Đoạt tử 25

DT003

Chương 25

Đường Thiên đến A thị vốn là tham gia buổi họp lớp, thuận tiện mang theo hai đứa nhỏ lần đầu tiên ra xa nhà đi chơi. Ngoài ý muốn gặp được Trần Tây Đông, đem thời gian vốn nên dành cho học trưởng và bạn học đều cho vị đại thiếu gia này. Bản thảo Đường Thiên đáp ứng La Phi còn chưa viết xong, mới gần tới kết thúc. Nhưng cậu có thói quen tới đây ngừng một chút, trong quá trình này đi chơi khắp nơi, hoặc là toàn tâm toàn ý chăm hai đứa bé.

Mấy ngày nay La Phi gọi điện thoại liên tục, Ngô Vũ Phàm cũng nhắn tin cho cậu. Đường Thiên ở bên đây đại khái còn khoảng một ngày nữa, vừa vặn công việc của Từ Thanh cũng gần xong, liền ở thêm hai ngày rồi đi.

Họp lớp ngày thứ hai, Đường Thiên dẫn theo hai nhóc con cùng Ngô Vũ Phàm đi ra ngoài. Vợ Ngô Vũ Phàm là bạn thời đại học của anh, cũng là học tỷ của Đường Thiên. Chỉ là khi đó không biết nhau, Ngô Vũ Phàm cũng là sau khi tốt nghiệp cùng bạn bè tụ hội mới gặp được vợ anh, tiện đà chậm rãi phát triển đến quan hệ người yêu.

Vợ chồng Ngô Vũ Phàm kết hôn được hai năm, đến nay còn chưa có con. Là do công việc bận rộn, mặt khác cảm thấy nuôi con không dễ dàng, muốn từ từ có. Cho nên khi Đường Thiên mang theo hai đứa bé đến nhà Ngô Vũ Phàm làm khách, vị học tỷ này lập tức kích động hô một tiếng, tiến lên ôm hai viên thịt tròn vào lòng, trái xoa phải nắn, làm thế nào cũng không buông tay. Cuối cùng Ngô Vũ Phàm hết cách, xuống bếp làm cơm.

Lưu lại Đường Thiên ngồi nhìn học tỷ Dư Vi Vi “chà đạp” hai đứa nhà mình.

Dư Vi Vi nhìn trái nhìn phải, yêu thích không buông tay, sờ soạng khuôn mặt nhỏ nhắn nộn thịt của Đậu Đậu một hồi, cười nói: “Tiểu Thiên cậu rốt cuộc cũng chịu mang hai tiểu bảo bối ra ngoài rồi sao? Chậc, trông bộ dáng này, thật là đẹp mắt.”

Đường Thiên không nói gì, quả nhiên là vợ chồng, nói chuyện cũng y chang nhau.

“Học tỷ, tại hai đứa bé còn nhỏ, không tiện.”

Dư Vi Vi hừ một tiếng, lại đi sờ tóc Quả Quả, “Quá nhỏ là lỗi ai chứ, ai kêu cậu chạy đến thành thị gì đó kia, tuy rằng không xa, nhưng cũng không tiện. Cậu nếu ở đây, chị cùng Vũ Phàm trông giúp cậu cũng được.”

Đường Thiên thấm mồ hôi, cười gượng, “Cám ơn học tỷ, cám ơn học tỷ. Học tỷ vẫn là ôn nhu săn sóc, thiện giải nhân ý như vậy.”

Dư Vi Vi hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn non mềm của Quả Quả, cười nói: “Đương nhiên, bằng không học trưởng cậu sao bị chị bắt làm tù binh chứ.”

Đường Thiên hoàn toàn im lặng. Nghĩ tới Ngô Vũ Phàm năm đó cũng là nhân vật phong vân trong trường, tuy rằng dây thần kinh tình cảm có chút trì độn, nhưng con gái ái mộ cũng không ít, nhưng là tới khi tốt nghiệp, Ngô Vũ Phàm cũng chỉ yêu đương một lần mà thôi. Mà sau khi tốt nghiệp vào đời, hoa đào lại không ngừng, lại nói tiếp, Dư Vi Vi diện mạo cũng không xuất chúng, có thể cùng Ngô Vũ Phàm ở bên nhau, Đường Thiên cũng có chút kinh ngạc.

Đường Thiên thở dài một hơi, nói: “Học tỷ lợi hại.”

Dư Vi Vi cười ha ha, không để ý đến cậu. Quay đầu chuyên tâm đi chọc hai đứa nhỏ.

Giữa trưa sau khi ăn cơm xong, Dư Vi Vi phải đến trường, Ngô Vũ Phàm buổi chiều cũng có việc. Mấy người liền tách ra. Ngô Vũ Phàm biết cậu ngày mai đi, lấy điện thoại muốn hủy bỏ bữa tiệc, Đường Thiên ấn tay anh, dắt theo hai đứa nhỏ nói “Không không không.”

Ngô Vũ Phàm sau khi đưa vợ đến trường, liền bất luận thế nào cũng muốn đưa cậu đến nhà trọ.

Đường Thiên trong tiềm thức không muốn cho anh biết mình trọ ở đâu, cuối cùng bị một câu “Cậu là muốn tuyệt giao với anh hả?” của Ngô Vũ Phàm đổ  trở về, ngẫm lại mình giống như rất làm kiêu.

Bởi vì buổi họp lớp đã chấm dứt, Đường Thiên ở đây cũng không có chuyện gì làm. Liền cùng Từ Thanh đặt vé máy bay giữa trưa mười hai giờ ngày mai.

Giữa trưa sau khi trở về, Đường Thiên dàn xếp cho hai đứa nhỏ ngủ ngon, cũng thong thả thu thập đồ đạc.

Chuông cửa vang, Đường Thiên đứng dậy đi mở cửa, không chút nào ngoài ý muốn.

Trần Tây Đông mỉm cười nhìn thấy cậu, nói: “Đường tiên sinh, ở nhà sao?”

Đường Thiên mời anh vào phòng, rót một ly trà để trên bàn, “Đông thiếu thích uống gì? Trà uống có quen không? Hay là cà phê?”

Trần Tây Đông ngồi ở sô pha, khuôn mặt thong dong, nhưng Đường Thiên có thể từ trong ánh mắt bình tĩnh của anh nhìn thấy tâm của đối phương. Trần Tây Đông từ lúc vào nhà đã nhìn hướng phòng ngủ vài lần.

Đại khái là ngày mai phải đi, sẽ không có liên hệ với vị Đông thiếu kỳ quái này nữa, tâm lý đề phòng anh của Đường Thiên ít đi rất nhiều, cười nói: “Đậu Đậu Quả Quả ngủ rồi. Giữa trưa ngày mai bay, hai ngày nay đều chơi mệt.”

Trên mặt Trần Tây Đông hiếm thấy hiện lên biểu tình lạnh như băng, Đường Thiên kinh ngạc hỏi, anh liền nhanh chóng khôi phục như thường, thản nhiên hỏi: “Thật không? Nhanh như vậy đã đi? Không ở thêm mấy ngày sao?”

Đường Thiên cười cười, “Không được, đến đây vốn là tham gia tụ hội, giờ đã xong, ở nhà còn có công việc phải làm.”

Trần Tây Đông trầm mặc một chút, anh biết Đường Thiên viết tiểu thuyết, trước giờ anh chưa từng nghe nói có người viết tiểu thuyết làm công tác. Nhưng vì tu dưỡng tốt nên anh chưa bao giờ biểu hiện chút gì trên mặt.

“Nếu ngày mai đi, Đường tiên sinh buổi chiều nếu có thời gian, tôi mang mọi người đi chơi một chút.” Trần Tây Đông nói.

Đường Thiên do dự một chút mới thực sảng khoái đáp ứng. Trần Tây Đông ở phòng khách chờ, sau khi Đường Thiên rời đi, ý cười trên mặt anh liền biến mất, hạ mắt ngồi ở chỗ kia, không biết đang suy nghĩ gì.

Đường Thiên vào phòng ngủ kêu hai đứa bé dậy, quá trình thuận lợi ngoài ý muốn. Đại khái là đã nhiều ngày gặp Trần Tây Đông, giờ trở nên rất quen thuộc, hai đứa nhỏ sau khi tỉnh lại nhìn thấy anh, cũng không giống mấy lần trước hô to gọi nhỏ, mà như thường lệ rửa mặt mặc quần áo, một trái một phải nắm tay Trần Tây Đông ra ngoài.

Ngày mai về nhà, tâm tình Đường Thiên rất tốt, cũng không so đo hành vi của hai đứa nhóc con.

Lại không biết Trần Tây Đông lần này nghĩ sao lại mang bọn họ tới viện bảo tàng, Đường Thiên nghĩ là đến quán ăn vặt, hoặc là các loại sân chơi gì đó, không nghĩ tới lại đến chỗ này.

Thành phố A mấy thập niên trước là thành phố chiến tranh kịch liệt nhất ở quốc nội, văn hóa cũng vô cùng sâu sắc. Mà những thứ viện bảo tàng thành phố A trưng bày, năm đó vẫn luôn hấp dẫn con mọt sách Đường Thiên không thôi.

Đậu Đậu Quả Quả mới bốn tuổi, kỳ thật hoàn toàn xem không hiểu mấy thứ này. Đường Thiên cũng không hiểu dụng ý của Trần Tây Đông, nhưng đã quen với những cách làm cổ quái lại mới mẻ của đối phương, nên cũng không truy vấn gì.

Đại khái là giờ ngủ trưa, hiện tại trong viện bảo tàng rất ít người, tầng thứ nhất nhìn cũng chỉ có bốn người bọn họ, làm Đường Thiên có loại cảm giác bao hết chỗ này.

Cự tuyệt nhân viên giải thích, Trần Tây Đông dẫn hai đứa bé đi ở phía trước, Đường Thiên theo ở phía sau, so với hai đứa bé cậu càng hưng phấn quan sát văn vật trong tủ kính hơn.

“Đây là mặc ngọc khuê Minh triều, bạch ngọc hoa mai bình Thanh triều……” Trần Tây Đông nhất nhất giải thích, Đường Đậu Đậu liền hỏi: “Cái gì là Minh triều? Cái gì là ngọc, ngọc hoa bình?”

Đường Thiên ở phía sau bật cười, vỗ thằng nhóc con nhà mình một cái. Trần Tây Đông ở nơi Đường Thiên nhìn không thấy, thần sắc căng chặt trên mặt cũng bị câu đồng ngôn này thả lỏng vài phần.

Anh ngừng bước một chút, sờ sờ đỉnh đầu đứa nhỏ, đạm thanh nói: “Chờ các cháu trưởng thành sẽ hiểu.”

“Khụ……” Đường Thiên buồn bực. Nếu trưởng thành mới hiểu, vậy hiện tại mang hai đứa bé tới chỗ này là dụng ý gì?

Đường Thiên nghĩ không ra, Trần Tây Đông phía trước lại hoàn toàn không nhìn vẻ mặt cậu, chuyên tâm dẫn hai đứa nhỏ đi lên từng tầng. Viện bảo tàng có ba tầng, dù là Đường Thiên cũng tự nhận không có nhiều kiên nhẫn giảng giải cho hai đứa bé nhà mình từ lầu một giảng đến lầu hai như vậy, khó được chính là, Trần Tây Đông thế nhưng không xem chú giải, nhìn thấy vật liền uyển uyển nói ra.

Cuối cùng lúc đi ra hai đứa nhỏ nghe đến đầu óc choáng váng, ngay cả bạn nhỏ Đường Đậu Đậu luôn luôn không gì làm không được, không chỗ nào không sợ cũng đều có chút ỉu xìu, mệt mỏi phụng phịu.

Đường Thiên thật cũng không có ý oán giận Trần Tây Đông, Trần Tây Đông ra khỏi viện bảo tàng nhìn thấy bộ dáng tiu nghỉu ngáp dài của hai đứa nhỏ, trên mặt có chút xin lỗi, thở dài, nói: “Thật có lỗi, tôi chỉ là thấy ngày mai mọi người đi, có chút lỗ mãng.”

Đứa nhỏ còn nhỏ như vậy, anh lại lo lắng muốn truyền đạt những tri thức văn hóa mình học trước đây cho bọn chúng.

Trần Tây Đông ấn trán, cảm thấy sự tình phát triển có chút thoát ly khống chế của bản thân. Ngẩng đầu lên, Đường Thiên cùng Đậu Đậu, Quả Quả đứng thành một hàng, khuôn mặt bất đồng, vẻ mặt lại cực kỳ tương tự, đang nhìn mình chằm chằm, nghi hoặc.

Trần Tây Đông đột nhiên nở nụ cười, anh tiến lên nắm chặt tay Đậu Đậu, nói: “Chú mang bọn cháu đi ăn nha.”

Vẻ mặt tiu nghỉu của Đường Đậu Đậu lập tức biến mất, kêu to “Vâng, vâng.”

Đường Thiên cũng thu lại chút lo lắng trong mắt, cười nói: “Đông thiếu anh thật là rất chiều bọn chúng.”

Trần Tây Đông ngẩng đầu nhìn cậu, thản nhiên nói: “Bọn chúng thực đáng yêu.”

Lại là biểu tình này! Đường Thiên ha ha nụ cười một tiếng, không dám hỏi. Trần Tây Đông hôm nay có chút bất đồng, làm cho Đường Thiên không hiểu sao có loại cảm giác nguy hiểm. Cậu lắc đầu quét đi bất an trong não, đi theo một lớn hai nhỏ phía trước lên xe, xuất phát đi càn quét các món ăn vặt trong thành.

 

_________________________

Ngọc khuê: Dụng cụ bằng ngọc dùng trong nghi lễ của vua chúa thời xưa, trên nhọn dưới vuông.

Ngọc khuê: Dụng cụ bằng ngọc dùng trong nghi lễ của vua chúa thời xưa, trên nhọn dưới vuông.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: