Đoạt tử 33

3a0a41e3314035c82f1176336d0ee8a5

Chương 33

Trần Tây Đông cùng mẹ Trần mang đứa bé ra bệnh viện, lái xe đã chờ ở cổng.

Mẹ Trần mở cửa xe, Đường Đậu Đậu xẹt một cái nhảy vào, Quả Quả nhìn thấy anh đi vào, cũng vội vàng vào theo, sau đó ngồi song song với Đậu Đậu, nhỏ giọng hô: “Chú ơi đi lên đi.”

Trần Tây Đông nhìn mẹ Trần, không lên tiếng đi lên.

Mẹ Trần mặt không đổi sắc, ngồi vào ghế trước.

Trần Tây Đông dựa vào cửa sổ xe, hai tiểu tử bên cạnh líu ríu nói linh tinh “Ba ơi” “Về nhà”. Không khí trong xe yên lặng, chỉ có thanh âm của hai đứa nhỏ, mẹ Trần và Trần Tây Đông giống như bình thường, không ai nói chuyện.

Tới Trần gia, mẹ Trần xuống xe trước, đi đến mở cửa sau, Đường Đậu Đậu quả nhiên lập tức phóng ra ngoài, vừa lúc nhào vào lòng mẹ Trần.

Mẹ Trần cười đón được nhóc, nói: “Đậu Đậu, lần sau không được như vậy. Nếu bà không đón được cháu thì làm sao đây?”

Đường Đậu Đậu chuyển chuyển tròng mắt, lớn tiếng nói: “Có ba nha!”

Mẹ Trần cười cười, bế nhóc lên, “Ừ, có ba, có bà, còn có ông. Cháu còn có thể có rất nhiều anh chị họ nữa.”

Đường Đậu Đậu chớp mắt, ngốc ngốc: “Anh chị nào? Đậu Đậu chỉ có một em gái thôi.”

Mẹ Trần cười không thôi, nhéo chóp mũi nhóc, “Là người thân của bà, Đậu Đậu về sau sẽ có rất nhiều anh chị đó.”

Đường Đậu Đậu đầu óc choáng váng, không rõ.

Trần Tây Đông nắm tay Quả Quả đi ở phía sau, tiểu nha đầu trầm mặc, anh cũng trầm mặc. Hai người ăn ý vô cùng.

Vào nhà, mẹ Trần cời áo khoác, lại bế Đậu Đậu đến sô pha, cẩn thận cởi khăn choàng, áo khoác cho nhóc.

Đậu Đậu phối hợp duỗi thẳng tay. Đang cởi được một nửa, Trần Tây Đông đột nhiên tiến lên đè lại tay nhóc.

Mẹ Trần ngừng cười, ngẩng đầu hỏi: “Làm sao vậy?”

Trần Tây Đông nhìn vào mắt mẹ, nói: “Muộn rồi, nên đưa hai đứa trở về.”

Mẹ Trần hơi đổi sắc, hỏi lại: “Đưa đi đâu? Nơi này không phải nhà bọn chúng sao?”

Trần Tây Đông có chút bất đắc dĩ, kéo Quả Quả ngồi xuống bên cạnh mẹ Trần, cũng kéo Đậu Đậu lại đây, nói: “Mẹ, con biết mẹ nghĩ gì. Nhưng mà…… Kết quả còn chưa có, chúng ta làm như vậy, là phạm pháp.”

Mẹ Trần nhịn một ngày liền hoàn toàn bùng nổ, đứng mạnh lên, nói: “Phạm pháp? Con hiện tại đến với mẹ là phạm pháp! Con sao không nghĩ con đột nhiên có một ngày mang theo đứa bé giống con hồi nhỏ như đúc đến trước mặt mẹ, mẹ có cảm thụ gì? Mẹ đứa bé là ai, con không biết! Đứa bé thế nào tới, con cũng không biết! Tây Đông, mẹ biết trước đây ba mẹ lơ là con rất nhiều, là mẹ khi đó không hiểu chuyện, mẹ đang bù lại, mẹ thực cố gắng muốn bù đắp lại! Chẳng lẽ đây là cách con dùng để trả thù mẹ sao!”

Mẹ Trần nói đến cả người run rẩy, ngực đau buốt. Người có xuất thân như bà, từ nhỏ đến lớn, thẳng đến lúc kết hôn, cơ hồ đều là thuận buồm xuôi gió, không có chút khúc chiết nào, thế cho nên sau khi có con, bố Trần vội vàng khai triển sự nghiệp, một mình bà, lại không hiểu chăm sóc, giáo dục con trai thế nào. Đợi đến khi bà hiểu được, Trần Tây Đông cũng đã trưởng thành, dọn khỏi Trần gia.

Sắc mặt mẹ Trần trắng bệch, ngực kịch liệt phập phồng.

Trần Tây Đông không nhìn bà, không nói gì.

Đường Quả Quả sợ hãi tránh ở phía sau anh, Trần Tây Đông trầm mặc khẽ vuốt lưng đứa nhỏ, dỗ dành.

Qua hồi lâu, anh nói: “Chờ có kết quả kiểm tra rồi nói sau.”

Mẹ Trần cười lạnh, “Được! Vậy chờ kết quả kiểm tra! Con nếu không muốn, vậy để mẹ! Con thường xuyên không ở bên cạnh mẹ, giữ lại con của con cũng tốt!”

Mẹ Trần khó thở, nói chuyện cũng khôi phục tính tình đại tiểu thư dĩ vãng, nói xong liền xoay người lên lầu.

Đậu Đậu Quả Quả trợn mắt há hốc mồm. Đậu Đậu ngốc nghếch hỏi: “”Chú ơi, bà……”

Trần Tây Đông sờ mặt nhóc, nói: “Bà không sao. Chú với bà vừa rồi đang thảo luận vấn đề.” Anh ngừng một chút, “Có một chút khác nhau, nhưng ý tưởng cuối cùng là giống nhau.”

Anh nói qua qua như vậy, hai đứa bé đương nhiên nghe không hiểu.

Năm giờ rười, bảo mẫu đến hỏi có chuẩn bị bữa tối hay không. Nghiêm Phượng Minh đi lên gọi mẹ Trần, mẹ Trần không xuống.

Trần Tây Đông liền cùng hai đứa bé ăn cơm tối, gần tám giờ, Lí Minh Duệ gọi điện thoại tới. Nghe được giọng anh liền thở phào một hơi, cười nói: “Anh mang hai con nuôi của tôi biến mất một buổi, ngay cả điện thoại cũng không gọi. Anh muốn hù chết tôi sao.”

Trần Tây Đông xoa bóp gương mặt đầy thịt của Đậu Đậu, tâm tình tốt lên một chút, nói: “Anh chừng nào thì thành cha nuôi bọn chúng vậy? Thầy Từ biết không?”

Lí Minh Duệ cười ha ha, “Là Tiểu Thanh nhận đó.”

Trần Tây Đông hơi cong môi, đột nhiên nhớ tới mấy tháng trước từng có ý định nhận hai đứa bé làm con nuôi. Nhưng là bất quá mới mấy tháng, bọn họ liền có có thể là so với quan hệ này còn thân thiết hơn.

Trần Tây Đông trong tiềm thức là không tin, nhưng tấm hình trong phòng ngủ của mẹ Trần trên lầu kia, lại luôn hiện lên trong đầu anh, phẩy không đi.

Đó là tấm hình của anh, thập phần tương tự mặt Đường Đậu Đậu.

Lí Minh Duệ trong điện thoại không ngừng “A lô a lô”, Trần Tây Đông ấn mi tâm, nói: “Chúng tôi mới vừa cơm nước xong, tôi đợi lát nữa sẽ đưa bọn chúng trở về.”

Lí Minh Duệ cười, “Rồi, rồi. Cũng không phải tôi không muốn hai đứa bé ở chỗ anh chơi lâu, mà là Đường Thiên ngày mai sẽ trở lại, cậu ấy với hai đứa bé hai ngày không gặp, bọn nhỏ cũng muốn cậu ấy.”

Vừa nói đến Đường Thiên, tâm tình Trần Tây Đông liền trầm xuống, anh trầm mặc nhìn chằm chằm hai đứa bé, hồi lâu mới nói: “Tôi biết rồi, đợi lát nữa tới sẽ gọi điện thoại cho anh.”

Nói xong liền cúp điện thoại, tâm tình không tốt.

Đường Đậu Đậu sát ngôn quan sắc, cẩn thận kéo em gái sang bên cạnh.

Trần Tây Đông thấy động tác của bọn chúng, đột nhiên nghĩ, nếu Đường Thiên cũng có cảm xúc như vậy, hai đứa bé sẽ thật cẩn thận né tránh sao?

Đột nhiên anh cười cười tự giễu. Đại khái là sẽ không, thời gian anh cùng ba cha con Đường Thiên ở chung không ngắn, đã thấy ba người này ở chung sẽ như thế nào.

Hai đứa bé sẽ làm nũng, sẽ khóc nháo, sẽ om sòm. Mà Đường Thiên, sẽ tức giận, sẽ quở trách, cũng sẽ ôm vào lòng cười hì hì dỗ dành.

Đó là người một nhà chân chính mà anh nhìn thấy ở gia đình khác.

Trần Tây Đông nghĩ đến nhập thần, biểu tình dần đạm xuống.

Đường Quả Quả bị Đậu Đậu kéo, luôn ngắm trộm Trần Tây Đông. Một lát sau, thật sự thể không nhịn nữa, chạy đến bên bàn trà, lấy một viên sô cô la trên bàn, khẽ chạy đến trước mặt Trần Tây Đông, chầm chậm giơ sô cô la lên miệng anh, ngửa đầu nhỏ giọng nói: “Chú ơi chú ăn đi, ba nói ăn vào tâm tình sẽ rất tốt.”

Trần Tây Đông sửng sốt, sờ sờ mặt mình. Cảm xúc của anh lại rõ ràng như vậy sao?

Trần Tây Đông cúi người, há miệng cắn sô cô la trong tay Quả Quả, cho vào miệng nhai nhai, thanh âm không rõ, “Ừm…… Ăn ngon thật. Quả Quả đút đúng là ăn ngon.”

Đường Quả Quả cao hứng muốn nhảy lên, Đậu Đậu ở một bên ghen tị, cũng vui vẻ chạy tới lấy một viên, sau đó giơ lên trước mặt Trần Tây Đông, Trần Tây Đông cười khanh khách ăn lấy.

Cuối cùng một hộp sô cô la bị hai đứa bé tranh nhau đút hơn phân nửa, Trần Tây Đông cảm thấy mình về sau nhìn thấy mấy thứ đen tuyền này sẽ không ham nữa.

Tới tám giờ hơn, Lí Minh Duệ lại gọi điện thoại tới. Trần Tây Đông đang cùng hai đứa bé chơi ầm ĩ trên giường, nghe chuông điện thoại vang, động tác dừng lại, không muốn nghe.

Đường Đậu Đậu chơi thả ga với anh một ngày, lá gan lớn rất nhiều. Đi quá tiếp điện thoại, hô to: “Xin chào, cháu là Đậu Đậu đây!”

Lí Minh Duệ vui vẻ không thôi: “Đậu Đậu ngoan, đưa điện thoại cho chú Trần đi.”

Đường Đậu Đậu thất vọng, “Không phải ba sao.”

Lí Minh Duệ cười, “Bảo chú Trần chở hai đứa về đây, ba ngày mai sẽ trở lại nha.”

Đường Đậu Đậu tinh thần đại chấn, quay đầu nhìn Trần Tây Đông, chớp mắt: “Chú ơi chú ơi! Về nhà thôi! Ba tới đón Đậu Đậu rồi!”

Đường Quả Quả cũng đi qua nắm chặt tay anh hai, nhỏ giọng hỏi: “Ba đến đây sao?”

Đường Đậu Đậu hừ hừ nói: “Không nói cho em!”

Đường Quả Quả dẹt miệng, không nói.

Trần Tây Đông nhìn bọn nhóc thảo luận, lấy điện qua, nói: “Lập tức trở về đây.”

Lí Minh Duệ nói giỡn: “Đừng để đến ngày mai đó!”

Trần Tây Đông thở dài, “Hai mươi phút sau sẽ đến dưới lầu nhà anh.”

Lí Minh Duệ cười, “Ừ.”

Hai người cúp điện thoại. Đậu Đậu Quả Quả đều ngưởng mặt nghiêm túc nhìn anh, ánh mắt chờ mong.

Trần Tây Đông phát hiện bất quá một ngày ngắn ngủi, anh thế nhưng lại càng ngày càng ghen tị ba của hai đứa bé, người kia…… Có lẽ là cha nuôi của hai đứa.

Trần Tây Đông không thể nghĩ sâu tiếp, đứng lên mặc quần áo cho hai đứa bé. Quá trình bởi vì bọn nhỏ hưng phấn, khiến cho gian nan rất nhiều.

Trần Tây Đông không có kinh nghiệm, trước kia tiếp xúc bọn trẻ cũng là vào mùa hè thu quần áo ít, làm sao nhiều như bây giờ, quần áo bọc người tròn vo hết lớp này đến lớp khác.

Mặc quần áo chỉnh tề cho bọn chúng xong, trán Trần Tây Đông cũng đổ mồ hôi.

Bên ngoài tuyết bắt đầu rơi, hai đứa bé vừa ra khỏi cửa liền lớn tiếng la lên.

Trần Tây Đông đột nhiên ngẩng đầu, cửa sổ lầu hai phía tây biệt thự có một bóng người. Thấy anh nhìn qua, liền xoay người bỏ đi.

Trần Tây Đông cúi đầu nhìn Đậu Đậu, làm sao có thể nói gì mẹ mình đây. Gia đình như bọn họ, quan hệ như bọn họ, sự tồn tại của hai đứa bé, đối với mẹ Trần mẫu nói, không thể nghi ngờ là kinh hỉ lại chờ mong.

Bài trước
Để lại bình luận

1 Phản hồi

  1. Có chút không thích mẹ Trần, không biết Đường Thiên phải làm sao đây ?😦

    Like

    Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: