Đoạt tử 28

1393531_656530424378849_1747686459_n

Chương 28

Qua vài ngày, Trần Tây Đông vẫn ở lại công ty, trừ bỏ quay về nhà trọ ngủ. Gọi cho Đường Thiên bốn năm cuộc điện thoại, nhiều lần đều là không thể chuyển được. Anh trước giờ không gặp qua tình huống này, tự nhiên cũng không biết mình bị kéo vào sổ đen, còn sau khi tan tầm không có việc gì liền gọi một chút, cuối cùng vẫn là bị Lam Tân nhìn thấy, một tiếng nói toạc ra là bị kéo đen.

Trần Tây Đông hiểu được là ý gì quả thực dở khóc dở cười, ở mặt ngoài mặc dù chưa nói gì, trong lòng vẫn là cảm thấy vị Đường tiên sinh này thật sự là có chút chuyện bé xé ra to.

Chính là anh chưa làm cha, cũng không chăm sóc trẻ con. Đương nhiên không hiểu loại nguy hiểm con mình bị người ta bắt cóc đối với mỗi người cha người mẹ mà nói, là cỡ nào khẩn trương.

Sau đó, Trần Tây Đông lại không tin gọi vài lần, vẫn là không thể chuyển được, anh lúc này mới thừa nhận mình đại khái là bị đối phương cho là tên cao kều kỳ quái cần phải trốn xa.

Hai đứa nhóc kia đương nhiên đáng yêu, anh cũng thực thích. Nhưng dù sao đây cũng không phải con ruột, người ta có cha của mình, có nhà của mình, còn không ở cùng một thành phố. Thời gian lâu, Trần Tây Đông cũng không gọi điện thoại cho Đường Thiên nữa, cuộc sống từ từ khôi phục bình thường.

Tỷ như cùng Lam Tân tham dự các loại tiệc rượu cùng party, từ lúc chia tay với nữ minh tinh lần trước, đến bây giờ đã có ba tháng, cuộc sống tình cảm của Trần Tây Đông có một khoảng trống.

Bởi vì lúc đó có hai đứa nhỏ, cộng thêm Lam Tân giận dỗi đè nén lòng hiếu kỳ không hỏi nhiều, hai người thế nhưng không phát hiện chuyện này. Thế cho nên sau khi nọi chuyện chấm dứt, cuộc sống khôi phục bình thưòng, Lam Tân mới hô to gọi nhỏ cho ra kết luận này.

Ngay cả bản thân Trần Tây Đông cũng có chút đổ mồ hôi. Hai đứa nhỏ quay về G thị, Đường Thiên cũng kéo anh vào sổ đen, Trần Tây Đông nghĩ lại hành vi của mình, đại khái đích thật là có chút thái quá, liền cũng không đi tìm Lí Minh Duệ và Từ Thanh. Đứa nhỏ dù sao không phải con anh, cho dù mỗi ngày có thể nói chuyện điện thoại thì thế nào.

Một nhà Đường Thiên quay về G thị được một tháng, Trần Tây Đông cũng dần dần không để ý chuyện bọn họ nữa. Lực chú ý một lần nữa đặt vào chuyện làm ăn cùng phụ nữ. Chỉ là ở mặt ngoài anh mặc dù khôi phục bình thường, nhưng chỉ có phụ nữ tiếp xúc với anh mới có thể phát hiện, Trần thiếu gia có chút bất đồng với trước kia.

Tỷ như, khi anh dùng bữa tối dưới ánh nến với người ta, đột nhiên sẽ hỏi cô có thích trẻ con hay không, trẻ con thực đáng yêu, nếu là song bào thai long phượng thai thì cực tốt.

Từ khi Đường Thiên rời đi, cô gái thứ nhất quen với Trần Tây Đông sau khi nghe xong chuyện này, hưng phấn lại kích động, trong lòng tính toán, ôn nhu nói: “Thích. Trẻ con mềm mềm, thực đáng yêu, em rất thích chúng. Ừm…… Đông thiếu nếu nghĩ muốn……”

“Nhưng có khi cũng thực nghịch ngợm.” Ngay lúc đó Trần Tây Đông nâng cằm nói với người đối diện, ánh mắt cũng nhìn ngoài cửa sổ.

Cô nàng kia không ngừng cố gắng: “Trẻ con nào có đứa nào không nghịch ngợm. Chỉ cần là con nhà mình, sẽ không cảm thấy phiền.”

Trần Tây Đông ngẩn ra, ánh mắt từ ngoài cửa sổ chuyển tới trên người cô, thật lâu không nói chuyện.

Cô nàng chờ mong đáp án mà rất nhiều người phụ nữ muốn, trên mặt ngượng ngùng hồng hồng, kết quả đợi hồi lâu. Trần Tây Đông lại như là từ trong thất thần trở về, mỉm cười ngăn đề tài, không nhắc lại chuyện trẻ con nữa.

Cứ thế sau này, Trần Tây Đông dựa theo thói quen dĩ vãng, chu kỳ từng cô bạn gái cũng không dài, mà vấn đề trẻ con lại luôn không tự chủ được hỏi ra miệng. Dần dần ở A thành liền truyền đến tin tức “Trần thiếu gia muốn có con!”.

Tin tức này rơi vào tai mẹ Trần, mẹ Trần kích động không thôi, buổi tối gọi điện thoại cho con trai, kích động hỏi chuyện gì xảy ra. Trần Tây Đông làm sao giải thích cho bà hiểu được, đành phải hàm hàm hồ hồ tùy tiện nói cho qua.

Mà Lam Tân cũng vẫn cứ chạy tới đây như cũ. Vị tiểu thiếu gia này không biết lần thứ mấy nổi giận đùng đùng chạy đến văn phòng anh, người còn chưa ngồi xuống, liền một tiếng rống lên: “Anh em cậu gây ra chuyện gì a! Cmn nói chuyện với phụ nữ thì cứ nói thôi! Cậu mẹ nó lôi đề tài con nít con nôi ra làm gì! Không phải —— cậu thật muốn có con đó chứ??”

Lam Tân táo bạo, Trần Tây Đông cũng có chút phiền. Nghĩ muốn có con hay không thì anh không biết, anh chỉ biết nguyên nhân không tự chủ được hỏi ra chuyện này là gì, chính là anh không muốn nghĩ sâu thêm.

Trần Tây Đông đè thái dương, mỏi mệt nói: “Không có, cậu còn không biết sao.”

Tròng mắt Lam Tân vòng vo chuyển, đột nhiên biểu tình từ nghi hoặc chuyển sang kinh ngạc. Hắn từ trên ghế ngồi dậy, đánh giá thằng bạn tốt, do dự nửa ngày mới hỏi: “Ông trời ạ, cậu không phải vẫn là……”

Trần Tây Đông ngẩng đầu nhìn hắn, khó được cười khổ: “Ma chướng có phải hay không?”

Anh thở dài, nhìn về phía bàn tay mình, “Tôi cũng biết đại khái là điên rồi.”

Lam Tân động động môi, cuối cùng không giống dĩ vãng lập tức mắng người. Cuối cùng tiến lên giữ chặt cánh tay bạn tốt, xoay mặt ra ngoài, reo lên: “Giang Vũ đến đến đến, có việc cho cậu đây, sếp cậu phải ra ngoài hưởng thụ nhân sinh!”

Trợ lý Giang Vũ mặt ủ mày chau đi tới, nhận lấy bản hợp đồng Trần Tây Đông mới vừa rồi lật xem ở văn phòng, hỏi: “Sếp?”

Trần Tây Đông rút cánh tay ra khỏi tay Lam Tân, thản nhiên nói: “Cậu cũng tan tầm đi.”

Giang Vũ âm thầm hoan hô một tiếng, nhìn sếp cùng anh bạn nhị thế tổ kia rời đi, vui vẻ quay về phòng thu dọn đồ đạc về nhà.

* * *

Tới gần năm mới, Ngô Vũ Phàm theo thường lệ gọi điện thoại tới kêu Đường Thiên quay về A thị tụ hội. Đường Thiên hiện tại vừa nghe tên thành phố này liền phản xạ có điều kiện hoảng sợ, vội vàng uyển chuyển lấy cớ, còn đem Đường Đậu Đậu kéo qua biểu diễn hắt xì, chứng minh tiểu tử kia thật sự bị cảm mới xong.

Nhưng là, cậu dễ chịu không quá vài ngày, La Phi lại đã tìm tới cửa. Nhà xuất bản Cẩm Niên là từ cha La Phi truyền xuống, không ai biết nhà xuất bản này vốn là phát triển ở A thị, sau lại chuyển đến G thị, quy mô càng làm càng nhỏ, nhưng thanh danh không chút nào suy giảm.

Trước năm mới A thị bên kia có buổi gặp mặt giữa các tác giả, có rất nhiều tác giả ký hợp đồng là đồng lứa với cha La Phi, nhà xuất bản hiện tại có thể giữ lại đại danh khí, nguyên nhân lớn nhất là từ bọn họ. Đường Thiên trong giới tác giả không có thanh danh gì, viết tiểu thuyết cũng chỉ là mấy cậu chuyện tình yêu xưa cũ ăn theo thị trường, so với các đại tác gia này, thật sự lên không được mặt bàn.

La Phi muốn cậu nhất định phải đi, lần này tất cả các tác giả ký hợp đồng với nhà xuất bản Cẩm Niên đều đi, chỉ một mình Đường Thiên không đi, là không có khả năng.

Vừa vặn Lí Minh Duệ và Từ Thanh cũng muốn quay về A thị mừng năm mới, Đường Thiên không còn cách nào, đành phải lặng lẽ mang hai đứa bé trở về A thị.

Các tác giả đều được an bài ở cùng một khách sạn, Đường Thiên không tiện mang theo hai con tới, liền đem con đưa đến nhà trọ của Lí Minh Duệ và Từ Thanh ở A thị, nhờ bọn họ chiếu cố vài ngày. La Phi an bài hoạt động lần này thế nhưng còn có buổi ký tặng, Đường Thiên tới khách sạn mới từ miệng những người khác biết được, lúc này mồ hôi lạnh liền chảy ròng ròng. Cậu viết mấy tiểu thuyết hạng ba này cũng sẽ có người tìm đến kí tên sao?

Đường Thiên buồn bực cơ hồ có thể dự đoán cảnh tượng ngày đó 囧, hận không thể lập tức mua vé máy bay bay trở về.

Ngày đầu tiên chỉ là buổi gặp mặt bình thường, các tác giả ăn với nhau một bữa cơm, La Phi an bài mấy hoạt động nhỏ, liên lạc cảm tình. Cũng có rất nhiều tác giả chưa bao giờ lộ diện trước mặt người khác lần này đều đến đây, mọi người vội vàng làm quen, ngược lại Đường Thiên một mình có chút lẻ loi. Mấy năm qua, tới những nơi xa lạ, nhiều người, cậu liền không tự chủ được muốn trốn đi, không cùng người khác trao đổi.

* * *

Đậu Đậu cùng Quả Quả giao cho phu phu Từ Thanh mang. Bắt đầu từ năm trước, Lí Minh Duệ và Từ Thanh quay về A thị mừng năm mới, là mẹ Lí Minh Duệ gọi về, nơi này tuy có rất nhiều ký ức không vui, nhưng đây dù sao cũng là trưởng bối bọn họ, huống chi, cho dù Lí Minh Duệ không nói, Từ Thanh vẫn nhìn ra, cha mẹ đối vớ Lí Minh Duệ mà nói, vẫn là rất trọng yếu.

Từ Thanh và Lí Minh Duệ trở về Lý gia một chuyến, Lam Tân bên kia liền lập tức nhận được tin, tiếp theo kích động báo cho Trần Tây Đông.

Trần Tây Đông gọi điện thoại cho Lí Minh Duệ, nói buổi tối ở nhà hàng đặt phòng, đi ra tụ họp.

Lúc ấy Lí Minh Duệ đang chơi với Đậu Đậu Quả Quả, Từ Thanh ở trong bếp nấu cơm, nghe vậy hắn nghi hoặc nói: “Tôi không đi được. Đậu Đậu Quả Quả ở chỗ tôi, anh không biết sao? Đường Thiên cũng đến đây.”

Tên hai đứa nhỏ chợt truyền vào tai anh, Trần Tây Đông thoáng cái giật mình. Cách bốn tháng, anh không cùng hai đứa bé nói chuyện điện thoại lần nào, cũng không gặp bọn chúng. Lâu dần gần như cảm thấy mấy tháng trước ở cùng bọn chúng đều là giả.

Trần Tây Đông rất muốn tỏ ra trấn định, nhưng khóe miệng hơi cong lên đã để lộ anh đang vui sướng, anh nói: “Đậu Đậu Quả Quả đến đây? Ở chỗ anh sao? Mọi người hiện tại ở đâu? Tôi qua đó.”

Lí Minh Duệ không biết rối rắm giữa anh và Đường Thiên, nghĩ nghĩ, nói: “Từ Thanh đã nấu cơm rồi, ừm…… Ngày mai đi, anh hiện tại ở đâu, ngày mai tôi mang hai đứa nhỏ qua tìm anh. Đường Thiên còn đang bận rộn ở bên ngoài.”

Câu cuối cùng làm Trần Tây Đông thở dài nhẹ nhõm một hơi, anh cười nói: “Mang đến nhà tôi đi, nhà lão gia tử nhà tôi ấy, mấy ngày nay tôi ở bên đó. Lần trước còn nói với mẹ tôi khẩu vị của Đậu Đậu giống tôi, rốt cục có cơ hội dẫn cậu nhóc đến nếm thử món ăn nhà tôi rồi.”

Vui sướng trong lời nói của Trần Tây Đông quá nồng đậm, Lí Minh Duệ cũng vui vẻ theo. Hắn điểm điểm cái mũi nhỏ của Đường Đậu Đậu, nói: “Điện thoại của chú Trần, Đậu Đậu muốn nghe không?”

Hai chữ chú Trần đối với bọn nhỏ mà nói, đã không còn khắc sâu trước kia. Nhưng không biết là vì nguyên nhân gì, hai nhóc con thay đổi thất thường kia thế nhưng còn có thể nhớ rõ anh, hơn nữa thập phần tỏ ra kích động, Đường Quả Quả thậm chí trực tiếp từ đầu sô pha bên kia đi lại đây, đôi mắt trông mong nhìn…… điện thoại trong tay anh trai.

Đường Đậu Đậu không thích Trần Tây Đông như em gái, liền bĩu bĩu môi đưa điện thoại cho em, hừ một tiếng: “Anh nhường em đó!”

Đường Quả Quả vui vẻ nhào qua hôn lên mặt Đậu Đậu một cái, Đường Đậu Đậu ôi một tiếng che lại khuôn mặt nhỏ nhắn, dần dần đỏ lên.

Lí Minh Duệ cười nắc nẻ, Trần Tây Đông ở đầu dây bên kia đương nhiên cũng nghe thấy động tĩnh bên này, chỉ cảm thấy tâm tính âm u khó hiểu mấy tháng nay dường như đều theo thanh âm bọn nhỏ mà tiêu tán, anh đẩy văn kiện trong tay ra, đứng lên đi đến bên cửa sổ, ôn thanh nói: “Chào Quả Quả, còn nhớ chú không?”

Đường Quả Quả khẩn trương, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, lắp bắp nói: “Chú, chú Trần, Quả Quả, Quả Quả nhớ mà!”

Lí Minh Duệ đỡ trán, ngữ khí hai anh em càng ngày càng giống nhau.

Trần Tây Đông cười rộ lên, nói: “Ừ, Quả Quả thực ngoan, còn nhớ chú cơ đấy, đó là nhớ con người chú, hay là nhớ đồ ăn vặt của chú vậy?”

“Nhớ con người chú” là ý gì, cô nhóc kia còn chưa hiểu được, nhưng là nửa câu sau thì cô nhóc biết. Vì thế nhóc con phẫn nộ ra sức cãi lại, “Mới, mới không phải! Quả Quả nhớ chú…… Ô……”

Nói xong rồi òa khóc, Lí Minh Duệ và Trần Tây Đông đồng thời luống cuống, Lí Minh Duệ vội vàng lấy di động lại, bất đắc dĩ nói: “Anh xem anh kìa, mới nói mấy câu đã khiến tiểu nha đầu khóc rồi, ngày mai tôi cũng không dám mang đứa nhỏ qua tìm anh nữa.”

Giọng điệu anh chỉ là trêu đùa, Trần Tây Đông phía bên kia lại ngẩn ra một chút, lập tức trầm mặc.

Lí Minh Duệ thấy anh nửa ngày không phản ứng, đột nhiên nhớ tới bốn tháng trước Đường Thiên mang theo hai đứa bé từ A thị trở về, Tiểu Quả Quả kia cặp mắt đỏ bừng, hơn nữa lúc ở G thị khi Trần Tây Đông đi, tiểu nha đầu khóc to một trận, nhất thời có chút hiểu được tình cảm giữa hai người này, mặc dù có chút không hiểu, nhưng hắn cũng không cố tìm tòi nghiên cứu nguyên nhân, liền xin lỗi nói: “Xin lỗi xin lỗi, tôi nói giỡn thôi, Tây Đông anh đừng để ý, ngày mai tôi mang đứa nhỏ qua.”

Trần Tây Đông thở dài, cười nói: “Được rồi, giữa chúng ta còn nói cái gì xin lỗi. Quả Quả còn khóc không? Mau đi xem một chút.”

Đường Quả Quả làm sao khóc được, đang cười hì hì cùng anh trai lôi lôi kéo kéo, làm sao còn vẻ đột nhiên giận dỗi như vừa rồi.

Lí Minh Duệ buồn bực, nói với Trần Tây Đông: “Không khóc, a…… đang đùa thực vui vẻ.”

Trần Tây Đông yên lòng, tâm tình rất tốt nói: “Không hàn huyên nữa. Hai đứa nhỏ đến, nhà chúng tôi phải chuẩn bị kỹ lưỡng một chút.”

Lí Minh Duệ bật cười không thôi, hai người không nói thêm nữa, liền cúp điện thoại.

Từ Thanh bưng đồ ăn đi ra, nhìn hắn cười sung sướng, cười hỏi: “Làm sao vậy? Gọi điện thoại cho ai mà cười thành như vậy.”

Lí Minh Duệ cầm di động, nói: “Tiểu Thanh em đoán xem vừa rồi là ai?”

Hai người vội vội vàng vàng trở về, ngay cả trong nhà còn chưa dọn dẹp sạch sẽ, có thể nhanh như vậy biết tin tức này…… Từ Thanh nháy mắt mấy cái: “Đông thiếu?”

Lí Minh Duệ cười to, nhấc lên Tiểu Đậu Đậu, “Đúng rồi!”

Từ Thanh cũng cười, “Hai người các anh khi nào gọi điện thoại lại có nhiều chuyện thú vị mà nói như vậy, nhìn anh cười kìa.”

Lí Minh Duệ cầm cái tay nhỏ múp míp của Đậu Đậu chạm vào khóe môi mình, nhớ tới giọng điệu vừa rồi của Trần Tây Đông, vẫn là nhịn không được vui vẻ, cảm khái nói: “Anh hiện tại thấy có chút kỳ quái. Tây Đông này vậy mà lại thích hai đứa nhỏ như vậy, vừa rồi còn nói với anh, ngày mai mang Đậu Đậu Quả Quả đến nhà anh ta ăn cơm, còn sớm đi bảo đầu bếp chuẩn bị nữa.”

Từ Thanh cũng phản ứng giống hắn, bật cười: “Phải không? Ôi…… Long trọng như vậy.” Nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều như Lí Minh Duệ, dọn chén đĩa xong, đi qua đi ôm lấy Quả Quả, hôn một cái trên gương mặt mềm mềm của tiểu nha đầu, nói: “Là bạn nhỏ của chúng ta rất đáng yêu, ngay cả vô số mỹ nữ cũng bắt không được Đông thiếu phong lưu đâu, Quả Quả tương lai nhất định là một đại mỹ nữ nha! Ha ha.”

Lí Minh Duệ dở khóc dở cười, Đường Quả Quả nghe hiểu ba chữ “Đại mỹ nữ”, lúc này cũng hắc hắc hắc cười ngây ngô. Một phòng nhất thời tràn ngập tiếng cười.

 

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: