Đoạt tử 37

DT030

Chương 37

Trần Tây Đông dẫn hai đứa bé vào cửa, mẹ Trần thế nhưng đã xuống nhà. Bà vội vàng từ sô pha đứng dậy, tiến lên nắm lấy bàn tay nhỏ của Đậu Đậu, cười đến không khép miệng, nói: “Tiểu Đậu Đậu trở lại rồi, còn nhận ra bà không? Bà rất nhớ con đó.”

Đường Đậu Đậu bị bà nắm, chun mặt chun mũi,”Bà ơi, có sô cô la không?”

Mẹ Trần vội vàng gật đầu,”Có, có, Đậu Đậu muốn cái gì cũng có, bà cái gì cũng sẽ cho Đậu Đậu.”

Dứt lời liền muốn gọi Nghiêm quản gia đến, Trần Tây Đông ôm Quả Quả ngồi một bên, nói: “Chú Nghiêm đi ra ngoài mua đồ rồi.”

Mẹ Trần không để ý “A” một tiếng, lại cúi đầu hỏi Đậu Đậu: “Đậu Đậu nói cho bà biết, con thích ăn gì nhất nào? Thích màu gì nhất, đồ chơi là súng ngắn, hay là ô tô?”

Bạn nhỏ Đường Đậu Đậu thập phần nghi hoặc, nghiêng đầu nói: “Ừm……Cái gì cũng thích ăn! Màu sắc, màu sắc…… Màu vàng! Đồ chơi yêu thích là xe xe!”

Mẹ Trần che miệng cười rộ lên, ngay cả Trần Tây Đông ở bên cạnh cũng cười, anh cũng không biết nhóc con này màu sắc yêu nhất là màu vàng.

Mẹ Trần chạm chạm mũi nhóc, cười khanh khách hỏi: “Vậy Đậu Đậu có thể nói cho bà biết, vì sao thích màu vàng không?”

Đường Đậu Đậu không kiên nhẫn, nhóc là đến ăn nha! Không phải trả lời câu hỏi đâu! Chán ghét!

“Màu vàng đẹp nha!” Bạn nhỏ thở phì phì nói.

Mẹ Trần một tay ôm nhóc vào lòng, cười đến bả vai run lên, “Ôi, này thật đúng là chú hề nhỏ, cháu ngoan của bà.”

Đường Đậu Đậu rất ít khi bị phụ nữ ôm, trừ bỏ cô giáo nhà trẻ, cơ hồ không có người phụ nữ nào đối với nhóc tốt như vậy (kỳ thật là bị Đường Thiên bóp chết = =), vì thế tiểu tử kia đỏ mặt, biểu tình gượng gạo chôn mặt vào ngực mẹ Trần, thẹn thùng……

Mẹ Trần nói liên miên một lúc, hồi lâu không thấy nhóc nhúc nhích, hoảng sợ, vội vàng đẩy đầu Đậu Đậu ra, kinh ngạc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của nhóc, qua một lúc lâu mới cười ha ha.

Trần Tây Đông thấy Đậu Đậu như vậy, cũng cười không dứt.

Đường Quả Quả và anh trai nhà mình từ khi là tiểu mầm đậu vẫn luôn ở cạnh nhau, cho đến hiện tại, cô bé chưa từng thấy anh mình đỏ mặt như vậy.

Vì thế tiểu nha đầu từ trong lòng Trần Tây Đông nhảy xuống, do dự đi đến trước mặt mẹ Trần, ngẩng cái đầu nhỏ nhìn Đường Đậu Đậu bởi vì bị mọi người chọc ghẹo mà khuôn mặt tròn vo đỏ bừng lên, tiểu tử kia nhân thậm chí bị cười đến ngốc.

Đường Quả Quả chống tay vịn sô pha, nhón mũi chân chạm tay vào mặt Đậu Đậu.

Đường Đậu Đậu chỉ ngây ngốc không nhúc nhích.

Quả Quả sờ mặt anh trai, nhất thời kêu lên: “Ai nha! Nóng quá!”

Trần Tây Đông nhịn không được phì cười ra tiếng.

Đường Đậu Đậu bị em gái sờ, rốt cục bùng nổ, “A a a a a —— xấu xa! Ô ô ô ô……”

Mẹ Trần chưa từng thấy kiểu cách của cậu nhóc, nghĩ nhóc thực bị chọc khóc, liền luống cuống tay chân ôm nhóc vào lòng dỗ dành, nhỏ nhẹ nói: “Không khóc không khóc, bà sai rồi a, ba cũng sai rồi, chúng ta không nên chọc ghẹo Đậu Đậu, Đậu Đậu là bé ngoan nha, không khóc nào……”

Đường Quả Quả ngây người, thấy anh hai tru lên, trên mặt một giọt nước mắt cũng không có. Vì thế cô bé lại chậm rãi quay về bên cạnh Trần Tây Đông, quay lưng lại ôm tay anh.

IQ của tiểu nha đầu đột nhiên tang vọt, nhỏ nhẹ bắn ra một câu: “Anh hai xấu hổ xấu hổ.”

Đường Đậu Đậu nghe vậy liền dừng lại, mọi người kinh ngạc đến ngây người, tiếp theo lại khóc càng to hơn, lần này cũng thật ép ra chút nước mắt.

Lòng tự trọng cổ quái của tiểu tử kia bị em gái chọc thủng.

Mẹ Trần thực bất mãn nhìn thoáng qua phía bên Trần Tây Đông. Thời gian Trần Tây Đông ở chung với hai đứa bé không ngắn, coi như hiểu biết tính tình Đậu Đậu, vì thế cũng không sốt ruột, biết tiểu tử kia lại nổi cơn, càng hống càng lấn tới, huống chi nhóc con này còn là giả khóc.

Vì thế Trần Tây Đông không để ý, Đường Quả Quả cũng không để ý, ánh mắt trách cứ của mẹ Trần không ai nhận, một lớn một nhỏ ngồi ở một bên đều bình tĩnh, vô tội nhìn chằm chằm Đậu Đậu.

Đường Quả Quả cắn ngón tay nhìn anh trai, ngẩng đầu hỏi Trần Tây Đông: “Chú ơi, anh hai làm sao vậy?”

Trần Tây Đông buồn cười, nhỏ giọng nói: “Anh hai thẹn thùng.”

Vẻ mặt Quả Quả hiện rõ biểu tình “Cháu nói đúng mà”, thập phần nghiêm túc gật đầu.

Trần Tây Đông yêu thích không thôi, bế tiểu nha đầu lên sô pha, ôm chặt, hai người cùng nhau xem Đường Đậu Đậu diễn trò.

Mẹ Trần cũng nghe được bọn họ nói chuyện, liếc mắt nhìn Quả Quả, “Nên gọi ba.”

Mắt Đường Quả Quả trừng lớn, Đậu Đậu cũng từ trong ngực bà ló mặt ra.

Đậu Đậu hít hít mũi, “Đậu Đậu có ba mà.”

Quả Quả ngốc nghếch phiên dịch: “Chú không phải ba……”

Mẹ Trần biến sắc, Trần Tây Đông vội vàng ôm tiểu nha đầu xoay người, cười nói: “Bà nói đùa với các cháu thôi, Quả Quả không phải sợ nha.”

Mẹ Trần lộ vẻ bất đắc dĩ: “Tây Đông……”

Trần Tây Đông không quay đầu lại: “Mẹ, hai đứa bé khát rồi, mẹ đi lấy chút đồ uống đi.”

Mẹ Trần thở dài, buông Tiểu Đậu Đậu ra, đứng dậy vào bếp bảo cô giúp việc ép nước trái cây.

Mặt Đường Đậu Đậu vẫn còn đỏ, một lát liền quên chuyện vừa rồi, đi qua chọc bụng nhỏ của Quả Quả, giọng giận dỗi nói: “Quả Quả thối, em gái thối, thấy ghét!”

Đường Quả Quả bĩu bĩu cái miệng nhỏ nhắn, oa một tiếng khóc lên.

Đường Đậu Đậu thực hiện được âm mưu, liền chạy tót đi, đuổi theo la hét nói với mẹ Trần mình muốn uống gì.

Đường Quả Quả khóc ô ô, Trần Tây Đông bất đắc dĩ lấy khăn tay lau nước mắt cho cô bé. Tính cách tiểu nha đầu vốn là như thế, yêu khóc.

Chờ cô giúp việc bưng nước hoa quả tươi lại đây, Quả Quả còn khó khăn lắm mới ngừng khóc.

Trần Tây Đông nhấc tay cũng có chút mệt mỏi, rốt cục có thể từ từ lĩnh hội ý nghĩa câu đối phương nói “Trẻ con nhìn thấy vui mắt, nhưng nuôi nấng bọn chúng cũng không dễ dàng.” hồi mấy tháng trước cùng Đường Thiên mang hai đứa bé ra ngoài chơi.

Hai đứa bé rốt cục khôi phục bình thường, mẹ Trần bảo người giúp việc mang ra đồ ăn vặt đã sớm chuẩn bị tốt, cô giúp việc liền bưng tất cả đến bàn trà.

Hai đứa bé ùa qua, đều tự chọn món mình thích rồi ăn.

Mẹ Trần tươi cười nhìn bọn chúng, Trần Tây Đông nhìn chằm chằm bóng dáng hai đứa bé, hỏi: “Ba đâu mẹ?”

Mẹ Trần thở dài, nói: “Công ty có việc, đi ra ngoài rồi.”

Trần Tây Đông “A” một tiếng, anh vẫn luôn ngồi ở sô pha, nhưng lại không chú ý tới bố Trần đi ra ngoài.

“Ô ô, của Quả Quả……”

“Của anh hai!”

“Của em……”

“Của anh……”

“Của em…… Oa ——”

Trần Tây Đông dở khóc dở cười, thập phần thuần thục bế Tiểu Quả Quả lại đây, dở bài cũ nói: “Ngoan nào, Quả Quả ngoan nhất, anh hai không đúng, cũng không nhường em, đợi lát nữa chú đánh mông anh hai……”

Đường Đậu Đậu đang cắn miếng bánh bích quy có nhân, xoạch một tiếng rơi xuống đất, bưng mông trốn sau mẹ Trần, cả giận nói: “Chú thật hư! Giống ba! Người lớn bất công!”

Câu “Giống ba” kích động Trần Tây Đông, ánh mắt sầm xuống, cả giận than thở: “Ba các con tốt lắm…… Chú, ừm, không bì kịp cậu ta.”

Nhóc kia không hiểu ra sao, xoay mình xem thường trừng anh.

Mẹ Trần quả thực vui vẻ vô cùng, tính cách Tiểu Đậu Đậu trong những đứa nhỏ cùng tuổi đều xem như hoạt bát trong hoạt bát. Bố Trần mẹ Trần chỉ có một đứa con là Trần Tây Đông, Trần Tây Đông hồi nhỏ cũng là cậu nhỏ ưa khóc lóc om sòm nghịch ngợm, nhưng là sau khi lớn lên, khoảng cách giữa bọn họ càng ngày càng xa. Trần gia đã thật lâu không náo nhiệt như vậy, mẹ Trần nhìn hai đứa bé đùa giỡn, giống như thấy được bộ dạng con trai mình khi còn nhỏ khóc hô muốn đồ chơi mô hình.

Nhưng khi đó bà không hiểu, xem nhẹ nhiều lắm.

Mẹ Trần hồi tưởng, tươi cười trên mặt nhạt dần, ánh mắt nhu hòa nhìn Đậu Đậu và Quả Quả.

Biệt thự Trần gia to như vậy, trong nhất thời liền náo nhiệt hẳn, ngay cả người giúp việc cùng đầu bếp vẫn luôn im lặng cũng đi ra xem tiểu chủ nhân mới đến này, ai cũng tán thưởng cùng y hệt đại thiếu gia, bộ dáng vừa khôi ngô lại vừa đáng yêu.

Mẹ Trần cười nghe thấy, thường đáp lại hai câu.

Một lát sau, Nghiêm Phượng Minh trở về, lái xe phía sau mang theo bao lớn bao nhỏ.

Nghiêm Phượng Minh buông đồ xuống, cười nói với mẹ Trần: “Phu nhân, những thứ này là đại thiếu gia phân phó đi mua cho tiểu thiếu gia và tiểu tiểu thư.”

Mẹ Trần cười, điểm mũi Đậu Đậu, “Xem kìa, ba con thực thương con, mua cho các con nhiều đồ như vậy.”

Nghiêm Phượng Minh cũng cười ha ha, biểu tình Trần Tây Đông thản nhiên nhìn không ra đang nghĩ gì.

Đường Đậu Đậu phá lệ để ý, lớn tiếng nói: “Là chú Trần!”

Mẹ Trần bị nhóc hô liền sửng sốt, một lúc sau mới nói: “Con đứa nhỏ này……”

Đường Đậu Đậu “Hừ” một tiếng, cong mông chạy đến bên Trần Tây Đông, lắc lắc đầu hỏi: “Chú Trần là chú Trần, không phải ba.”

Cậu nhóc đồng ngôn không cố kỵ, mọi người ở đây lại mặt mày biến sắc. Người làm cực có mắt vội vàng rời đi, Nghiêm Phượng Minh nhìn nhìn mẹ Trần, nói: “Tôi đi cất đồ mua cho hai bạn nhỏ.”

Dứt lời liền mang lái xe lên lầu.

Mẹ Trần nhìn Tiểu Đậu Đậu dính bên Trần Tây Đông, bất đắc dĩ nói: “Đậu Đậu, lại đây, đến bên bà……”

Đường Đậu Đậu ghé vào ngực Trần Tây Đông trợn mắt, “Không muốn!”

Mẹ Trần bất đắc dĩ, thở dài.

Trần Tây Đông thế nhưng không có chút bộ dáng mất hứng nào, sắc mặt anh vẫn như thường chọn mấy thứ không làm đầy bụng cho hai đứa bé, ôn thanh nói: “Đậu Đậu muốn ăn cái nào?”

Tròng mắt Đường Đậu Đậu xoay xoay, bắt lấy thứ bên tay phải anh, ngao ô một tiếng ngậm nho vào miệng.

Mẹ Trần hoảng sợ, chặn lại nói: “Cẩn thận một chút, đừng nuốt.”

Đường Đậu Đậu miệng nhai nhai nho, rồi nhả vỏ nho vào tay Trần Tây Đông, lại là một tiếng thật to “Hừ”.

Mẹ Trần nhìn hành động của cậu nhóc, cười, “Đậu Đậu thế nhưng tính tình so với con trước đây quả thực lớn hơn rất nhiều.”

Trần Tây Đông thản nhiên nói: “Phải không.”

Sắc mặt mẹ Trần có chút không tốt, miễn cưỡng cười, “Ừ, con trông bọn chúng, mẹ xuống bếp nhìn xem cơm chiều chuẩn bị cái gì. Ngày đầu tiên Đậu Đậu Quả Quả ở nhà, bà phải lưu tốt ấn tượng choc các con nha.”

Đường Đậu Đậu động động miệng, cương quyết phản bác: “Mới không phải ngày đầu tiên!”

Mẹ Trần cười rộ lên, sờ sờ đỉnh đầu nhóc, nói: “Ừ, không phải ngày đầu tiên. À, bởi vì sau này đều ở đây, chúng ta không nói ngày đầu tiên.”

Đường Đậu Đậu trừng mắt, có chút không rõ.

Đường Quả Quả còn đang chọn đồ ăn mình thích, không để ý anh trai.

Đường Đậu Đậu quay lại nhìn Trần Tây Đông, Trần Tây Đông mỉm cười nhìn nhóc, hỏi: “Làm sao vậy, Đậu Đậu?”

Đường Đậu Đậu đầu óc choáng váng, cảm thấy mình vẫn là bạn nhỏ, thật sự nghĩ không ra vấn đề quá thâm ảo, vì thế rung đùi đắc ý nuốt nho, tiếp tục đi đến bàn trà lấy đồ mình thích.

Mẹ Trần vào bếp rồi không quay lại nữa, hai đứa bé làm rơi đồ ăn vặt khắp nơi, thậm chí có một chút rớt xuống thảm.

Cô giúp việc ở bên cạnh đi theo thu thập. Trần Tây Đông nâng cằm ở một bên nhìn hai đứa bé đùa nghịch, cô giúp việc ngẩng đầu nhìn hai đứa bé, lại nhìn đại thiếu gia nhà mình, cảm thấy ba người này cho dù không làm xét nghiệm DNA gì kia, bộ dáng này cũng có thể bị cho rằng là cha con.

Trần Tây Đông nhận thấy tầm mắt cô, quay đầu hỏi: “Tiểu Tôn, làm sao vậy?”

Tiểu Tôn vẫn là tiểu cô nương xuất đầu hai mươi, lớn lên yểu điệu nhỏ yếu, kỳ thật khí lực rất lớn. Bản thân nhìn lén bị chủ nhân phát hiện, ngượng ngùng đỏ mặt, nói: “Hai bản nhỏ thật giống thiếu gia.”

Trần Tây Đông cười, không nói gì.

Đường Đậu Đậu từ trong đống đồ ăn vặt ngẩng đầu lên, mờ mịt nhìn bọn họ. Tim Trần Tây Đông nhảy lên tận cổ họng, sợ đứa nhỏ này lại nói ra mấy lời như vừa rồi.

Đường Đậu Đậu cũng nhìn nhìn bọn họ một cái, liền cúi đầu bốc đồ ăn ăn tiếp.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: