Đoạt tử 35

1393531_656530424378849_1747686459_n

Chương 35

Đường Thiên sáng hôm sau còn chưa đến tám giờ đả đến, Lí Minh Duệ đã ra ngoài, Từ Thanhđang cùng hai đứa bé ngủ.

Đường Thiên cầm chìa khóa dự phòng mở cửa, khẽ mở cửa phòng ngủ, nhìn thấy hai nhóc con nhà mình đang ngây ngô ngủ say, trong lòng kích động không thôi. Bất quá mới hai ngày, cậu đã nhớ con muốn điên rồi.

Từ Thanh nghiêng người, tay che chở hai đứa bé, cũng ngủ say sưa.

Đường Thiên ở cửa nhìn nhìn, rốt cuộc nhịn không được liền nhẹ tay nhẹ chân đi vào, đến bên giường, cúi xuống nhìn chăm chú gương mặt hai nhóc nhà mình, cúi đầu nhẹ nhàng ở trên má bọn chúng hôn một cái.

Hương sữa của con truyền đến, bất an trong lòng Đường Thiên hai ngày nay, rốt cục rơi xuống, kiên định.

Sau đó vừa ngẩng đầu liền đối diện với ánh mắt mê man mà kinh ngạc của Từ Thanh.

Từ Thanh còn bị vây trong trạng thái mờ mịt, vừa nghe thấy động tĩnh liền mở mắt ra, lập tức nhìn thấy một cái đỉnh đầu chôn trước người mình.

Đường Thiên vội vàng đứng thẳng người, xấu hổ cười cười, “Khụ…… Thầy Từ tỉnh rồi sao?”

Từ Thanh chậm rãi ngồi dậy, cào cào tóc, “A……”

Đường Thiên cười ha ha, ân cần chạy sang một bên lấy quần áo hắn lại đây. Từ Thanh dại ra nhận lấy, mặc vào, sau đó đột nhiên thanh tỉnh, kinh ngạc hỏi: “Cậu đến sớm vậy?”

Đường Thiên ngượng ngùng nói nhớ con, chỉ đành hàm hồ nói: “À, tối hôm qua ngủ sớm, hôm nay ngủ không được.”

Từ Thanh “Ừm” một tiếng, không nghĩ tới tối hôm qua là ai để hai đứa bé đợi đến mười một giờ, mà lúc ấy vừa mới bận rộn xong.

Đường Thiên thấy hắn không truy vấn, thở phào một hơi. Nhìn hai đứa nhóc trên giường, nhẹ giọng nói: “Thầy Từ anh ngủ tiếp một lát, tôi chiên trứng cho mọi người nhé?”

Từ Thanh buồn cười, tiếp tục mặc quần áo: “Ăn vài ngày đồ ăn của tôi, hai đứa bé còn ăn được đồ cậu nấu sao?”

Đường Thiên sờ mũi, khụ một tiếng.

Từ Thanh đứng lên, duỗi thắt lưng, “Được rồi, xem cặp mắt đen của cậu kìa, từ chỗ cậu đến đây không gần, mấy giờ sáng đã đi? Cậu ngủ cùng bọn nhỏ một lát đi.”

Đường Thiên ha ha hai tiếng, nhanh chóng cởi áo khoác khăn quàng cổ, leo lên giường kề sát vào hai đứa bé.

Từ Thanh mỉm cười, “Không vội, đói bụng hãng dậy.”

Đường Thiên cười ha ha, “Thầy Từ thật tốt.”

Từ Thanh đi hai bước, cười mắng: “Tôi biết mồm mép Đậu Đậu nhà cậu là di truyền từ đâu rồi.”

Đường Thiên cười híp mắt, Từ Thanh mới vừa đóng cửa phòng ngủ, hai đứa bé trên giường tựa như có thần giao cách cảm, song song mở bừng mắt, ánh mắt ngẩn ra nhìn cậu chằm chằm.

Đường Thiên nghĩ bọn nhỏ ngủ mê, nhiệt tình dang rộng vòng tay, nói: “Hai bảo bối, ba trở về rồi.”

Hai đứa bé vẫn không phản ứng. Đường Thiên nằm nghiêng, bảo trì động tác có chút khó khăn, tay giơ một chốc liền mỏi, thả xuống.

Qua vài giây, Đường Đậu Đậu dụi dụi mắt, mơ hồ nói: “Ba?”

Đường Thiên cười tủm tỉm, “Ai! Con trai ngoan!”

Đường Quả Quả học theo, mềm mại gọi: “Ba?”

Đường Thiên cười càng sáng lạn, “Khuê nữ ngoan!”

Đường Đậu Đậu ngao ô một tiếng thét chói tai, đầu tóc bù xù xông vào lòng cậu, Đường Thiên mém chút nữa lăn kềnh ra, hai tay chống mép giường, khó khăn lắm mới ổn định.

Đường Thiên dở khóc dở cười, lôi thằng nhóc con trong lòng ra, xoa loạn đám tóc rối bời của Đậu Đậu, mắng: “Xông cái gì mà xông, lão ba còn có thể chạy đi đâu? Con muốn ngã chết ba sao?”

Đường Đậu Đậu lập tức giả vô tội, “Cha?”

Đường Thiên đỡ trán, chọt trán nhóc, “Không được kêu như vậy, quê muốn chết.”

“Cha! Cha!” Đường Đậu Đậu lại như tìm thấy trò chơi mới, cười hì hì kêu không ngừng.

Đường Thiên thoải mái lôi con trai từ trong lòng ra, duỗi tay ôm con gái.

Đường Quả Quả được cậu ôm trong lòng, dụi vào ngực cậu một trận, ánh mắt ngẩn ngơ khôi phục lại bình thưòng, nhỏ giọng kêu: “Cha?”

Đường Thiên hỏng mất, lại không nỡ mắng khuê nữ, đành nói: “Không được kêu cha nha! Khó nghe muốn chết!”

Tiểu ma vương Đường Đậu Đậu cợt nhả: “Bạch.” (“Ba”)

Đường Thiên thất bại, kéo con trai lại gần, vò mạnh cái đầu như ổ gà của nhóc con, vò đến khi nhóc con đầu óc choáng váng, nước mắt ròng ròng hô ba ơi con sai rồi, lúc này mới dừng tay.

Tâm tình Đường Thiên tốt, dang tay ôm hai con vào lòng, bởi vì tầm vóc không đủ “Rộng lớn”, hai đứa bé chỉ có một đứa hoàn hoàn chỉnh chỉnh ở trong lòng cậu, đứa còn lại bị trật ra ngoài.

Đường Thiên ngửi hương sữa tắm trên người hai đứa bé, ngây ngất không thôi. Thình lình Đường Đậu Đậu nhỏ giọng than thở: “Ôm không được.”

Đường Thiên nghe thấy, hỏi: “Cái gì ôm không được?”

Đường Đậu Đậu ngốc ngốc biểu đạt: “Chú Trần ôm được, ba ôm không được.”

Huyệt Thái Dương Đường Thiên đánh thịch, nghiêm mặt hỏi bọn chúng: “Các con cùng chú Trần đi ra ngoài chơi sao?”

Hai đứa bé vẫn không biết nguy hiểm, song song gật đầu: “Dạ.”

Đường Thiên buông bọn chúng ra, đứng lên vòng vo hai vòng trong phòng, biểu tình buồn bực.

Sao lại đụng phải chứ? Cậu lần này đến đây không nói với ai, cũng không mang hai đứa bé ra ngoài, Lí Minh Duệ và Từ Thanh cũng sẽ không chủ động nói a, đối phương sao lại biết được chứ.

Đường Thiên buồn bực không thôi, ngồi xuống chọt chọt trán hai đứa bé, rầu rĩ nói: “Đi ra ngoài lúc nào? Đi đâu?”

Hai nhóc con tối qua ở trên xe đã sớm bị Trần Tây Đông thao thao bất tuyệt lung lay một hồi, cho rằng “Ăn ngon” so với “Đi bệnh viện bị đau” quan trọng hơn, liền ngốc nghếch nói: “Ăn ngon!”

Đường Thiên và hai đứa bé đi ra ngoài chơi với Trần Tây Đông hai ngày, biết Trần Tây Đông đối với hai đứa con nhà mình chỉ có một chiêu duy nhất là đồ ăn, liền cũng không nghĩ nhiều, không ôm hy vọng phân phó: “Lần sau không sự đồng ý của ba, không được một mình cùng chú ấy đi ra ngoài.”

Đường Đậu Đậu liền hỏi lại: “Chú ấy là cây cao kều xấu sao?”

Đường Thiên dừng lại, nghĩ nghĩ, vẫn là nói: “Chú ấy không phải xấu, ừm… Chú ấy đối với hai con rất tốt, các con không được nói chú ấy xấu.”

Đường Thiên buồn bực, còn nói: “Chú ấy tuy rằng không xấu, nhưng là các con cũng không thể cùng chú ấy đi ra ngoài chơi nữa!”

Tròng mắt Đường Đậu Đậu chuyển hai vòng, “Vì sâu vậy?” (“Vì sao vậy?”)

Vì sâu vậy vì sâu vậy! Nhóc con thối con có thể duỗi thẳng đầu lưỡi nói chuyện không hả!

“Không vì sao cả!” Đường Thiên mang tác phong cha mẹ, giả bộ nghiêm túc.

Hai đứa bé từ nhỏ bị cậu chiều hư, bản thân cậu cũng không phải người nghiêm túc hà khắc. Hai đứa bé đương nhiên không sợ bộ dạng này của cậu.

Đường Đậu Đậu hếch mũi lên trời, “Hừ! Cạp!”

Đường Thiên cười to: “Yêu, học ở đâu vậy?”

Lỗ mũi Đường Đậu Đậu nâng lên rất cao, Đường Quả Quả đi đến bên cạnh cậu, chui vào trong lòng, nhỏ giọng nói: “Hoàng đế ca ca……”

Đường Thiên sờ khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của tiểu nha đầu, thầm nghĩ chẳng lẽ thầy Từ gần đây xem TV sửa phong cách sao?

Đường Thiên nắm cổ chân Đậu Đậu, nói: “Ba nghiêm túc đó đó? Thì làm sao? Con cắn ba hử?”

Đường Đậu Đậu đại thương tự tôn, ngao ô một tiếng nhào qua, quả nhiên liền…… Cắn lên.

Đường Thiên cười đẩy cái đầu nhỏ của Đậu Đậu ra. Cái nướu mềm của nhóc kẹp trên mặt Đường Thiên, không cắn được gì, chỉ để lại một đống nước miếng.

Nhóc con còn không nhả ra, nước miếng đã từ từ chảy xuống cổ.

Đường Thiên giận sôi, vỗ mông nhóc, kêu: “Đường Đậu Đậu con muốn bị đánh hả? Đợi lát nữa đừng trốn phía sau em đó! Xuống ngay cho lão tử!”

Đường Đậu Đậu bĩu môi từ trên người cậu trượt xuống dưới, còn không cẩn thận dẫm trúng Quả Quả.

Đường Thiên: “……” Quả nhiên là muốn bị đánh mà, vì thế Đường Thiên xắn tay áo, nghiêm túc: “Bạn nhỏ Đường Việt Nhiên, ba cảm thấy ba hôm nay giáo dục con một chút, hơi một tí liền gặm mặt lão ba là không đúng, con là cún sao?”

Đường Đậu Đậu chun mũi: “Là lão hổ! Hừ!”

Khóe miệng Đường Thiên co rút, không thể nhịn được nữa, xách nhóc lại, trở mình lật mông hướng lên trời, bộp bộp hai tiếng.

Lực đạo không lớn, Đường Thiên cho tới bây giờ đều không đánh quá đau, toàn là làm cảnh thôi. Nhóc con thuộc phái hành động, nhất thời gào khóc thảm thiết, theo thường lệ, trong mắt một giọt nước mắt cũng không có.

Đường Thiên nghiến răng, nhấc nhóc lên, đặt đối diện mình, nói: “Lời lão ba nói chính là thánh chỉ, lão ba nói nhất định phải nghe. Hiểu không?”

Đường Đậu Đậu xoa mông, giả ngốc lắc đầu.

Đường Thiên bị bộ dạng ngốc nghếch của nhóc chọc cười, rốt cục không diễn nữa, ha ha cười to. Đậu Đậu, Quả Quả nhìn nhìn cậu, cũng hắc hắc cười ngây ngô.

Đường Thiên đi theo La Phi tán gẫu đủ chuyện triết học, nhân sinh với toàn người xa lạ, nói đến đầu óc cũng muốn rút gân, mỏi mệt vô cùng. Buổi sáng tuyết ngừng liền vội vàng đi vài con đường, bắt xe gấp trở về.

Lúc này hai đứa bé thực vui vẻ cùng cậu chơi đùa ầm ĩ, Đường Thiên cảm thấy, cậu cả đời này chỉ viết tiểu thuyết ba đồng xoàng xĩnh, cả đời lấy tiền nhuận bút mấy ngàn tệ, cũng không sao cả.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: