Đoạt tử 32

87082cc99c1a9eb7f2720e85e9449c62

Chương 32

Trần Tây Đông mang hai đứa bé đi ra, y tá đi trước dẫn đường. Đường Quả Quả còn đang ô ô khóc, từng giọt nước mắt rơi vào trong cổ Trần Tây Đông, lành lạnh.

Đậu Đậu ở bên cạnh nắm góc áo anh, ngẩng đầu nhỏ nhìn chằm chằm em gái, mím môi không nói chuyện.

Tới phòng bệnh, Trần Tây Đông để y tá đi ra ngoài, còn mình mang hai đứa bé đi đến bên giường.

Đường Quả Quả khóc thực thương tâm, miệng lung tung hô “Ba ơi” “Đau quá” “Ô ô ô muốn về nhà”. Trần Tây Đông mặt không đổi sắc, đặt tiểu nha đầu lên giường.

Quả Quả vừa khóc hô vừa ôm cổ anh, lực rất lớn, Trần Tây Đông kéo một chút, lại kéo không ra. Anh không dám dùng sức, sợ bị thương đứa nhỏ. Cuối cùng đành phải dùng tư thế không cứng còng, khó khăn ngồi xuống bên giường. Quả Quả vẫn luôn ôm cổ anh.

Trần Tây Đông không nói chuyện, chờ tiểu nha đầu khóc vài phút, khóc mệt, đưa tay vỗ vỗ mông cô bé, ôn nhu nói: “Quả Quả không sợ biến dạng sao? Biến dạng liền không thể đáng yêu đâu.”

Đường Quả Quả chôn trong cổ anh không nói lời nào, thút tha thút thít.

Trần Tây Đông thở dài, nhẹ nhàng kéo tay đứa nhỏ. Tiểu Quả Quả không phản kháng, để anh kéo ra, lộ ra khuôn mặt khóc đến đỏ bừng.

Trần Tây Đông lấy khăn tay nước mắt trên mặt cô bé, nói: “Thực xin lỗi, là lỗi của chú, chú cam đoan, không có lần sau.”

Đường Quả Quả nghe không hiểu lắm, ấm ức vươn cánh tay cho anh xem, khóc thút thít nói: “Đau…… Quả Quả sợ……”

Đứa nhỏ mặc dày, vừa rồi lấy máu đã cởi áo khoác, một lỗ kim nhỏ như vậy, cũng đã sớm không chảy máu.

Trần Tây Đông phối hợp kéo lấy tay cô bé, làm bộ nhìn nhìn bên trong, cười nói: “Ừm…… Chú thổi thổi nào, đau đớn bay đi.”

Quả Quả giật giật cánh tay, phát hiện hình như thực không đau như vậy, kỳ thật vốn là không đau, vì thế ngừng khóc, mở mắt to nhìn anh.

Đậu Đậu nhón nhón chân bên thành giường, thấy em gái rốt cục không khóc nữa, mới la lớn: “Chú ơi cháu muốn đi lên!”

Trần Tây Đông bật cười, duỗi hai tay nhấc cậu nhóc lên giường. Đường Đậu Đậu lập tức chu mông đi tới bên em gái, sau đó vươn cánh tay nhỏ, cực kỳ khó khăn ôm lấy Quả Quả, đầu nhỏ đặt trên vai em gái, hai tay vỗ nhẹ lưng đối phương, phồng miệng lẩm bẩm: “Ôi, ôi, không đau  nha, Quả Quả không đau  nha……”

Đường Quả Quả thẹn thùng đỏ mặt, đẩy Đậu Đậu, nhỏ giọng nói: “Quả Quả không đau, anh hai.”

Đường Đậu Đậu thu tay, “Hừ” to một tiếng, lỗ mũi hướng lên trời: “Em nhát gan!”

Đường Quả Quả dẹt miệng, lại muốn khóc. Trần Tây Đông vội vàng tách hai đứa ra, khích lệ từng đứa: “Quả Quả không phải người nhát gan đâu, chích đau như vậy còn không sợ mà.” Lại quay đầu, khen Đậu Đậu: “Đậu Đậu thực dũng cảm nha.”

Đường Đậu Đậu hắc hắc cười, thập phần đắc ý.

Hai đứa con của Đường Thiên này, tính cách hoàn toàn bất đồng, thế nhưng năng lực tự chữa khỏi lại đều thập phần cường hãn, nói đơn giản chính là đơn bào, người khác chuyển hướng đề tài, hai tiểu tử kia sẽ rất nhanh quên đi chuyện vừa rồi.

Như hiện tại, Trần Tây Đông cùng bọn chúng nói sang chuyện khác, bọn chúng liền quên chuyện lấy máu vừa rồi, không hề la hét về nhà.

Trần Tây Đông ngồi trên ghế, hai đứa nhỏ trên giường líu ríu đích xác thực ầm ĩ. Trần Tây Đông nhìn khuôn mặt tương tự nhau của bọn chúng, cảm thấy hết thảy vẫn không quá chân thật.

Anh không lên tiếng, trong phòng chỉ có tiềng ồn ào của hai đứa bé. Thế cho nên lúc sau mẹ Trần đẩy cửa tiến vào, bọn họ cũng chưa phát hiện.

Thẳng đến khi mẹ Trần đi đến trước giường, Đường Quả Quả hét nhỏ một tiếng, do dự trốn phía sau Đậu Đậu.

Đường Đậu Đậu thập phần tẫn trách ngẩng cái cằm nhỏ hùng hổ (?) nhìn chằm chằm mẹ Trần.

Mẹ Trần dở khóc dở cười, sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc, ôn thanh nói: “Đậu Đậu đây là làm sao vậy? Không thích bà sao, bà thế nhưng còn cho Đậu Đậu thật nhiều đồ ăn ngon đó.”

Nhanh chóng bắt lấy yếu điểm.

Đường Đậu Đậu hạ khí thế, động động đầu, hướng Trần Tây Đông xin giúp đỡ.

Trần Tây Đông thu hồi biểu tình, đứng lên nhìn mẹ, thản nhiên nói: “Mẹ.”

Môi mẹ Trần động động, qua vài giây, cuối cùng không nói gì. Tầm mắt lại chuyển hướng sang Đậu Đậu, vươn tay đến, thanh âm càng phát ra ôn nhu: “Bảo bối ngoan, để bà nhìn kỹ xem.”

Đường Đậu Đậu nhớ tới đống đồ ăn vặt buổi chiều ăn không hết kia, nước miếng quả thực chảy ròng ròng, miễn cưỡng không so đo chuyện làm Tiểu Quả Quả khóc vừa rồi (……), rộng lượng đi qua.

Mẹ Trần xoay người đỡ lấy vai nhóc, lực đạo mềm nhẹ lại chắc chắn.

Bà nhìn kỹ mặt mày cậu nhóc, lấy tay miêu tả trên mặt Đậu Đậu, ở chỗ lông mày dừng lại, cười một chút, nói: “Con hồi nhỏ cũng là như vậy, chỉ cần mẹ vừa nói có ăn ngon, lông mày bên phải sẽ không tự chủ nhếch lên.”

Trần Tây Đông nhìn mẹ Trần mẫu và Đậu Đậu, sau một lúc lâu, bình tĩnh nói: “Phải không.”

Mẹ Trần không so đo, nhìn chằm chằm mặt Đậu Đậu, nói: “Các con bộ dạng y như đúc. Con hồi nhỏ cũng không giống ba con đến thế này đâu. Đứa nhỏ này rốt cuộc làm sao tới? Mẹ bọn chúng là ai?”

Biểu tình Trần Tây Đông thoáng cái mờ mịt, mẹ Trần quay lại, nhìn biểu tình con trai.

Trần Tây Đông kéo Quả Quả đang tránh sau chăn lại, để cô bé tựa vào ngực mình, chậm rãi nói: “Con không biết.”

“Không biết?” Mẹ Trần kinh ngạc. Bàn tay đặt trên vai run lên một chút, Đường Đậu Đậu lắc lắc thân thể muốn trốn khỏi bà.

Mẹ Trần vội vàng hạ thấp giọng, không hỏi nữa.

Hai mẹ con không nói chuyện với nhau tiếp. Mẹ Trần kéo Đậu Đậu ôn thanh nói chuyện phiếm, Trần Tây Đông ôm Quả Quả ngồi ở một bên, một lớn một nhỏ đều im lặng, không hề động.

Qua hơn mười phút, Phùng Bân đến gõ cửa, cười hỏi: “Thế nào? Tiểu nha đầu còn khóc không?”

Đường Quả Quả thẹn thùng củng đầu vào ngực Trần Tây Đông. Trần Tây Đông ngẩng đầu cười, “Không có việc gì, chú Phùng.”

Phùng Bân nhìn nhìn mẹ Trần, nói: “Ừ…… Kết quả kiểm tra nhanh nhất cũng phải ba ngày. Bệnh viện mùi nặng, cả hai mang cháu bé trở về trước đi.”

Đường Đậu Đậu lập tức tránh hỏi tay mẹ Trần, nhảy đến trước mặt Trần Tây Đông, giữ chặt em gái, hô to: “Về nhà rồi về nhà rồi!”

Đường Quả Quả cũng nhỏ giọng hét rầm: “Về nhà rồi về nhà rồi! Ba tới rồi!”

Sắc mặt mẹ Trần thay đổi một chút, Trần Tây Đông cũng quá bình tĩnh.

Phùng Bân mới vừa rồi nói chuyện một lát với mẹ Trần, chỉ biết đại khái, dù sao ngay cả đương sự cũng không rõ ràng đây là chuyện gì xảy ra.

“Phải phải phải, về nhà. Nhanh lên nào, nếu không đi, ông liền nhốt cả hai lại nah.” Phùng Bân giả bộ nghiêm túc.

Hai đứa bé quả nhiên hoảng sợ túm tay áo Trần Tây Đông la hét đi mau.

Trần Tây Đông bị bọn chúng chọc cười, mỗi tay ôm một đứa, bế lên, không hề cố hết sức bế cả hai, vừa đi vừa nói: “Được rồi, về nhà.”

Mẹ Trần theo ở phía sau, đi ngang qua Phùng Bân, Phùng Bân nói: “Không nên gấp gáp.”

Mẹ Trần thở dài, gật đầu, đuổi theo ba người phía trước.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: