Đoạt tử 31

Mừng khai trương cửa tiệm thú bông Hachiko 712 Lê Đức Thọ P15 Gò Vấp HCM ^^

5759b5bcjw1ebumdhngisj20nx0gomza

Chương 31

Trần Tây Đông bế Quả Quả vào nhà, mẹ Trần còn đang ôm Đậu Đậu mềm giọng hỏi còn muốn ăn gì không, kêu bảo mẫu lấy điểm tâm ngọt đến cho tiểu thiếu gia.

Trần Tây Đông bế đứa nhỏ đứng ở cửa một lát, mới bất đắc dĩ nói: “Mẹ, đừng cho cháu ăn nhiều như vậy, sẽ không tiêu hóa được. Dạ dày Đậu Đậu không tốt.”

Mẹ Trần dừng động tác trên tay, thở dài, nói: “Mẹ xin lỗi.”

Trần Tây Đông đứng đó, không biết nói tiếp thế nào.

Sau khi ăn cơm xong, Trần Tây Đông mang hai đứa bé lên lầu nghỉ ngơi. Đến gần ba giờ, mẹ Trần đi lên đánh thức bọn họ, mọi người đi ô-tô đến bệnh viện.

Không khí trên xe nặng nề, không ai nói chuyện. Đậu Đậu cùng Quả Quả ngồi ở ghế sau với Trần Tây Đông. Hai đứa bé tựa hồ cũng nhận thấy cái gì, đều ôm chặt cánh tay Trần Tây Đông, khuôn mặt nhỏ nhắn dán lên, so với mẹ Trần, Trần Tây Đông càng có thể cho bọn chúng cảm giác an toàn hơn.

Khuông mặt hai đứa bé mềm mại, còn mang theo hương sữa. Ôn nhu dán trên cánh tay anh, Trần Tây Đông chỉ cảm thấy tâm mình cũng tan ra, không kìm hãm được ôm hai đứa bé chặt thêm một ít, phiền não trong lòng lại không ít đi bao nhiêu.

Mẹ Trần ngồi ghế phó lái, từ kính chiếu hậu nhìn thấy điệu bộ ba người bọn họ, cảm xúc khó tả. Muốn thúc giục tài xế lái nhanh lên, lại sợ làm hai đứa bé sợ hãi.

Thật vất vả xe mới dừng lại, tới bệnh viện trung tâm. Viện trưởng bệnh viện là bạn nối khố của mẹ Trần, nhiều năm qua vẫn bảo trì liên hệ, quan hệ rất tốt. Mẹ Trần từ lúc Trần Tây Đông mang hai đứa bé lên lầu ngủ liền liên lạc với viện trưởng, lúc này, đối phương đã sớm chờ ở cửa.

Phùng Bân hơn năm mươi, tóc trắng hơn phân nửa, một thân áo blouse đứng chờ.

Mẹ Trần cảm xúc kích động, nhìn thấy bạn tốt như anh trai, hốc mắt có chút đỏ.

Phùng Bân qua điện thoại đã nghe bà nói rành mạch, lúc này vỗ vỗ vai mẹ Trần, ánh mắt cũng lướt ra phía sau, nhìn ba người chậm chậm đi tới.

Một người lớn, hai đứa nhỏ.

Phùng Bân từ nhỏ cùng mẹ Trần cùng nhau lớn lên, là thanh mai trúc mã danh xứng với thực, có đoạn thời gian còn theo đuổi mẹ Trần. Nhưng sau lại bởi vì đủ loại nguyên do, mẹ Trần cùng bố Trần đến với nhau.

Phùng Bân không phải người tâm mắt hẹp hòi, khi mẹ Trần kết hôn còn đích thân đến chúc mừng, cũng mừng một bao lì xì thật dày. Sau đó Trần Tây Đông sinh ra, Phùng Bân kết hôn, hai nhà quan hệ chân chính giao hảo, dần dần vững chắc.

Mà Phùng Bân, cũng cơ hồ xem như nhìn Trần Tây Đông lớn lên. Trần Tây Đông sinh ra, lần đầu tiên có mặt ở bệnh viện, cùng với hình ảnh sau này chậm rãi lớn lên, đối với Phùng Bân mà nói cũng không tính xa lạ. Đối với Trần Tây Đông, chú Phùng này cũng như người cha thứ hai của anh.

Huyết thống thực thần kỳ, hai vợ chồng sinh một con, cho dù không giống người này, cũng nhất định giống người kia. Mà khi đứa con còn nhỏ là thể hiện rõ ràng nhất.

Mà lúc này, đôi long phượng thai bộ dạng giống nhau như đúc kia một trái một phải đứng hai bên Trần Tây Đông, Phùng Bân cơ hồ nghĩ đến đó là hai phiên bản nhỏ tuổi của Trần Tây Đông. Cậu bé bên phải kia lại càng giống.

Mẹ Trần theo tầm mắt ông nhìn qua, thoáng cúi đầu. Phùng Bân thu hồi ánh mắt, tiến lên vỗ vai Trần Tây Đông, nói: “Tiểu tử giỏi lắm, lại có kinh hỉ lớn.”

Trần Tây Đông cười khổ, “Chú Phùng……”

Phùng Bân lắc đầu, an ủi nói: “Chú hiểu. Trước đừng gấp, mang cháu đi làm kiểm tra.”

Trần Tây Đông gật đầu, dọc đường đi đều là anh dắt hai đứa bé, mẹ Trần cũng không lại đây đoạt. Bàn tay nho nhỏ của hai đứa bé nằm trong lòng bàn tay anh, ý niệm không muốn buông tay trong lòng Trần Tây Đông càng ngày càng mạnh.

Cho dù những người khác không biết diện mạo trước đây của Trần Tây Đông, nhưng nhìn bầu không khí giữa ba người bọn họ, đại khái cũng sẽ liên tưởng đến ba cha con.

Phùng Bân thở dài, an bài y tá dẫn bọn họ đi lấy máu.

Trần Tây Đông dắt hai đứa bé đi ở phía trước, dọc đường dẫn theo bao ánh nhìn. Hai nhóc dần bớt đi cảm giác xa lạ, bắt đầu vui vẻ chơi đùa.

Mẹ Trần và Phùng Bân đi ở phía sau, bà thật muốn tiến lên đi cùng Tiểu Đậu Đậu.

Phùng Bân giữ chặt cánh tay bà, trấn an nói: “Thục Nhàn, đừng nóng vội.”

Mẹ Trần đỏ mắt nhìn ông, cuối cùng vẫn là không đi lên.

Càng tới gần phòng lấy máu, tim Trần Tây Đông đập càng nhanh, vậy nên nắm tay hai đứa bé càng lúc càng chặt. Nụ cười nhất quán ôn hòa nho nhã trên mặt anh giờ phút này trở nên lạnh như băng.

Đậu Đậu và Quả Quả cảm thấy tay đau, ngẩng đầu nhìn biểu tình của Trần Tây Đông, cùng với hậu tri hậu giác nhận ra được mùi thuốc sát trùng, hai đứa bé bắt đầu sợ hãi. Vì không thấy ai nói, hai đứa bé cũng không dám mở miệng.

Không ai nhận ra biểu tình biến hóa củ hai đứa trẻ, lực chú ý của mọi người đều ở trên cánh cửa có gắn chữ “Phòng xét nghiệm”.

Đến trước cửa Trần Tây Đông hơi dừng bước, Đường Quả Quả ở bên trái lập tức “Oa” một tiếng khóc lên, quay đầu ôm lấy đùi Trần Tây Đông, khóc hô: “Cháu muốn về nhà! Cháu muốn về nhà! Ô ô ô, Quả Quả muốn ba, Quả Quả muốn về nhà……”

Trần Tây Đông sửng sốt, thẳng đến khi nước mắt tiểu nha đầu tựa hồ có thể xuyên qua quần mùa đông thật dày truyền tới da anh, anh mới giật mình phản ứng lại. Vội vàng ngồi xổm xuống ôm Quả Quả vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng đứa nhỏ, ôn nhu trấn an: “Quả Quả ngoan, không có việc gì a, chú chỉ mang Quả Quả đi chơi một trò chơi nhỏ thôi, buổi tối có ăn ngon nữa.”

Đường Quả Quả vẫn sợ hãi, cô bé không thích nơi này, cô bé ghét mùi ở đây. Tiểu nha đầu nước mắt không ngừng, thút tha thút thít nói: “Cháu, cháu muốn về nhà…… chú……”

Trần Tây Đông trong lòng khó chịu, kiên trì nói: “Quả Quả nghe lời, chú…… chú buổi tối sẽ đưa cháu về nhà.”

Đường Quả Quả khụt khịt, mặt đầy nước mắt hỏi anh: “Thật, thật sao? Chơi trò chơi xong sẽ trở về nhà phải không chú?”

Trần Tây Đông trong lòng cực loạn, thở dài, nói: “Phải.”

Đường Quả Quả vừa rồi đích thật là bị dọa sợ, hiện tại ngừng khóc, lại được Trần Tây Đông khẳng định, lập tức cảm thấy mình hình như rất không hiểu chuyện. Tiểu nha đầu thẹn thùng lấy mu bàn tay lau lau nước mắt, Trần Tây Đông miễn cưỡng cười, kéo tay cô bé ra, từ trong lấy ra khăn tay, cẩn thận lau khô nước mắt cùng nước mũi cho cô bé.

Động tác thành thạo không giống lần đầu tiên làm.

Phùng Bân cùng mẹ Trần ở phía sau trầm mặc nhìn.

Đường Quả Quả khóc xong, Đường Đậu Đậu mới từ trong cơn thất thần phản ứng lại. Nhóc con bĩu bĩu môi, tiến lên giữ chặt tay em gái, nhỏ giọng hỏi: “Quả Quả làm sao vậy? Quả Quả không vui sao? Anh hai ở đây.”

Đường Quả Quả thập phần ngượng ngùng, kéo tay anh hai, trốn đến phía sau Trần Tây Đông, cũng nhỏ giọng nói: “Quả Quả sợ. Anh hai có bảo vệ Quả Quả không.”

Đường Đậu Đậu lập tức ưỡn ngực, lớn tiếng nói: “Đậu Đậu sẽ bảo vệ em gái!”

Biểu tình kia cực kỳ tương tự Trần Tây Đông, còn nói như thế, làm mẹ Trần đang trong tâm tình không tốt cũng cười lên, Phùng Bân bên cạnh cũng lắc đầu cười.

Đứa nhỏ này rất đáng yêu. Mẹ Trần mẫu ở phía sau cảm khái.

Chút ầm ĩ nhỏ qua đi, cô y tá bên cạnh mới cười mở miệng, “Bạn nhỏ chuẩn bị xong chưa? Không phải sợ nha, lập tức xong ngay.”

Hai đứa bé không hiểu gì hết, ngốc ngốc gật đầu.

Trần Tây Đông mang bọn chúng đi vào, mẹ Trần và Phùng Bân theo sau.

Thẳng đến lúc này, Trần Tây Đông mới giao hai đứa bé cho mẹ Trần, đạm thanh nói: “Mẹ, mẹ giúp con để ý một chút.”

Mẹ Trần đi qua giữ hai đứa bé, đi sang bên cạnh.

Trần Tây Đông duỗi tay, y tá sát trùng, lấy kim rút máu.

Mẹ Trần theo bản năng không muốn để hai đứa nhỏ nhìn thấy, liền ôm bọn chúng xoay người. Hai đứa bé không nghe thấy thanh âm Trần Tây Đông, cũng không biết anh đang làm gì, không an phận giãy dụa muốn chạy đến bên kia.

Mẹ Trần khó khăn trấn an, cũng may Trần Tây Đông lấy máu rất nhanh, anh không kiên nhẫn, ấn cánh tay không vài giây liền không ấn nữa, vứt bông gòn, kéo áo xuống.

Mẹ Trần mở miệng muốn nhắc nhở anh. Trần Tây Đông cũng không nhìn bà, lập tức đi tới chỗ hai đứa bé.

Đậu Đậu Quả Quả cười hì hì nhìn anh, vươn tay chờ anh đến.

Trần Tây Đông cả ngày nay cảm xúc phập phồng, thế cho nên hiện tại nhìn thấy ánh mắt trong veo của hai đứa trẻ, lại có chút không thể nhìn thẳng.

Anh đi qua, sờ sờ đỉnh đầu bọn chúng, nhẹ giọng nói: “Quả Quả cùng Đậu Đậu là hai bạn nhỏ dũng cảm nhất, một chút cũng không sợ đau. Đợi lát nữa làm xong, chú mang hai cháu đi ăn bánh ngọt, được không?”

Đường Đậu Đậu vội không ngừng gật đầu, “Vâng, vâng!”

Đường Quả Quả kéo tay áo anh trai, cũng gật đầu.

Trần Tây Đông thở phào một hơi, mẹ Trần trầm mặc đi tới, kéo lấy Đường Đậu Đậu trong tay anh. Trần Tây Đông ngẩn ra, quay đầu lại nhìn bà.

Mẹ Trần thở dài, “Một mình con trông không được.”

Trần Tây Đông không biết ứng đối mẹ thế nào, gật đầu không nói. Hai người mỗi người bế một đứa, xắn tay áo chúng lên, lộ ra cánh tay trơn mềm trắng nõn, hai đứa bé trừng mắt tò mò nhìn động tác của chị y tá, thình lình ống tiêm thật dài kia thế nhưng lại chui vào cánh tay mình, Đường Quả Quả nhát gan, ngây người một giây liền lớn tiếng khóc lên.

Trần Tây Đông ôm cô bé, đột nhiên trái tim run lên, nhìn máu của tiểu nha đầu bị rút ra, máu trong lòng anh cũng như bị rút lấy, khổ sở không thể mở miệng an ủi, chỉ đành bối rối không ngừng lặp lại: “Quả Quả ngoan, lập tức xong ngay, lập tức xong ngay đây……”

Đường Quả Quả không nghe anh an ủi, tiếng khóc mỗi lúc một lớn. Tiểu cô nương vốn không phải người lớn gan, tính cách thậm chí còn thực nội hướng, sinh ra bốn năm, trừ bỏ năm đầu tiên Đường Thiên là do nguyên nhân thân thể cùng không biết làm cha thế nào, làm hai đứa bé đi bệnh viện vài lần, sau này làm sao còn chịu đau đớn lớn như vậy.

Đến khi rút kim tiêm, Đường Quả Quả vẫn còn khóc, càng lúc càng thương tâm, hoàn toàn không dừng lại. Trần Tây Đông khó khăn ôm cô bé, ấn tay mình lên lỗ kim, tiếng khóc của đứa nhỏ đánh vào ngực anh, làm anh tâm phiền ý loạn, không biết làm sao.

Đường Đậu Đậu bên kia kiên cường hơn rất nhiều, đại khái cũng biết đây là đang lấy máu. Nhưng là cậu nhóc nghĩ mình bị bệnh, phải nằm viện, cho nên mới nhỏ giọng thực sợ hãi hỏi mẹ Trần: “Bà, bà ơi, Đậu Đậu bị bệnh phải không? Đậu Đậu phải uống thuốc sao?”

Mẹ Trần sửng sốt, lập tức kéo nhóc vào lòng, ấn vào ngực mình, ôn thanh nói: “Đậu Đậu khỏe lắm, Đậu Đậu thân thể thực khỏe mạnh, so với bà còn khỏe hơn nha.”

Đường Đậu Đậu hoan hô một tiếng, thần kinh thô không truy cứu vấn đề vì sao không bị bệnh lại phải chích. Chờ máu trên cánh tay ngừng chảy, liền từ trong lòng mẹ Trần nhảy xuống, chạy đến chỗ Trần Tây Đông an ủi em gái.

Đường Quả Quả khóc thực thương tâm, vẫn còn nức nở.

Trán Trần Tây Đông đổ mồ hôi, đang mùa đông vậy mà lưng lại ướt một mảng.

Phùng Bân thấy anh chật vật, không đành lòng tiến lên nói: “Tây Đông, đưa đứa nhỏ cho chú.”

Trần Tây Đông ngẩng đầu nhìn hắn. Phùng Bân mỉm cười, “Chú Phùng là bác sĩ đó.”

Trần Tây Đông trong lòng thở dài, đưa đứa nhỏ cho hắn.

Đường Quả Quả liền giãy dụa không đi, hai tay ôm chặt cổ Trần Tây Đông, lung tung khóc hô: “Không muốn không muốn! Ô ô ô ——”

Trần Tây Đông trong lòng bị nhéo đau, miễn cưỡng cười, “Thôi vậy, để cháu dỗ được rồi.”

Phùng Bân quay lại nhìn mẹ Trần, sắc mặt mẹ Trần không tốt, không nói gì.

Phùng Bân cũng thở dài, nói: “Được rồi được rồi, đừng mặt ủ mày chau như vậy, đây là việc vui. Cháu bé mới vừa lấy máu, còn yếu, chú bố trí một phòng bệnh, Tây Đông, cháu mang hai đứa bé đi nằm đi.”

Trần Tây Đông muốn cự tuyệt, Phùng Bân lại nói: “Đừng hồ nháo. Trước mang hai đứa bé đi, chú và mẹ cháu có chuyện muốn nói.”

Trần Tây Đông trầm mặc vài giây, mang hai đứa bé đi ra ngoài.

Để lại bình luận

1 Phản hồi

  1. Dungnhangden

     /  01.07.2015

    Mình chờ được chương mới rồi,cám ơn chủ nhà.

    Like

    Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: