Đoạt tử 30

Kuroko-no-Basuke-image-kuroko-no-basuke-36428366-1000-771

Chương 30

Khi xuống lầu, sắc mặt mẹ Trần và Trần Tây Đông đều khó coi. Đậu Đậu cùng Quả Quả đều giật mình, nhảy lên chạy vào lòng Lí Minh Duệ.

Tâm tình hỗn loạn của Trần Tây Đông khi vừa thấy bọn chúng rốt cuộc tốt lên một ít. Anh đi qua, ngồi bên cạnh đứa nhỏ, miễn cưỡng cười hỏi: “Hai bạn nhỏ làm sao vậy? Sợ chú sao? Ai, chú thực thương tâm mà.”

Đường Đậu Đậu lập tức chạy ra, ôm cổ anh, lắc lư hai cái, điềm nhiên nói: “Không sợ không sợ! Chú ngoan nha.”

Nghiêm Phượng Minh ở bên cạnh phì cười một tiếng, vội vàng quay đầu lại nhìn phu nhân nhà mình. Sắc mặt mẹ Trần tốt hơn nhiều, đã khôi phục biểu tình trước đây khi ở trước mặt người khác, khi nhìn về phía Đường Đậu Đậu, thậm chí vô cùng ôn nhu.

Mẹ Trần tới gần bọn họ một ít, đưa tay qua, mỉm cười nói: “Đậu Đậu phải không? Đến, đến bên bà, à…… bà bóc sô cô la cho Đậu Đậu ăn.”

Đường Đậu Đậu ở trong lòng Trần Tây Đông chớp chớp mắt, ngẩng đầu ý hỏi Trần Tây Đông.

Cơ thể Trần Tây Đông có chút cứng ngắc, không thể đối diện với đứa nhỏ có khuôn mặt giống hệt mình, nói: “Đi thôi.” Lập tức buông lỏng tay.

Đường Đậu Đậu lại quay đầu nhìn em gái. Đường Quả Quả từ sau khi mẹ Trần xuống lầu, không được vị lão phu nhân này nhìn một cái, giờ phút này đang vui vẻ ở bên Lí Minh Duệ lặng lẽ sung sướng tự mình ăn.

Đường Đậu Đậu thấy em gái tự tại, nhất thời ghen tị. Vì thế quyết đoán chạy về phía bà kia, cố gắng bán manh: “Bà ơi, Đậu Đậu muốn ăn sô cô la!”

Mẹ Trần giọng cậu nhóc, nụ cười tao nhã nhiều năm bảo trì đều bị đánh vỡ, cười không khép miệng, vội vàng gật đầu, “Lão Nghiêm, mau mang hộp sô cô la lần trước Duệ Hiên ở nước ngoài mang về ra đây, mở cho tiểu thiếu gia.”

Nghiêm Phượng Minh kinh ngạc, “Phu nhân, cái kia không phải để cho……”

Mẹ Trần liếc ông một cái, Nghiêm Phượng Minh lập tức cười gật đầu, “Vâng, vâng. Đậu Đậu thiếu gia chờ một chút.”

Đường Đậu Đậu nghiêng đầu xem, đối với xưng hô này thập phần mới mẻ, nói lầm bầm hai tiếng, hỏi Trần Tây Đông: “Chú ơi, Đậu Đậu là thiếu gia sao?” Gào khóc, giống như vương tử nha!

Trần Tây Đông từ lúc từ trên lầu xuống dưới, còn có chút thất thần, bị Lí Minh Duệ bên cạnh vỗ một chút mới lấy lại tinh thần, hỏi: “Cái gì?”

Bạn nhỏ Đường Đậu Đậu ủy khuất, nhỏ giọng nói: “Chú xấu! Chú không để ý tới Đậu Đậu!”

Từ khi nhìn tấm ảnh kia, tình tự trong lòng Trần Tây Đông hỗn loạn, cười khổ nói: “Đậu Đậu ngoan, chú đang nghĩ đến một chuyện, không có không để ý tới Đậu Đậu. Chú Nghiêm, đến, đưa sô cô la cho cháu.”

Nghiêm Phượng Minh cười đem hộp thủy tinh đóng gói tinh mỹ đưa qua.

Đường Đậu Đậu cùng Đường Quả Quả đồng thời hét lên, hai đứa giãy khỏi lồng ngực hai người, nhanh chóng chạy vội tới bên cạnh anh, một đứa ghé vào một bên đầu gối, ngẩng đầu chớp mắt nhìn anh.

Tay Trần Tây Đông cơ hồ run lên, thiếu chút nữa ném sô cô la trúng mặt hai đứa bé.

Mẹ Trần ở bên cạnh nhìn thấy, lên tiếng: “Đậu Đậu, đến đây, qua bên bà, bà bóc cho cháu.”

Nghiêm Phượng Minh cầm hai hộp, trên tay mẹ Trần còn có một hộp. Đường Đậu Đậu lại nhanh chóng xoay người, chạy sang bên mẹ Trần.

Còn lại Đường Quả Quả đối mặt kì với chú Trần kỳ quái, ủy khuất không thôi. Tiểu nha đầu khụt khịt, xoay người chạy về phía Lí Minh Duệ.

Trần Tây Đông đột nhiên duỗi tay kéo tiểu nha đầu lại, lực đạo không khống chế, tay Đường Quả Quả tê rần, lập tức “Oa” một tiếng, thanh âm mang theo tiếng khóc nức nở.

Đường Đậu Đậu phía bên kia đang được mẹ Trần đút ăn sung sướng không thôi, lập tức chạy tới, há mồm cắn cổ tay Trần Tây Đông, lưu lại một dấu răng cùng nước miếng màu đen sô cô la.

Tiểu tử kia miệng đen một vòng, đôi mắt nhỏ trừng lớn, duỗi tay đem em gái bảo hộ chặt chẽ ở sau người, không nói lời nào.

Trước từng nói qua Đường Đậu Đậu tuy có lúc bướng bỉnh, nhưng cũng có lúc quả thật có sức quan sát kinh người.

Tiểu tử kia đứng đó bất động, rất có xu thế Trần Tây Đông nếu lại động một chút liền nhào lên cắn.

Trần Tây Đông cũng giật mình, anh nhìn dấu răng màu đen trên tay mình, nửa ngày mới hồi thần.

Mặt sau Lí Minh Duệ ôm Quả Quả, tiểu nha đầu sợ hãi lại chờ mong trộm nhìn Trần Tây Đông, đụng đến ánh mắt Trần Tây Đông, lại chấn kinh dường như né tránh.

Trần Tây Đông thở hắt ra, đứng lên, cười nói: “Tôi còn có chút việc phải xử lý, đi lên trước một chút.”

Dứt lời cũng không đợi mọi người phản ứng, liền trực tiếp đi lên lầu.

Lí Minh Duệ ngây người, “Bác gái, Tây Đông?”

Sắc mặt mẹ Trần trong nháy mắt có chút mất tự nhiên, rất nhanh khôi phục như thường, cười nói: “Tối hôm qua làm việc muộn quá, không nghỉ ngơi tốt. Không cần lo cho nó, chúng ta chơi thôi, Đậu Đậu, đến đây.”

Đường Đậu Đậu từ sau khi Trần Tây Đông đi lên cũng không nhúc nhích, tiểu tử kia quay đầu lại thập phần ủy khuất nhìn Lí Minh Duệ. Chú Trần sao lại đi rồi, là tức giận Đậu Đậu sao? Ô ô, thực keo kiệt.

Tiểu tử kia ủy khuất, Lí Minh Duệ dở khóc dở cười. Chỉ cảm thấy hôm nay tới đây một chuyến thật quỷ dị.

Mẹ Trần ôm cậu nhóc lại, làm như vừa rồi không phát sinh chuyện gì. Tiếp tục lấy đồ ăn cho cậu nhóc, không ngừng hỏi ăn được không, còn muốn ăn cái gì,……

Nghiêm Phượng Minh ở một bên cười tủm tỉm nhìn.

Để lại Lí Minh Duệ cùng Đường Quả Quả ở bên cạnh. Lí Minh Duệ làm việc cường ngạnh, nhưng phương diện chuyện nhà thật không có nhiều thiên phú. Hắn nhìn hồi lâu, thật sự nghĩ không ra đây là làm sao.

Đường Quả Quả từ nhỏ bị mọi người xem nhẹ như vậy đã quen, Đường Đậu Đậu trời sinh tính tình hoạt bát, lại hay khoe mẽ bán manh, cơ hồ mỗi người thấy hai đứa bé này, chú ý đầu tiên vẫn là Đường Đậu Đậu.

Tiểu nha đầu tuổi còn nhỏ đã mơ hồ nhận ra chuyện này, ngồi bên cạnh Lí Minh Duệ, ngoan ngoãn ăn đồ ăn Lí Minh Duệ đút, cũng thập phần vui vẻ.

Nhưng thật ra Nghiêm Phượng Minh ở bên cạnh nhìn thấy phu nhân nhà mình cùng Đường Đậu Đậu, lại quay sang nhìn Đường Quả Quả.

Lí Minh Duệ lơ đãng vừa ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt ông. Vị lão quản gia ở Trần gia làm việc vài chục năm này lại có chút kinh hoảng dời đi tầm mắt.

Tâm Lí Minh Duệ lập tức trầm xuống, ánh mắt mới vừa rồi của Nghiêm Phượng Minh, rõ ràng chính là thương hại cùng đáng tiếc.

Thương hại cái gì? Đáng tiếc cái gì?

Lí Minh Duệ âm thầm lưu tâm, nhìn thấy Đường Đậu Đậu bên kia nghịch ngợm vui vẻ với mẹ Trần, cùng với vừa rồi Trần Tây Đông vội vàng lên lầu, tâm tình cũng dần dần trầm trọng.

* * *

Thẳng đến khi ăn cơm trưa, Trần Tây Đông cũng không xuống dưới. Mẹ Trần cũng không bảo người đi lên kêu, ngược lại khi ăn cơm, vẫn như thường nói chuyện phiếm với Lí Minh Duệ.

Lí Minh Duệ từ chuyện vừa rồi liền để tâm, khi trả lời cũng cẩn thận hơn nhiều.

Lúc trước mẹ Trần nghe Trần Tây Đông nói khẩu vị của Tiểu Đậu Đậu tương tự anh, lúc này đồ ăn trên bàn cơm quả nhiên thập phần hợp khẩu vị của tiểu tử kia.

Ý cười trên mặt mẹ Trần càng lớn, lơ đãng hỏi Lí Minh Duệ: “Minh Duệ, nghe Tây Đông nói, lần trước đi đến chỗ cháu mới biết hai bạn nhỏ này sao?”

Lời này thập phần tùy ý, Lí Minh Duệ liền cười đáp: “Đúng vậy, bác gái. Ba hai đứa nhóc là bạn của vợ cháu.”

Nói tới đây, trên mặt mẹ Trần mới lộ chút xấu hổ. Bà cười một chút, nói: “Tên là gì vậy? A, bác là nghĩ, hai tiểu bảo bối xinh đẹp như vậy, cha mẹ bọn chúng cũng nhất định cực kỳ xuất sắc.”

Lí Minh Duệ cười cười, thay Quả Quả chọn gắp đồ ăn, nói: “Là Đường Thiên. Đường của Đường triều, Thiên của bầu trời, là một người cha rất tốt.”

Mẹ Trần gật đầu, “Bác cũng nghĩ vậy. Hai bạn nhỏ được dạy dỗ rất tốt.” Bà chuyển đề tài, cười hỏi: “Vị Đường tiên sinh kia là tác gia sao? À…… Là viết văn phải không?”

Lí Minh Duệ suy nghĩ một chút, hắn là đại khái biết Đường Thiên viết loại hình tiểu thuyết nào, nhưng trực giác nói cho hắn biết, đại khái vẫn là không nên nói thật. Hắn liền gật đầu, cười, “Đúng vậy.”

Mẹ Trần có chút đăm chiêu, lặp lại: “Viết văn……”

Lí Minh Duệ hôm nay toàn đầu óc đều là nghi hoặc, giờ phút này cũng chỉ muốn mang bọn nhỏ ăn xong bữa cơm này, nói một tiếng với Trần Tây Đông rồi mang theo bọn nhóc trở về.

Mẹ Trần không hỏi nhiều, Lí Minh Duệ cũng trầm mặc. Trên bàn cơm chỉ có tiếng ăn cơm chóp chép của hai đứa nhỏ. Mẹ Trần thế nhưng lại không hề lộ ra chút không kiên nhẫn nào.

Nhưng sau khi ăn xong, mẹ Trần cũng không cho hắn mang đứa nhỏ trở về.

Lí Minh Duệ kinh ngạc không thôi, thật sự không biết sao lại thế này.

Mẹ Trần cười giải thích: “Bác cũng giống Tây Đông, thực thích hai bạn nhỏ này, không bằng để bọn chúng ở đây chơi, buổi tối lại về, được không?”

Lí Minh Duệ khó xử, cười nói: “Thật ngại quá, bác gái. Cháu buổi chiều có công chuyện, không thể ở bên cạnh.”

Mẹ Trần vén tóc, ôn hòa cười: “Vậy để bọn chúng ở lại đi, buổi tối để Tây Đông đưa về, cháu xem được?”

Lí Minh Duệ do dự, Đường Thiên mấy ngày nay không về, bên kia rất bận, buổi chiều hắn phải về Lý gia, nhưng theo tình hình vừa rồi, hắn để đứa nhỏ ở bên này, cũng rất lo lắng.

Hai bên đang giằng co, Trần Tây Đông từ trên lầu đi xuống.

Lí Minh Duệ ngẩng đầu nhìn, sửng sốt một chút.

Bất quá ngắn ngủi hai cái giờ, Trần Tây Đông giống như một đêm không ngủ, sắc mặt cực kỳ khó coi. Nhưng vẫn bảo trì nụ cười tao nhã, nói với bạn tốt: “Minh Duệ anh còn không yên tâm tôi sao? Mẹ tôi thích hai đứa nhỏ, để bọn họ ở đây chơi một lát đi, hiếm khi mới tới đây, mấy ngày nữa lại trở về, tôi lại không biết khi nào mới được gặp lại bọn chúng.”

Lời vừa ra khỏi miệng, Lí Minh Duệ quả nhiên an tâm, cười nói: “Nói cái gì vậy, tôi sao lại lo lắng anh.” Hắn cúi đầu lôi Tiểu Quả Quả đang kéo góc áo ra, ôn thanh nói: “Quả Quả, chú Lý đi về trước, cháu cùng anh trai ở đây chơi một chốc, có được không?”

Khuôn mặt Đường Quả Quả thực giống Đậu Đậu, lại thủy chung không có khí chất như Trần Tây Đông giống Đậu Đậu, một buổi trưa, mẹ Trần cũng không chú ý nhiều tới cô bé.

Đường Quả Quả không biết tâm tư người lớn, sợ hãi nhìn Trần Tây Đông, tiểu nha đầu trong lòng thực hoảng.

Trần Tây Đông chạm đến ánh mắt đứa nhỏ, trong lòng tê rần, làm sao còn cố kỵ cái khác, bước nhanh đến bế cô bé lên, hôn một cái lên trán, cười nói: “Quả Quả không muốn ở chỗ chú chơi sao? Cháu xem này, nhà chú có đẹp không, còn có thiệt nhiều đồ ăn ngon nữa, Quả Quả muốn ở lại không?”

Đường Quả Quả nghe lời anh, cảm thấy chú Trần trước kia đã trở lại. Tiểu nha đầu cười hì hì dán mặt lên mặt anh, hôn chụt một cái, nhỏ giọng nói: “Muốn.”

Trần Tây Đông trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ, lặng lẽ thở dài, bế cô bé càng chặt, nói: “Đến, chúng ta tiễn chú Lí đi nào.”

Lí Minh Duệ cười nói “Không cần”, Trần Tây Đông cũng cố ý phải cùng hắn đi ra ngoài.

Mẹ Trần mỉm cười, nói: “Minh Duệ, trên đường lái xe chậm một chút. Cháu cùng…… Bạn cháu đều trở lại sao? Có rảnh đến đây chơi.”

Lí Minh Duệ cười gật đầu, “Vâng.”

Trần Tây Đông bế Quả Quả, tiễn hắn ra ngoài.

Ra khỏi Trần gia đại trạch, bốn phía không một bóng người, đến trước xe, Lí Minh Duệ nghĩ nghĩ bèn hỏi: “Tây Đông, anh hôm nay……”

“Minh Duệ.” Trần Tây Đông ngắt lời hắn, ánh mắt thế nhưng lại dẫn theo điểm do dự, nửa ngày vẫn là nói: “Thật có lỗi, tối hôm qua tăng ca quá muộn, hôm nay thất thố, không có gì cả, anh đừng để ở trong lòng.”

Lí Minh Duệ nhìn chằm chằm mắt anh, Trần Tây đông cười nhìn lại. Qua vài giây, Lí Minh Duệ lắc đầu ngồi vào trong xe, “Quên đi quên đi, anh còn có thể đem đứa nhỏ ăn mất sao. Tôi đi trước đây, buổi tối đừng chở chúng về, còn có bọn chúng buổi chiều phải ngủ trưa.”

Trần Tây Đông gật đầu, nâng Quả Quả lên nói tạm biệt.

Đường Quả Quả ôm cổ anh, mềm mại nói: “Tạm biệt chú.”

Lí Minh Duệ từ kính chiếu hậu nhìn bộ dáng tiểu nha đầu cùng Trần Tây Đông thân mật, đột nhiên sinh ra một ảo giác. Nửa ngày hắn cười lắc đầu, thật sự là bị giữa trưa kinh ngạc, nhìn mọi người hồ đồ luôn.

 

Bài trước
Bài sau
Để lại bình luận

2 phản hồi

  1. bạn ơi bạn drop truyện rùi a?

    Like

    Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: