Đoạt tử 34

tumblr_mhncyzmgip1rjzbfeo1_r1_500

Chương 34

Trần Tây Đông đưa hai đứa bé đến dưới lầu khu nhà của Lí Minh Duệ. Lí Minh Duệ đã sớm chờ ở cửa.

Bên ngoài tuyết bay, Trần Tây Đông bung dù, dắt hai đứa bé đi qua.

Hai đứa nhỏ vừa thấy Lí Minh Duệ đã kêu: “Ba đâu rồi chú?”

Lí Minh Duệ cười, sờ mặt bọn chúng, nói: “Buổi tối hạ tuyết lớn như vậy, ba chạy tới, quần áo ẩm ướt hết thì làm sao đây? Hai bạn nhỏ nhất định là không muốn ba bị cảm, đúng không nào?”

Thực tế là hôm nay công việc còn chưa xong, ngày mai mới có thể tới.

Đậu Đậu Quả Quả đều gật đầu. Lí Minh Duệ nhận lấy hai đứa bé, nói với Trần Tây Đông: “Trông anh không nỡ kìa, buổi chiều chơi gì vậy, liền không muốn đưa về.”

Trần Tây Đông biểu tình thản nhiên, nói: “Không có gì.”

Tâm trạng anh không vui, trên mặt cũng không có biểu tình gì. Lí Minh Duệ trong lòng kinh ngạc, phát giác bạn tốt mấy ngày gần đây tâm tình thực biến hóa.

Hắn đành an ủi nói: “Ngày mai Đường Thiên trở về, chờ cậu ấy lại bận rộn, hoặc là năm mới mang đứa nhỏ đến chỗ cậu chúc tết vậy. Ha ha.”

Trần Tây Đông cười khẽ, thở dài, cúi đầu nhìn hai đứa bé, “Năm mới, Đậu Đậu cùng Quả Quả có đến tết chú không?”

Hai đứa nhỏ bốn năm nhân sinh chỉ chúc tết Từ Thanh và Lí Minh Duệ, cho nên cũng biết đó là gì, liền song song gật đầu. Đường Đậu Đậu lại kích động hô to: “Cháu muốn tiền lì xì thật dày!”

Trần Tây Đông bật cười, gật đầu: Ừ, tiền lì xì thật dày.”

Tiểu tham tiền Đường Đậu Đậu, được khẳng định liền đắc ý không loi choi nữa.

Trần Tây Đông nhíu nhíu mi, nói: “Trời lạnh, mang bọn nhỏ vào thôi, tôi đi trước.”

Lí Minh Duệ dắt tay hai đứa nhỏ, nói: “Chào tạm biệt chú nào.”

Hai nhóc nhu thuận ngẩng đầu vẫy vẫy tay, hô: “Tạm biệt chú.”

Trần Tây Đông đi hai bước, đột nhiên lại quay lại. Lí Minh Duệ đang dắt hai đứa bé tính đi lên, thình lình đối diện tầm mắt anh, trong lòng căng thẳng.

Trần Tây Đông nhìn hai đứa bé, ngẩng đầu xem Lí Minh Duệ, cười khoát tay.

Lí Minh Duệ khó hiểu, cười nói “Đi đường cẩn thận”. Trần Tây Đông lên xe liền đi.

Hai đứa bé được Lí Minh Duệ dắt lên lầu, Lí Minh Duệ không nhịn được tò mò, hỏi: “Tiểu Quả Quả, chú Trần của cháu mang hai đứa đi làm gì vậy?”

Đường Quả Quả nhướng mày, dường như đang suy tư, thập phần rối rắm, cuối cùng do dự nói: “Ăn, ăn ngon lắm……”

Lí Minh Duệ không nói gì, lại hỏi Đậu Đậu.

Đường Đậu Đậu chớp mắt, giống em gái tạm dừng vài giây, mới nhăn mũi nói: “Ăn ngon lắm.”

Lí Minh Duệ nhéo mũi nhóc, cười: “Hai đứa rốt cuộc giống ai hả, Đường Thiên cũng không mê ăn như vậy a.”

Đậu Đậu cùng Quả Quả hắc hắc ngây ngô cười.

——

Trần Tây Đông về đến nhà, mẹ Trần đã xuống lầu, đang cầm điều khiển từ xa đổi kênh. Nghe tiếng mở cửa, ngẩng đầu nhìn con trai.

Trần Tây Đông nhìn nhìn TV, nói: “Mẹ.”

Mẹ Trần gật đầu, hỏi: “Đưa về rồi?”

Trần Tây Đông “Vâng” một tiếng.

Mẹ Trần đứng lên, đi đến trước mặt anh, nhìn con trai, nói: “Tây Đông, Đậu Đậu là con của con, tuyệt không sai. Hiện tại, mẹ mặc kệ mẹ đứa nhỏ này là ai, các con như thế nào phát sinh quan hệ. Chính là…… Đợi có kết quả, đứa bé nhất định phải trở về Trần gia!”

Trần Tây Đông không muốn tranh chấp này đề tài này với bà, nếu hai đứa bé đích thật là con anh, vậy đương nhiên phải quay về Trần gia. Nhưng là, cho dù lớn lên giống, cũng vô pháp mạo muội đoạt đứa nhỏ như vậy.

Trần Tây Đông trong lòng vẫn không tin, làm sao trùng hợp như vậy được, mình và Lam Tân không giống nhau, mặc dù quen bạn gái vô số, nhưng ở bên nhau cũng không lâu. Anh là tình nhân vô cùng tốt, trong lúc quen nhau ôn nhu săn sóc, thong dong hào phóng. Lúc làm tình, cũng là nghiêm mật đến cực điểm, trong trí nhớ của anh không có khả năng sai sót, một lần cũng không.

Trần Tây Đông điều kiện tốt, quen biết phụ nữ cũng đều là thân phận dung mạo thượng thừa, Trần Tây Đông lại nghĩ không ra tiểu thư khuê các nào trộm mang thai, sinh đứa nhỏ ra, hơn nữa nhiều năm như vậy không đưa đến trước mặt mình. Vậy không phải yêu, cũng không phải uy hiếp.

Tất cả giả thiết cùng lý do đều không thành lập, Trần Tây Đông trong đầu loạn cực kỳ, thủy chung không thể nghĩ ra hết thảy chuyện này là như thế nào phát sinh.

——

Ngày hôm sau Trần Tây Đông đến công ty, tinh thần cực không tốt. Kết quả kiểm tra phải hai ngày sau mới có, anh cảm thấy hai ngày nay trôi qua thật dài.

Lam Tân biết Đậu Đậu Quả Quả đến thành phố A, cho nên hai ngày nay cũng không tìm anh. Buổi chiều, Lam Tân vẫn là không nhịn được gọi điện thoại tới, cợt nhả hỏi: “Thế nào thế nào? Gặp hai nhóc con kia chưa? Yêu, không phải lại chơi thả cửa rồi đó chứ?”

Trần Tây Đông trong điện thoại hiếm thấy không châm chọc lại hắn, trầm mặc không nói.

Lam Tân lập tức thấy không đúng, cách microphone cẩn thận hỏi: “Làm sao vậy? Không gặp à? Đường Thiên không cho? Hay là mấy người bọn họ về rồi? Không đúng a, tôi đã hỏi thăm, bọn họ phải ở vài ngày mà……”

“Không có gì.” Trần Tây Đông chậm rãi mở miệng: “Tôi gặp bọn chúng rồi, ngày hôm qua mang về nhà chơi, mẹ tôi cũng rất thích bọn chúng.”

Lam Tân khoa trương huýt sáo, hét lớn: “Hù chết nha! Không có gì làm bộ thâm trầm cái gì! Nghe giọng sao uể oải vậy? Chẳng lẽ hai đứa nhỏ rốt cục lộ bản tính, cậu không thích? Ha ha ha, đây nhanh tay lẹ mắt chưa.”

Trần Tây Đông dở khóc dở cười, mắng hắn, “Lam Tân sớm muộn gì cũng có người thu thập cậu!”

Lam Tân quái kêu: “Yêu! Ít nhất tôi không luyến đồng! Không biết ai a, chướng mắt đại mỹ nữ, mỗi ngày đuổi theo hai đứa nhóc răng còn chưa mọc, ha ha ha, tôi so với cậu tiền đồ hơn đó, ok?”

Trần Tây Đông cứng người, không nói.

Lam Tân cảm thấy cuộc điện thoại này nói thật quái dị, buồn bực hỏi: “Rốt cuộc làm sao vậy? Là cậu bị bỏ hả, hay là hai đứa nhóc vứt bỏ cậu?”

Trần Tây Đông cầm xoay hai vòng, tầm mắt nhìn chằm chằm văn kiện trên mặt bàn, đột nhiên hỏi: “Lam Tân, cậu nói xem, tôi cùng bọn chúng trông giống hay không?”

Lam Tân sờ sờ mũi, nghi hoặc: “Ai a?”

Trần Tây Đông không lên tiếng, Lam Tân lập tức phản ứng lại, à một tiếng, nói: “Đậu Đậu hả? Lần đầu tiên gặp tôi không phải nói nó giống cậu đó thôi, cậu còn châm chọc lão tử! Tiểu tử kia giống cậu hồi nhỏ như đúc, chậc, lớn lên lại là một ma vương đây.”

Trần Tây Đông nhấp môi dưới, tiếp tục hỏi: “Tôi là nói…… Đơn thuần chỉ là tướng mạo giống thôi sao?”

Lam Tân phát hiện không đúng, đợi vài giây, nghiêm túc nói: “Rốt cuộc phát sinh chuyện gì?”

Kết quả kiểm tra chưa ra, Trần Tây Đông làm sao có thể nói cho hắn, đành phải nói: “Không có gì, đột nhiên nhớ tới thôi.”

Lam Tân thở phào một hơi, “Ừ, vừa nhìn qua, vẫn là thực giống. Trong ấn tượng siêu giống cậu hồi nhỏ, ha ha ha, sẽ không phải thực phát hiện là thằng cu con của cậu đó chứ?”

Trần Tây Đông bị mấy lời không đứng đắn của hắn làm mất cả tâm tình, bất đắc dĩ nói: “Không nói nữa, toàn nói lạc đề.”

Lam Tân ở đầu kia điện thoại ai ai kêu to, bên này Trần Tây đông lưu loát cúp máy, một lần nữa cầm lấy văn kiện, làm việc.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: