Đoạt tử 23

11964245974b21580al

Chương 23

Trần Tây Đông mới đầu cũng không muốn mang hai đứa bé đi vườn bách thú, nhưng là tối qua ngẫu nhiên nói chuyện phiếm với em gái họ, đối phương vô tình nói mấy đứa nhỏ yêu thích cái gì, Trần Tây Đông liền để tâm.

Tối hôm qua ngủ không tính sớm, hai đứa nhỏ giờ phút này lại cực có tinh thần. Từ nhà hàng đi ra Đường Thiên hỏi mãi “Bảo bối có buồn ngủ không”, “Muốn về nhà ai ngủ nào”, “Ai nha, trưa không ngủ lớn lên sẽ không cao nha”…… Cuối cùng bị Đường Đậu Đậu thét chói tai một câu “Ba ơi con không buồn ngủ” mới im miệng.

Trần Tây Đông vờ như không thấy, tự nhiên nắm tay Tiểu Quả Quả. Mấy người khi ra cổng công viên trò chơi, không ngờ lại thấy Lâm Lộ.

Lâm Lộ vẫn là một thân trang phục công tác bình thường, nhưng làm sao cũng không dấu được gương mặt non nớt như mới mười tám tuổi của hắn. Trần Tây Đông tâm tình rất tốt, khi tới cổng, cười tủm tỉm nói với hắn: “Lâm tổng giám dừng bước, không cần tiễn, cám ơn khoản đãi.”

Lâm Lộ mất nửa phút nghĩ mình khoản đãi hắn chỗ nào, cuối cùng cũng không nghĩ nữa, cười híp mắt nói: “Tạm biệt các bạn nhỏ, tạm biệt ba hai bạn nhỏ, ừm…… Vị cuối cùng này, tạm biệt chú Trần của các bạn nhỏ nha.”

Trần Tây Đông tựa tiếu phi tiếu liếc mắt nhìn hắn, Lâm Lộ chịu đựng áp lực, vung tay chào.

Đường Thiên cười rộ lên, cũng cầm lấy cánh tay nhỏ của Đường Đậu Đậu vẫy vẫy. Lâm Lộ báo một thù, thần thanh khí sảng xoay người rời đi. Lưu lại Trần Tây Đông có chút bất đắc dĩ.

Trần Tây Đông lớn như vậy chỉ từng trông hai đứa nhỏ. Một đứa là em trai họ của Lam Tân, một đứa là em gái họ của anh. Em gái họ hôm qua ở nhà mẹ Trần chơi, chị họ Lưu Thi Nhã tán gẫu với mẹ Trần về chuyện con nhỏ, vô tình nói đến tình yêu của trẻ con cần phải bồi dưỡng từ nhỏ, tiếp xúc nhiều với động vật có trợ giúp rất lớn đối với sự trưởng thành của trẻ con.

Trần Tây Đông không rõ có trợ giúp gì, nhưng ngày hôm sau vẫn thành thành thật thật mang theo hai đứa nhỏ đến đây.

Vườn bách thú A thị là nuôi thả, động vật không phải nhốt trong lồng sắt. Cha mẹ cùng các bé ngồi trong chiếc xe du lịch chắn bằng các thanh sắt, mô phỏng theo tour du lịch trong rừng rậm.

Đường Đậu Đậu gan lớn, dọc đường đi vô luận là gặp sư tử hay nai con, đều hưng phấn muốn vươn tay ra sờ. Đường Quả Quả lại sợ tới mức rấm rức mếu máo, chỉ rúc vào lòng Đường Thiên, động cũng không dám động.

Trước đó kỳ thật tiểu nha đầu đi cùng Trần Tây Đông, đi mệt cũng là Trần Tây Đông bế. Mà hiện tại sau khi lên xe, tiểu nha đầu thét một tiếng chói tai liền theo phản xạ nhào vào lòng Đường Thiên.

Trần Tây Đông biết cảm giác hiện tại của mình rất không đúng. Đường Thiên là cha hai đứa bé, đứa nhỏ sợ hãi đương nhiên người thứ nhất nghĩ đến chính là cậu. Nhưng là…… Trần Tây Đông ngồi một bên, không tự giác muốn thở dài…… Anh sao lại thích hai đứa nhỏ này đến thế chứ, còn ganh tị với cha ruột chúng nó.

Trần Tây Đông bật cười, lực khống chế của anh rất mạnh. Suy nghĩ trong chốc lát liền cưỡng chế bản thân đem ý tưởng này áp xuống đáy lòng, cho rằng không phát sinh.

Hành trình vườn bách thú cũng vừa lòng như anh dự đoán. Đường Quả Quả nhát gan, cả hành trình cũng không chịu ló đầu ra khỏi ngực Đường Thiên, Đường Thiên cũng không còn hứng chơi, toàn tâm toàn ý chiếu cố con gái. Trần Tây Đông lại phóng tâm tới bên kia, tâm tư bên kia lại nhìn thấy Đường Đậu Đậu, thằng nhãi con hoàn toàn không chú ý tới em gái sợ hãi đến phát khóc phía sau, một mình chơi đùa vui vẻ.

Ở vườn bách thú dạo qua một vòng, Đường Quả Quả đã ghé vào ngực Đường Thiên ngủ. Đường Thiên ôm con đi ở phía trước. Lần này đổi lại Trần Tây Đông nắm tay Đường Đậu Đậu, thằng nhãi con hưng phấn không thôi, líu ríu nói không ngừng.

Đường Quả Quả suốt đường đi cũng không tỉnh, chu cái miệng nhỏ nhắn hức hức ngủ say sưa. Khi bọn họ đến dưới lầu, vừa vặn Từ Thanh cũng vừa trở về.

Từ Thanh xuống xe nhìn thấy bọn họ, bước nhanh tới. Đường Thiên đang ôm Đường Quả Quả xuống xe, Từ Thanh tiến lên tiếp người trong ngực cậu, không hỏi cái gì.

Trần Tây Đông mở cửa xe bên kia, mang Đậu Đậu xuống dưới. Đường Đậu Đậu mới vừa rồi ở trên xe cũng mệt nhọc, ngủ đến ngã trái ngã phải. Nhưng vì có Đường Quả Quả, Đường Thiên không có nhiều sức để ý đến nhóc. Lúc này nhóc lại bị làm tỉnh, trong lúc ngủ mơ giống em gái bĩu bĩu miệng không vui.

Từ Thanh đón lấy Đường Quả Quả, Đường Thiên liền vội vàng trở lại ôm Đường Đậu Đậu. Trần Tây Đông ngừng tay một chút, Đường Thiên nói: “Phiền anh rồi, Đông thiếu, cám ơn.”

Đường Đậu Đậu vừa tiến vào ngực ba liền bẹp miệng hai cái lại ngủ say. Trần Tây Đông đạm cười nhéo nhéo mũi nhóc, nói: “Không khách khí.”

Đứa nhỏ ngủ thực say, Từ Thanh bế một chốc có chút cố hết sức, đi đến cười nói: “Đông thiếu cả ngày nay cũng mệt lắm nhỉ, hai đứa nhỏ nhất định khiến anh thực phiền toái.”

Trần Tây Đông cúi đầu nhìn Đường Quả Quả trong ngực hắn, ánh mắt ôn hòa, khẽ cười nói: “Không phiền. Tôi rất thích.”

Từ Thanh ngốc lăng. Trần Tây Đông xoay người: “Muộn rồi, cháu bé đã ngủ, vậy không ăn cơm ở bên ngoài nữa. Đường tiên sinh cũng đừng để hai đứa ngủ lâu quá, cơm tối phải ăn một chút.”

Đường Thiên ngây ngô gật đầu, “……À, vâng.”

Trần Tây Đông mỉm cười, lên xe rời đi.

Từ Thanh cùng Đường Thiên liếc nhau, đều có điểm không hiểu. Từ Thanh nghi hoặc cười hai tiếng, nói: “Đông thiếu này thật đúng là thích hai đứa bé nhà cậu.”

Đường Thiên cũng buồn bực, thở dài, “Ai biết được.”

Từ Thanh ôm bé con đi vào tòa nhà, “Được rồi được rồi, đừng nghĩ nhiều. Đi lên trước đã, cậu cũng mệt mỏi, nghỉ ngơi một chốc, tôi nấu cơm.”

Nghe hắn nấu cơm, Đường Thiên chấn hung tinh thần, nhanh chân đuổi theo hắn, “Được, được.”

Từ Thanh cười to, vô tình nói: “Ai nói Đông thiếu giống đứa nhỏ, tôi thấy cậu ăn với mấy đứa nhỏ mới cùng là một khuôn mẫu.”

Đường Thiên xấu hổ muốn sờ sờ mũi, bất đắc dĩ trong tay ôm con, không sờ được, hừ hừ cười hai tiếng, “Ha ha……”

——

Mấy người Đường Thiên ngủ thẳng tới sáu giờ hơn, Từ Thanh đã làm xong cơm. Hai đứa nhỏ bị Đường Thiên ép buộc ôm đến bàn cơm, lập tức tỉnh táo lại, híp con mắt nhỏ mông lung trừng lão đại, trông mong nhìn Từ Thanh.

Từ Thanh cười thoáng nhìn Đường Thiên. Đường Thiên đương nhiên hiểu ý hắn, ha ha cười chụp cái mông nhỏ của con trai, thấp giọng nói: “Anh bạn nhỏ, thu liễm chút nha!”

Đường Đậu Đậu làm sao hiểu được có ý gì, trở mình xem thường. Đường Thiên buồn bực, lười ở quản cái gì mặt mũi. Chờ đồ ăn đều lên bàn, liền cùng đứa con gái vui vẻ ăn.

Từ Thanh cười không ngừng, hắn không đói bụng, chỉ không ngừng chọn đồ ăn cho ba cha con bọn họ, một bên tùy ý trò chuyện hôm nay ra ngoài chơi.

Đường Thiên không như hai đứa bé. Hai nhóc này ở vườn bách thú cũng ăn một chút, còn cậu thật là một chút cũng chưa ăn. Đến bây giờ về nhà ngủ mới thấy đói vô cùng, ngay cả ngày thường không đụng tới thịt cũng gắp mấy miếng.

Sau khi ăn xong, Từ Thanh vào phòng xử lý công việc. Đường Thiên ôm khuê nữ cùng con trai ở sô pha xem phim hoạt hình, một lát sau, di động vang lên.

Đường Thiên kinh ngạc, không biết là ai gọi điện thoại cho mình.

Đường Đậu Đậu chu mông đi lấy điện thoại lại đây, trộm nghĩ xem làm sao kết nối được.

Đường Thiên một tay đè lại đầu con trai, tay kia dễ dàng “đoạt” lấy điện thoại. Bạn nhỏ Đường Đậu Đậu phùng mang tỏ vẻ thập phần bất mãn.

Đường Quả Quả cắn ngón tay nhìn ba với anh.

Đường Thiên vừa thấy màn hình, trên mặt liền lộ ra tươi cười. Đó là nụ cười khác hẳn với khi ở cùng Trần Tây Đông và Từ Thanh.

Chuyển được điện thoại, Đường Thiên lập tức cười nói: “Học trưởng, chào buổi tối.”

Bên kia điện thoại thanh âm rõ ràng, cười nói: “Tâm tình tốt vậy? Nói anh nghe nào.”

Đường Thiên nhìn nhìn hai đứa con, ôm điện thoại đến ban công, nhìn thấy cảnh đêm thành phố, cười, “Nhận được điện thoại học trưởng, đương nhiên tâm tình phải tốt rồi. Chẳng lẽ khóc sao? Ha ha.”

Ngô Vũ Phàm bật cười. Hắn là học trưởng thời đại học của Đường Thiên, lớn hơn cậu một lớp. Hai người từ sau khi tiến vào hội sinh viên liền bắt đầu lui tới, quan hệ dần trở nên rất tốt. Nhưng là khi đó Đường Thiên tính tình nghiêm túc, lòng dạ cực cao. Làm sao có bộ dáng hi hi ha ha như bây giờ.

Ngô Vũ Phàm bị tiếng cười của cậu truyền qua, cũng cười rộ lên, “Miệng lưỡi trơn tru, cậu bây giờ càng ngày càng có thể hồ lộng học trưởng. Ngày mai tụ hội, còn nhớ rõ không?”

Đường Thiên cười lớn hai tiếng, tay đặt lên tay vịn, nói: “Nhớ rõ nhớ rõ, sao lại không nhớ rõ chứ.”

“Đến đây ba ngày, một lần cũng không liên hệ với anh, anh còn nghĩ là cậu quên đấy.” Ngô Vũ Phàm cố ý nói.

Đường Thiên ngừng cười, “Khụ” một tiếng, có chút không được tự nhiên, “Ừm…… Đậu Đậu cùng Quả Quả lần đầu tiên đến đây, có chút không tiện, không thể quấy rầy học trưởng. Ha ha.”

Ngô Vũ Phàm Bên kia điện thoại lắc đầu, thanh âm dẫn theo điểm bất đắc dĩ, nói: “Hồi đại học cậu nếu khéo nói như vậy, anh thực bị cậu lừa chết.”

Đường Thiên kêu lớn: “Oan uổng a! Học trưởng, em khi nào lừa dối anh nha!” Nói tới đây cậu ngừng một chút, cảm xúc đột nhiên tụt xuống, cười nói: “Học trưởng anh nói vậy em cũng thật oan uổng, thời đại học em đối với anh thật tốt nha, hừ.”

Lời này thế nhưng là thật, Ngô Vũ Phàm đại khái cũng muốn khơi lại chuyện ở trường, nhẹ giọng cười rộ lên.

“Là anh sai, không nên oan uổng một phen tình ý năm đó của học đệ Tiểu Thiên, học đệ đừng so đo với học trưởng, ngày mai sau khi kết thúc, anh làm hướng dẫn viên du lịch miễn phí, mang cậu cùng hai đứa bé đi chơi, được không?”

Tươi cười trên mặt Đường Thiên hoàn toàn biến mất, cậu suy nghĩ vài giây, không biết nói tiếp thế nào. Ngô Vũ Phàm ở bên kia nghi hoặc kêu vài tiếng “Tiểu Thiên”.

Đường Thiên kêu gào: “Học trưởng có thể đừng gọi em Tiểu Thiên không? Khó nghe chết được.”

Ngô Vũ Phàm nghe cậu đáp lời, thả tâm, nói: “Rồi, rồi. Đường đại tác gia, đêm nay nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai gặp, học trưởng mời cậu ăn một bữa ra trò.”

“Được!” Đường Thiên cười, cúp điện thoại, tựa vào lan can ngẩn người. Di động để trên bàn trà nhỏ bên cạnh, màn hình dần tắt sáng.

Đường Thiên phát ngốc một lát, đột nhiên nhớ tới cái gì, lấy điện thoại nhắn tin cho Trần Tây Đông, nói với anh ngày mai có việc, mình cùng hai đứa bé không ở nhà. Số di động vẫn là hôm nay khi đi ra ngoài chơi, hai người trao đổi với nhau.

Trong phòng khách truyền đến tiếng cười to khoa trương của Đường Đậu Đậu. Đường Thiên nhìn vào trong, cuối cùng cũng không biết trong lòng là cảm giác gì. Cậu ngồi xuống ghế, đột nhiên không muốn động.

Cậu đang ngồi trầm mặc, không gian yên tĩnh đột nhiên truyền đến một tiếng “Đinh”. Đường Thiên suy nghĩ rất nhập tâm, thình lình bị hoảng sợ. Nhìn thấy màn hình di động hiện hình ảnh có tin nhắn. Cậu cười mắng một tiếng, cầm lấy di động mở ra xem, mặt trên chỉ có chữ ——“Ừ.”

Đường Thiên nhìn chằm chằm chữ “Ừ” này vài giây, cuối cùng xem lại tin mình gởi đi, mới nhớ ra đối phương là trả lời cái gì.

“Ba ơi ba ơi – –” Đường Đậu Đậu trong phòng khách gân cổ kêu to.

Đường Thiên lộ ra biểu tình bất đắc dĩ lại mang theo cưng chiều, đi vào nhà, hung hung nói: “Kêu cái gì?”

Đường Đậu Đậu không sợ cậu, chu mông củng lên, bán manh hỏi: “Ba ba, có thể ăn kem ly không ba?”

Thời tiết đã sang tháng mười, A thành mùa thu tới chậm, tuy là vậy nhưng buổi tối độ ấm cũng không cao. Đường Thiên không cho thương lượng, dứt khoát cự tuyệt: “Không được.”

Đường Đậu Đậu trừng mắt, khóc lóc om sòm, “Không muốn không muốn! Ngày hôm qua cũng ăn mà! Ba ba xấu xa!”

Đường Thiên ha ha cười hai tiếng, tiến lên hai bước, “Ba ba xấu xa? Hửm?”

Đường Đậu Đậu phản xạ có điều kiện bưng mông, từng bước lẻn đến bến Quả Quả, lộ ra cái đầu nhỏ, “Là xấu xa! Hừ! Chú Trần đều cho Đậu Đậu ăn!”

Đường Thiên đỡ trán, hết nói nổi với chỉ số IQ của con trai, “Trưa hôm qua nóng như vậy, các con lại vừa chơi đến ngọ, ăn một chút đương nhiên có thể. Đường Đậu Đậu, con ở nhà đều mặc áo dài tay, con xác định muốn ăn kem ly lạnh ngắt sao?”

Đường Đậu Đậu chớp mắt.

Đường Thiên tiếp tục nói: “Ăn sẽ bị đau bụng, sẽ tiêu chảy, sẽ cảm mạo, cảm mạo phải uống thuốc, uống thuốc còn phải chích, ai…… Chích sẽ đâm vào mông, ba thực đau lòng mà…”

Mắt Đường Đậu Đậu đã sớm trừng to thật to, lắp bắp nói: “Vậy, vậy ba đau lòng, Đậu Đậu, Đậu Đậu sẽ không ăn, hắc hắc, hắc hắc……”

Nói xong liền thành thật chạy đến sô pha, cực kỳ chuyên chú xem TV.

Đường Thiên vừa lòng, hừ hừ cười nhỏ, đi vào toilet pha nước ấm, đợi lát nữa tắm cho hai đứa nhỏ.

 

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: