Đoạt tử 36

9894fb38gw1ehnagbt40lj20dw0fkq3y

Chương 36

Trần Tây Đông hai ngày không về nhà, mẹ Trần cũng không gọi điện thoại thúc giục. Hai người đều trầm mặc, cùng đợi kết quả.

Đã nhiều ngày bọn họ ngủ không ngon, đến hai ngày sau, Trần Tây Đông ở văn phòng làm việc, mẹ Trần gọi điện thoại tới, bảo anh về nhà.

Trần Tây Đông không hiểu sao tâm tình khẩn trương, ở văn phòng ngây người gần nửa giờ mới đi ra ngoài.

Tới biệt thự Trần gia, mẹ Trần, bố Trần đều có mặt.

Hai vị ngồi ở sô pha trong phòng khách, trên bàn để một tờ giấy.

Mẹ Trần thấy anh tiến vào, đứng lên nói: “Tây Đông…… Con trước lại đây đã.”

Trần Tây Đông đi qua, xoay người cầm lấy tờ giấy kia, bất quá chỉ là một tờ A4, thế nhưng con số biểu hiện trên đó lại làm anh khiếp sợ, kia gần như trăm phần trăm tuyên bố quan hệ giữa anh và hai đứa bé.

Đầu óc Trần Tây Đông xoay chuyển vù vù, tay nắm tờ giấy kia không tự giác dùng sức.

Bố Trần vẫn ngồi một bên không nói chuyện. Mẹ Trần thấy anh ngây người, liền đè lại bờ vai anh, kéo đến ngồi xuống sô pha.

Trần Tây Đông đang rối bời, nhẹ giọng nói: “Là con của con sao?”

Mẹ Trần gật đầu, nói: “Là huyết mạch Trần gia, cả hai đều là. Diện mạo các con như vậy, sao có thể là người xa lạ.”

Trần Tây Đông nhìn thoáng qua phiếu xét nghiệm: “Con biết rồi.”

Mẹ Trần nhìn anh, mở miệng muốn nói gì đó, cuối cùng lại nói: “Tây Đông…… Mẹ nhìn ra con thực thích bọn chúng, bọn chúng cũng đích thật là con cháu nhà chúng ta. Mẹ muốn…… Bọn chúng có thể trở về. Mẹ bọn chúng là ai, lại là như thế nào hoài thai đứa nhỏ, mẹ cũng không truy cứu. Nhưng là…… Hai đứa bé nhất định phải trở về.”

Bà dừng một chút, lại nói: “Vị Đường tiên sinh kia…… Mẹ và ba con đều thực cảm kích, dù sao cậu ta nuôi nấng hai đứa bé bốn năm, nhưng là, hai đứa bé dù sao cũng là huyết mạch Trần gia chúng ta. Con nói phải không?”

Trần Tây Đông không biểu tình, “Phải.”

Sắc mặt Mẹ Trần vui vẻ, cầm tay anh, vội vã nói: “Vậy con nhanh đón hai đứa bé trở về đi!”

Trần Tây Đông thở hắt ra, mở tay mẹ, quay đầu nhìn bà, đạm thanh nói: “Mẹ, bọn chúng là con của con. Chuyện này…… Để con làm.”

Sắc mặt mẹ Trần cứng đờ, còn muốn nói gì đó. Bố Trần đột nhiên đứng lên, thanh âm bình tĩnh: “Hai người tán gẫu, tôi lên lầu trước, tuổi lớn, thể lực càng ngày càng không tốt.”

Trần Tây Đông hô hấp cứng lại, mẹ Trần gọi anh: “Tây Đông, mẹ……”

Bố Trần đi hai bước, quay đầu lại nhìn mẹ Trần: “Thục Nhàn, tôi mấy ngày gần đây thân thể có chút không thoải mái, bà đi lên giúp tôi đo huyết áp xem.”

Mẹ Trần vội vàng đứng lên đi về phía ông, “Sao lại không thoải mái? Làm sao không thoải mái? Tôi, tôi đi kêu bác sĩ Trương đến……”

“Không cần.” Bố Trần vỗ vỗ tay bà, “Cùng tôi lên nằm, mấy ngày nay có chút mệt.”

MẹTrần thở phào, đỡ lấy ông, hai người lên lầu.

Chờ bọn họ vào phòng, Trần Tây Đông mới buông kết quả xét nghiệm, dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.

Nghiêm Phượng Minh từ phòng bếp đi ra, lo lắng nói: “Thiếu gia, tôi pha cho cậu chén trà nhé?”

Trần Tây Đông mở to mắt, “Không cần, chú Nghiêm…… Chú Nghiêm, chú đợi lát nữa đi mua chút đồ ăn vặt trẻ con thích ăn, mô hình ô tô, còn có búp bê bé gái thích nữa.”

Anh nghĩ nghĩ, “Đậu Đậu Quả Quả chú cũng gặp qua, mua thêm chút quần áo cho bọn chúng.”

Nghiêm Phượng Minh vui vẻ gật đầu, “Vâng, tôi lập tức đi liền!”

Nghiêm Phượng Minh xoay người đi lấy chìa khóa xe, đi được hai bước lại bị Trần Tây Đông gọi lại.

Trần Tây Đông nhíu mi, khuôn mặt mỏi mệt, “…… Mà thôi, quần áo trước đừng mua, hôm nào…… Cháu dẫn bọn chúng đi.”

Nghiêm Phượng Minh cao hứng, nghĩ ngày sau trong nhà sẽ thêm hai đứa bé, gật đầu: “Tôi biết rồi, thiếu gia.”

Nghiêm Phượng Minh đi rồi, Trần Tây Đông tựa vào sô pha, không muốn động.

Bố Trần mẹ Trần ở trên lầu cũng không xuống dưới, qua nửa giờ, Trần Tây Đông mở mắt ra, tìm số điện thoại của Lí Minh Duệ, gọi qua.

Lí Minh Duệ bên kia thanh âm ồn ào, lớn giọng hỏi: “Tây Đông, làm sao vậy?”

Trần Tây Đông cười, “Đang vội cái gì mà náo nhiệt như thế?”

Lí Minh Duệ cười khổ, “Trở về A thị tôi còn có thể vội cái gì. Ở nhà lão gia tử thôi.”

Trần Tây Đông “À” một tiếng, nói: “Đây là chuyện tốt, bác trai bác gái đã dần dần chấp nhận anh vối thầy Từ.”

Lí Minh Duệ đi vào phòng, thanh âm nhất thời rõ hơn không ít, cười nói: “Ừ, đúng vậy. Không nói cái này, anh gọi điện thoại đến có chuyện gì vậy?”

Trần Tây Đông trầm mặc một chút, chậm rãi mở miệng: “Minh Duệ…… Tôi đã mấy ngày không gặp Đậu Đậu và Quả Quả rồi, buổi chiều Đường Thiên có ở nhà không, tôi muốn đưa bọn họ ra ngoài chơi.”

Lí Minh Duệ suy nghĩ một chút, “Hình như không ở nhà, chờ một lát tôi giúp anh hỏi.”

Trần Tây Đông: “Nếu Đường tiên sinh không ở nhà……, ừm, hôm khác tôi lại đón bọn chúng đi chơi.”

Lí Minh Duệ cười ha ha, trêu chọc anh: “Tôi thấy anh đều sắp giống Tiểu Thiên rồi, mọi người đều là bạn bè, anh yêu thương hai bạn nhỏ như thế, Tiểu Thiên sẽ không muốn.”

Trần Tây Đông thản nhiên cười, “Ừ, vậy làm phiền anh. Tôi chờ điện thoại của anh.”

“Ừ.” Lí Minh Duệ cúp điện thoại, gọi cho Đường Thiên, không chuyển được. Lại gọi cho Từ Thanh, Từ Thanh đánh ngáp tiếp điện thoại.

“Làm sao vậy?” Từ Thanh ôm Quả Quả ở sô pha ngủ gà ngủ gật, tiểu nha đầu cũng giống hắn, vẻ mặt mắt ngái ngủ.

Lí Minh Duệ cười, “Lại vừa xem TV vừa ngủ, may mắn em gặp anh, nếu không tương lai cùng phụ nữ kết hôn sinh con, sao có thể làm ba đây.”

Từ Thanh tức giận, “Em nào có……”

Đậu Đậu cùng Quả Quả không muốn lên giường ngủ, đòi xem phim hoạt hình, hắn liền cùng hai đứa bé cùng nhau xem, kết quả ba người xem xem liền ngủ mất, ngã trái ngã phải, hệ thống sưởi hơi trong nhà sung túc, cũng không lo lắng cảm lạnh.

Lí Minh Duệ bất đắc dĩ, “Rồi, rồi. Đường Thiên có nhà không?”

Từ Thanh kéo Đậu Đậu đến bên cạnh, “Không có, lại đi rồi, nói là hôm nay là hoạt động cuối cùng, kí tên gì đó, ngày mai mới có thể trở về.”

Lí Minh Duệ “A” một tiếng, nói: “Tây Đông muốn đón bọn nhỏ ra ngoài chơi, buổi chiều em có rảnh không?”

Từ Thanh dụi mắt, bỏ điện thoại ra đồng hỏi hai đứa bé, “Chú Trần của các cháu chiều nay muốn dẫn các cháu đi ra ngoài chơi, có muốn đi không?”

Hai đứa bé đang ngủ mơ mơ màng màng đều nghiêng đầu gật gật, cái tên này cho dù bọn chúng ngủ, ở trong mộng đại biểu cũng là “Ăn ngon” “Chơi vui” “Thực vui vẻ”.

“Ừ, em buổi chiều dẫn bọn chúng qua, là chỗ của anh ta, hay là chỗ hai vị lão nhân?”

Lí Minh Duệ nghĩ nghĩ, “Chỗ Trần lão gia tử đi, Tây Đông mấy ngày nay hẳn là ở đó.”

Từ Thanh gật đầu, “Ừ, em biết rồi.”

Hai người còn nói thêm một chốc mới cúp máy.

Lí Minh Duệ gọi điện thoại cho Trần Tây Đông, nói buổi chiều khoảng hai giờ Từ Thanh sẽ đưa hai đứa nhỏ qua.

“Không cần phiền toái, tôi đi đón bọn họ là được.” Trần Tây Đông nói.

Lí Minh Duệ cười, “Không có việc gì. Từ Thanh em ấy vừa vặn cũng muốn ra ngoài. Nhớ rõ đừng quên mang hai đứa bé trở về là được.”

Đầu dây bên kia kỳ quái trầm mặc, Lí Minh Duệ lấy di động nhìn nhìn, còn đang trong trò chuyện, hắn nghi hoặc kêu: “A lô? Tây Đông, cậu có đang nghe không?”

“Ngại quá.” Trần Tây Đông chậm rãi thở hắt ra, chậm nói: “Vừa rồi thất thần.”

Lí Minh Duệ thập phần ngạc nhiên, trêu đùa anh: “Anh gần đây làm sao vậy? Đa sầu đa cảm, ha ha.”

Trần Tây Đông cũng bị so sánh của hắn chọc cười, nói: “Mặc kệ nói thế nào…… Minh Duệ, cám ơn anh.”

Lí Minh Duệ trong lòng nghi hoặc, miệng tự nhiên nói: “Không có gì, cũng không phải chuyện lớn gì.”

Trần Tây Đông tâm tình phức tạp, không muốn nói thêm nữa, nhân tiện nói: “Ừ, vậy đi, tôi buổi chiều…… Ở nhà chờ bọn chúng.”

“Ừ.” Lí Minh Duệ cúp điện thoại.

Trần Tây Đông buông điện thoại, không hiểu sao cảm thấy tâm tình nặng nề.

Cơm trưa không ai xuống ăn, người giúp việc dọn xong bàn ăn, mẹ Trần xuống dưới bảo cô giúp việc bưng lên. Trần Tây Đông vẫn ngồi ở sô pha, cô giúp việc đi qua hỏi anh: “Đông thiếu gia, có ăn cơm không?”

Trần Tây Đông như cũ từ từ nhắm hai mắt, “Dọn xuống đi.”

Cô giúp việc lộ vẻ lo lắng, “…… Vâng.”

Trừ bỏ mang một phần lên cho bố Trần mẹ Trần, còn lại dọn nguyên về phòng bếp.

Thời gian chờ đợi phá lệ dài lâu, Trần Tây Đông cảm thấy mình gặp hai đứa bé này, liền luôn hưởng qua tư vị chưa bao giờ trải qua trước kia, nhưng cũng không phải tư vị tốt đẹp gì.

Anh thở dài, vẫn là không muốn động, ngồi ở chỗ kia từng chút từng chút chờ thời gian trôi qua.

Nghiêm Phượng Minh ra ngoài còn chưa trở về, được thiếu gia phân phó, lão quản gia thập phần kích động ở bên ngoài tận tâm chọn lựa đồ chơi đồ ăn vặt cho hai vị tiểu thiếu gia cùng tiểu tiểu thư tương lai của Trần gia.

Buổi chiều hai giờ, Từ Thanh lái xe đến đường dành cho khách đậu xe ở biệt thự.

Trần Tây Đông nghe thấy tiếng động, vội vàng đứng dậy đi mở cửa.

Từ Thanh cũng không có ý muốn vào, mở cửa kính xe nói với anh: “Đông thiếu.”

Trần Tây Đông cười cười, tiến lên mở cửa xe, hai đứa bé song song nhảy ra, nhào vào lòng anh.

Trần Tây Đông giờ phút này tâm tình thập phần kỳ lạ, anh ôm cả hai viên thịt nhỏ, chỉ cảm thấy đau tiếc trong lòng so với dĩ vãng càng sâu.

Đây là con anh, cùng anh chảy chung một dòng máu. Tất cả sự yêu thích đã có lời giải thích.

Trần Tây Đông nhếch khóe môi, ôm hai đứa bé một hồi lâu mới buông tay.

Từ Thanh từ trong xe bước xuống, cười nói: “Đường Thiên nói anh thích bọn chúng, tôi còn không tin, hiện tại thế nhưng tin rồi. Đông thiếu, anh cũng mau mau kết hôn rồi tự mình sinh một đứa đi.”

Trần Tây Đông cúi đầu vuốt ve hai đứa bé, nhẹ giọng nói: “Ừ.”

Từ Thanh khom lưng, nói: “Đậu Đậu, Quả Quả, chú đi đây, buổi tối tới đón các cháu. Tạm biệt.”

Đường Đậu Đậu kéo tay em gái, cố gắng giả vờ nhu thuận nói: “Tạm biệt chú Từ.”

Từ Thanh cười không thôi, trước khi đi nhéo nhéo khuôn mặt nộn thịt của nhóc, lúc này mới lên xe rời đi.

Hôm nay thời tiết phá lệ đẹp, trên mặt đất tuyết tan không ít, bầu trời trong xanh đặc biệt sáng sủa, chóp mũi chạm vào dường như đều là hương vị tuyết.

Trần Tây Đông đứng không nhúc nhích, hai đứa bé rốt cục không đợi được. Đường Đậu Đậu liều mạng kiễng chân bắt lấy quần áo anh, Đường Quả Quả cũng kéo kéo tay anh.

Trần Tây Đông bế Đường Quả Quả, hôn một cái lên má cô bé, cười nói: “Ừm…… Hai tiểu bảo bối, về nhà nào.”

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: