Đoạt tử 27

DT027

Chương 27

Một nhà Đường Thiên quay về G thị, công việc và cuộc sống của Trần Tây Đông cũng khôi phục tiết tấu dĩ vãng. Lúc này, Lam Tân vừa chua lại tò mò. Thường chạy đến văn phòng anh lải nhải.

“Hai đứa nhóc nhà cậu đi rồi? Yêu, mới sáng sớm không phái trợ lý đi tìm chỗ nào thú vị sao?” Lam Tân cằn nhằn.

Trần Tây Đông cau mày, lật một tờ văn kiện, cũng không ngẩng đầu lên, “Ừ.”

Lam Tân đập bàn, bất mãn: “Thái độ gì đây! Thái độ gì đây!”

Hắn đột nhiên kề sát vào, dán lên mặt bạn tốt, thần bí nói: “Đông Tử, tôi nói…… Hai đứa nhóc kia không phải thật là con cậu đó chứ? Trông cậu thích như vậy, hai đứa nhóc kia cũng cực thích cậu, yêu, mẹ nó huyết thống trời sinh, ha ha ha……”

Lam Tân càng nghĩ càng cảm thấy rất có thể. Lam Tân hắn cùng Trần Tây Đông là quan hệ gì a! Đó là từ trong bụng mẹ đã biết nha! Sinh ra còn cùng một bệnh viện, từ khi biết đi đã cùng nhau cởi truồng nghịch điên khắp nơi! Trần Tây Đông đối với Đậu Đậu Quả Quả là cảm giác gì hắn không biết, chính là vị đại thiếu gia này chưa bao giờ biểu hiện hứng thú và quan tâm nhiều như thế đối với những đứa trẻ khác, đừng nói cái gì trẻ con đáng yêu trẻ con thảo hỉ, đáng yêu thảo hỉ khắp nơi đều có, đoạn thời gian trước mẹ Trần giới thiệu đứa bé con của chị họ Lưu Thi Nhã kia không phải cũng rất đáng yêu sao, bộ dạng kia trông hệt búp bê, nhìn thấy liền muốn cắn yêu một miếng. Chậc, Trần Tây Đông cũng không điên cuồng hăng hái như hiện tại.

Đúng vậy, điên cuồng.

Lam Tân bị Trần Tây Đông cũng không ngẩng đầu lên đẩy đầu ra, nâng cằm, thành thành thật thật ngồi vào ghế dựa đối diện, trong đầu huyên thuyên xoay chuyển.

Thái độ hiện tại của Trần Tây Đông đối với hai đứa bé này, ở trong mắt Lam Tân, chính là lộ ra một cỗ điên cuồng. Tuy rằng anh vẫn là ôn hòa tao nhã, lộ ra khuôn mặt quanh năm mang ý cười. Chính là, Lam Tân cùng anh lăn lộn gần ba mươi năm, nếu nhìn không thấu các loại cảm xúc biểu tình đối ứng trên mặt đối phương, vậy hắn…… Tên hắn sẽ viết ngược lại!

Lam Tân thở dài u oán, vừa đáp lại: “Ai…… Tôi thực không phải nói bậy. Cậu nói xem cậu lúc nào thì thích trẻ con như vậy, hai đứa nhóc kia lớn lên lại giống cậu cực kỳ, cậu nói…… Có phải có lần nào không làm tốt an toàn hay không, bị người chui chỗ trống, sau đó mệnh đồ hai đứa nhóc kia xoay chuyển, bị mẹ ruột vứt bỏ, sau đó bị ném ngoài đường phố, rồi được Đường Thiên nhặt về, cuối cùng vận mệnh đã định, cậu và hai đứa nhỏ gặp nhau…… A! Haiiiiii!”

Lam Tân ôm trán than thở. Trần Tây Đông rốt cục ngẩng đầu nhìn hắn, biểu tình hết sức bình thản, nói: “Lam Tân cậu cũng nên đi viết tiểu thuyết đi, tôi nghĩ nhất định sẽ bán chạy.”

Lam Tân căm giận cầm lấy cây bút trên bàn phóng qua. Trần Tây Đông nhanh nhẹn né tránh, trên mặt vẫn là thật là nụ cười chết tiệt làm cho phụ nữ mê muội không thôi.

Lam Tân ngồi trở lại ghế dựa, than thở hai câu: “Cậu thực không nghĩ tới sao? Cũng không phải không có khả năng a. Được rồi, cho dù phần sau hơi quá, nhưng đoạn trước thì sao? Cậu dám cam đoan cậu không có tính sai chứ?”

Lam Tân dào dạt đắc ý, cảm thấy câu hỏi cuối cùng của mình thực mẹ nó suất.

Ai ngờ Trần Tây Đông ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn, thập phần khó hiểu, đáp: “Tôi cam đoan. Không tính sai.” Anh ở tình trường chơi nhiều năm, đầu óc cũng không phải đơn bào như Lam Tân, đương nhiên ở phương diện đứa nhỏ vẫn là làm thập phần nghiêm mật.

Lam Tân nhụt chí, xua tay đầu hàng, “Được rồi được rồi, tôi nói xong, cậu ngưu bức.”

Trần Tây Đông cười cười, không hề để ý đến hắn.

Lam Tân ngây người không được vài phút lại nhịn không được, thò đầu về phía trước, hỏi: “Cái kia…… Đông Tử, tôi còn rất kỳ quái a, cậu nói tôi nghe chút suy nghĩ của cậu coi!”

Không thể nào là con ruột, lại không thích trẻ con, vậy biểu hiện mấy ngày gần đây cùng với hai tháng trước ở G thị là thế nào?

Trần Tây Đông cúi đầu, động tác trên tay cũng ngừng. Qua một lúc lâu anh ngẩng đầu, nhìn về phía bạn tốt: “…… Tôi cũng không biết. Không nghĩ gì, chỉ là…… Muốn thân cận với bọn chúng.”

Lam Tân lộ ra biểu tình khinh thường “Quỷ mới tin cậu”. Trần Tây Đông bất đắc dĩ bổ sung: “Đại khái là bọn chúng rất thú vị, tôi nhịn không được.”

Lam Tân sờ sờ cằm, cảm thấy cái này còn có chút giống nguyên nhân. Tuy nói trẻ con xinh đẹp đáng yêu có rất nhiều, nhưng là hai chú hề như đôi long phượng thai Đậu Đậu Quả Quả vẫn là hiếm thấy.

Lam Tân vung tay lên, rộng lượng tỏ vẻ tin, nói: “Đường Thiên kia đã dẫn bọn chúng trở về, cậu bây giờ cũng không cả ngày chạy ra bên ngoài, đêm nay đi chơi với tôi không?”

Trần Tây Đông cảm thấy mình hẳn là đáp ứng, nhưng là trong lòng có chút không dậy nổi hứng thú, cuối cùng anh thản nhiên nói: “Mệt lắm, không đi.”

Lam Tân trừng mắt, quả thực phải hỏng mất, cuối cùng phẫn nộ ở văn phòng anh xoay quanh vài vòng, kéo đồng chí trợ lý đáng thương vào, còn thật sự nghiêm túc giáo huấn một trận, phát giận xong mới vừa lòng rời đi.

Đồng chí trợ lý Giang Vũ dở khóc dở cười, nói: “Sếp……”

Trần Tây Đông thản nhiên: “Thời mãn kinh tới rồi, cậu thông cảm chút.”

Giang Vũ hàm lệ, “Hiểu luôn.”

Trần Tây Đông xua tay bảo hắn ra ngoài, Giang Vũ ảo não xoay người đi ra.

Chờ văn phòng an tĩnh lại, Trần Tây Đông buông văn kiện trong tay, tựa lưng vào ghế ngồi, xoa huyệt Thái Dương, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.

Di động đặt ở trên bàn, Trần Tây Đông nâng tay ấn màn hình, mặt trên biểu hiện thời gian là 17:20.

Trần Tây Đông cầm di động trong tay, vuốt đi vuốt lại hồi lâu, cuối cùng vẫn là không đem ấn số của Lí Minh Duệ.

* * *

Trần Tây Đông ngốc ở văn phòng đến hơn mưới giờ đêm, mẹ Trần gọi điện thoại tới hỏi anh ăn cơm tối chưa, nói để dì trong nhà đến đưa cơm. Từ lần trước ở nhà hàn huyên chuyện Đậu Đậu cùng Quả Quả với cha mẹ, quan hệ ba người bọn họ tốt hơn rất nhiều. Không phải là kiểu bề ngoài, mà là thật sự tốt.

Hai đứa bé này còn có thể mang đến cho anh kinh hỉ không tưởng được. Tự dưng lại nghĩ đến bọn chúng, Trần Tây Đông thở dài nhận mệnh, đứng lên đi đến trước cửa sổ, lấy di động lưu loát ấn số Đường Thiên, không chú ý tim mình đập nhanh hơn ngày thường rất nhiều.

Bên kia vang một lúc lâu cũng không ai tiếp, Trần Tây Đông ngẩng đầu nhìn đồng hồ, nhớ tới bây giờ hai đứa bé đã ngủ rồi, không muốn đánh thức. Anh vừa định tắt máy, đối diện liền chuyển được. Thanh âm nhẹ nhàng mang chút nghi vấn của Đường Thiên vang lên, cậu hỏi: “Xin chào?”

Trần Tây Đông thở dài nhẹ nhõm một hơi, theo bản năng hạ giọng, nói: “Đường tiên sinh, xin chào, là tôi, Trần Tây Đông.”

Phía bên kia đột nhiên yên tĩnh, dường như ngay cả tiếng hít thở cũng không có. Trần Tây Đông nghi hoặc nhìn nhìn di động, còn đang trò chuyện. Anh alo hai tiếng, đối diện mới đáp lời.

“A…… Xin chào, Đông thiếu, đã trễ thế này, có việc gì sao?” Đường Thiên thập phần gian nan cất dấu cảm xúc ảo não cùng hối hận trong giọng điệu của mình, cái tay thật tiện a! Gọi mày liền tiếp nhanh như vậy!

Trần Tây Đông đương nhiên nghe ra, anh ngẩn ra một chút, lập tức tự nhiên cười, “Không có chuyện gì cả. Chỉ là muốn hỏi xem Đậu Đậu Quả Quả đã ngủ chưa? Ừm…… Gần đây thế nào? Ở nhà trẻ cùng các bạn nhỏ khác ở chung có tốt không?”

Kỳ thật anh còn muốn hỏi hai đứa bé kia mập hay gầy, Quả Quả vẫn thẹn thùng như vậy sao? Đậu Đậu vẫn nghịch ngợm như vậy sao. Những lời này ở trong lòng dạo qua một vòng, vẫn là không tốt hỏi ra miệng, địch ý cùng kháng cự của Đường Thiên đối với anh, anh đều cảm nhận được.

Đường Thiên ở đối diện hít sâu một hơi, nói: “À, bọn chúng ngủ rồi. Đều rất tốt, cùng các bạn nhỏ khác cũng ở chung tốt lắm.”

Trả lời rất quy củ lịch sự.

Trần Tây Đông tự biết thất lễ, không yêu cầu cùng hai đứa nhỏ trò chuyện, lại hàn huyên vài câu song phương liền cúp điện thoại.

Đường Thiên đứng ở ban công nắm chặt di động, có xúc động muốn quăng nó qua cửa sổ. Cuối cùng sờ sờ màn hình di động, không nỡ.

Trong phòng khách truyền đến tiếng Từ Thanh cùng hai đứa nhỏ vui đùa ầm ĩ, Đường Thiên suy nghĩ một chút, kéo số của Trần Tây Đông vào sổ đen.

 

Bài trước
Để lại bình luận

1 Phản hồi

  1. Bị vứt bỏ không thương tiếc luôn →→

    Like

    Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: