Đoạt tử 40

1504567_455229894599645_1200749048_n

Chương 40

Từ Thanh lái xe, Đường Thiên ngồi ở ghế phụ, hai người một đường trầm mặc, không khí yên lặng.

Đường Thiên không ngừng nhớ lại, không hiểu sao toát ra tình cảnh Đông thiếu cùng hai đứa bé nhà mình. Trần Tây Đông gia thế tốt, diện mạo tốt, nghe nói tính cách cũng tốt, nhiều năm đều là khuôn mặt ôn hòa mang ý cười. Anh đối tốt với hai đứa bé, Đường Thiên mới đầu mâu thuẫn, sau lại nhìn ra, cảm thấy có một người chú mọi thứ đều xuất chúng đối tốt với hai đứa bé nhà mình như vậy, cũng không phải chuyện xấu.

Đường Thiên nhíu mi nhìn ngoài cửa sổ, không thể lý giải, đây là thích hai đứa bé đến nỗi không trả về sao?

Tâm thần Đường Thiên hỗn loạn không yên, thật sự không rõ là chuyện gì xảy ra.

Từ Thanh từ kính chiếu hậu nhìn cậu, an ủi nói: “Không nên gấp gáp, không có việc gì.”

Đường Thiên im lặng gật đầu, đúng vậy, không có việc gì.

Lúc này đúng vào lúc cao điểm đi làm, tuy bọn họ lái xe đến vùng ngoại thành, nhưng tình hình giao thông cũng chen chúc rối tinh rối mù. Đường Thiên đã vài lần muốn xuống xe chạy đi.

Từ Thanh cũng sốt ruột, bất đắc dĩ nơi này đến biệt thự Trần gia còn cả một đoạn đường, hai người bọn họ nếu xuống xe chạy, đến buổi chiều cũng chạy không tới.

Đường Thiên chưa ăn sáng, đêm qua lại ngủ chưa tới bốn giờ. Lúc này sắc mặt tái nhợt, thập phần mỏi mệt.

Từ Thanh nhìn cậu, đưa bình giữ ấm qua.

Đường Thiên nhận lấy, thấp giọng nói: “Cám ơn.”

Từ Thanh thở dài, không nói chuyện.

Xe chậm rãi chạy, ước chừng một nửa giờ mới đến biệt thự Trần gia ở vùng ngoại ô.

Xe mới vừa ngừng ổn, Đường Thiên liền mở cửa xe, chạy xuống.

Từ Thanh vội vàng rút chìa khóa xe đuổi theo.

Bên ngoài biệt thự có một cánh cổng sắt lớn, Đường Thiên đứng ở đó, hít sâu mấy hơi mới ấn chuông cửa.

Từ Thanh vội vàng đuổi theo, có chút thở gấp.

Rất nhanh có người đi ra. Nghiêm quản gia sắc mặt nghiêm túc đi tới, cách cổng nói: “Xin hỏi tiên sinh tên gì?”

Từ Thanh muốn mở miệng, Đường Thiên đè lại tay hắn, bình tĩnh nói với bên trong: “Tôi họ Đường, phiền toái thông tri một tiếng, tôi là ba của Đậu Đậu cùng Quả Quả, hai đứa bé ở quý gia quấy rầy, tôi tới đón bọn chúng về.”

Nghiêm Phượng Minh sửng sốt một chút, lập tức nói: “Xin chờ một chút.”

Đường Thiên an tĩnh đứng ở cửa, Từ Thanh ở bên cạnh trông còn sốt ruột hơn cả cậu.

Từ Thanh nghĩ nghĩ, “Tiểu Thiên……”

Đường Thiên nhìn chằm chằm cửa lớn, chậm rãi nói: “Thầy Từ, bọn chúng là con tôi…… Không phải sao? Tôi chỉ là tới đón bọn chúng về nhà thôi.”

Từ Thanh mỏi mệt ấn ấn trán, nói: “Đúng vậy, cậu nói đúng.” Vừa rồi cảm giác thập phần lo lắng này là chuyện gì xảy ra vậy?

Từ Thanh an ủi bản thân đại khái là Trần Tây Đông rất thích hai đứa bé, cho nên muốn giữ chúng ở chơi thêm vài ngày nữa?

Từ Thanh lắc đầu, không muốn nghĩ sâu thêm nữa.

Nghiêm Phượng Minh rất nhanh đi ra, mở cửa lớn hơi khom lưng: “Ngại quá, Đường tiên sinh, thất lễ, mời vào trong.”

Đường Thiên thản nhiên gật đầu, cùng Từ Thanh đi vào.

Nghiêm Phượng Minh nhìn thấy Từ Thanh ở phía sau liền thoáng kinh ngạc, rất nhanh liền che dấu.

Từ Thanh bất động thanh sắc đi bên cạnh Đường Thiên, hai người trầm mặc đi vào trong.

Bố Trần không ở nhà, mẹ Trần một mình ngồi ở sô pha, thấy bọn họ tiến vào, đứng lên đạm cười nói: “Đường tiên sinh phải không? Mời ngồi. Cậu là cha nuôi của Đậu Đậu sao? Thực ngại quá, vẫn muốn tìm cậu tâm sự, chỉ là gặp được đứa nhỏ rất kích động, vẫn chưa hẹn cậu được.”

Đường Thiên không ngồi xuống, lẳng lặng nhìn lão phu nhân quần áo tao nhã, thái độ thong dong này, chậm rãi nói: “Phu nhân, tôi không phải cha nuôi hai dứa bé, tôi là cha ruột bọn chúng, Đậu Đậu cùng Quả Quả ở nhà bà quấy rầy, tôi đến bọn chúng trở về.”

Mẹ Trần cười một tiếng, thập phần bất đắc dĩ, “Đường tiên sinh, cậu giúp chúng tôi nuôi cháu bốn năm, tôi và ông nội cháu bé thập phần cảm kích, như vậy đi, cậu đưa ra một cái giá, tôi sẽ không do dự.”

Đường Thiên sửng sốt một chút, tiện đà nở nụ cười, so với bà còn bất đắc dĩ hơn, tính cách cậu cũng coi như ôn hòa, hiếm thấy bất hòa với người khác, huống chi đối phương còn là phụ nữ.

Đường Thiên thở dài, nhẫn nại nói: “Phu nhân, tuy rằng không rõ bà đây là có ý gì. Đại thiếu gia nhà bà thích hai đứa bé nhà tôi, tôi cũng thực cảm kích. Nhưng là…… Bọn chúng là con tôi, theo tôi về nhà có cái gì không đúng?”

Mẹ Trần ngần ra một chút, đột nhiên nghĩ đến đối phương có thể còn không biết thân thế hai đứa bé, nhân tiện nói: “Đường tiên sinh, Đậu Đậu và Quả Quả là con của Tây Đông, cậu nuôi bọn chúng mấy năm nay, mặc kệ hai đứa bé là như thế nào đến tay cậu, nhưng ơn dưỡng dục chúng tôi vô cùng cảm kích.”

Đường Thiên chấn động, ngay cả Từ Thanh ở phía sau cũng kinh ngạc không thôi.

Đường Thiên vốn mặt mày còn giọt máu lại càng thêm khó coi, đầu óc thậm chí có chút choáng váng, cậu nghi hoặc đích hỏi: “Con của Tây Đông? Bà là nói con của…… Đông thiếu sao?”

Con của Trần Tây Đông? Sao lại vậy được? Sao có thể!

Cả người Đường Thiên cứng ngắc, một thân mồ hôi lạnh.

Mẹ Trần quan sát vẻ mặt cậu, bảo Nghiêm Phượng Minh đi lấy bản xét nghiệm.

Sắc mặt Đường Thiên quá mức khó coi, Từ Thanh sờ tay cậu, một mảng mồ hôi lạnh. Vội vàng kéo cậu ngồi xuống sô pha.

Đường Thiên không cảm giác, bị hắn kéo ngồi xuống.

Nghiêm Phượng Minh cầm kết quả xét nghiệm xuống, mẹ Trần nói: “Đây là kết quả kiểm nghiệm DNA của Tây Đông và bọn nhỏ, cậu có thể ——”

Còn chưa nói hết, Đường Thiên liền bước lên một bước đoạt lấy bản báo cáo xét nghiệm, sau khi xem xong chuỗi con số kia, mặt mày trở nên trắng bệch.

Từ Thanh liều mạng nói với mình phải trấn định, tiến lên đỡ lấy Đường Thiên, lấy bản báo cáo trong tay cậu, hắn mặc dù không phải bác sĩ, nhưng cũng hiểu tỉ lệ phần trăm kia, hắn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Đường Thiên.

Đường Thiên cũng không nhìn hắn, ánh mắt lăng lăng nhìn phía trước, ngay cả môi cũng không còn chút máu.

Mẹ Trần nhíu mày, nói với Nghiêm Phượng Minh nói: “Rót cho hai vị khách chén trà nóng.”

Nghiêm Phượng Minh gật đầu đi làm.

Từ Thanh giữ chặt tay Đường Thiên, thấp giọng nói: “Tiểu Thiên? Cậu đừng vội, từ từ sẽ đến, nhìn tôi, trước nhìn tôi đã!”

Đường Thiên lăng lăng chuyển mắt đến hắn, không có biểu tình, chầm chậm nói: “Thầy Từ……”

Thanh âm đến phía sau thế nhưng lại mang theo nghẹn ngào.

Từ Thanh cả kinh, đột nhiên cảm thấy chẳng lẽ hai đứa bé thật là con của Trần Tây Đông? Báo cáo không phải giả?

Mẹ Trần một mực quan sát biểu tình bọn họ, Từ Thanh vội vàng xoay người, ngăn trở tầm mắt bà, đè lại bả vai Đường Thiên, nhỏ giọng nói: “Tiểu Thiên, cậu trước đừng hoảng hốt. Đợi lát nữa hãng nói cho tôi biết sao lại thế này, chúng ta trước tiên gặp đứa nhỏ.”

Toàn thân Đường Thiên lạnh như băng, cường cười gật đầu.

Mẹ Trần thấy bọn họ xoay người, cười nói: “Xem chưa? Kết quả kia là làm ở bệnh viện nhân dân, Đậu Đậu cùng Quả Quả quả thật là con của Tây Đông.”

Bà đứng lên, đi đến bên Đường Thiên, khẽ thở dài, nói: “Đường tiên sinh, Tây Đông nhà chúng tôi làm sao có hai đứa bé này, bọn chúng lại là thế nào đến trên tay cậu, tôi sẽ không truy cứu, dù sao cậu cũng bình an nuôi bọn chúng nhiều năm như vậy. Nhưng là…… Hai đứa bé nếu đã bị chúng tôi tìm được, vậy nhất định phải quay về Trần gia, cậu nói có phải hay không?”

Đường Thiên nghe hiểu ý bà, môi động động, lại nói không ra lời giải thích. Nửa ngày mới gian nan nói: “Tôi…… Tôi không phải……”

Mẹ Trần nói nửa ngày, thoáng có chút không kiên nhẫn. Xoay người ngồi xuống, nói: “Vô luận xuất phát từ mục đích gì, hiện tại đứa nhỏ đã bị cậu đưa đến trước mặt chúng tôi, bao nhiêu tiền, cậu nói đi.”

Trươc mắt Đường Thiên tối sầm, lung lay không vững. Từ Thanh đỡ cậu, bình tĩnh nói với mẹ Trần: “Trần phu nhân, vô luận như thế nào, có thể cho chúng tôi gặp hai đứa nhỏ trước được hay không?”

Mẹ Trần lúc này mới nhìn rõ hắn là ai, biểu tình thoáng cái xấu hổ, mỉm cười nói: “Từ tiên sinh, à, đã lâu không gặp.”

Từ Thanh biểu tình bình tĩnh, nói: “Trần phu nhân, đã lâu không gặp. Không nói tới Đông thiếu có phải cha đứa nhỏ hay không, Đường Thiên dù sao cũng nuôi bọn chúng hơn bốn năm, gặp một lần không tính quá phận đi?”

Mẹ Trần nhìn hắn vài giây, nói: “Hai đứa bé còn đang ngủ.”

Đường Thiên nắm cánh tay Từ Thanh, ngẩng đầu, thong thả nói: “Tôi muốn gặp bọn chúng.”

Mẹ Trần từ nãy đến giờ vẫn quan sát vẻ mặt của cậu, bộ dáng khổ sở không tính giả bộ. Nhưng là tình sử mấy năm nay của Trần Tây Đông bà cơ hồ cũng coi như hiểu biết, giới bên ngoài đánh giá Trần Tây Đông như thế nào, bà cũng biết, hai người con trai cùng nơi thực kỳ dị, bà không thể yên tâm vị “cha nuôi” này của hai đứa bé.

Trên cầu thang phát ra tiếng bước chân, Đường Thiên mạnh ngẩng đầu, mắt thoáng cái trợn to.

Trần Tây Đông từ phía trên đi xuống, nhìn thấy Từ Thanh, cũng không kinh ngạc.

Anh đi đến phòng khách, bình tĩnh nói: “Đường tiên sinh, đã lâu không gặp.”

Đường Thiên liều mạng kìm nén lồng ngực quay cuồng, nói: “Đông thiếu, đã lâu không gặp.”

Trần Tây Đông nhìn thẳng vào mắt cậu, Đường Thiên không lảng tránh, nhìn lại chằm chằm.

Trần Tây Đông thấy sắc mặt cậu không tốt, nói với Từ Thanh: “Thầy Từ, để Đường tiên sinh ngồi xuống đã.”

Từ Thanh trải qua một đoạn vừa rồi, đối với anh đã không thể bình tĩnh đối đãi. Trần Tây Đông thực sự có thể là cha của Đậu Đậu Quả Quả sao? Như vậy Đường Thiên là ai? Hai đứa bé lại làm thế nào ở chỗ Đường Thiên?

Từ Thanh cũng một đầu đầy sương mù, cường ngạnh lôi kéo Đường Thiên ngồi xuống.

Thân thể Đường Thiên cứng ngắc, đi đường đều có chút mất tự nhiên.

Đợi đến khi ngồi xuống, Trần Tây Đông mới chậm rãi nói: “Đường tiên sinh, kết quả kiểm nghiệm của tôi và hai đứa bé, nói vậy cậu đã xem qua rồi.”

Anh tạm dừng một chút, nói: “Cậu nuôi nấng bọn chúng bốn năm, tôi thực cảm kích. Nhưng đứa nhỏ dù sao mang dòng máu của tôi, có thể để bọn chúng trở về được không?”

“Không được!” Đường Thiên lập tức cự tuyệt.

Lời vừa ra khỏi miệng, sắc mặt mọi người đều là khó coi. Mẹ Trần lại trầm mặt, nói: “Đường tiên sinh, hai cháu nhà tôi làm thế nào đến tay cậu, lại là như thế nào an bài Tây Đông và bọn chúng gặp nhau, không thể không nói, Đường tiên sinh, cậu thật sự là thông minh. Bốn năm, không có công lao cũng có khổ lao, bọn nhỏ cũng trải qua rất tốt, cả nhà chúng tôi đều thực cảm ơn, cậu ra một con số, tôi tuyệt không do dự.”

Trần Tây Đông khẽ nhíu mi, ngẩng đầu nhìn Đường Thiên.

Sắc mặt Đường từ lúc nhìn báo cáo xét nghiệm xong liền không hề có huyết sắc, lúc này lại cực kỳ khó coi.

Cậu không ngẩng đầu nhìn mẹ Trần và Trần Tây Đông, mà nhìn chằm chằm bản báo cáo trên bàn, thấp giọng lặp lại: “Tôi không phải cha nuôi bọn chúng……”

Mẹ Trần khô kiệt tính kiên nhẫn, đứng phắt dậy, bình tĩnh nói: “Không phải cha nuôi? Chẳng lẽ Đậu Đậu còn có thể có hai người cha ruột sao? Đường tiên sinh, cậu đã làm gì, tôi đã nói sẽ không truy cứu, năm trăm vạn? Có đủ hay không, được rồi, không đủ cậu cứ đề thêm!”

Đường Thiên bỗng ngẩng đầu, nhìn bà chằm chằm.

Mẹ Trần bị cậu nhìn liền lui một bước, Nghiêm Phượng Minh ở phía sau đỡ lấy bà.

Mẹ Trần hết cách, cúi đầu nói với con trai: “Tây Đông, Đường tiên sinh khó được đến làm khách, tận tình chiêu đãi, mẹ đi lên trước.”

Trần Tây Đông gật đầu, mẹ Trần thở dài, Nghiêm Phượng Minh đỡ bà lên lầu.

Trong phòng khách chỉ còn lại ba người bọn họ.

Đường Thiên vẫn cúi đầu trầm mặc. Trần Tây Đông nhìn chằm chằm hư không, không nói gì.

Từ Thanh nhìn nhìn hai người bọn họ, lại nhìn báo cáo trên bàn. Do dự mở miệng: “Đông thiếu, kết quả này……”

“Anh có thể đi kiểm tra.” Trần Tây Đông thản nhiên cắt lời hắn, nói: “Tôi biết tình cảm Đường tiên sinh đối với bọn nhỏ, nhưng là, bọn chúng dù sao nên là họ Trần.”

Từ Thanh gấp đến độ trán đầy mồ hôi, Đường Thiên lại không nói lời nào, hắn thật sự không rõ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

Trần Tây Đông không thúc giục, kiên nhẫn chờ bọn họ.

Đường Thiên cúi đầu không biết nghĩ gì, ngủ mới bốn tiếng, hơn nữa sáng sớm đã bôn ba làm cả người cậu đều thực mỏi mệt.

“Tôi không phải cha nuôi bọn chúng, tôi là ba bọn chúng.” Đường Thiên lẳng lặng nói.

Trần Tây Đông bình tĩnh hỏi lại: “Tôi đây là ai?”

“Anh……” Đường Thiên tạm dừng, “…… Tôi không biết.”

Trần Tây Đông đứng lên, đến gần bọn họ, “Đường tiên sinh, tôi mặc dù bạn gái rất nhiều, lại tự nhận phương diện an toàn tôi làm rất tốt.” Anh cúi đầu, thong thả nói: “Đứa nhỏ là thế nào tới? Vì sao tôi một chút ấn tượng cũng không có? Nhiều năm như vậy, bọn họ lại là thế nào được cậu nuôi lớn. Đường tiên sinh, cậu có thể nói cho tôi biết không?”

Đường Thiên ngẩng đầu, hai má hai người cách xa nhau không đến nửa thước. Ánh mắt Trần Tây Đông quá mức cường thế, Đường Thiên không tự giác tránh đi. Cậu cúi đầu, gian nan giải thích: “Con là của tôi…….”

Trần Tây Đông đứng thẳng người, lạnh lùng nói: “Tôi là cha bọn chúng. Cậu dưỡng dục bọn chúng bốn năm, tôi sẽ bồi thường. Đường tiên sinh, mời trở về đi.”

Đường Thiên không dám tin ngẩng đầu, kinh ngạc nói: “Anh, anh không cho bọn chúng theo tôi đi? Anh muốn cướp bọn chúng?”

Trần Tây Đông thở dài, “Không phải cướp. Báo cáo xét nghiệm máu của tôi và bọn chúng là cha con, bọn chúng nên trở về.”

Đường Thiên đứng lên, vô thố nói: “Như vậy, trước để tôi gặp bọn chúng, trông thấy bọn chúng, có được không?”

Trần Tây Đông trước kia vẫn cho rằng Đường Thiên và hai đứa bé không giống nhau, giờ phút này lại phát hiện vị “ba” này lúc hốc mắt phiếm hồng thế nhưng lại cùng Đường Quả Quả cảm giác có bảy phần tương tự, tiểu nha đầu kia, hẳn phải xưng là con gái nhỏ của anh, mỗi lúc liên quan đến cô bé, Trần Tây Đông từ trước đến nay đều luôn mềm lòng.

Trần Tây Đông dời tầm mắt, nhìn chằm chằm hư không, nửa ngày nói: “Được.”

Đường Thiên hư thoát lập tức ngồi vào sô pha, cả tấm lưng đều ướt đẫm.

Bài trước
Để lại bình luận

3 phản hồi

  1. Truyện này ngược không bạn, tình tiết thế này thấy đau lòng quá😥

    Like

    Trả lời
    • Shu

       /  08.07.2015

      Ngược đoạn tranh con thôi b, còn lại là ngọt ^^ truyện này là điềm văn mà.

      Liked by 2 people

      Trả lời
      • Chỉ mong chiừ câu này. Mình thấy gia đình nhà họ Trần lạnh lùng sao sao đó. Chắc là với người ngoài thôi nhỉ.

        Like

        Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: