Đoạt tử 38

DT005

Chương 38

Trần Tây Đông cùng hai đứa nhỏ chơi ở phòng khách, mẹ Trần ở phòng bếp phụ làm, không đi ra.

Khi cơm sắp dọn lên bàn, bố Trần trở lại. Lão nhân gia mở cửa nghe được tiếng cười trẻ con trong phòng, nhất thời sửng sờ ở cửa, không động chân.

Mẹ Trần nghe thấy động tĩnh, vội vàng đi ra,”Lão Trần ông về rồi.”

Bố Trần gật đầu, ánh mắt dời về phía đôi long phượng thai đang mở to mắt nhìn mình, biểu tình giống nhau như đúc.

Hô hấp của Bố Trần bị kiềm hãm, nhìn chằm chằm hai đứa bé.

Đường Đậu Đậu chu chu môi, trộm đem đồ mình đang ăn giấu ở sô pha phía sau, sau đó đặt mông ngồi lên, quay đầu xem TV, tỏ vẻ con cái gì cũng không nhìn thấy nha, ông là ai a, con không biết nha, ha ha.

Đường Quả Quả lại ngơ ngác nhìn nhìn ông thoạt nhìn thực nghiêm túc thực đáng sợ này, yếu ớt lui về phía Trần Tây Đông, nhỏ giọng nói: “Chú ơi, ông cũng muốn ăn sao?”

Trần Tây Đông cười, bế tiểu nha đầu đến đối diện bố Trần, nói: “Ừ, ông cũng muốn ăn đó.” Sau đó ngẩng đầu nói với bố Trần: “Ba, đây là Đậu Đậu và Quả Quả.”

Bố Trần rốt cục nhấc chân, đi vào phòng, chậm rãi lên tiếng, “Ừ.”

Nghiêm Phượng Minh đi lên thay ông cởi áo khoác, bố Trần xắn tay áo lên một chút, như bình thường tính đi lên thư phòng trên lầu, lại dừng bước chỗ ở sô pha, không thể di động.

Hai nhóc con nãy giờ đều luôn nhìn ông chằm chằm.

Đường Đậu Đậu: “=口=” lại muốn đoạt đồ ăn sao?

Đường Quả Quả: “TAT” con, con cho ông nha…….

Đại khái là ánh mắt bố Trần quá mức nghiêm khắc, hai đứa nhỏ thật sự không nhịn được, đều ném đồ nhảy đến chỗ Trần Tây Đông, một đứa ôm một tay anh.

Trần Tây Đông bật cười, nói: “Ba, ngồi ở đây. Cùng bọn chúng trò chuyện.”

Bố Trần lên tiếng, cứng ngắc ngồi vào vị trí Đậu Đậu vừa ngồi, sau đó vẫn là cứng ngắc, cứng ngắc ngồi bất động.

Đường Đậu Đậu rối rắm, trộm thò đầu đánh giá ông.

Bố Trần cũng kỳ lạ hơi liếc qua quan sát đứa nhỏ vừa tới đầu gối mình này.

Đường Đậu Đậu vừa tiếp xúc với ánh mắt ông liền “Oa” một tiếng, không dám nhìn.

Trần Tây Đông bất đắc dĩ, thân thể bố Trần càng cứng ngắc, ngồi ở chỗ kia cơ hồ ngay cả hô hấp cũng không.

Trần Tây Đông thấy ba thật sự khẩn trương, liền đùa với Đậu Đậu nói: “Đậu đậu, đó là ông, là…… là ba của chú, Đậu Đậu phải làm đứa nhỏ lễ phép, đi ra chào ông nào.”

Đường Đậu Đậu nhăn nhó, Trần Tây Đông vỗ mông nhóc, “Con là anh trai, phải làm gương cho em.”

Quả nhiên tiểu tử kia bị kích, lập tức chậm chạp đi qua, ngẩng đầu, chớp mắt, “Ông?”

Biểu tình bố Trần thập phần kỳ quái, do nhiều năm nay vẻ mặt đều là nghiêm khắc, thế cho nên đối với cháu nhỏ mềm mại như vậy, khi muốn lộ ra nụ cười, không tự giác lại là bộ đang giữ dằn……

Đường Đậu Đậu mếu máo, lại nhìn nhìn vài giây, nhanh chóng tót trở về.

Trần Tây Đông: “……”

Bố Trần phụ: “……”

Hai cha con xấu hổ nhìn nhau, Trần Tây Đông ho khan một tiếng, cúi đầu nói với Quả Quả: “Quả Quả, đi qua chào ông nào, hỏi xem ông có khát không, muốn uống nước không?”

Đường Quả Quả thích anh, nên lời anh nói cơ hồ nói gì nghe nấy. Tuy rằng thẹn thùng, vẫn là cẩn thận đi qua, học anh trai, đứng ở khoảng cách một bước, ngẩng đầu nhỏ giọng nói: “Chào ông…… A, a…… Khát không?”

Trần Tây Đông đỡ trán, bố Trần sửng sốt, vẻ mặt uy nghiêm lộ ra vẻ tươi cười, tuy rằng thực đạm, nhưng so với mới rồi tự nhiên hơn rất nhiều.

Lão nhân gia tận lực làm biểu tình nhu hòa, vươn tay ra, nói: “Quả Quả phải không? Lại gần đây một tí, để ông ôm nào.”

Thanh âm của ông không hề giống với biểu tình, ôn hòa trầm thấp, so với tia nắng ban mai thế nhưng có vài phần tương tự. Quả Quả chớp mắt nhìn ông vài lần, cuối cùng đi qua, giang hai tay ra.

Bố Trần hai tay dùng lực, bế tiểu nha đầu lên đầu gối, đỡ lấy vai nhóc, cười, “Thật là một cô bé hào phóng, tương lai ông phải tìm cho con một đối tượng năng lực xuất chúng mới được.”

“Ba……” Trần Tây Đông bất đắc dĩ ra tiếng.

Bố Trần lại không để ý đến anh, chuyên chú nhìn tiểu nha đầu.

Mắt Đường Quả Quả vòng vo hai vòng, nhỏ giọng hỏi: “Đối, đối tượng là gì?”

Bố Trần cười to, lần này là thật đúng là bỏ đi bộ dáng nghiêm túc cũ kỹ ngày thường, cười ha hả.

Trần Tây Đông chọt bụng nhỏ của Đậu Đậu, cũng cười không ngừng. Bố Trần kiên nhẫn giải thích: “Chính là người tương lai ở với con cả đời, chờ ba con, ông nội, bà nội đều già, chính là hắn tới chiếu cố con.”

Tiểu nha đầu nhăn lại đôi mày nhỏ, nói: “Ba mới không già, Quả Quả phải ở cùng ba.”

Bố Trần sửng sốt, nhìn Trần Tây Đông, không nghĩ tới tình cảm bọn họ đã sâu như vậy?

Sắc mặt Trần Tây Đông khẽ biến, không biết làm sao, liền không nói gì.

Bố Trần là nhân vật nào, lập tức nhìn ra không đúng, cũng không tiếp tục đề tài này, liền dụ tiểu nha đầu, “Đến, bé ngoan, lại kêu một tiếng ông.”

Có thể là phẩm chất riêng của ông rất giống Trần Tây Đông, tiểu nha đầu cũng không quá sợ hãi, liền ngọt ngào hô: “Ông.”

Ánh mắt bố Trần chuyển qua Đậu Đậu, Đường Đậu Đậu yếu ớt rầm rì một tiếng: “Ông……”

Bố Trần vừa lòng cười, nụ cười kia so với khi ông vào hai mươi năm trước buôn bán thắng đối thủ còn sáng lạn hơn, “Hai bạn nhỏ thực ngoan, cha nuôi của bọn chúng giáo dục bọn chúng rất tốt.”

Trần Tây Đông không muốn nghĩ thêm về người kia, liền gật đầu, không nói tiếp.

Bố Trần lại nói: “Hai bạn nhỏ, nói cho ông biết, tên thật các con là gì?” Cũng không thể nhận tổ quy tông còn kêu Đậu Đậu Quả Quả a.

Đường Đậu Đậu lập tức cảnh giác, lại nhanh chóng lộ ra sơ hở, phùng mặt nói: “Ba nói không thể nói tên với người ngoài!”

Bố Trần vươn tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc, cười nói: “Chúng ta không phải người ngoài. Ông là ông nội của con a, sao có thể tính là người ngoài được.”

Hai đứa nhóc hôm nay thật sự rất mơ hồ, ngơ ngác không rõ, đếm trên đầu ngón tay nói: “Nhưng, nhưng Đậu Đậu và Quả Quả chỉ có một ba nha, ba nói, nói ông nội đi đến thiên đường rồi!”

Bố Trần cả kinh, lập tức nhìn Trần Tây Đông.

Trần Tây Đông nhíu mày, cúi đầu hỏi: “Các con không có ông nội bà nội sao?” Cha mẹ Đường Thiên.

Đường Đậu Đậu vẫn cảnh giác, cẩn thận trả lời: “À, ừm…… Có nha, đi đến thiên đường hết rồi! Ba nói, thiên đường rất đẹp, ba tương lai cũng phải đi! Hừ, không cho Đậu Đậu đi!”

Trần Tây Đông không hiểu sao trong lòng bị đâm một chút, chậm rãi nói: “Mấy năm nay…… Đều là ba con một mình chăm các con sao?”

Hai bạn nhỏ thập phần không hiểu, gật đầu, lại lắc đầu.

Trần Tây Đông tâm tình phức tạp, dằn xuống hỏi: “Phải không?”

Quả Quả nhỏ giọng nói: “Không phải nha, có bà Từ, chú Lý, chú Từ…… A, còn có cô giáo Tiểu Mỹ, Tiểu Kỷ nữa.”

Trần Tây Đông lộ nghi hoặc, “Tiểu Kỷ là ai”

Đường Quả Quả vui vẻ vỗ tay một cái, “Là cơ hữu tốt của anh hai!”

Bố Trần phụt một tiếng phun ra nước trà vừa mới uống. Trần Tây Đông trợn mắt há miệng, nửa ngày không lấy lại tinh thần, bất đắc dĩ hỏi: “Ai nói với con vậy?”

Đường Quả Quả vẻ mặt vô tội: “Ba nha.”

Kỳ thật là có một hôm bạn nhỏ Đậu Đậu cùng Tiểu Kỷ chơi với nhau, khi ba Tiểu Kỷ tới đón, liền thập phần mãnh liệt muốn cùng ba Tiểu Kỷ về nhà, Đường Thiên nổi tâm ghen tị, ê ẩm mắng con trai: Tiểu Kỷ là cơ hữu của con hả? Luyến tiếc như vậy.

Đường Đậu Đậu tuy rằng bướng bỉnh, nhưng đối với những chuyện những thứ mới mẻ thú vị lại trí nhớ vô cùng tốt. Ngày hôm sau liền la hét với Tiểu Kỷ cơ hữu tốt cơ hữu tốt.

Sau đó tin tức Đậu Đậu và Tiểu Kỷ là cơ hữu tốt cũng dần dần truyền khắp cả nhà trẻ Hoa Bắc……

Đường Đậu Đậu cũng vẻ mặt vô tội: “Đậu Đậu với Tiểu Kỷ là cơ hữu tốt.”

Trần Tây Đông hết cách phun tào, anh mặc dù không phải đồng chí, nhưng cũng hiểu chút phương diện này, thầm nghĩ vị Đường Thiên này giáo dục trẻ con thật đúng là…… Ừm, kỳ lạ.

Trần Tây Đông bất đắc dĩ cười, Đường Đậu Đậu nghĩ anh không tin mình và Tiểu Kỷ là cơ hữu tốt, liền phẫn nộ nói: “Tiểu Kỷ là cơ hữu của Đậu Đậu!”

Trần Tây Đông nhịn cười, “Ừ, ừ, cơ hữu tốt.”

Bố Trần qua tuổi năm mươi, giờ phút này cũng cười thập phần thoải mái. Nghiêm Phượng Minh bưng nước trái cây cùng hoa quả đi tới, nhìn thấy bộ dáng tươi cười của lão gia, trong lòng cũng thay bọn họ cao hứng, cười nói: “Lão gia, đừng uống trà đặc như vậy, nếm chút hoa quả, nhuận phổi.”

Bố Trần tâm tình vô cùng tốt, sảng khoái đáp ứng, ôm Quả Quả nói: “Bé ngoan, lấy một miếng cho ông.”

Đường Quả Quả lấy một miếng táo trong mâm trái cây, Nghiêm Phượng Minh kinh ngạc tính lên tiếng ngăn lại, bố Trần đã cười khanh khách há miệng cắn, nhai rôm rốp.

Quả Quả cười khanh khách, lại đưa cho ông cho một miếng, bố Trần đều là thuận theo ăn.

Trần Tây Đông cũng ngạc nhiên nhìn, không nghĩ hai đứa bé làm cho lão đại nhà mình thế nhưng lại có đại biến hóa như vậy.

Trần Tây Đông vỗ vỗ cái tay nhỏ của Đậu Đậu, nói: “Đi qua nào, cùng với em.”

Đường Đậu Đậu cực không tình nguyện đi qua, cùng Quả Quả lấy trái cây. Chỉ là Quả Quả là đưa vào miệng bố Trần, còn nhóc lại là đưa vào miệng mình, đôi mắt nhỏ còn thường ngắm bố Trần, thấy bố Trần nhìn mình, liền đưa miếng táo đã gặm một nửa trong tay cho ông, ngây thơ nói nói: “Ông ăn.”

Bố Trần đương nhiên sẽ không ăn, Đường Đậu Đậu liền vui vẻ cầm lại tiếp tục ăn.

Bố Trần xem cười không ngừng, nói với Trần Tây Đông: “Con xem, nhóc con lém lỉnh này giống con hồi nhỏ như đúc.”

Trần Tây Đông cong môi, không nói gì.

——

Sáu giờ bắt đầu ăn cơm tối, đối với hai vị lão nhân mà nói, hôm nay thực đặc biệt, trên bàn cơm hình chữ nhật bày rất nhiều đồ ăn, đại bộ phận đều là khẩu vị của Đậu Đậu và Trần Tây Đông.

Đường Quả Quả thập phần rối rắm cầm muỗng nhỏ không động đậy.

Trần lão gia tử vô cùng thích cô bé, đặc biệt bảo người làm dời vị trí của cô bé đến bên cạnh mình, đổi với Trần Tây Đông.

Nhìn tiểu nha đầu không động đũa, bố Trần quan tâm hỏi: “Làm sao vậy, Quả Quả, không thích ăn sao?”

Đường Quả Quả nhăn lại cái mũi nhỏ, nhỏ giọng nói: “Cay quá……”

Bố Trần ngẩn ra, lập tức ánh mắt trách cứ nhìn về phía mẹ Trần. Mẹ Trần cũng có chút sửng sốt, không nghĩ tới khẩu vị của Quả Quả cùng anh trai cô bé và Trần Tây Đông không giống nhau, liền có chút xấu hổ.

Trần Tây Đông cả ngày hôm nay trải qua thập phần hỗn loạn, cũng quên dặn dò phòng bếp. Liền đứng lên múc cho tiểu nha đầu nửa bát canh bắp, nói: “Xin lỗi cháu, là chú sơ sót. Quả Quả ăn canh trước, đồ ăn ngon ở phía sau nha, bác đầu bếp nhà chúng ta đặc biệt đem món ngon nhất để lại cuối cùng đó.”

Đường Quả Quả dễ bị dẫn dắt, lập tức hỏi: “Thật vậy chăng?”

Trần Tây Đông nháy mắt ra dấu với cô giúp việc, Tiểu Tôn vội vội vàng vàng hơi cúi người đi vào phòng bếp.

Trần Tây Đông cũng lập tức đứng dậy đi vào phòng bếp, tỉ mỉ dặn dò khẩu vị của Quả Quả, không thích cay, mặn, khẩu vị thiên đạm, rau quả trứng là tốt nhất, nhẹ một ít.

Đầu bếp vã mồ hôi lạnh chặt chẽ nhớ kỹ, đây chính là tiểu tiểu thư Trần gia nha, không thể lơ là.

Trần Tây Đông rất nhanh trở về bàn ăn, cũng không động đũa, cầm chén nhỏ đút từng thìa canh cho tiểu nha đầu.

Đầu bếp tốc độ cực nhanh, không đến mười lăm phút liền bưng lên một mâm toàn rau xanh, Quả Quả mặc dù không tham ăn như Đậu Đậu, nhưng nhìn thấy thực thích, vui vẻ không thôi.

Tiểu nha đầu buông thìa, cầm đũa vụng về gắp đồ ăn. Trần Tây Đông muốn giúp cô bé chọn, bố Trần ngăn lại, “Làm con tự mình làm.”

Quả Quả nghe được nâng ngẩng mặt lên, hắc hắc cười: “Quả Quả biết gắp.”

Bố Trần cười ôn hòa, Trần Tây Đông thu tay, không gắp cho cô bé nữa. Tiểu nha đầu tự mình cầm đũa gắp đồ ăn vào bát, ăn vô cùng vui vẻ.

Đường Đậu Đậu dưới sự “Quan tâm” của mẹ Trần, miệng cơ hồ không ngừng, đũa cũng không rời bát, tất cả đồ ăn đều là mẹ Trần nhanh nhẹn gắp vào bát cho nhóc.

Bố Trần mải chú ý tiểu nha đầu, Trần Tây Đông nhìn thấy, nhíu nhíu mày, nói: “Mẹ, không cần chiều cháu như vậy, là con trai, đồ ăn phải tự mình gắp.”

Đường Đậu Đậu ngẩng mặt lên, lộ ra cái miệng nhỏ lém lỉnh, nhe răng cười với anh.

Trần Tây Đông đang nói nhất thời liền nuốt trở vào, dở khóc dở cười lau miệng cho nhóc.

Bữa cơm này là bữa cơm từ sau khi Trần Tây Đông thành niên, Trần gia rộn ràng tiếng cười nhất. Bố Trần quá khứ thua thiệt con trai, Trần Tây Đông lại đối với bọn họ càng ngày càng xa lạ, lão nhân gia liền ngày càng trầm mặc, tươi cười cũng càng ngày càng ít, trở nên nghiêm túc, bất cẩu ngôn tiếu.

Mà tối nay, Nghiêm quản gia nhìn thấy trên bàn cơm bố Trần ôm Quả Quả cười không khép miệng, cảm thấy nhiều năm qua, lão thiên gia cũng thương hai vị lão nhân, mang Đậu Đậu và Quả Quả tới, để quan hệ bọn họ chậm rãi hòa hảo, một lần nữa thân mật.

Bài trước
Để lại bình luận

1 Phản hồi

  1. Giống sự tĩnh lặng trwớc cơn giống quá. T_T

    Like

    Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: