Đoạt tử 22

DT030

Chương 22

Đường Thiên dài mặt, nghe được tiếng bước chân cũng không ngừng. Đường Đậu Đậu cùng Đường Quả Quả bị cậu dắt đi loạng choạng, chân ngắn cơ hồ đều phải chạy.

Trần Tây Đông trong lòng lại xuất hiện loại cảm giác khác thường này, anh nhíu nhíu mi, nện bước nhanh hơn, mấy bước liền đuổi tới ba người trước mặt, một phen giữ chặt Đường Thiên, nhíu mày nói: “Đường tiên sinh đây là làm sao vậy? Cậu đi nhanh như vậy, bọn nhỏ đều theo không kịp, cậu không thấy sao?”

Đường Thiên quay đầu lại nhìn anh, cúi đầu đối diện ánh mắt hai đứa bé thuần khiết không biết thế sự, thở dài, “Tôi xin lỗi, xin lỗi.”

Về phần vì sao xin lỗi, cậu cũng không biết.

Trần Tây Đông cũng cảm thấy kỳ quái, anh cúi người lau cái trán vì chạy mà đổ mồ hôi của hai đứa bé, thản nhiên nói: “Đường tiên sinh không cần xin lỗi tôi, chính là bọn nhỏ còn nhỏ như vậy, đi nhanh như thế chúng sẽ ngã.”

Lúc hai đứa nhỏ lẫm chẫm lảo đảo học đi cũng thường đi theo Đường Thiên bước nhanh như vậy, muốn nói ngã, kia đại khái cũng là một hai năm trước, hiện tại tiểu tử kia đi vững, cậu vừa rồi đi đường tốc độ kia, đứa nhỏ sẽ không ngã.

Đường Thiên không biết nói tiếp thế nào, chỉ có thể nói: “Ừ, tôi sẽ chú ý.”

Trần Tây Đông chau mày, thật sự không hiểu nổi. Cuối cùng chỉ đành tiến lên bế ai đứa bé, một lần nữa cười rộ lên, “Nói lâu như vậy, hai bạn nhỏ cũng chờ không kịp phải không nào? Ừm, hỏi xem ba các con, chúng ta bắt đầu chơi từ đâu đây?”

Đường Đậu Đậu thành thành thật thật hỏi lão ba: “Ba ơi, bắt đầu từ đâu đây?”

Đường Thiên không nói gì, ngẩng đầu nhìn chung quanh, tùy tiện chỉ tay: “…… Cái kia đi.”

Trần Tây Đông ngẩng lên thì thấy —— xe lửa chạy quanh công viên?

Đường Đậu Đậu hoan hô: “A! Xe! Xe xe!”

Trần Tây Đông im lặng, công viên trò chời này khi nào thì làm thứ này vậy?

Đường Thiên xấu hổ, không cách nào khác thu tay, đành phải nói: “Ừ…… chưa tới đây lần nào mà, ngắm phong cảnh một chút……”

Đông Đan được nhị thiếu gia Lam gia nhìn trúng, đầu tư trùng kiến, trò chơi, kiến trúc bên trong so với trước kia tốt hơn mấy lần. Toàn bộ công viên chủ yếu phân thành hai khu lớn. Một là khu phong cảnh, một là khu trò chơi. Mà kỳ thật hai khu này là dung hợp cùng một chỗ. Cho nên, đề nghị này của Đường Thiên, ừm, tạm thời xem như đề nghị đi, cũng không tính quá tệ. Tuy rằng so với dự đoán của Trần Tây Đông kém hơn rất nhiều.

“Được rồi, ngồi xe lửa.” Trần Tây Đông bất đắc dĩ nói.

Xem biểu tình này của đối phương, tâm tình Đường Thiên lại không hiểu sao tốt lên. Cậu ha ha cười kéo hai đứa con qua, cười nói: “Không cần vé phải không? Vậy chúng tôi lên trước đây nha.”

Trần Tây Đông dở khóc dở cười, bộ dáng lại vẫn như trước luôn mỉm cười, trừ ngày hôm qua, dường như vĩnh viễn không có chuyện gì có thể chạm đến điểm mấu chốt của anh, thấy anh thất thố.

Đường Thiên vừa nghĩ lung ta lung tung, vừa đi ở phía trước.

Nói là xe lửa, kỳ thật coi như là phiên bản an toàn của tàu lượn. Đi vòng quanh khu trò chơi, cộng thêm khu phong cảnh nhân công kiến tạo.

Chỗ ngồi là hai người một hàng, Đường Thiên cùng Đường Đậu Đậu ngồi ở hàng phía trước, Quả Quả cùng Trần Tây Đông ở phía sau. Bốn người trừ bỏ Trần Tây Đông, xem đến say mê. Đường Đậu Đậu ở phía trước thường phát ra các loại tiếng kêu cổ quái, Đường Quả Quả nhún nhún thân mình được Trần Tây Đông ôm, khuôn mặt nhỏ nhắn cười đến thập phần vui vẻ.

Đi dạo hết công viên trò chơi gần bốn mươi phút, sau đó mấy người liền xuống xe. Đường Thiên dần hưng trí, ngược lại là cậu lôi kéo đứa nhỏ đi phía trước, hăng hái dạt dào thảo luận chơi cái này chơi cái kia, hai đứa bé giống ba líu ríu đi theo kêu to. Giờ phút này, Trần Tây Đông khó được giống như bị bài trừ bên ngoài, nhưng ngoài ý muốn, anh thế nhưng không có bất mãn nào, khi nhìn một nhà ba người này khuôn mặt không giống, nhưng nụ cười trên mặt lại giống nhau như đúc, tâm tình anh ngược lại rất tốt.

Trần Tây Đông không có con, cũng không tiếp xúc với cha mẹ có con nhỏ, càng chưa từng dắt mấy đứa bé đến đây chơi đùa. Bốn người như ruồi nhặng mất đầu lủi đông lủi tây lãng phí hơn nửa giờ, cũng chưa chơi được trò nào đến tận hứng. Cuối cùng Đường Đậu Đậu bĩu môi làm xấu khóc lớn, Đường Thiên cũng lộ chút mỏi mệt. Trần Tây Đông liền gọi điện thoại cho Lâm Lộ, tiểu tử bên kia điện thoại sảng khoái đáp ứng, không hai phút liền vui vẻ chạy tới, không hề ngại ngùng dắt theo “Một nhà bốn người” (theo hắn phán định) du ngoạn, trong lúc bốn người bọn họ cùng chơi một trò chơi, mở điện thoại cùng Lam gia Nhị thiếu bên kia tường thuật trực tiếp hiện trường. Lam Quyết nghe thấy liền cười không thôi, miễn cưỡng ra chủ ý cho hắn.

Bởi vì có Lâm chuyên gia tối quen thuộc công viên chơi trò dẫn đường, mấy người Đường Thiên đến giữa trưa đã chơi hơn phân nửa những trò cảm thấy hứng thú, còn lại đều là nhìn hình ảnh tuyên truyền cũng không muốn chơi nữa.

Tới lúc ăn cơm, Trần Tây Đông không chút do dự “phái” Lâm Lộ trở về. Lâm Lộ buồn bực không thôi, căm giận móc điện thoại cáo trạng với Lam Quyết: “Bạn nối khố của em trai anh lật mặt nhanh như lật sách ấy! Dùng tôi xong liền ném!”

Lam Quyết nhịn cười, “Cậu cũng không phải lần đầu tiên tiếp xúc hắn, không phải vẫn đều như vậy sao?”

Lâm Lộ bất mãn cúp điện thoại, quay đầu lại cho Trần Tây Đông một ánh mắt phẫn nộ. Trần Tây Đông cười ôn hòa, nói: “Lâm tổng giám đi thong thả, trên đường cẩn thận.”

Lâm Lộ phun một búng máu, đành phải quay về văn phòng.

Công viên trò chơi anh chưa từng tới, nhưng nhà hàng trong công viên anh thật ra có biết. Ban đầu khi trùng kiến nơi này, anh và Lam Tân cũng bị Lâm Lộ kéo đến tham mưu.

Nhà ăn tên là “Đồng Viên”, tên như ý nghĩa, chính là làm cho trẻ con. Từ cửa vào trong phòng, không có chỗ nào mà không có hình các nhân vật hoạt hình. Thậm chí ngay cả bàn ghế bên trong cũng được trang trí những hình vẽ hoạt họa bất đồng.

Trừ nơi này còn có những nhà hàng khác, mà “Đồng Viên” này mặc dù đặc biệt, nhưng là không phải nơi mọi người có thể đi vào. Cho nên khi Trần Tây Đông mang theo Đường Thiên cùng hai đứa nhỏ kia đi vào, bên trong cũng chỉ có tốp năm tốp ba ngồi mấy bàn. Vô cùng rộng rãi.

Hai đứa bé hưng phấn hết sức. Đường Đậu Đậu thông minh, dọc theo đường đi thấy thái độ của anh nhân viên (Lâm Lộ) với Trần Tây Đông, tiểu tử kia phát hiện ra cái gì đó. Cho nên vào nhà hàng, liền lôi kéo em gái chạy đông chạy tây, sờ soạng hết tất cả các nhân vật hoạt hình trang trí trong phòng, hệt như ông cụ non vừa sờ vừa nói. Khiến cô bé làm ở quầy thu ngân cười ha ha.

Đường Thiên không quản hành vi của hai đứa con, lật xem thực đơn, còn thật nghiêm túc chọn món cho hai đứa bé nhà mình. Ánh mắt Trần Tây Đông theo sát hai đứa bé cách đó không xa. Hai người bọn họ cũng không thương lượng phân công rạch ròi cái gì, một người gọi món, một người trông con. Nhân viên phục vụ sau quầy châu đầu ghé tai, thảo luận đây không phải là đại thiếu gia lần trước cùng em trai ông chủ tới đây sao, sao không nghe nói vị Đông thiếu này đã kết hôn?

Đường Thiên cùng Trần Tây Đông không để ý tới bên kia nói nhỏ, chờ Đường Thiên gọi món xong, Trần Tây Đông cũng vừa lúc ngoắc hai đứa nhỏ kêu trở về.

Đậu Đậu và Quả Quả như chó con thoát dây cương, nghe Trần Tây Đông gọi một tiếng, liền ngoan ngoãn chạy về. Trần Tây Đông nhìn thấy hai đứa nhỏ nghe lời, trong lòng đột nhiên toát ra một so sánh như thế.

Chính anh cũng không hiểu sao.

Đường Thiên buông thực đơn, Đường Đậu Đậu tự động chạy đến bên người cậu ngồi xuống. Đường Quả Quả lại chạy đến bên Trần Tây Đông. Bốn người chia làm hai bên, mặt đối mặt.

Món ăn trong nhà hàng cũng thập phần đặc biệt, theo Lam Tân từng nói, nơi này ngoại trừ vẻ ngoài được trang hoàng các tiểu cảnh giống trong phim hoạt hình, ngay cả đồ ăn cũng thế.

Trần Tây Đông lúc ấy không để ý chuyện này, hiện tại cùng ba người kia cùng nhau chờ đồ ăn được bưng lên, lúc này mới không thể không bội phục suy nghĩ độc đáo của Lam Quyết, kinh doanh thực lão luyện. Tuy rằng không biết mùi vị đồ ăn có giống trong phim hoạt hình hay không, nhưng chỉ nhìn bề ngoài cùng nghe tiếng kinh hô của Đường Thiên cùng hai đứa bé, vẫn là bị Lam Tân nói đúng hơn phân nửa.

Đối với đồ ăn, bốn người đều rất thích. Đường Thiên cùng khẩu vị với Quả Quả, Trần Tây Đông cùng khẩu vị với Đậu Đậu. Đồ ăn cùng món điểm tâm ngọt sau khi được bưng lên, bốn người nhanh chóng chia làm hai trận doanh, Đường Thiên chọn đồ ăn cho Đường Quả Quả ngồi ở đối diện, Trần Tây Đông tựa hồ hiểu rõ yêu thích của Đường Đậu Đậu, chọn đồ ăn cho tiểu tử kia. Thế cho nên khi ăn được một nửa, Đường Thiên chậm nửa nhịp mới phản ứng lại, kinh ngạc cười hỏi: “Đông thiếu cũng thích ăn cay sao? Giống Đậu Đậu nhà tôi nhỉ, ha ha.”

Trần Tây Đông cong miệng cười, dùng đôi đũa có trang trí hình hoạt họa gắp cho Đậu Đậu một miếng gà cay, mỉm cười: “Cho nên hai đứa nhỏ với tôi thực hữu duyên, ngay cả khẩu vị đều giống nhau như thế.”

Hình như ngay cả diện mạo cũng có điểm giống, điểm ấy Trần Tây Đông không nói. Đường Thiên ở đối diện cứng mặt một chút, hoàn toàn không che dấu lộ ra vẻ mặt phiền não, cậu khô khốc nói: “Ờ… Phải đó, hai đứa bé nhà tôi cùng Đông thiếu thực sự có duyên ha, ha ha ha.”

Trần Tây Đông không ngại, cười nói “Là hai đứa bé rất đáng yêu” rồi quay đầu đi đút cho Đường Đậu Đậu.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, Trần Tây Đông tựa hồ cực có hứng thú đút cơm cho hai đứa bé này, khác rất nhiều với lời đồn anh ở bên ngoài cùng với từ chỗ Từ Thanh nghe được. Anh đối với trẻ con có kiên nhẫn, lại có tình yêu, nếu không nói, ba người bọn họ cùng một chỗ, kỳ thật cũng rất giống cha con.

Đường Thiên suy nghĩ một chốc, liền không tự tìm khổ ăn. Hăm hở cùng tiểu nha đầu Đường Quả Quả ăn rau xanh cùng món điểm tâm ngọt.

Đại khái là bởi vì sợ trình diễn lại tình cảnh hôm qua, hai đứa nhỏ ăn xong cũng không díp mắt tỏ vẻ buồn ngủ. Mà là thập phần tinh thần, hơn nữa còn hưng phấn không giống giả bộ phân biệt treo trên người Đường Thiên cùng Trần Tây Đông, con ngươi trong veo lấp lánh hỏi đợi lát nữa đi đâu.

Đường Thiên ngồi trên ghế, tay kéo cái mông nhỏ của Đường Đậu Đậu lại, cố ý trêu nhóc, “Không đi đâu hết, về nhà nha. Ai. . . . . . Ba buồn ngủ quá.”

Đường Đậu Đậu nhất thời hoảng sợ, quay đầu lại nhìn Trần Tây Đông, ánh mắt chờ mong khiến Trần Tây Đông thực không biết phối hợp Đường Thiên thế nào, đành bất đắc dĩ nói: “Đi vườn bách thú, thích không nào?”

Vườn bách thú, vườn bách thảo XX, công viên YY, chỉ cần là chơi, đều thích hết!

Bạn nhỏ Đường Đậu Đậu hôn chụt một cái trên mặt Đường Thiên, tỏ vẻ thực vui vẻ thực thích thú.

Đường Thiên ngốc lăng, cảm động hôn con trai một cái, hơn nữa thề về sau không bao giờ…… trêu nhóc con này nữa. (? = =)

Trần Tây Đông ở đối diện thấy có chút kỳ quái, anh cổ quái nghĩ, vì sao không phải hôn mình chứ. Đột nhiên trên mặt truyền đến cảm giác mềm mềm âm ấm, cũng bị hôn một cái.

Trần Tây Đông ngẩn ra, quay đầu lại nhìn thấy bạn nhỏ Đường Quả Quả mặt mũi đỏ bừng, lập tức dở khóc dở cười. Trong lòng anh vừa chua lại vừa ấm áp. Anh ôm tiểu nha đầu lên, đặt ngang tầm mắt với mình, nhỏ giọng cười nói: “Quả Quả là thấy chú không vui sao? Đang an ủi chú phải không?”

Đường Quả Quả đương nhiên không rõ, nhưng nghe hiểu câu nói trước của Trần Tây Đông, vì thế cô bé nhìn ba và anh trai ở đối diện trừng mắt bắn ra ánh mắt bất đồng, xấu hổ đỏ mặt lại kề lại hôn một cái, còn học Đường Đậu Đậu phát ra một tiếng chụt.

Lần này Trần Tây Đông cười hết cỡ, anh ôm Đường Quả Quả cười đến rung lên, “Quả Quả ngoan, Quả Quả thật là đứa trẻ ngoan, chú thích Quả Quả nhất.”

Được khích lệ Tiểu Quả Quả vui vẻ, chu cái miệng nhỏ nhắn tiến lên muốn được khen.

“Ai ai!” Đường Thiên ở đối diện vội vàng đứng lên, đem con trai đặt lại ghế bên cạnh, nhoài người qua đem Đường Quả Quả từ trong ngực Trần Tây Đông “ôm” lại (Trần Tây Đông tỏ vẻ: kỳ thật là đoạt đi?), sau đó cười gượng nói: “A nha, Quả Quả khát không? Ừm, nhất định là khát, đến đây, ba cho Quả Quả uống nước táo nào, uống ngon không, uống nhiều chút nữa……”

Trần Tây Đông tâm tình tốt, đan tay vào nhau vững vàng ngồi xem bọn họ, ánh mắt mỉm cười, thấy rõ hết thảy.

Đường Thiên đổ mồ hôi gáy, nếu không phải ngày thường không nỡ đánh không nỡ mắng Đường Quả Quả, giờ phút này thật muốn hung hăng đánh mông tiểu nha đầu như đối đãi Đường Đậu Đậu —— nha đầu con rụt rè chút a! Chú Trần kia tuy rằng có thể làm cha con! Nhưng hiện tại biến thái là chẳng phân biệt tuổi a! Con đây còn chụt chụt hôn người ta……

Đường Thiên sẽ không thừa nhận cậu ghen tị, ╭(╯^╰)╮

Cậu động tay không được, chỉ có thể ở trong lòng yên lặng lải nhải. Cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài tràn ngập bất đắc dĩ của người cha đối với con gái rượu, “Ai……”

Trần Tây Đông ý cười không biến, làm bộ như không rõ hành động của đối phương, nghẹn cười nói: “Đường tiên sinh, Quả Quả không uống nữa. Ngồi chốc lát chúng ta lại đi?”

Đường Thiên ngượng ngùng ngẩng đầu, cúi đầu ừ ừ, “Đi, đi, à, anh nói xem tính…”

Lời vừa ra khỏi miệng, thiếu chút nữa cắn đầu lưỡi. Cuối cùng cam chịu dừng lại làm bộ cho con uống nước trái cây, một trái một phải nắm hai đứa bé, nghỉ ngơi xong lập tức xuất phát đi vườn bách thú.

 

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: