Đoạt tử 29

DT028

Chương 29

Đường Thiên gian nan vượt qua một ngày không có con trai con gái hơn nữa lại không ngừng giao tiếp với người xa lạ, bởi vì địa điểm tổ chức buổi hội họp giữa các tác giả cùng chỗ ở của phu phu Từ Thanh có chút xa, buổi tối cũng có hoạt động, nên không quay về bên kia. Chờ khi chấm dứt đã hơn mười giờ đêm, ngã xuống giường liền khẩn cấp gọi điện thoại cho bọn nhỏ.

Hai đứa nhỏ có đôi khi tuy có chút không lương tâm, nhưng rất nhiều chuyện vẫn thực ỷ lại Đường Thiên. Tỷ như hiện tại, khi Lí Minh Duệ và Từ Thanh đang cố hết sức dùng từ ngữ dễ hiểu nhất giảng giải cho bọn chúng, còn kém không khoa tay múa chân nói vì sao ba không trở về, cùng với ba phải đi đâu, Đậu Đậu Quả Quả không biết là thực không hiểu, hay giả không hiểu, hai mắt mơ màng, ngơ ngác nhìn chằm chằm bọn họ, tới giờ ngủ cũng không chịu ngủ, bướng bỉnh chờ ba tới đón.

Lí Minh Duệ và Từ Thanh đau đầu không thôi, trước kia cũng không nhìn ra hai nhóc con này luyến phụ a.

Thật vất vả Đường Thiên mới bận bịu xong, có thời gian gọi điện thoại đến, Lí Minh Duệ lập tức đưa điện thoại cho hai nhóc con, nói: “Con cậu sắp ăn luôn tôi rồi đây!”

Đường Thiên cười không ngừng, kề di động sát vào gần chút.

Đường Đậu Đậu vừa vào đã rống vô điện thoại: “Ba hư!”

Đường Thiên sửng sốt, ngoan nhỉ, rốt cuộc không gọi sai.

“Bảo bối ngoan, nhớ ba sao.” Đường Thiên cười ha ha nói.

Đường Đậu Đậu không nghe, bướng bỉnh kêu: “Ba hư ba hư! Ô ô ô! Ba không cần Đậu Đậu!” Nghĩ nghĩ lại thêm một câu: “Cũng không cần Quả Quả! Ghét ba!”

Đường Thiên hoàn toàn ngốc rồi, giật mình từ trên giường bật dậy, buồn bực hỏi: “Tiểu tử thối nói cái gì đâu, ba làm sao không cần các con, còn ghét ba? Hử?”

Chữ cuối cùng đối với hai đứa nhóc mà nói chính là sắp bị đòn, bạn nhỏ Đường Đậu Đậu rụt cổ, khí thế dào dạt lập tức liền xìu xuống, ủy khuất nói thầm: “Phải phải phải! Ba không cần Đậu Đậu Quả Quả ! Đậu Đậu ghét ba! Ô ô!”

Còn giả khóc?

Đường Thiên trừng mắt, vỗ trán nói: “Đưa điện thoại cho chú Lý.”

Lí Minh Duệ nhìn tiểu tử kia tiếp điện thoại với ánh mắt “Cừu hận”, thập phần bất đắc dĩ, “Cậu không nói với bọn nhỏ đi đâu sao? Tôi với Từ Thanh nói với bọn chúng nửa ngày, nhất định không tin, giờ này còn chưa ngủ, nói phải đợi cậu tới đón bọn chúng.”

Đường Thiên cũng nghi hoặc, hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì sao? Trước kia chẳng phải từng ở nhà anh qua đêm sao? Sao lần này lại như vậy?”

Lí Minh Duệ cũng không biết, nghĩ nghĩ, nói: “Có phải đến chỗ lạ nên sợ hãi hay không? Dù sao đây mới là lần thứ hai bọn chúng đến đây, cậu lại không ở bên cạnh.”

Nghĩ tới nghĩ lui chỉ có lý do này, Đường Thiên ấn ấn thái dương, “Ừ…… Có thể là vậy. Nếu không tôi bây giờ qua đó?”

Lí Minh Duệ vội vàng ngăn lại: “Đã trễ thế này rồi, chờ cậu trở về cũng phải nửa đêm, ngày mai không phải còn có hoạt động sao? Không có việc gì, bọn chúng chỉ không quen thôi, ngày mai là tốt rồi.”

Đường Thiên do dự, Lí Minh Duệ đành phải đưa điện thoại cho Từ Thanh. Từ Thanh đi qua một bên, nói: “Đừng lo lắng, không có việc gì, dù sao đây cũng là công việc của cậu, làm tốt một chút, tương lai đối với cậu cũng có ưu đãi, không phải sao?”

Đường Thiên ngẩn ra.

Từ Thanh mỉm cười, “Đừng cô phụ ý tốt của người bạn biên tập kia của cậu, cố lên. Được rồi, hai bảo bối, chúc ba ngủ ngon nào.”

Điện thoại bị lấy đi, qua vài giây truyền đến thanh âm ngượng ngùng của Đường Quả Quả: “Ba ngủ ngon. Muah.”

Bé con kia không biết từ ai học được, Đường Thiên cười không thôi, cũng học con gái, “Bảo bối ngủ ngon, muah.”

Đường Đậu Đậu không cam lòng yếu thế, nhìn thấy ba và em gái thân thiết, làm sao còn nhớ rõ chuyện vừa rồi rống ba, lập tức chạy qua đoạt lấy điện thoại trong tay em gái, giận dỗi hét: “Ba ngủ ngon! Muah!!”

Tiếng rống kia làm tai Đường Thiên trong nháy mắt ù ù, lập tức hung tợn nói: “Bạn nhỏ Đường Đậu Đậu, ngứa mông hả? A? Có phải nhớ bàn tay của ba hay không!”

Đường Đậu Đậu bưng mông, anh anh anh ném di động chạy đi tìm Lí Minh Duệ. Lí Minh Duệ buồn cười ôm nhóc con vào lòng, vuốt lông, xoa mông, Đường Đậu Đậu vừa lòng hừ hừ.

Từ Thanh cầm lại điện thoại, cười không ngừng, “Được rồi được rồi, đừng náo loạn. Trễ rồi, mau ngủ thôi, ngày mai còn phải dậy sớm không phải sao.”

Đường Thiên hư hừ nói: “Thằng nhóc con, đúng là ngứa da mà.”

Từ Thanh cười lắc đầu, hai người cúp điện thoại. Quay đầu vừa thấy, Đậu Đậu Quả Quả không ngờ đang ngủ trong lòng Lí Minh Duệ. Tuy là hai nhóc con cùng Đường Thiên huyên náo ầm ĩ, cũng không che dấu được sự thật là trước khi ngủ hai đứa nhóc nhất định phải nghe một chút giọng của ba mới có cảm giác an toàn.

Nói chuyện điện thoại với ba xong, hai đứa nhỏ giờ phút này rốt cục ngủ say, mỗi đứa bám vào một bên Lí Minh Duệ. Lí gia đại thiếu gia từng lãnh khốc nghiêm túc giờ phút này trên mặt bất đắc dĩ cực kỳ, nước miếng của Đường Đậu Đậu thậm chí còn chảy một ít xuống quần áo hắn.

Từ Thanh vui vẻ hết sức, sờ cằm nói: “Ai, kỳ thật em cảm thấy chăm trẻ con cũng không tồi nhỉ.”

Ngẫu nhiên nhìn bộ dáng vị nhà mình bị đứa nhỏ ăn sạch, ừm…… Vẫn là rất tốt đẹp.

Lí Minh Duệ dở khóc dở cười, ném cái gối đầu về phía hắn, nói: “Đừng cười nữa. Đến đem đứa nhỏ ôm vào đi, ngày mai còn phải đến nhà Tây Đông, đừng dậy muộn.”

Từ Thanh cười gật đầu, “Rồi, rồi.”

Hai người lúc này mới mỗi người ôm một đứa vào phòng ngủ, giữa trưa vừa tới A thị, phòng còn chưa dọn dẹp xong, đã bị hai nhóc con gây sức ép cả ngày, hai người cũng không tắm rửa, lung tung cởi quần áo rồi ngủ luôn trên giường.

* * *

Ngày hôm sau Lí Minh Duệ một mình mang theo hai đứa nhỏ đi đến nhà Trần Tây Đông, Từ Thanh ở nhà dọn dẹp phòng.

Mọi ngày đều là hai người bọn họ cùng nơi trông đứa nhỏ, hôm nay hơi khác một chút, chỉ có một mình hắn lái xe mang hai đứa nhóc ra ngoài, còn là đi đến vùng ngoại ô xa như vậy. Lí Minh Duệ vừa lái xe vừa từ kính chiếu hậu nhìn hai đứa nhóc, lại có chút khẩn trương.

Đậu Đậu Quả Quả lại không khẩn trương như hắn, biết muốn đi tìm chú Trần, ở trên xe cái mông nhỏ không an phận, hai tiểu tử kia dùng ngôn ngữ Lí Minh Duệ không thế nào nghe hiểu trao đổi với nhau.

Xe chạy gần bốn mươi phút, rốt cục nhìn đến biệt thự xa hoa của Trần gia.

Hai tiểu tử kia còn chưa xuống xe. Mặt Đường Đậu Đậu dán lên cửa thủy tinh, hoan hô nói: “Oa —— To quá!”

Đường Quả Quả lặp lại: “Oa —— To quá!”

Cổng hoa viên có người giúp việc chờ, bọn họ biết Lí Minh Duệ, lại được thiếu gia nhà mình phân phó, lập tức mở cửa lớn cho xe tiến vào.

Hoa viên vô cùng lớn, tuy là mùa đông, nhưng vẫn có thể nhìn thấy cảnh hoa nở mùa xuân. Đường Đậu Đậu hệt như nhóc nhà quê lại cảm thán: “Ngao! Đẹp quá!”

Quả Quả lặp lại: “Đẹp quá!”

Lí Minh Duệ bật cười, mở cửa xe xuống dưới, bế từng đứa nhỏ xuống. Vừa ngẩng đầu liền thấy Trần Tây Đông đi ra.

Lí Minh Duệ cười chào hỏi: “Đã lâu không gặp.”

Trần Tây Đông cười với hắn, chỉ là nở nụ cười không vài giây tầm mắt đã di chuyển xuống.

Hiện tại là mùa đông, Trần Tây Đông ăn mặc so với mùa hè nửa năm trước có chút bất đồng, lại có hơn bốn tháng không gặp, hai đứa nhỏ kia rụt đầu tránh phía sau Lí Minh Duệ, cuối cùng vẫn là Quả Quả nhận ra, nhỏ giọng nói: “Chú, chú Trần……”

Trái tim đang treo lên của Trần Tây Đông lập tức thả lỏng, anh ngồi xuống, vươn tay với hai nhóc, cười nói: “Tiểu Quả Quả, không nhận ra chú sao?”

Có người nói trẻ con đối với tướng mạo người lớn có lẽ không nhận ra, nhưng lại đối với thanh âm cực kỳ mẫn cảm. Nghe giọng anh, hai đứa nhỏ lập tức liền nhận ra, vui vẻ chạy tới, đồng thời tiến vào lòng Trần Tây Đông.

Cũng may Trần Tây Đông định lực tốt, nếu không chắc sẽ bị hai viên thịt tròn hệt hai con gấu con đẩy ngã xuống đất, nhưng ôm bọn chúng ngồi xổm vẫn là có chút cố hết sức.

Lí Minh Duệ ở một bên nhìn một hồi, chờ khi Trần Tây Đông nhìn hắn, mới cười đi qua, vươn tay đến giúp anh kéo hai viên thịt nhỏ ra, cười nói: “Đông thiếu cũng có thời điểm chật vật như vậy nhỉ? Ha ha.”

Trần Tây Đông đứng lên vẫn không buông tay hai nhóc con, bất đắc dĩ nói: “Đừng trêu tôi chứ.” Dừng một chút còn nói: “Gặp bọn chúng, tôi khi nào thì không chật vật đâu.”

Lí Minh Duệ nghĩ nghĩ, hình như là vậy thật, liền cười ha hả.

Hai nhóc con tính cách kỳ quặc, vô luận trường hợp nào, tình cảnh nào, chỉ cần có người cười, bọn chúng liền cười theo.

Trần Tây Đông đã lâu không thấy bọn chúng ngốc manh, tâm tình rất tốt. Dắt hai nhóc vào nhà, nói: “Bà, à…… Chính là mẹ của chú, đã chuẩn bị cho Đậu Đậu Quả Quả thiệt nhiều đồ ăn ngon, các cháu có thích không?”

Đường Đậu Đậu nhanh nhẹn gật đầu: “Thích lắm thích lắm ạ! Thích chú nữa!”

Đường Quả Quả cũng thẹn thùng gật đầu.

Trần Tây Đông vừa lòng, được rồi, rốt cục khôi phục lại trạng thái như trước.

Trần Tây Đông dắt hai đứa bé vào nhà, quản gia Nghiêm Phượng Minh chờ ở huyền quan lập tức khom lưng: “Hai bạn nhỏ rốt cục đến rồi, phu nhân đang —— a!”

Nghiêm quản gia kinh hô ra tiếng, ánh mắt kinh ngạc, cúi đầu có chút vô thố nhìn đôi long phượng thai ở cửa.

Trần Tây Đông đang giúp hai nhóc cởi áo, nửa ngày không nghe động tĩnh, ngẩng đầu dò hỏi: “Chú Nghiêm, làm sao vậy?”

Thân thể Nghiêm Phượng Minh thậm chí có chút run rẩy, ông nghi hoặc đánh giá hai đứ bé, do dự hỏi: “Thiếu gia, đây…… Đây là hai bạn nhỏ lần trước cậu nói tới sao?”

Rốt cục đem hai cái áo khoác dày của hai đứa bé cởi ra, bản thân Trần Tây Đông cũng ra chút mồ hôi, gật đầu: “Đúng vậy. Mẹ cháu đâu? Cơm trưa chuẩn bị xong chưa?”

Nghiêm Phượng Minh nhìn anh biểu tình tự nhiên, cũng không biết nói thế nào, đành phải nói: “Còn chưa xong, phu nhân……”

Đang nói thì mẹ Trần từ trên lầu đi xuống, vừa rồi là đi lên bổ trang.

Trần Tây Đông dắt hai đứa bé vào nhà, Lí Minh Duệ theo ở phía sau.

“Hai bạn nhỏ, chào bà đi nào.” Trần Tây Đông cúi đầu cổ vũ hai nhóc.

Đậu Đậu và Quả Quả làm sao biết bà này là ai, song song cúi đầu không đáp lời.

Mẹ Trần cười xua tay, nói: “Bạn nhỏ sợ người lạ, không sao. Má Vương —— mang đồ ăn vặt chuẩn bị cho các cháu lên đây.”

Má Vương cùng một bảo mẫu khác tươi cười bưng vài khay đồ ăn vặt lớn đặt trên bàn, hai đứa bé từ đầu đến cuối đều cúi đầu, nhìn thấy đồ ăn vặt, lúc này mới hít mũi trộm ngẩng đầu lên.

Đường Đậu Đậu gan lớn, đầu tiên là trộm liếc Trần Tây Đông, Trần Tây Đông nhìn nhóc cổ vũ. Tiểu Đậu Đậu liền ngẩng đầu, nhanh tay lấy một quả sung, lại mau miệng kêu: “Cháu chào bà!”

Ngay lúc này sắc mặt mẹ Trần trắng bệch, lão phu nhân kinh ngạc nhìn đỉnh đầu Đường Đậu Đậu, tiểu tử kia nói xong lại cúi đầu, mẹ Trần quay đầu lại nhìn Nghiêm Phượng Minh, Nghiêm Phượng Minh cũng là thần tình mê hoặc.

Mẹ Trần nắm chặt tay, tiến lên ngồi vào bên cạnh Đường Đậu Đậu, mềm giọng nói: “Cháu tên là gì? Có thể ngẩng đầu lên cho bà xem không?”

Đường Đậu Đậu đối với người cho nhóc ăn rất nhanh có hảo cảm, liền ngẩng đầu cho bà xem, lớn tiếng nói: “Cháu tên là Đậu Đậu!”

Lại chỉ em gái bên cạnh vẫn đang ngượng ngùng, nói: “Đây là Quả Quả, là em gái Đậu Đậu!”

Tiểu tử kia dương dương tự đắc tự giới thiệu, không biết ánh mắt của bà bên cạnh đã muốn từ nghi hoặc chuyển thành khiếp sợ.

Tay mẹ Trần ấn bả vai đứa nhỏ, không tự giác dùng sức, ánh mắt nhìn chằm chằm Đậu Đậu, nửa ngày không nói chuyện.

Đường Đậu Đậu ăn hai miếng, cảm thấy bả vai đau, ngẩng đầu nhìn bà, ủy khuất quay sang gọi Trần Tây Đông: “Chú Trần?”

Trần Tây Đông đang ngồi một bên vừa tán gẫu với Lí Minh Duệ vừa xem. Nghe được tiếng kêu của nhóc con, Trần Tây Đông lúc này mới nhìn thấy động tác của mẹ Trần.

Anh có chút khó hiểu, kéo tay mẹ ra, dò hỏi: “Mẹ?”

Mẹ Trần quay lại nhìn anh chằm chằm, Trần Tây Đông liền sửng sốt. Từ sau khi thành niên, mẹ Trần đối với anh từ trước đến nay đều là ôn nhu từ ái, làm sao từng có ánh mắt như vậy.

Đường Đậu Đậu đang ăn liền ngừng lại, mắt mở thật to, trong mắt ẩn ẩn có chút sợ hãi. Tiểu Quả Quả cũng bị không khí này lây nhiễm, dẹt miệng chạy đến chỗ Lí Minh Duệ.

Lí Minh Duệ mặc dù cũng không hiểu lắm, nhưng nhìn ra được không khí hiện tại không đúng. Hắn vừa muốn hỏi, mẹ Trần liền lên tiếng, bà nói: “Tây Đông, con theo mẹ lên đây.”

Trần Tây Đông tuy rằng nghi hoặc, vẫn là đứng dậy lên lầu với bà.

Đi được hai bước, mẹ Trần quay đầu lại, ánh mắt khôi phục thong dong tao nhã trước kia, cười nói: “Minh duệ không cần khách khí, vừa rồi bác thất thố, cháu đừng để ý.”

Lại chuyển sang Nghiêm Phượng Minh, thanh âm lạnh xuống, “Phượng Minh, chiếu khán hai cháu thật tốt.”

Nghiêm Phượng Minh gật đầu, mẹ Trần lúc này mới xoay người lên lầu.

Trần Tây Đông đi theo phía sau bà, nghe được thanh âm ăn uống của hai đứa bé phía, yên lòng.

Mẹ Trần dẫn anh vào phòng ngủ của mình, Trần Tây Đông do dự một chút. Mẹ Trần đã ngồi ở bên trong, nói: “Vào đi.”

Hôm nay mẹ Trần quá mức khác thường, Trần Tây Đông không rõ, liền đi vào.

Mẹ Trần nhìn thấy mặt con trai, hồi lâu không nói gì. Trần Tây Đông bị bà xem cảm thấy kỳ quái không thôi, “Mẹ?”

Mẹ Trần thở dài, không nói gì, từ trong ngăn kéo lấy ra mấy tấm ảnh, đưa qua.

Trần Tây Đông nhận lấy, ánh mắt đảo qua, liền chấn kinh.

—— Trên ảnh chụp rõ ràng là bộ dáng hiện tại của Đường Đậu Đậu!

Trần Tây Đông lại xem mấy tấm ảnh tiếp theo, đều là dung mạo như vậy, bộ dáng năm sáu tuổi. Mẹ con Trần gia quan hệ không tốt, chỉ có bạn nối khố của anh, Lam Tân biết. Từ khi có thể độc lập, Trần Tây Đông lại dọn ra Trần gia, cùng người bên này lui tới ít dần, cũng vì như thế, anh đối với ảnh chụp lúc bé của mình chưa bao giờ có ấn tượng.

Mẹ Trần thấy anh xem đến ngây người, thanh âm ẩn ẩn áp chế tức giận, “Bây giờ con có thể nói cho mẹ biết chưa, hai đứa bé kia là ai? Nhất là cậu bé trai, mẹ bọn chúng ở đâu?”

Trần Tây Đông cảm thấy thanh âm như không phải của mình, anh thì thào: “Không có mẹ, là ba…… Ba bọn chúng mang bọn chúng tới lớn.”

Mẹ Trần cười lạnh, nhìn sát con trai, nói: “Làm sao có ba! Con xem ảnh chụp này! Bọn chúng rốt cuộc là con ai!”

Quá giống, thật sự như một khuôn mẫu khắc đi ra. Trần Tây Đông diện mạo thượng thừa, lại cực có nét. Dù là con của mấy anh em của bố Trần mẹ Trần, bộ dạng cũng không giống anh đến thế.

Nhìn ảnh chụp, Trần Tây Đông không nói nên lời. Độ tương tự như vậy, anh làm sao còn nói được lời biện giải nào. Chính là…… Hết thảy lại quái dị như vậy.

Bọn chúng tên Đường Đậu Đậu, Đường Quả Quả, bọn chúng họ Đường, cha bọn chúng tên Đường Thiên, bọn chúng lớn lên ở G thị.  Anh gặp bọn chúng chỉ là ngẫu nhiên, tiếp xúc là ngẫu nhiên, thích bọn chúng là ngẫu nhiên, thật sự lần này đưa đến gặp mặt mẹ Trần cũng là ngẫu nhiên.

Chính là, nhiều ngẫu nhiên như vậy, như thế nào đột nhiên xảy ra chuyện thế này?

Nếu không phải dưới ảnh chụp biểu hiện ngày tháng của hơn hai mươi năm trước, Trần Tây Đông cơ hồ cho rằng đây là ảnh chụp của Đường Đậu Đậu.

Trần Tây Đông trước mặt người khác luôn là thong dong mà ôn hòa, giờ phút này trên mặt anh lại phủ kín nghi ngờ, nói: “Mẹ……”

Mẹ Trần cầm lại ảnh chụp từ trong tay anh, cúi đầu nhìn hồi lâu, khi ngẩng đầu lên, nói: “Cái khác mẹ mặc kệ, đợi lát nữa ăn cơm chiều, mẹ dẫn bọn chúng đi bệnh viện, con cũng đi chung.”

Trần Tây Đông động môi, mẹ Trần đã đứng lên, cúi đầu nhìn anh, “Tây Đông, lần này…… Đừng cùng mẹ đối nghịch, được không?”

Trần Tây Đông há miệng, nghe thấy tiếng hai đứa bé đùa giỡn dưới lầu, chầm chậm gật đầu.

 

________________________

Tới lúc hai ba ba đối đầu rồi ╮(╯▽╰)╭

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: