Đoạt tử 26

DT005

Chương 26

Trần Tây Đông gần một tuần không về nhà, tuy rằng ngày thường anh cũng không về, lần này ngay cả lệ thường mỗi cuối tuần ở nhà ăn cơm, ở một đêm đều bỏ.

Mẹ Trần sáng tối gọi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại, Trần Tây Đông bên kia vĩnh viễn đều là ôn hòa điềm đạm nói đang bận, chờ bận xong sẽ về nhà.

Từ sau khi Trần Tây Đông trưởng thành dọn ra khỏi Trần gia đại trạch, mẹ Trần đối với con nhà mình càng ngày càng khó truy vấn. Trần Tây Đông nói bận, bà làm sao truy cứu.

Nhưng là trong điện thoại bà rõ ràng nghe được tiếng trẻ con.

Cũng may sau nhiều đêm để mẹ lo lắng, Trần Tây Đông rốt cục gọi điện thoại nói buổi tối trở về. Mẹ Trần kích động mới hơn ba giờ chiều đã cô giúp việc chuẩn bị cơm chiều. Ngay cả bố Trần ngày thường buổi tối sáu bảy giờ mới trở về cũng đã sớm ngồi ở nhà chờ.

Trần Tây Đông vừa mở cửa liền bị tình thế này làm hoảng sợ, đứng ở cửa nghĩ nghĩ dạo gần đây có cái gì không đúng.

Mẹ Trần thấy anh không tiến vào, có chút hoang mang, vộ vã bước lên phía trước giữ chặt tay anh, thay con trai cởi áo khoác ra, nửa bắt buộc túm anh vào trong.

Trần Tây Đông dở khóc dở cười, trấn an vỗ vỗ tay mẹ. Mẹ Trần tuổi già nhưng không sắc suy, tính cách thậm chí còn lưu lại rất nhiều tính nết thời con gái khi cùng bố Trần yêu nhau. Mắt lão phu nhân hơi đỏ lên, vừa kéo anh vào trong vừa nói: “Tây Đông con đã bao lâu không trở lại rồi? Mẹ rất nhớ con, con cũng không trở về thăm chúng ta.”

Đại khái là con trai không có nguyên nhân gì không trở về nhà dài đến một tuần, làm cho lòng dạ mẹ Trần thập phần không yên, lơ đãng liền nói ra lời trong tim. Nói xong bà còn có chút xấu hổ, khó được Trần Tây Đông không có chút biểu tình ngoài ý muốn nào, chỉ là bước chân dừng một chút, nâng tay ôm vai mẹ, nhẹ giọng nói: “Thực xin lỗi, mẹ. Mấy ngày hôm trước thật sự bề bộn nhiều việc, hiện tại rảnh rỗi, con muốn về nhà ở vài ngày, mẹ nói được không?”

Mẹ Trần kinh ngạc nhìn anh, vài giây sau vội không ngừng gật đầu: “Được, được! Má Vương—— má Vương, mau đi xem xem phòng thiếu gia sửa sang lại tốt chưa!”

Trần Tây Đông mỉm cười ngồi xuống, bố Trần không nói chuyện, gật đầu với anh. Trần Tây Đông điềm đạm hô một tiếng “Ba”.

Thức ăn bày biện đầy một bàn, tất cả đều là khẩu vị của anh. Trần Tây Đông nhìn mẹ Trần hết đũa này đến đũa khác gắp đồ ăn vào bát mình, đột nhiên nhớ tới Đường Đậu Đậu cũng cùng khẩu vị với mình. Chỉ là không biết tay nghề Từ Thanh so với nhà mình, người nào càng làm cho đứa nhỏ thích hơn.

Giữa trưa lái xe đến dưới lầu khu nhà trọ của Đường Thiên, lại tâm tình kỳ dị đưa ba người người nhà bọn họ và Từ Thanh đến sân bay, mọi chuyện vẫn bình thường, nhưng khi qua trạm kiểm an, Đường Quả Quả lại “Oa” một tiếng khóc lên. Khác với lần trước, lần này Trần Tây Đông tận mắt thấy tiểu nha đầu khóc ở trước mặt mình. Vừa khóc còn vừa duỗi cánh tay nhỏ bé về phía mình.

Một khắc kia Trần Tây Đông không thể nói rõ trong lòng là cảm giác gì, anh khó được lạnh mặt thất thố, không hề phong độ xoay người bước đi, chỉ nghe thấy phía sau Đường Quả Quả khóc gọi to hơn.

Thẳng đến khi ngồi vào trong xe, Trần Tây Đông mới phát hiện lòng bàn tay mình đều là mồ hôi. Anh đỡ trán không kìm được cười khổ, nghĩ mình có nên tìm một người phụ nữ kết hôn, sinh con hay không. Anh thế nhưng lại chưa bao giờ phát hiện mình thích trẻ con đến vậy.

Động tác chọn đồ ăn của Trần Tây Đông chậm lại, ý cười trên mặt cũng phai nhạt. Mẹ Trần vội vàng ngừng gắp đồ ăn cho anh, khẩn trương hỏi: “Làm sao vậy? Là đồ ăn không hợp khẩu vị sao? Mặn hay nhạt? Hay là không đủ cay? Má Vương——”

“Mẹ.” Trần Tây Đông lấy lại tinh thần, đè lại tay bà, biểu tình khôi phục như thường, cười nói: “Không có không hợp khẩu vị, rất ngon. Chỉ là trong khoảng thời gian này gặp một đứa bé con của một người bạn, giống khẩu vị với con, không cẩn thận nghĩ đến nhập thần.”

Trần Tây Đông hiếm khi ở nhà nói chuyện bên ngoài của mình, mẹ Trần kinh hỉ, lập tức truy vấn: “Phải không? Bạn nhỏ nhà ai vậy, thực đáng yêu sao? Cùng khẩu vị với con, vậy đồ ăn nhà chúng ta nhất định thực hợp khẩu vị đứa bé đó.”

Trần Tây Đông cười gật đầu. Mẹ Trần lại nói: “Con thực thích bọn họ? Không bằng hôm nào rảnh rỗi đón bọn họ đến đây, nếm thử chút trù nghệ nhà chúng ta, con thấy sao?”

Trần Tây Đông thoáng ngưng cười, thở dài, mỉm cười nói “Có cơ hội sẽ mang đến nếm thử. Nhưng là bây giờ không có khả năng, bọn họ đã quay về G thị.”

Mẹ Trần kinh ngạc: “G thị, là nơi con trai Lý gia đến phải không? Còn có cái người… bạn của cậu ta?”

Năm đó chuyện của Lí Minh Duệ và Từ Thanh ở A thị ầm ĩ không nhỏ, mẹ Trần đương nhiên là biết. Nhưng là bà cả đời đều cùng bố Trần yêu nhau, lại không đi làm, tiếp xúc vòng xã hội so với Trần Tây Đông còn nhỏ hơn, đối với loại tình cảm đồng tính này cảm thấy vừa mờ mịt lại kháng cự.

Trần Tây Đông mặt không đổi sắc, gật đầu, “Đúng vậy.”

Mẹ Trần quả thực không muốn nói đến mấy chuyện đồng tính luyến ái này, xấu hổ dừng vài giây, quay lại đề tài, cười hỏi: “Vậy bọn họ ở G thị, con làm sao quen được? Ở bên kia có bạn sao?”

Tối nay Trần Tây Đông phá lệ tốt tính, cơ hồ có hỏi tất đáp. Anh lắc đầu: “Không xem như bạn. Là hai tháng trước đi G thị, ở khách sạn của Minh Duệ biết được.” Kỳ thật lại nói tiếp lần đầu tiên gặp mặt vẫn là trên đường lớn ở G thị, suýt tí nữa bị viên thịt nhỏ Đường Đậu Đậu đâm cho ngã xuống đất.

Trần Tây Đông không phát giác ngay cả ánh mắt của bản thân cũng trở nên nhu hòa, mẹ Trần càng thêm tò mò, nói: “Bạn của Lí Minh Duệ? Vậy cũng làm cùng ngành với các con sao?”

Trần Tây Đông nghĩ nghĩ, vẫn là không có nói Từ Thanh, nói: “Không phải. Là một…… Ừm, viết văn, tác gia đi.” Tuy rằng anh không biết Đường Thiên viết cái gì.

Mẹ Trần và bố Trần nhìn nhau một cái, cười cười, “Viết văn? Chính là tác giả hay viết sách bán trong mấy tiệm sách sao? Ừm…… Nghề nghiệp thực đặc biệt.”

Trần Tây Đông bật cười, biết mẹ Trần đây là e ngại mặt mũi anh không nói gì thêm. Kỳ thật không chỉ mẹ Trần, ngay cả bố Trần cũng không thích nghề tác gia này, nói dễ thì là tác gia, khó nghe chính là mấy người khoe khoang văn tự cố làm ra vẻ, vừa đẳng cấp thấp lại không hàm dưỡng.

Trần Tây Đông không cùng bọn họ tranh luận, cười nói: “Vâng. Vị tiên sinh kia trong nhà có hai người con, là long phượng thai. Bộ dạng giống nhau như đúc.” Đột nhiên nhớ tới cái gì, Trần Tây Đông khó được ở trước mặt cha mẹ dùng giọng điệu trêu chọc nói: “Lam Tân còn nói hai đứa bé này lớn lên giống con nữa, ha ha.”

Anh nói vô tình, mẹ Trần lại để tâm, cười nói: “Long phượng thai? Ai nha, vị cha này thật đúng là có phúc khí, có trai có gái, thật sự là hạnh phúc, hai bạn nhỏ nhất định thực đáng yêu đi?”

Trần Tây Đông buông đũa, tâm tình rất tốt nói với mẹ: “Phi thường đáng yêu. Tiểu cô nương thực thẹn thùng, ban đầu thấy con còn trốn, thanh âm mềm mại, đặc biệt nhu thuận. Còn cậu nhóc ấy hả…… Có chút nghịch ngợm, lại còn rất bảo vệ người nhà.” Tỷ như lần đó Đường Thiên ngâm nước nóng bị choáng, Đường Đậu Đậu lập tức liền thét chói tai chạy tới, lại tỷ như lúc còn chưa quen, Lam Tân lái xe ngoài đường cản đường hai đứa nhỏ tính thêm một bác gái, cậu nhóc liền đứng lên phía trước ưỡn ngực, thật sự là rất thú vị.

Ý cười trên mặt Trần Tây Đông càng đậm, ngay cả bố Trần cũng tò mò, ra tiếng hỏi: “Con thích đến thế? Vậy ngày nào đó có rảnh mang lại đây nhìn xem.”

Mẹ Trần cười rộ lên với bố Trần, nói: “Tôi vậy mà cũng không biết Tây Đông thích trẻ con như thế, tôi thật cảm thấy nhanh kết hôn tự mình sinh một đứa còn nhanh hơn.”

Không khí tối nay rất hài hòa, mẹ Trần vừa mới dứt lời còn có chút biến sắc. Trần Tây Đông cũng không có chút biểu tình bất mãn nào, vẫn như cũ lộ ra khuôn mặt tươi cười, ôn thanh nói: “Duyên phận đến, tự nhiên sẽ tự mình sinh một đứa. Mẹ à trước đừng gấp.”

Mẹ Trần chớp chớp mắt, suýt nữa rơi lệ. Trước đây nhà bọn họ rất ít khi nói đến đề tài này, chính là nói ra, Trần Tây Đông cũng đều là sắc mặt bình thản cự tuyệt, nào có nói qua lời tri kỷ như vậy.

Bố Trần khụ một tiếng, động đũa, nói: “Đừng thảo luận nữa, đồ ăn nguội hết rồi.”

Mắt Mẹ Trần cong lên, lại lần nữa cao hứng gắp đồ ăn vào bát con trai, một bên nói: “Được rồi được rồi, không nói. Tóm lại, con nói như vậy, làm mẹ thực tò mò về hai bạn nhỏ kia, hôm nào có cơ hội nhất định phải mang đến nhà chơi.”

Trần Tây Đông cười gật đầu, “Vâng.”

* * *

Lại nói Đường Thiên bên này, mang theo hai đứa nhóc lên máy bay, hai đứa bé không giống như khi tới hệt như tên nhà quê líu ríu hỏi, chỉ yên lặng cúi đầu một bộ tâm sự nặng nề.

Được rồi, “tâm sự nặng nề” này là Đường Thiên thêm vào. Đứa bé nhỏ như vậy làm sao biểu hiện ra bốn chữ sâu xa này được chứ!

Đường Thiên đại khái biết là nguyên nhân gì, lại rối rắm không muốn nghĩ sâu hơn, bởi vì một khi nghĩ sâu hơn sẽ cho ra kết luận “Hai đứa bé nhà mình bị biến thái cao kều bắt cóc”……

Hai đứa nhóc con mặt mày ưu thương, Đường Thiên cũng mặt mày ưu thương theo. Làm nổi bật Từ Thanh ngồi bên cạnh khí sắc vô cùng tốt, trông như mới vừa trúng giải thưởng lớn, kì thực là bị ba kẻ dở hơi bên cạnh làm nền.

Thế cho nên xuống máy bay, Lí Minh Duệ tới đón bọn họ, cũng thực bị dọa. Đường Thiên chỉa chỉa mặt mình, nói: “Hai đứa bất hiếu thích đẹp trai, ghét bỏ diện mạo lão cha bọn chúng.”

Từ Thanh phù cười một tiếng, Lí Minh Duệ sửng sốt vài giây, cũng ha ha cười theo. Hai người cười làm hai đứa nhóc mơ mơ màng cũng ngốc ngốc cười rộ lên. Lúc này Đường Thiên liền càng thêm cảm kích ông trời ban cho hai bảo bối nhà mình tính cách “Chuyện phiền lòng bất quá đêm” thật là tốt này.

Từ chối ý tốt đưa bọn họ về nhà của Lí Minh Duệ, Đường Thiên mang theo hai đứa bé đón taxi. Tới cửa nhà, khoa trương hít một hơi, tấm tắc cảm thán hai tiếng.

Đậu Đậu Quả Quả học theo hít sâu, biến thành rất giống thở không nổi.

Đường Thiên bị bọn họ chọc cười, rời A thị, lại thoát ly ma trảo (?) của “Đông thiếu cổ quái”, tâm tình cậu rất tốt, bế Đường Quả Quả giơ lên, cao hơn đỉnh đầu, hoan hô nói: “Về nhà rồi về nhà rồi.”

Đường Quả Quả học anh trai phối hợp gào khóc kêu to. Đường Đậu Đậu ở dưới dậm chân la hét “Ba bất công”, một bên nhảy lên muốn với lấy Đường Quả Quả cao hơn nhóc rất nhiều.

Đường Thiên cười ha hả buông khuê nữ xuống, bế con trai lên, nhướn mi nói: “Ba tốt hay là chú Trần tốt?”

Đường Đậu Đậu đang trong lúc phấn khích không cần nghĩ ngợi liền nói: “Ba tốt ba tốt! Cao thêm một chút! Ngao! Ngao!”

Đường Thiên đắc ý, xoay người mở cửa, mang hai đứa nhóc đi vào. Trong lòng chỉ có một câu: Vẫn là về nhà tốt, A thị địa phương kia thật đúng là có cừu oán với mình, họp lớp gì đó, tính toán một chút về sau vẫn là ít đi, dù sao học trưởng cũng đã kết hôn……

 

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: