Đoạt tử 24

DT008

Chương 24

Ngày hôm sau Trần Tây Đông quả nhiên không tới. Buổi sáng hai tiểu tử kia ngủ dậy, ngoan ngoãn ngồi ở trên giường chờ chú Trần “thần kỳ” xuất hiện giống hai ngày trước, sau đó “thần kỳ” dẫn bọn chúng ra ngoài chơi.

Đường Đậu Đậu đảo con mắt tròn vo càu nhàu một lúc. Chờ Đường Thiên đánh răng rửa mặt xong đi ra, nhìn thấy hai nhóc con còn ngồi ở trên giường “ngẩn người”.

“Không dậy nổi?” Đường Thiên nhướn mi hỏi.

Đường Quả Quả rụt lại một chút, Đường Đậu Đậu lớn gan hỏi: “Ba ơi, chú Trần đâu? Đậu Đậu muốn đi ăn bánh ngọt, muốn đi chơi! A, Quả Quả cũng đi nữa.”

Sau cùng cũng không quên lôi theo em gái.

Đường Thiên nhịn cười không được, tiến lên xoa đầu hai đứa nhỏ, ôm cả hai vào toilet, “Hôm nay chú Trần không đến nha, ba dẫn hai con đi gặp thật nhiều chú dì khác chơi.”

Đường Đậu Đậu vô tâm vô phế, nghe được đi chơi liền quên mất Trần Tây Đông, lập tức ngồi xuống ngửa đầu hỏi.

Đường Thiên cười tủm tỉm không đáp, quay sang lau mặt cho Quả Quả. Đường Đậu Đậu nóng nảy, tiểu tử kia gào khóc la hét hai vòng, cuối cùng vẫn thành thành thật thật đánh răng rửa mặt ăn điểm tâm.

Họp lớp vào buổi chiều, cả nhà Đường Thiên sáng sớm cũng không có chuyện gì. Ba cha con ở nhà xem TV, tâm tình Đường Thiên thật cũng không tệ lắm.

Đến bốn giờ hơn, Đường Thiên đứng lên đơn giản thu thập một chút, mang theo túi nhỏ di động của hai nhóc con, mỗi tay kéo một đứa xuất môn.

Đón taxi đi đến khách sạn tụ họp. Trên xe nhận được tin nhắn của Ngô Vũ Phàm, nói là ở cửa chờ.

Đường Thiên cười nhắn lại: “Ừ.” Sau đó tâm tình không hiểu có chút hưng phấn.

Tới cửa khách sạn, Đường Thiên nhìn thấy Ngô Vũ Phàm đứng ở cửa, vẫn như cũ thân cao như ngọc, nho nhã ôn hòa. Đường Thiên mang hai đứa nhỏ xuống xe, vẻ mặt trấn định của Ngô Vũ Phàm lập tức biến thành kinh ngạc. Anh cười đi tới, một tay kéo Đường Quả Quả qua bế lên, cười hỏi: “Tiểu Thiên, rốt cuộc cũng mang công chúa nhỏ nhà cậu ra ngoài, thật xinh đẹp.”

Đường Thiên mỉm cười không đáp.

Đường Đậu Đậu bất mãn, đứng giậm chân, rầm rì nói: “Còn có Đậu Đậu vương tử nữa!”

Ngô Vũ Phàm cúi đầu vừa thấy, Tiểu Đậu Đinh bộ dạng giống cô nhóc trong ngực mình như đúc. Ngô Vũ Phàm thật tâm vì Đường Thiên vui vẻ, anh buông Quả Quả xuống, ngồi xuống cùng Đậu Đậu nhìn thẳng, nói: “Đậu Đậu tiểu vương tử, chào nha. Ba cháu giấu các cháu thực kỹ, chú rốt cuộc cũng nhìn thấy các cháu rồi.” Dứt lời vươn tay ra, cười nói: “Vậy, lần đầu tiên gặp mặt, xin chào.”

Bạn nhỏ Đường Đậu Đậu ngẩn người, bốn năm nhân sinh nào có bị người lớn nghiêm túc đối đãi như vậy nha!

Tiểu tử kia trái lại khó được có chút xấu hổ, lạch bạch trốn sau ba, nhỏ giọng kêu: “Ba……”

Đường Thiên cười không ngừng, một phen xách nhóc ra, nói: “Bạn nhỏ Đậu Đậu, ít giả vờ đi!”

Đường Đậu Đậu hừ một tiếng, đứng ra, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm lại, học theo kiểu nghiêm túc của người lớn trong ấn tượng của nhóc, nghiêm túc nói: “Chú, chú, lần đầu tiên…… Ưm, lần đầu tiên gặp mặt, chào chú.”

Nửa câu đầu nói Đường Thiên thập phần vui mừng, nửa câu sau vẫn là chen vào từ ngữ khẩu khí thằng nhóc con hay dùng.

Đường Thiên không nói gì, vỗ vỗ đầu con trai, ý bảo được rồi. Tiểu Đậu Đậu xị mặt chạy ra sau.

Ngô Vũ Phàm nhìn vừa ngạc nhiên lại vừa cao hứng, anh nói: “Hai đứa bé mặc dù bộ dạng không giống cậu, nhưng tính cách rất tốt. Trẻ con mà, nên hoạt bát một ít. Còn Tiểu Quả Quả, con gái nhu thuận như vậy cũng thập phần hiếm có.”

Đường Thiên nắm tay hai đứa nhỏ, đi vào trong, “Học trưởng thôi đừng nói, nhìn nhu thuận vậy, nhưng cũng rất cứng đầu. Sao dễ mang như vậy.”

Ngô Vũ Phàm tiến lên thay cậu cầm túi nhỏ, ở bên cạnh che chở Tiểu Quả Quả, cười, “Nuôi con nào có dễ dàng. Có thể khiến cậu cảm thấy hạnh phúc thì tốt rồi.”

Ngô Vũ Phàm cư xử với mọi người vĩnh viễn đều ôn nhu như vậy. Đường Thiên ở trong lòng thở dài thật sâu, quay đầu cười, “Vâng, học trưởng nói đúng, em thực sự rất hạnh phúc.”

Ngô Vũ Phàm vẫn là nụ cười ôn hòa trước kia, mới vào xã hội bốn năm năm, phẩm chất tốt đẹp thời đại học không bị mài mòn đi chút nào.

Đường Thiên nhìn thấy anh cười, tâm tình cũng vô cùng tốt. Bốn người vừa nói vừa cười đi vào đại sảnh, nhân viên tạp vụ dẫn bọn họ đi vào phòng.

Đường Thiên sau khi rời khỏi A thị, trừ bỏ sinh con cùng hơn nửa năm gian nan nuôi con, cơ bản là một năm quay về A thị một lần. Khoa tiếng Trung lớp hai của bọn họ quan hệ bạn bè vô cùng tốt, hàng năm họp lớp cơ bản đều có thể đến hai phần ba, còn lại là ở nước ngoài hoặc là tới không được.

Đường Thiên vừa vào cửa liền bị tiếng người nóng hầm hập bên trong ập tới thiếu chút nữa chạy trốn. Các bạn học có người mang theo người nhà, cũng có độc thân tới. Nhìn thấy Đường Thiên mang theo hai đứa nhỏ cùng Ngô Vũ Phàm tiến vào, tiêu điểm của mọi người bị dời đi, nhất thời kêu ầm ĩ một trận với hai người bọn họ.

Đường Thiên một năm hưởng thụ đãi ngộ này một lần. Hơn nữa năm nay còn mang theo hai tiểu bảo bối chỉ mới nghe chứ chưa gặp mặt, không khí còn nóng hơn nữa. Đường Thiên đi vào trong, hai nhóc con ở bên cạnh bị các chú các dì các anh trai em gái sờ mặt sờ tay sờ mông (? ), = =

Đường Đậu Đậu thích chí, thấy náo nhiệt cũng hưng phấn không thôi. Vài lần đều muốn bỏ tay Đường Thiên tìm các anh các em cùng chơi.

Mọi người tuổi liền nhau, tuy rằng Đường Thiên sau khi tốt nghiệp đại học một năm liền kết hôn sanh con, sau đó có mấy người cũng lục tục kết hôn. Thế nên mấy đứa nhỏ cũng không cách tuổi nhau quá xa. Lại thêm Quả Quả thực nhỏ xinh, thoạt nhìn so với tuổi thực nhỏ hơn một ít.

Chờ Đường Thiên ngồi xuống, mọi người liền cười vang chạy qua, vây quanh Đậu Đậu Quả Quả hỏi han.

Nữ trưởng lớp xoa bóp mặt Quả Quả, cười nói: “Tiểu Thiên, rốt cuộc cũng mang hai đứa bé nhà cậu ra nha. Tụi này bây giờ mới tin lời cậu nói. Ha ha.”

Đường Thiên sờ sờ mũi, cười gượng nói: “Trưởng lớp đại nhân tha mạng, giơ cao đánh khẽ thôi.”

Trưởng lớp đại nhân không buông tha, bế Quả Quả qua chơi với con trai mình. Đường Đậu Đậu cùng một đứa bé con bạn học khác thì lại bị hai cô bạn nữ đang mang thai bế đi chơi.

Hai đứa bé lớn lên thực ưa nhìn, một đứa nhu thuận, một đứa bán manh, quả nhiên là hấp dẫn ánh mắt mọi người, chọc người yêu thích.

Đường Thiên lập tức bị gạt sang một bên, bất đắc dĩ nhìn Ngô Vũ Phàm, “Học trưởng, anh xem, em nói đúng không, Đậu Đậu Quả Quả nhà em là đáng yêu nhất.”

Ngô Vũ Phàm nhịn cười, không biết là vì nguyên nhân gì, cách cư xử của Đường Thiên hiện tại so với khi ở trường học khác nhau rất nhiều, tuy rằng còn chưa đến mức ca tụng, nhưng nhà ai mà không nói con nhà mình đáng yêu nhất.

Ngô Vũ Phàm cười thuận theo cậu nói: “Phải phải, hôm nay gặp được, quả nhiên là đáng yêu nhất.”

Đường Thiên vừa lòng, hắc hắc cười, mở chai rượu giơ lên, nói: “Một năm không gặp, học trưởng, đến, làm một ly.”

Ngô Vũ Phàm nhìn bộ dáng vui vẻ của cậu cũng vui vẻ theo, nâng chai rượu, cũng nói: “Uống từ từ thôi.”

Đường Thiên uống hết một nửa, cảm khái: “Học trưởng anh vẫn cẩn thận như vậy nha.” Cậu trừng mắt nhìn, bổ sung: “Tục xưng, dông dài.”

Ngô Vũ Phàm vỗ đầu cậu một chút, cười mắng: “Say rồi phải không, nói học trưởng như vậy.”

Đường Thiên cười ha ha hai tiếng, lắc đầu, “Say mới tốt.”

Ngô Vũ Phàm không quản cậu hồ ngôn loạn ngữ, lấy chai rượu của cậu, lôi kéo người đến bàn bên cạnh, ăn chút đồ trước.

Đường Thiên đảo mắt tìm hai đứa bé nhà mình, phát hiện chúng thực an toàn, mới cùng Ngô Vũ Phàm vừa ăn vừa nói chuyện.

——

Đến khi kết thúc đã gần mười giờ, hai đứa bé cùng với mấy bạn nhỏ mới quen chơi tưng bừng, chơi vui lại không muốn đi, cuối cùng bị Đường Thiên và Ngô Vũ Phàm một người xách một đứa tha đi.

Tới cửa, Đường Thiên tính đi đón xe. Ngô Vũ Phàm giữ chặt cậu, cười nói: “Tôi đưa mọi người về.”

Đường Thiên há miệng, ha ha cười cự tuyệt: “Học trưởng đừng đưa, chị dâu còn ở nhà chờ, muộn rồi.”

Ngô Vũ Phàm lộ vẻ bất đắc dĩ, “Cậu hiện tại thật đúng là càng ngày càng khách khí với anh, hơn nửa đêm rồi, còn không thể đưa học đệ đại học về nhà?”

Đường Thiên xấu hổ, vẫn là cự tuyệt: “Thực không được, học trưởng. Taxi rất nhiều mà, lập tức là tới, rất gần.”

Cậu nói quá mức tự nhiên, hai đứa nhỏ ở bên cạnh nãy giờ vẫn luôn gật gà buồn ngủ. Ngô Vũ Phàm nhượng bộ, thay cậu bắt taxi, nói: “Được rồi. Về đến nhà thì gọi điện thoại cho anh.”

Đường Thiên cười ha ha rồi cái chào một quân lễ, “Tuân mệnh.”

Ngô Vũ Phàm bị cậu chọc cười, giúp đỡ đem hai đứa bé đặt trong xe, nói với hai bạn nhỏ: “Xem ba các cháu điên kìa, tương lai cũng đừng học theo ba.”

Đường Đậu Đậu mơ màng buồn ngủ, ngơ ngác hỏi: “Ba điên?”

Đường Quả Quả ngốc ngốc nói tiếp: “Điên……”

Đường Thiên giận không được, cách cửa kính xe làm thủ thế tha mạng. Ngô Vũ Phàm mới nhàn nhã phất tay với bọn họ, nói tạm biệt.

Xe chạy đi, Ngô Vũ Phàm nhìn đến khi không thấy chiếc xe kia, mới xoay người đi vào khách sạn.

Xe mới vừa chạy chưa được hai phút, hai đứa nhỏ liền một trái một phải dựa vào người Đường Thiên ngủ. Đường Thiên cũng có chút buồn ngủ, tâm tình lại tương phản có chút hưng phấn. Hai tay cậu khó khăn ôm hai đứa con, biểu tình cùng tâm tình bất đồng thả hồn nghĩ ngợi.

Lái xe từ kính chiếu hậu nhìn vài lần. Đường Thiên rốt cục hoàn hồn phát hiện, nghi hoặc nói: “Sư phụ, có chuyện gì?”

Lái xe là một đại hán tử hơn bốn mươi tuổi, nghe vậy có chút xấu hổ cười cười, nói: “Đây là con cậu sao? Lớn lên thật là đẹp mắt.”

Đường Thiên mỉm cười, “Cám ơn.”

Lái xe bị cậu phát hiện, liền tiếp tục nhìn, cuối cùng hâm mộ cảm khái: “Một lần sinh đôi, còn là long phượng thai. Tiên sinh thật có phúc a.”

Bị nói “thật có phúc” không phải một hai lần, nụ cười của Đường Thiên phai nhạt một chút, như cũ nói lời cảm tạ, “Cám ơn.”

Đúng vậy, hai đứa bé này, đích thật là phúc khí lớn nhất đời này của cậu.

Đường Thiên trong tâm nghĩ những lời này, cũng không nói tiếp. Tựa vào ghế nhắm mắt lại, đầu có chút đau.

Tới tấm biển dưới lầu khu căn hộ chỗ Từ Thanh, Đường Thiên trả tiền cho tài xế. Hai tiểu tử kia đang ngủ, ôm ra có chút khó khăn. Đường Thiên lấy di động nhìn cửa sổ nhà mình, tối thui, Từ Thanh còn chưa về.

Đường Thiên bế Quả Quả đi ra trước, khó xử đứng đó, do dự có nên đánh thức Đậu Đậu rồi cùng mình đi lên lầu hay không.

Thế nhưng còn chưa đặt tay lên người con, bên cạnh liền vươn ra một đôi tay, vững vàng bế Đậu Đậu ra ngoài.

Đường Thiên bị kinh hách thiếu chút nữa kêu ra tiếng, xoay người vừa thấy, Trần Tây Đông tự nhiên bế Đường Đậu Đậu nhìn cậu.

Đường Thiên xấu hổ, cười cười, “Đông thiếu?”

Trần Tây Đông nhìn thoáng qua tài xế, tài xế đã sớm thu tiền, thấy hai người bọn họ quen biết, liền không xen vào việc của người khác, lái xe đi.

Trần Tây Đông giật giật cánh tay, để đứa nhỏ ở trong lòng anh dựa vào thoải mái hơn một chút, đạm thanh nói: “Đi ngang qua.”

Đường Thiên rất muốn nhìn đồng hồ, nhưng lại cảm thấy hành vi này đại khái là không lễ phép. Vì thế thuận thế nói: “Ừ, vậy làm phiền Đông thiếu. Con đang ngủ.”

Trần Tây Đông gật đầu, cùng cậu bế đứa nhỏ đi. Bởi vì quá muộn, Đường Thiên cũng không biết anh là thế nào “Đi ngang qua” nơi này, liền không giữ anh lại uống trà.

Trần Tây Đông trái lại cũng không tỏ vẻ muốn lưu lại, chỉ buông đứa nhỏ xuống, nói câu ngủ ngon rồi xoay người rời đi.

Còn lại Đường Thiên đứng ở phòng khách, có chút nghĩ không thông.

Trần Tây Đông đi xuống lầu, ở trong xe ngồi hơn mười phút, mới chậm rì rì lái đi.

 

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: