Đoạt tử 41

10080262806030858e

Chương 41

Cô giúp việc dẫn hai đứa bé xuống dưới, Đường Thiên lập tức đứng lên, đi hai bước đột nhiên lại dừng lại.

Đậu Đậu và Quả Quả được nắm tay dắt xuống bậc thang, mắt buồn ngủ mông lung, song song xoa mắt nhìn không rõ.

Đường Thiên tâm tình phức tạp, sát sao nhìn chằm chằm hai con của cậu.

Hai đứa bé tối hôm qua náo loạn hơn nửa đêm, cô giúp việc cùng Trần Tây Đông, mẹ Trần dỗ bọn chúng hơn nửa đêm, nói ba ngày mai sẽ gặp các con, hai đứa bé lúc này mới chu môi càu nhàu nhắm mắt ngủ.

Tim Đường Thiên đập nhanh hơn, lòng bàn tay mướt mồ hôi. Chân lại dừng ở trước sô pha không dám động.

Đường Đậu Đậu được dì giúp việc dắt xuống, sau đó liền ngừng lại. Xoa xoa mũi, vì nhìn không rõ nên trừng lớn mắt, tiếp theo thét to “A nha”, “Soạt” một cái nhảy tới, xông thẳng vào ngực Đường Thiên.

Đường Thiên bị đụng lui về phía sau hai bước, trên mặt mang theo ý cười.

Không nói gì, Đường Quả Quả cũng trừng to mắt nhìn nhìn bên này, cô bé bĩu môi có chút mất hứng, nhỏ giọng nói: “Ba sao bây giờ mới đến……”

Nước mắt như hạt châu ngập trong mắt, đây luôn là phong cách của tiểu nha đầu. Nhưng là lúc này tình huống dị biến, Đường Thiên nhìn thấy con như vậy, trong lòng chua xót không thôi, cơ hồ cũng muốn rơi lệ.

Đường Quả Quả chầm chậm đi đến bên cậu.

Đường Thiên ngồi xổm xuống ôm lấy Đường Đậu Đậu, một bên ngoắc Quả Quả, nói: “Tiểu nha đầu, không muốn lão ba sao? Còn không mau lại đây.”

Đường Quả Quả lập tức thu hồi nước mắt, chu miệng chạy tới.

Đường Thiên ôm cô bé, hai đứa bé rầm rì rầm rì ngọ nguậy trong lòng anh, huyên thuyên nào là ông bà cho ăn ngon, nào là chơi thật vui.

Đường Thiên im lặng nghe, cụp mắt, hai tay ôm chặt hai đứa bé vào lòng.

Từ Thanh ở phía sau cũng có chút khổ sở, ngẩng đầu nhìn biểu tình Trần Tây Đông.

Trần Tây Đông mặt không đổi sắc, không có ý cười.

Từ Thanh nhìn ba cha con ôm nhau bên kia, thật sự không rõ…… Sao lại thành ra thế này chứ?

Đường Thiên không ngẩng đầu nhìn, kéo hai đứa nhỏ ngồi xuống sô pha, mỗi tay dắt một đứa, cười nói: “Ừm…… Hai tiểu bảo bối nhà ta chuyện gi vui phải chia xẻ với lão ba nha?”

Đường Đậu Đậu tính tình nhanh nhảu, lập tức reo lên: “Có bà mới! Ông mới!” Tiểu tử kia đảo tròng mắt, hừ hừ nói: “Chú nói là ba mẹ của chú, Đậu Đậu không có mẹ sao?”

Sắc mặt ba người lớn ở đây đều biến hóa, Trần Tây Đông lại nhìn chằm chằm Đường Thiên, quan sát vẻ mặt cậu.

Đường Thiên sửng sốt, hai đứa bé còn nhỏ, nhiều năm qua lại được cậu nuôi dưỡng không biết trời cao đất rộng, nhưng thật ra không giống những đứa trẻ khác, rất hiếm khi hỏi về mẹ mình.

Đường Thiên chỉ sửng sốt một chút, rất nhanh liền khôi phục như thường, nhẹ giọng nói: “Mẹ…… mẹ ở cùng ông của hai bảo bối.”

Hai đứa bé nghiêng đầu há miệng. Đường Đậu Đậu lập tức vỗ đầu, kêu lên: “Đậu Đậu biết rồi! Mẹ đến thiên đường phải không? Thiên đường thật tốt, ông và mẹ đều thích!”

Đường Thiên cúi đầu “Ừ” một tiếng, cơ hồ cảm thấy trên lưng bị ánh mắt người ta đâm vào đau nhức.

Đường Đậu Đậu ôm cổ cậu, cái chân nhỏ lắc lư giữa không trung, nói: “Ba ơi, về nhà đi?”

Đường Thiên tới gần hai má con trai, nhỏ giọng nói: “Về nhà.”

Đậu Đậu “Hu ra” thét chói tai, quay sang nói với Quả Quả: “Về nhà thôi về nhà thôi! Ha ha, Quả Quả khóc nhè xấu hổ xấu hổ ba không thương!”

Đường Thiên cười bắt lấy cánh tay mũm mĩm của nhóc, ôm Quả Quả lại đây, nói: “Tiểu Quả Quả lại khóc à? Ba không phải nói rồi sao, còn khóc như vậy nữa, tương lai tìm không thấy đối tượng đâu.”

Tiểu nha đầu chun mũi, ủy khuất nói: “Quả Quả nhớ ba……”

Đường Thiên ngẩn ra, cánh tay đặt bên hông con cơ hồ khắc chế không được mà run rẩy.

“Bé ngoan.” Cậu trầm giọng nói, thanh âm khàn khàn nói không nên lời.

Từ Thanh cùng Trần Tây Đông vẫn luôn nhìn bọn họ, cũng không ai nói gì.

Đường Thiên ôm bọn trẻ ngồi ở sô pha rì rầm một hồi. Đường Đậu Đậu không chịu ngồi yên, ngồi lâu cái mông liền nhức (?), đứng lên ôm lấy mặt Đường Thiên, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc dán lên, nói: “Ba ơi đi chưa? Đậu Đậu muốn ăn mì mì.”

Đường Thiên cũng ôm đầu nhóc, cười nói: “Ừ, về nhà.”

Dứt lời đứng lên dắt tay hai đứa bé, cười nói: “Đông thiếu, hai đứa bé ở đây quấy rầy, hai ngày nữa tôi sẽ tự mình đến bồi tội, bọn nhỏ đói bụng, tôi dẫn bọn chúng trở về trước.”

Đường Thiên biểu tình tự nhiên, nắm tay hai đứa bé muốn đi ra ngoài.

Trần Tây Đông nhíu mày, thậm chí có chút kinh ngạc. Anh dời bước chắn trước mặt ba người, thấp giọng nói: “Đường tiên sinh…… Kết quả xét nghiệm cậu đã xem rất rõ ràng, đây là ý gì?”

Đường Thiên nắm tay hai đứa bé không để, tươi cười không đổi, “Đông thiếu, tôi biết anh thích hai đứa bé, nhưng bọn chúng dù sao cũng là con tôi, tôi phải mang bọn chúng về nhà.”

Trần Tây Đông giữ vai cậu, nhìn chằm chằm, Đường Thiên thản nhiên nhìn lại, hai người không nói chuyện. Trần Tây Đông nhìn cậu, trong mắt dần dần hiện lên lãnh ý, Đường Thiên cảm thấy ánh mắt anh thật sự quá sắc bén, như có thể bắn vào lòng mình, nhìn thấy ý chí yếu ớt đáng thương kia của mình.

Đường Thiên miễn cưỡng cười, nói: “Đông thiếu, phiền anh nhường đường một chút.”

Trần Tây Đông lạnh lùng nhìn cậu, thong thả nói: “Kết quả xét nghiệm máu cậu có thể cầm đến bệnh viện khác nghiệm chứng, hoặc là, tôi và hai đứa bé lại đi xét nghiệm một lần nữa, cậu đi cùng. Đường tiên sinh cảm thấy đề nghị này như thế nào?”

Sắc mặt Đường Thiên xoạt một cái liền trắng bệch, cậu cúi đầu bối rối nhìn biểu tình của hai đứa bé. Đậu Đậu cùng Quả Quả nghe không hiểu chuyện này, chỉ song song bĩu môi tỏ vẻ “Sao còn không đi, thật chán ghét nha.”

Đường Thiên không hiểu sao thở phào một hơi, muốn cười lại thật sự cười không nổi, thở dài, nói: “Đông thiếu, tôi cảm thấy chuyện này không cần thiết.”

Trần Tây Đông không chút nào thoái nhượng, từng bước ép sát, “Vậy cậu cảm thấy cái gì cần thiết?”

Đường Thiên cụp mắt, “Tôi cảm thấy dẫn bọn chúng về nhà là cần thiết.”

Trần Tây Đông cười lạnh, quả thực có chút hết cách, anh lui một bước ngồi vào ghế, cửa phòng khách đã bị đóng lại.

Anh tựa vào trên ghế, khẽ cười nói: “Đường tiên sinh, tôi trước kia chưa từng phát hiện cậu biết giả ngu như vậy.” Anh ngẩng đầu, đạm cười, “Cậu đã xem kết quả xét nghiệm của tôi và bọn trẻ, lại vẫn muốn mang bọn chúng về?”

Ánh mắt Trần Tây Đông thẳng tắp bắn tới, “Con ruột của tôi, cậu lại không cho bọn chúng ở lại bên cạnh tôi?”

Đường Thiên tâm lý mờ mịt, từ khi vào nhà nhìn thấy tờ báo cáo kết quả xét nghiệm kia liền bắt đầu mờ mịt. Mờ mịt thân thế hai đứa bé, mờ mịt người đêm kia lên giường với mình đến tột cùng là ai, mờ mịt Trần gia Đông thiếu gia ở A thành được vô số quý nữ danh viện yêu mến vậy mà lại là người đàn ông đêm đó cùng cậu phát sinh quan hệ?

Đường Thiên cúi đầu, mờ mịt nói: “Tôi không biết……”

Trần Tây Đông chuyển tầm mắt, nhìn nhóc con dung mạo tương tự anh lúc bé, trong lòng mềm một chút, lãnh đạm nói: “Vậy thì, Đường tiên sinh, cậu nói cho tôi biết —— bọn chúng phải đi theo cậu sao?”

Đường Thiên cúi đầu nhìn hai đứa bé, trong lòng chua xót không thôi, lẩm bẩm nói: “Phải……”

Trần Tây Đông hơi sửng sốt, sau đó liền nở nụ cười, nhưng ánh mắt lạnh lùng, thanh âm trầm thấp không hề có tình cảm, anh nói: “Thế thì, Đường tiên sinh, phiền cậu cùng thầy Từ đi về trước, bọn nhỏ trước hết ở lại chỗ tôi.”

Đường Thiên ngẩng đầu, tầm mắt chạm vào mắt anh.

Trần Tây Đông lạnh lùng nhìn cậu, ánh mắt như thể xuyên thấu. Biết rõ thứ đối phương nhìn thấu cùng suy nghĩ của mình khác nhau, nhưng cậu vẫn không tự giác lui một bước, muốn tránh đi.

Từ Thanh nhìn không đành lòng, tiến lên đỡ lấy cậu. Chuyện phát sinh hôm nay quá mức cổ quái, hắn lại hoàn toàn không hiểu hai người này rốt cuộc xảy ra chuyện gì, mà xem biểu tình của Đường Thiên…… Đậu Đậu cùng Quả Quả tựa hồ đúng là có quan hệ huyết thống với Trần Tây Đông?

Từ Thanh đỡ vai Đường Thiên, nhìn hai đứa bé bởi vì người lớn tranh chấp mà bộ dáng bắt đầu mệt mỏi rã rời, trong lòng thở dài, nói: “Đông thiếu, anh xem thế này…… Vô luận bọn chúng có phải con anh hay không, Tiểu Thiên dù sao cũng nuôi nấng bọn chúng nhiều năm như vậy, hôm nay, hôm nay trước hết để cậu ấy mang hai đứa bé về, chúng ta hôm nào đó nói chuyện rõ ràng, có được không?”

Trần Tây Đông từ trước đến nay tính tình dễ chịu, hôm nay lại vô số lần ngoại lệ muốn cười lạnh.

Mang về? Mang về sợ là liền mang hai đứa bé chạy mất tăm hơi.

Trần Tây Đông thản nhiên lắc đầu, nói: “Thầy Từ, quan hệ giữa anh và Minh Duệ tôi rất hiểu, tôi cũng tôn trọng anh. Nhưng là…… Tôi nghĩ anh nhìn cũng hiểu, DNA cũng đã xét nghiệm rồi, tôi không biết các người đây là có ý gì?”

Đường Thiên trầm mặc  không nói chuyện. Từ Thanh cấp bách suy xét, nhưng loại tình huống này hắn lần đầu tiên gặp phải, lại bị hai người này làm cho đầu óc choáng váng, thật sự không nói lại được. Chỉ đành khô cằn lặp lại: “Đường Thiên, Đường Thiên dù sao cũng là cha nuôi của hai đứa bé…… Nhiều năm như vậy, tình cảm của bọn họ cũng rất sâu, đột nhiên để hai đứa bé lại đây, chúng tôi……”

Trần Tây Đông tiếp xúc với Đường Thiên vài lần, hơn nữa từ mấy tháng trước dẫn bọn họ ra ngoài chơi có thể cảm nhận được, Đường Thiên này trong tính cách ôn hòa có phẩm chất nào đó rất đặc biệt.

Anh lắc đầu, không hề lung lay, “Thầy Từ, thật có lỗi, hai đứa bé không thể trở về.”

Từ Thanh gấp đổ mồ hôi, kéo tay Đường Thiên ý bảo cậu nói gì đó.

Đường Thiên kiên định ngẩng đầu, lăng lăng nói: “Tôi không phải cha nuôi bọn chúng……”

Từ Thanh bất đắc dĩ, Trần Tây Đông lại càng hết cách.

“Ba ơi con muốn ăn cơm!” Bạn nhỏ Đường Đậu Đậu thật sự nhịn không được, hét to.

Ánh mắt Trần Tây Đông thay đổi một chút, kiên nhẫn cơ hồ khô kiệt, đứng lên nói: “Bọn nhỏ đói bụng rồi, chú Nghiêm, dẫn bọn chúng đến nhà ăn ăn cơm. Cháu cùng Đường tiên sinh tán gẫu thêm một lát.”

Nghiêm Phượng Minh lập tức đi tới, phía sau đi theo một cô giúp việc. Đầu óc Đường Thiên hôm nay từ sáng đến giờ đều bị vây trong trạng thái hỗn loạn, lăng lăng nhìn hai người đi tới, khom lưng bế con cậu đi. Thẳng đến khi bọn nhỏ cũng ngốc ngốc bị bế đến nhà ăn, ba cha con còn chưa phản ứng lại.

Đậu Đậu, Quả Quả nằm sấp trên vai Nghiêm Phượng Minh và cô giúp việc, đôi mắt  trông mong nhìn Đường Thiên, thẳng đến khi nhìn thấy bữa sáng và bánh ngọt trên bàn, mới “Waaaa” một tiếng, hô to gọi Đường Thiên: “Ba ơi mau tới đây! Thiệt nhiều đồ ăn ngon nè!”

Đường Thiên chỉ ngây ngốc đứng, trên tay còn giữ động tác nắm tay hai đứa bé.

Cậu thẫn thờ, ánh mắt lại thập phần bi ai, trên mặt cũng không còn một chút máu.

Từ Thanh cũng khó chịu trong lòng, giữ chặt tay cậu, đỡ cậu đến sô pha, thấp giọng nói: “Tiểu Thiên, trước ngồi một chốc.”

Trần Tây Đông nhìn bọn họ, rất nhanh có cô giúp việc đi lên đổi nước trà đã sớm nguội.

Đường Thiên nhắm mắt, không chạm cốc, nói: “Đông thiếu, anh rốt cuộc muốn như thế nào?”

Trần Tây Đông kinh ngạc nhìn cậu, chậm rãi nói: “Tôi nghĩ như thế nào? Đường tiên sinh, những lời này tôi nên hỏi cậu, là cậu muốn như thế nào? Sinh ra hai đứa bé, mẹ bọn chúng, cùng với làm thế nào vào tay cậu…… Những chuyện này cậu có thể giải thích cho tôi một chút không?”

Trần Tây Đông bình tĩnh nhìn cậu. Đường Thiên mở mắt ra nhìn thấy chén trà trên bàn, nhẹ giọng nói: “Không thể……”

Trần Tây Đông cười một tiếng, nói: “Phải, cậu không thể giải thích. Cậu nuôi dưỡng bọn chúng bình an bốn năm, phần ân tình này không thể xóa bỏ, bồi thường là nhất định phải có. Nhưng là…… Nếu bọn chúng đã trở lại bên tôi, vậy có lý do gì phải trở về với cậu?”

Đường Thiên nghèn nghẹn, nói không ra lời.

Tiếng bọn nhỏ đùa giỡn thỉnh thoảng từ nhà ăn bên kia truyền đến, Đường Thiên đờ đẫn, nhìn chằm chằm tay mình, không biết đang nghĩ gì.

Không khí nặng nề, không ai nói chuyện. Qua năm phút, Trần Tây Đông đứng lên, nói: “Đường tiên sinh, trước hết mời quay về đi. Thầy Từ, giúp tôi nói với Minh Duệ thật có lỗi.”

Từ Thanh không nói ra lời, Trần Tây Đông đi hai bước lại quay đầu lại, “Đường tiên sinh sắc mặt khó coi như vậy, không bằng trước cùng nhau dùng bữa sáng.”

Đường Đậu Đậu liền kêu to: “Ba ơi mau tới đây!”

Đường Thiên đầu óc hỗn loạn, nhìn con trai kêu, lại dường như không nghe được thanh âm của cậu nhóc.

Trần Tây Đông nhíu mày, thở dài, nói: “Vậy không giữ lại, chú Nghiêm, phiền chú tiễn khách.”

Nghiêm Phượng Minh nhìn từ đầu đến chân, tuy rằng nhìn không rõ tâm tư cùng động cơ của vị cha nuôi này, rốt cuộc vẫn có chút không đành lòng. Thở dài, tiến lên nói: “Tiên sinh, mời đi bên này.”

“Tôi……” Từ Thanh kinh ngạc đứng lên.

Nghiêm Phượng Minh hướng hắn lắc đầu. Từ Thanh dừng lại, cúi đầu nhìn Đường Thiên.

Cậu vẫn duy trì động tác vừa rồi, mặt không biểu tình, dường như cũng không cảm nhận được động tĩnh bên ngoài.

Từ Thanh trong lòng lo lắng, nâng cậu dậy, nhẹ giọng nói: “Tiểu Thiên cậu có khỏe không? Cậu nghe thấy tôi nói chuyện không?”

Đường Thiên xoay chuyển con ngươi, nhìn về phía hắn, “…… Thầy Từ.”

Trong mắt Từ Thanh có chút khó chịu, nói: “Là tôi. Nói cho tôi biết hiện tại cậu muốn làm gì, đi về trước, hay là……”

Hay là cái gì? Từ Thanh khổ sở dừng lại, loại tình huống này, bọn họ còn có thể như thế nào.

Đường Thiên chuyển mắt, nhìn về phía nhà ăn, nơi có hai đứa bé, ngực khó chịu đến nỗi không thể hô hấp.

Sắc mặt cậu tái nhợt, đỡ lấy tay Từ Thanh, “Chúng ta…… Đi về trước.”

“Tiểu Thiên!” Từ Thanh kinh hoảng kêu lên. Ngay cả Trần Tây Đông đã đi đến nhà ăn cũng quay đầu lại kinh ngạc nhìn cậu.

Đường Thiên không dám lại nhìn hai đứa bé nhà mình, quay đầu vội vàng nói: “Chúng tôi về trước.”

Dứt lời liền xoay người bước nhanh rời đi, lúc mở cửa lảo đảo một chút, thiếu chút nữa bị vấp ngã.

Từ Thanh quay đầu nhìn Trần Tây Đông, lại nhìn hai đứa bé. Nghe được tiếng tiếng kinh hô của người giúp việc bên ngoài, liền vội vàng chạy ra.

Bài trước
Để lại bình luận

7 phản hồi

  1. Hpngs chap mới quá, trần ca làm thế này là cướp con đoạt tử thật r

    Like

    Trả lời
  2. Tội Đường Thiên quá, hic

    Like

    Trả lời
  3. Hay quá ~~ mong chủ nhà chăm chỉ edit aaa ^^

    Like

    Trả lời
  4. Ờ, nói thật đọc đến đây mình hơi tức. Tức cái 1 là… truyện đúng là kiểu “chậm nhiệt”, mãi chẳng thấy tình cảm tiến triển gì. Nhưng cái thứ hai tức là mình cảm thấy tác giả giông dài quá. Thực sự đọc đoạn này mình như kiểu đang xem phim truyền hình Hàn Quốc ấy, kiểu như: hắt xì hơi cũng ra 1 tâp. Ví dụ như việc mẹ con nhà anh Đông có khúc mắc cũng phải vài chương mới giải thích, mà có nhất thiết phải chờ đợi đến thế không? khiến mình đoán già đoán non, cuối cùng… cũng chẳng phải có “thâm cừu đại hận” gì. Rồi chuyện “đón về hay ở lại” trong chap này nữa, cảm thấy…. rất dài dòng. Có cảm giác như tác giả muốn “câu giờ” vậy. Mình biết anh Đường Thiên có điều khó nói, chẳng lẽ lại huỵch toẹt là tôi sinh ra, nhưng mà có nhất thiết anh phải mờ mịt như thế không??????? Rõ rành rành là anh ngủ với một người nào đó mà có con, vậy giờ người ta xét nghiệm ADN xong mà anh vẫn “tôi không biết” thì mình cũng bó tay. Đọc mà lo lắng sốt ruột thay anh.
    Nhưng nói thì nói thế, mình vẫn rất thích nội dung truyện… ài…. Bạn edit cũng hay nữa, cảm giác rất dễ thương.
    Vẫn mong chờ các chương sau

    Like

    Trả lời
    • Shu

       /  21.07.2015

      Hì hì, đọc truyện chậm nhiệt phải chịu thôi b, với lại đây cũng là style của tác giả mà, ko đổi dc, trong 3 truyện mình đọc của tác giả thì bộ này là logic nhất rồi ấy :”) mấy bộ kia đọc dc mấy chương đầu là ngưng >_< thêm nữa là 1 chương nó ngắn nên làm b có cảm giác như "hắt xì hơi cũng ra 1 tập"😀 Vụ mẹ Tây Đông thì mình nghĩ tác giả muốn để người đọc cảm giác dc bầu không khí gượng gạo trong gia đình này thôi, mà công nhận nó cũng lê thê thiệt :v ~~~
      Còn về phần ĐT, mình nghĩ diễn tiến cảm xúc và hành động vậy cũng hợp lý. B thử nghĩ xem, bình thường đi ngoài đường, tự dưng có người hỏi đường mình, mặc dù mình biết dg đi đến đó nhưng mình cũng phải ngây người 1 chút mới định hình dc mà (ko biết người khác sao chứ mình là vậy á😀 ) vậy nên khi ĐT bị gặng hỏi, a ko biết trả lời sao cũng là bình thường, huống hồ đây cũng ko phải chỉ đơn giản như hỏi dg, mà liên quan đến hai đứa con a coi trọng hơn cả sinh mạng, với cả bí mật ko thể tin dc đằng sau đó nữa, vậy nên lúc cảm xúc ko ổn định, càng nói càng lộ, càng nói càng sai, thôi thì im lặng là vàng, về nhà tính kế tiếp, vậy thì hay hơn. Rồi mọi chuyện sẽ dc giải quyết thôi mà, đã gọi là bí mật thì đâu thể dễ dàng nói ra dc, nó còn là con át chủ bài để ĐT lên tòa sau này nữa, b hãy theo dõi diến biến truyện tiếp nhé.

      Cám ơn b đã đọc và cmt ^^

      Like

      Trả lời
      • Hehe. Mình cũng là hơi.. Sốt ruột nên mới phải xả như thế thôi. Thực ra đúng như bạn nói ấy, cũng giống như mình đi thi thôi, lúc trong phòng thi thì ấp ung k nghĩ ra cái gì. Về thì trong đầu lại sáng như gương.
        Căn bổn bt tớ là tớ k xem dc phim tr hình lê thê nên đọc tr cungz k thích quá dài dòng. Vì thế nên truyện mà cứ hơi dài dài dai dai là bị tức. Hehe
        Cám ơn bạn đã edit cẩn thận và reply comm rất tâm huyết

        Like

        Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: