm, thân thể cùng tinh thần dường như không thuộc về mình, chịu một đao mà sinh ra.

Cậu trưởng thành tiền tang cha, một thân một mình thi vào trường đại học, một thân một mình cầm giấy thông báo giấc mộng đại học, lại là một thân một mình mang theo hành lý không đủ nửa va li đi nhận trường.

Bốn năm, không ai chia xẻ thành công cùng khổ sở ở trường học với cậu. Cậu gặp một người, người nọ tươi cười ôn hòa, xử sự ôn nhu. Đường Thiên thuở nhỏ không có mẹ, người cha nuôi lớn cậu lại nghiêm túc lạnh lùng, đối xử với cậu từ trước đến giờ đều là hà khắc mà xa cách.

Đường Thiên chưa từng trải nghiệm tư vị được chân chính quan tâm là gì. Cho nên cậu trầm mê người ấy, là hội trưởng hội học sinh, Ngô Vũ Phàm.

Sau đó hai năm, quan hệ bọn họ từ bạn bè bình thường, tiến đến thập phần thân mật, là bạn tốt.

Đường Thiên ái mộ hắn, yêu thật cẩn thận, suốt hai năm không dám biểu lộ một chữ.

Vào đêm trước khi mình tốt nghiệp, đáp ứng lời mời đi uống với học trưởng cùng mấy người bạn tốt của anh ta, cả đám uống đến say mèm, Đường Thiên không say. Cậu nhìn sườn mặt ôn nhã của học trưởng, nhìn hắn khi uống rượu ngửa đầu, biểu tình bất đắc dĩ lại thuận theo.

Thổ lộ cũng không phải ngẫu nhiên, Đường Thiên đã lên kế hoạch suốt hai năm. Cậu kéo học trưởng say rượu tới toilet. Rốt cuộc vẫn là sợ hãi, nương cảm giác say, nói ra lời ẩn giấu trong lòng, rồi cả thời đại học yêu say đắm.

Bất thình lình, học trưởng tỉnh tỉnh mê mê, bắt lấy mặt cậu nói “Trong khoảng thời gian này bận rộn, anh tìm chị dâu cho cậu, ha ha, lúc này mấy thằng nhóc kia cũng không thể nói hai ta đồng tính luyến ái đi.”

Người nói vô tình, người nghe hữu ý. Huống chi lại là Đường Thiên thời thời khắc khắc đặt Ngô Vũ Phàm ở trong lòng, hận không thể mỗi ngày nhìn người mấy trăm lần.

Đường Thiên lúc ấy liền mộng, bản thân cậu cũng uống chút rượu. Trước đó đều thực thanh tỉnh, nhưng nghe xong Ngô Vũ Phàm nói, lại bắt đầu đầu váng mắt hoa, như là say.

Vội vàng bỏ lại học trưởng đứng cũng đứng không vững, Đường Thiên xiêu vẹo chạy ra ngoài, ngăn đón một chiếc xe. Càng hoảng tâm càng loạn, đầu càng vựng.

Cuối cùng đứng trước một quán bar, Đường Thiên ôm đầu đào tiền liền xuống xe. Ánh mắt mờ mịt đi vào, không thấy bên trong có phụ nữ, bộ dáng khí tức cũng không phải quán bar cậu thường đi.

Đường Thiên quá mức thương tâm, động lực chống đỡ tình yêu say đắm duy trì bốn năm của cậu đột nhiên biến mất toàn bộ, làm cậu cơ hồ lập tức trở lại năm năm trước khi thân nhân duy nhất qua đời.

Cậu nhớ không rõ đã uống bao nhiêu rượu, mọi thứ nhìn thấy trước mắt đều là bốn năm bóng chồng. Thẳng đến khi mơ hồ nghe được phía sau có ai nói chuyện, cầm ly rượu quay đầu lại, không cẩn thận làm đổ rượu lên người người nọ. Đối phương nhìn không rõ mặt, tính tình cũng rất mãnh liệt, hùng hùng hổ hổ dắt cậu đi vào bên trong.

Đường Thiên say không thấy rõ đường, trên đường vài lần thiếu chút nữa vấp té, cuối cùng bị kéo đến cửa phòng. Người kia lầm bầm nói tiểu tử thối từ từ, mùi rượu rất đậm, hiển nhiên cũng uống không ít.

Đường Thiên tỉnh tỉnh mê mê bị hắn đẩy mạnh đi, bên trong ngọn đèn hôn ám, cậu hoàn toàn nhìn không rõ là tình huống gì.

Thẳng đến lúc không biết ai ở sô pha đang mắng cái gì, cậu chỉ nghe thấy tiếng oán giận gì đó, tiếp theo lại bị người kéo không biết đi đâu.

Ngày hôm sau tỉnh lại cả người trần truồng, trên người rậm rạp phủ kín dấu hôn. Cậu ái mộ học trưởng, dĩ nhiên cũng đã sớm biết nhất thanh nhị sở chuyện làm tình của đồng tính, giờ phút này nơi phía sau truyền đến đau đớn, cùng với thân thể cường tráng bên cạnh đưa lưng về phía mình, đường cong tấm lưng hiển nhiên không phải phụ nữ, cậu sợ hãi hiểu ra đã xảy ra cái gì.

Chuyện đêm qua cậu một chút cũng không nhớ rõ, thất kinh tìm quần áo rơi đầy đất, một thân chật vật chạy ra bên ngoài, thế mới biết đây là quán bar gì.

Hai ngày sau cậu không đi dự lễ tốt nghiệp. Thu thập hành lý vội vàng chạy trốn tới công ty cậu đã được tuyển trước khi tốt nghiệp ở một thành phố khác.

Sau đó mới là bắt đầu cơn ác mộng của cậu. Nôn mửa, mỏi mệt, bụng ngày càng gồ lên, Đường Thiên tâm hoảng ý loạn, ở G thị lại không quen ai, cậu nghỉ việc, giống người bệnh tâm thần nhốt mình ở nhà, nhìn bụng mình mỗi ngày một nặng.

Đường Thiên thậm chí nghĩ đến cứ bị bệnh như vậy rồi chết đi, không vợ, không thân nhân, ngay cả công việc cũng không như ý. Cậu còn muốn sống làm gì nữa.

Đoạn thời gian kia tất cả cảm xúc tiêu cực tích lũy ngày một nhiều, Đường Thiên đã vài lần muốn từ trên lầu nhảy xuống cho xong.

Thẳng đến một đêm nọ chân cậu bị chuột rút, ấn bụng nhớ tới khi mình uống nước, trong bụng lại đột nhiên truyền đến một động tĩnh nho nhỏ.

Đường Thiên nhất thời sửng sốt, trong phòng tối đen một mình ngồi ở đầu giường, hai tay đặt trên bụng, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi tìm tòi.

Lại không biết là tình cảm gì, nơi mà cậu tưởng là nhọt hay gì đó hình như đáp lại cậu, thật cẩn thận ở chỗ lòng bàn tay cậu đụng một chút.

Đường Thiên ngay lúc đó cơ hồ rơi lệ, mờ mịt ngây thơ chuyện động bàn tay, thứ gì đó bên trong đứt quãng cùng cậu chạm vào nhau.

Đường Thiên mất ngủ một đêm, ngày thứ hai trời còn chưa sáng liền rời giường. Cậu vẫn không rõ đây là chuyện gì xảy ra, chỉ là cảm xúc lại ngoài ý muốn so với ngày xưa tốt hơn một ít, cậu thậm chí còn tự làm cho mình một bữa sáng không thể nào mỹ vị hơn.

Sau đó ngồi vào trước màn hình máy tính tìm tòi. Khi bốn chữ “Đàn ông mang thai” nhập vào, Đường Thiên cảm thấy mình nhất định là điên rồi.

Không ngoài ý muốn, cậu kéo xem hai mươi mấy trang, cơ hồ tất cả đều là nghiên cứu khoa học kỹ thuật nước ngoài hoặc là chút tiểu thuyết cậu xem không hiểu.

Khi đó bụng cậu đã không nhỏ, cậu so bụng mình với bụng phụ nữ mang thai, phát hiện mình như bộ dáng người ta mang thai bảy, tám tháng. Đường Thiên tuy rằng thích học trưởng, nhưng trong bốn năm chưa từng cùng một ai phát sinh quan hệ, kể cả phụ nữ.

Chỉ có một lần ngoài ý muốn. Đường Thiên mờ mịt tính ngày, phát hiện cũng bất quá năm tháng, bụng lại lớn như vậy.

Đường Thiên tuyệt vọng rê chuột qua lại trên màn hình máy tính, ở mấy trang kết quả tìm kiếm cuối cùng, cậu lại vô tình điểm vào blog của một người.

Đó là địa chỉ blog ở nước ngoài, thậm chí không xem như blog. Giao diện đơn giản, ám trầm, thậm chí ngay cả bình luận cũng khóa.

“Đàn ông mang thai” chính là bốn chữ trong bài blog của người đó.

[Mộ Phong đã đi 23 năm rồi, đứa nhỏ kia cũng đã 22 tuổi, tốt nghiệp đại học rồi đi. Ai, tiểu tử thối, cậu mang theo con nuôi tôi đi nơi nào…… Các người trải qua thế nào a. Mộ Phong, cậu còn cùng người đàn ông kia ở bên nhau không?

Nói đến thần kỳ, chuyện đàn ông mang thai không có khả năng phát sinh này, thế nhưng đã xảy ra. Nhớ rõ lúc ấy tìm tới nơi, dáng người mập lên không ít, sắc mặt cũng thực khó xem, tôi nghĩ cậu bị bệnh, vui sướng khi người gặp họa trêu chọc cậu một chút.

Gần hai tháng không gặp, tiểu tử thối cậu vì một người đàn ông không biết mà bỏ hết bạn bè, sinh bệnh mới tìm trở về, tôi đương nhiên tức giận không thôi.

Nhưng là, nếu lúc ấy tôi có thể biết được chuyện sau đó, có lẽ cậu sẽ không nhất thời tức giận mang theo đứa nhỏ chạy đi, không biết cậu có tìm được hắn không.

Tôi thực hối hận…… Thật sự hối hận. Cậu nói không cần tìm cậu, nhưng chúng ta là anh em a! Từ nhỏ cùng nhau lớn lên, chuyện như vậy cũng đã trải qua, cậu lại sợ cái gì? Tên nhân tra kia nếu dám không cần cậu với đứa nhỏ, tôi liền làm thịt hắn! Dù sao tôi là bác sĩ, giết người không thấy máu……

Cậu ở đâu vậy…… Tôi hiện tại đã trở nên rất lợi hại, nếu không như vầy đi, tôi đảm nhiệm hạnh phúc nửa đời sau của cậu, trở về, ừm…… Tìm một người đàn ông có thể chấp nhận cậu cùng đứa nhỏ, ha ha, cậu nếu mang thai một đứa nữa, tôi tuyệt đối có thể cho cậu không thống khổ không mang tâm lý bóng ma sinh hạ đứa nhỏ……

Được rồi, tôi biết cậu thực ghi hận tình cảnh máu chảy đầm đìa lúc ấy…… Nhưng tôi chỉ mới học năm hai a……

Trở về đi trở về đi…… Kỹ thuật tôi tốt lắm……]

Xe bon bon chạy, đại khái là gặp kẹt xe, Từ Thanh chậm rãi dừng xe lại. Hai mắt Đường Thiên có chút thất thần, nhìn ngoài cửa sổ tiếp tục nhớ lại chuyện cũ.

Cậu lúc ấy mang cái bụng gồ lên dại ra nhìn máy tính, đây là một trang nhật kí ghi không quá rõ ràng. Tác giả dường như cũng không muốn mọi người thấy, viết địa chỉ rất sơ sài.

Đường Thiên rê chuột, nhìn thấy ngày ghi phía trên là bốn năm trước, đúng là năm cậu tốt nghiệp. Một năm kia…… Cha đã qua đời năm năm.

Đường Thiên kinh ngạc nhìn hai chữ “Mộ Phong” trên màn hình, đột nhiên đứng dậy đi lật xem một ít di vật của ba Đường sau khi cậu chỉnh lý lại.

Quả nhiên trong một cái hộp nhỏ có khóa phát hiện ảnh chụp, mặt trái ghi ngày hơn hai mươi năm trước, cùng với hai cái tên.

Đường Mộ Phong, Chương Minh Viễn.

Tên cha Đường Thiên là Đường Phong, mới trước đây Đường Thiên còn từng oán giận tên thật đơn giản, thật khó nghe, tên các bạn khác đều là ba chữ, ba là không thương cậu.

Đường Thiên tựa vào cửa kính xe hồi tưởng lại, lúc ấy cha trả lời cậu thế nào nhỉ.

Lúc ấy ba Đường biểu tình lạnh như băng, nghe xong lời con nói, ánh mắt lập tức mềm mại, có chút cứng ngắc kéo Đường Thiên tuổi còn nhỏ qua, ôm vào lòng.

Tiểu Đường Thiên được cha ôm vào lòng, nhìn không tới vẻ mặt của ông. Chỉ có thanh âm trên đỉnh đầu trước sau như một lãnh đạm, lại mang theo một chút ôn nhu làm cậu vui sướng, ông nói: “Vốn định đặt cho con là Đường Mộ Du……”

Tiểu Đường Thiên lập tức gào to: “Nghe hay nghe hay! Ba ơi con muốn kêu tên này!”

Cánh tay ôm lấy cậu đột nhiên cứng ngắc, Đường Thiên sợ tới mức lập tức ngậm miệng.

Ba Đường khôi phục lạnh lùng, buông con trai ra, thản nhiên nói: “Rất giống con gái. Hơn nữa, nam sinh, tên dễ nghe để làm gì.”

Dứt lời liền xoay người đi làm cơm.

Tiểu Đường Thiên vì thế thương tâm thật lâu.

Đường Thiên đọc nhật kí của người nọ từ đầu đến đuôi, chuyện về “Mộ Phong” thật sự không nhiều lắm, cơ hồ là nửa năm mới viết một bài.

Đại khái là tư thế ngồi quá lâu, bụng cậu lại truyền đến động tĩnh như đêm qua, nhưng là, bất đồng chính là, cậu thế nhưng lại mơ hồ cảm nhận được hình như có hai đứa…… Hai đứa……

Một đứa bên trái củng, một đứa bên phải. Không để ý trán cậu đổ mồ hôi, một trái một phải ở bên trong chậm rì rì va chạm.

Sau lưng Đường Thiên ướt nhẹp, đột nhiên dường như hiểu được bụng lớn như vậy là vì cái gì.

Cậu gần như có chút thất thố, ánh mắt đều đỏ, điên cuồng lục tìm blog người kia.

Cuối cùng thế nhưng lại thật sự khiến cậu ngoài ý muốn, đại khái trong một bài nhật ký tám năm trước, tác giả để lại một số di động, viết “Tôi biết cậu xem không thấy, coi như là cấp lão tử một hy vọng, đây là số của tôi, cậu nếu thấy được…… Gọi cho tôi, tôi vĩnh viễn sẽ không đổi số.”

Đường Thiên lập tức đứng lên đi tìm di động, run rẩy ấn dãy số kia, cậu đã chuẩn bị tốt gọi sai hoặc là ngừng hoạt động.

Bên kia im lặng một hồi, được người tiếp máy.

Đó là thanh âm trầm ổn hoàn toàn bất đồng với hình tượng qua các bài viết, đối phương nói: “Xin chào, tôi là Chương Minh Viễn.”

Đường Thiên nghe thanh âm cậu có chút quen thuộc, đột nhiên giật mình.

Chương Minh Viễn…… Bác sĩ y khoa phụ sản thập phần nổi tiếng trong nước, nhớ mang máng hình như ở trên TV có thấy qua ông.

Đường Thiên lập tức có chút thất thanh, vào lúc đối phương có chút không kiên nhẫn lặp lại hai lần, tính cúp điện thoại, Đường Thiên lắp bắp nói: “Cháu, cháu là con trai của Đường Mộ Phong……”

Sau đó là một đoạn cuộc sống thay đổi quỹ tích nhân sinh. Sau khi nhận rõ thân phận đối phương, Chương Thời Viễn cơ hồ là suốt đêm ngồi máy bay đến, nhìn thấy cậu bụng lớn không thể che dấu, không hề trách cứ cùng truy vấn, thuê cho cậu một căn nhà ở ngoại ô thành phố, trước khi Đậu Đậu Quả Quả sinh ra, ở bên cậu, chăm sóc cậu, an bài tốt toàn bộ cuộc sống của cậu. Thẳng đến lúc hai đứa bé sinh ra.

Đường Thiên nhớ rõ sau khi sinh hai đứa bé, Chương Minh Viễn đánh bộp một cái, đứa nhỏ phát ra hai tiếng khóc mỏng manh.

Chương Thời Viễn thế nhưng lại đỏ hốc mắt, quay đầu nói với cậu: “Xem, kỹ thuật chú Chương của con vẫn tốt lắm đấy, hai tiểu bảo bối chú đều có thể đỡ đẻ, ba con còn già mồm nói chú là lang băm……”

Xe đột nhiên dừng lại, Đường Thiên tựa vào cửa kính xe bất ngờ không kịp phòng bị giật lên.

Từ Thanh quay đầu nhìn cậu, biểu tình bất đắc dĩ: “Cậu suy nghĩ gì vậy? Đã tới rồi.”

Đường Thiên kinh ngạc nhìn hắn, dường như còn chìm trong hồi ức. Cậu trừng mắt nhìn, muốn nói chuyện, nhưng thanh âm lại khàn, “Cám ơn……”

Từ Thanh đưa tay muốn sờ đầu cậu, trấn an. Đường Thiên lại đột nhiên rơi lệ, quá đột ngột làm hai người bọn họ đều ngây ngẩn cả người.

Cảm nhận được trên mặt ươn ướt, Đường Thiên vội vàng lấy mu bàn tay che mắt, vội vàng lau, mở cửa xe nói: “Thầy Từ thầy cứ làm việc của mình đi, tôi đi trước.”

Từ Thanh chưa kịp nói, Đường Thiên đã bước nhanh vào thang máy. Từ Thanh chỉ nhìn thấy cánh tay cậu đưa lên suốt, không biết là che mắt, hay là sát lệ.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: