Đoạt tử 39

12835741635245

Chương 39

Sau khi ăn cơm xong, hai ông bà mang hai đứa bé ra phòng khách chơi, bày đầy đồ chơi cùng búp bê bông trẻ con thích, ngay cả Nghiêm quản gia cùng mấy cô giúp việc cũng ở một bên cười đùa.

Không khí lúc này thật tốt đẹp, Trần Tây Đông ở một bên nhìn trong chốc lát, liền lên lầu.

Tới tám giờ, Lí Minh Duệ gọi điện thoại tới. Trần Tây Đông nhìn thấy màn hình di động, không hề động. Qua hơn mười giây, cúp máy. Không vài giây, lại gọi tới. Trần Tây Đông vẫn không tiếp, anh rút điếu thuốc vân vê trong tay, nhìn bầu trời đêm, di động quăng sang một bên trên bàn trà, phát ra tiếng chấn động ong ong.

Trần Tây Đông ở ban công, dường như còn có thể nghe được tiếng cười đùa của hai lão nhân nhà mình cùng hai đứa bé ở dưới lầu.

Di động mới vừa dừng không vài phút lại vang lên, Trần Tây Đông thở dài, lấy điện thoại qua ấn nút nghe.

“Đông thiếu!” Lí Minh Duệ khó được thanh âm lạnh lùng, không gọi tên anh.

Trần Tây Đông cầm di động, thanh âm bình thản: “Minh Duệ.”

Lí Minh Duệ hạ giọng, nói: “Anh làm sao vậy? Sao không tiếp điện thoại? Đậu Đậu Quả Quả đâu? Sao còn chưa đưa về? Sắp chín giờ rồi!”

Bên kia nửa ngày không có thanh âm, Lí Minh Duệ lấy di động ra nhìn nhìn, lại gọi hai tiếng.

Trần Tây Đông chậm rãi mở miệng, “Minh Duệ…… Đậu Đậu Quả Quả không về nữa.”

Sau đó liền cúp điện thoại, Lí Minh Duệ sửng sốt, nhìn thấy di động ngắt nửa ngày mới hồi thần. Hắn lúc này đang ở trên đường, vội vàng ngừng xe tiếp tục gọi lại, vẫn như vừa rồi, không ai nghe máy.

Lí Minh Duệ nghi hoặc, nhanh chóng chạy xe về nhà. Từ Thanh sớm đã ở nhà, nhìn thấy hắn một mình trở về, kinh ngạc nói: “Hai đứa bé đâu?”

Lí Minh Duệ nhíu mày, “Ở chỗ Tây Đông.”

Từ Thanh tiến lên nhận lấy áo khoác cùng chìa khóa từ hắn, nói: “Hai đứa bé không muốn về? Hay là Đông thiếu lưu bọn chúng ở bên kia một đêm?”

Lí Minh Duệ mấy năm nay tính tình đã bị Từ Thanh cải tạo, bình thản hơn rất nhiều, giờ phút này cũng sắc mặt khó coi, hồi lâu mới nói: “Không biết, anh ta nói Đậu Đậu Quả Quả không về nữa.”

Từ Thanh hoảng sợ, nắm vai hắn hỏi: “Không về nữa? Có ý gì? Vì sao không về? Hả?”

Lí Minh Duệ thở dài, kéo tay hắn ngồi xuống sô pha, “Em đừng vội. Anh gọi lại hỏi một chút, Tây Đông thích hai đứa bé như thế, có thể có chuyện gì? Đại khái là thật sự muốn lưu bọn họ ở bên kia chơi. Trước đừng gấp, anh gọi điện thoại.”

Từ Thanh không hiểu sao khẩn trương trong lòng, nói: “Mau hỏi đi.”

Lí Minh Duệ sờ tay hắn, đi đến ban công gọi điện thoại. Như dự kiến, thủy chung gọi không thông.

Lí Minh Duệ nhăn mày càng sâu, không nghĩ ra đây là xảy ra chuyện gì. Trần Tây Đông thích hai đứa bé, tất cả bọn họ đều biết. Lần trước Đường Thiên trở về tham gia họp lớp, anh ta còn lôi kéo ba cha con đi ra ngoài du ngoạn. Lại nói, Đường Thiên không phải phụ nữ, lại mang theo hai đứa con, cho dù gia cảnh giàu có, nhưng so với Trần Tây Đông, vẫn là kém rất nhiều.

Trần Tây Đông sẽ không làm ra hành động nào không tốt đối với hai đứa bé. Nhưng Lí Minh Duệ lại cảm thấy thập phần cổ quái.

Không về nữa? Là tối nay không về, hay là về sau cũng không về?

Nghĩ đến khả năng cuối cùng, cả người Lí Minh Duệ bị dọa ra một thân mồ hôi.

Hắn ở ban công cầm di động hút hết điếu này đến điếu khác, thủy chung nghĩ không ra là cái ý gì.

Từ Thanh ở phòng khách gọi điện thoại cho Đường Thiên, bên kia lại cũng không ai bắt máy. Từ Thanh gấp đến độ trán đổ mồ hôi, không từ bỏ ý định lại gọi rất nhiều lần.

Lí Minh Duệ mang theo một thân mùi khói thuốc từ ban công tiến vào, đè lại tay hắn, thấp giọng nói: “Tiểu Thanh, em đừng gấp. Không có chuyện gì đâu, Tây Đông còn có thể ăn hai đứa bé sao?”

Từ Thanh cũng hiểu mình quá lo lắng, hẳn là là Trần Tây Đông muốn giữ bọn nhỏ chơi một đêm. Bọn họ nghĩ không ra trên người hai đứa bé này có cái gì làm cho Trần Tây Đông nhớ mong như vậy.

——

Ngày hôm sau Đường Thiên còn chưa đến sáu giờ đã trở lại, so với lần trước còn sớm hơn. Cậu khẽ khàng mở khóa cửa, bỏ giầy đi chân không rón rén vào trong.

Phòng khách lại mở đèn, bức màn cũng kéo một nửa. Từ Thanh và Lí Minh Duệ thế nhưng lại đều ngồi ở sô pha.

Đường Thiên giật mình, ngập ngừng nói: “Tôi, tôi không gọi trước…… Các anh đây là muốn thẩm vấn tôi sao?”

Đường Thiên 囧 một chút, lại nói: “Hai đứa nhóc đâu? Tôi đi vào xem trước nha.”

Từ Thanh đứng lên, đi đến trước mặt cậu, khuôn mặt ôn hòa hiếm khi không mang ý cười, do dự nói: “Tiểu Thiên…… Đậu Đậu cùng Quả Quả ở chỗ Đông thiếu.”

Đường Thiên ngây người vài giây, tiếp theo giận dữ nói: “Nhóc con thối này, dám không nghe lời lão ba! Sao lại cùng tên cao kều kỳ quái kia đi ra ngoài hả!” Tiếp theo lại bắt lấy trọng điểm, nghi hoặc nói: “Tối hôm qua không trở về?”

Từ Thanh quay đầu lại nhìn nhìn Lí Minh Duệ, gật đầu.

Đường Thiên hoàn toàn hết nói nổi, đỡ trán ngồi vào sô pha, “Nếu Quả Quả nhà tôi mười tám tuổi, tôi thực hoài nghi Đông thiếu này đối với nha đầu nhà tôi có ý đồ. Không nghe dặn dò, còn chạy đến nhà người ta qua đêm.”

Đường Thiên buồn bực không thôi, nghĩ đợi lát nữa người ta đưa hai nhóc con trở về phải nghiêm khắc giáo dục một chút cái gì tên là “Không nghe lời lão ba, mông phải nở hoa”. Giáo huấn hung hăng một chút. Bây giờ bị người lừa đi, lỡ ngày nào đó thật sự gặp gỡ người xấu, hai nhóc con cũng không có chỗ mà ngồi khóc.

Đường Thiên tối hôm qua nửa đêm quay về khách sạn, buổi sáng bốn giờ hơn đã dậy đi bắt xe, đến bây giờ ngay cả nước miếng cũng chưa uống, mỏi mệt muốn chết.

Cậu bưng ly nói liên miên, chờ cằn nhằn xong thu thập hai đứa bé thế nào, sau khi buông ly, mới phát hiện hai người bạn tốt mặt mày mờ mịt.

Đường Thiên sờ sờ ly, nghi hoặc hỏi: “Làm sao vậy?”

Từ Thanh không biết biểu đạt thế nào, Lí Minh Duệ cũng là sắc mặt không tốt, hai người đối với thái độ làm người của Trần Tây Đông coi như hiểu biết, Lí Minh Duệ ở A thị lại cùng anh chung một nhóm, hiểu biết gia đình cùng thái độ tình cảm của Trần Tây Đông.

Nhưng mà hành vi tối hôm qua của Trần Tây Đông quá mức cổ quái, làm cho bọn họ lại không thể không nghĩ đến phương diện khác.

Đường Thiên nhìn biểu tình bọn họ, trấn định nói: “Thầy Từ, rốt cuộc làm sao vậy? Bọn chúng bị bệnh sao?”

Từ Thanh ngồi vào bên cạnh cậu, đè lại tay cậu, thấp giọng nói: “Tiểu Thiên, tôi…… Tôi và Minh Duệ thực có lỗi, không giúp cậu để mắt con……”

Hai đứa bé đối với Đường Thiên không chỉ đơn giản là kéo dài huyết mạch, Từ Thanh định cư ở G thị về sau mới biết cậu, lâu dần Từ Thanh cũng nhìn ra cậu thật cưng chiều hai đứa bé.

Đường Thiên không có người nhà, không có thân thích, thậm chí ở G thị không có bạn học, bạn bè. Từ Thanh sau khi quen thân với cậu cũng từng lơ đãng hỏi qua. Đường Thiên chỉ thản nhiên đáp cậu có hai đứa bé là đủ rồi, hai nhóc con liền đủ lấp đầy cùng khuấy động cuộc sống của cậu, làm sao có thời gian quen bạn bè.

Từ Thanh đại khái hiểu được, hai đứa bé đối với Đường Thiên mà nói, là rất quan trọng.

Từ Thanh cúi đầu khổ sở cực kỳ, tuy là hắn tin tưởng thái độ làm người của Trần Tây Đông, nhưng cũng thủy chung không thể giấu diếm một đêm sầu lo tối qua. Đối phương là cha hai đứa bé, là người cha một mình mang theo hai đứa nhỏ bốn năm, hắn nào dám giấu diếm.

Từ Thanh mấp máy môi, nói: “Thực xin lỗi……Tiểu Thiên.”

Đường Thiên nhìn chằm chằm hai bọn họ, sắc mặt dần trắng bệch, hỏi: “Thầy Từ, rốt cuộc phát sinh chuyện gì? Anh nói cho tôi biết.”

Từ Thanh nhìn Lí Minh Duệ, Lí Minh Duệ biểu tình bất đắc dĩ.

Từ Thanh nói: “Tám giờ hơn tối qua nên đưa hai đứa nhỏ trờ về, Minh Duệ gọi điện thoại tới, Đông thiếu…… Đông thiếu nói đứa nhỏ không trở về nữa……”

Đường Thiên đứng phắt dậy, sắc mặt khó coi đến cực điểm, bàn tay đặt ở mép quần run rẩy không thôi, nói: “Có ý gì? Cái gì kêu không trở về? Hắn muốn làm cái gì!?”

Câu cuối cùng cất cao, cảm xúc không thể khống chế.

Từ Thanh vội vàng đứng lên kéo cậu, hai người một lần nữa ngồi xuống. Lí Minh Duệ đi vào bếp rót ly nước ấm lại đây.

Đường Thiên ôm trong tay, cảm giác cả người mình đều lạnh lẽo, trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại “Không trở về”,  “Không trở về”.

Từ Thanh cầm tay cậu, giải thích nói: “Trần Tây Đông gia thế như vậy, sẽ không làm ra chuyện gì với hai đứa bé. Cậu trước đừng gấp, Tiểu Thiên, anh ta, anh ta…… Đại khái là thực thích Đậu Đậu cùng Quả Quả……”

Ba người đều trầm mặc, biết đây là lý do duy nhất nói thông. Nhưng là Đường Thiên cùng hai đứa bé sống với nhau bốn năm, hoặc là nói năm năm, cậu mặc dù mặt ngoài qua loa, nhưng đối với những vấn đề liên quan đến hai đứa nhỏ lại cực kỳ mẫn cảm, cậu cảm thấy không đúng, từ lúc Trần Tây Đông không hiểu sao bắt đầu thích hai đứa bé nhà cậu, liền cảm thấy không đúng!

Đường Thiên vươn tay, nói với Lí Minh Duệ: “Lí tổng, cho tôi mượn di động dùng một chút.”

Lí Minh Duệ gật đầu, bấm dãy số Trần Tây Đông.

Đường Thiên mượn lại, ấn nút gọi, âm thanh báo bận càng ngày càng lâu, sắc mặt ba người cũng càng ngày càng khó coi. Đường Thiên từ lúc về đến nhà đã qua một giờ, bây giờ đã hơn bảy giờ sáng.

Đường Thiên hít sâu một hơi, thấp giọng nói: “Thầy Từ, tôi đi qua bên đó đón con. Không sao đâu, các anh cũng đừng gấp.”

Từ Thanh áy náy không thôi, nói: “Tôi với cậu cùng đi, hai đứa bé, vạn nhất bọn chúng lúc này đang ngủ, một người cậu ôm không xuể.”

Đường Thiên muốn cự tuyệt, Lí Minh Duệ chặn lại nói: “Từ Thanh đi theo cậu, bên này có tôi. Cũng không phải gấp, chỉ cần đón đứa nhỏ trở về là được. Tiểu Thiên phía bên nhà xuất bản cũng xong rồi đi? Mấy ngày nay cứ mang con ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, sau đó chúng ta liền chuẩn bị mừng năm mới.”

Đường Thiên miễn cưỡng cười một chút, đem câu “Đón hai đứa bé trở về rồ liền về G thị” nuốt trở vào, nói: “Ừ.”

Lí Minh Duệ đưa áo khoác cho bọn họ, Từ Thanh chìa khóa xe đi xuống trước.

Đường Thiên mặt ngoài bình tĩnh, lại mấy lần cũng không thể đóng nút áo khoác.

Lí Minh Duệ nhìn không đành lòng, tiến lên mở tay cậu ra, giúp cậu đóng nút áo, nói: “Tiểu Thiên, lần này là tôi và thầy Từ không đúng…… Anh trai xin lỗi cậu, chúng ta……”

“Lí tổng.” Đường Thiên vội vàng cắt lời hắn, lại sửa miệng, cười nói, “Anh Lí, khi ở G thị là hai người các anh chiếu cố tôi và các con, giúp tôi nhiều như vậy, tôi cảm kích còn không kịp, làm sao có thể xin lỗi.”

Cậu hít một hơi, miễn cưỡng cười: “Là hai nhóc con kia không nghe lời, nói bao nhiêu lần cũng không nghe, không liên quan đến các anh. Tôi, tôi đi trước.”

Dứt lời liền vội vàng chạy.

Lí Minh Duệ bất đắc dĩ, nói với bóng cậu: “Đường trơn, lái xe cẩn thận!”

Đường Thiên phất phất tay, vào thang máy vội vàng ấn số lầu một.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: