Đoạt tử 21

DT007

Chương 21

Trần Tây Đông hôm qua khi xuống núi Hải Đài, biểu hiện suốt dọc đường làm Đường Thiên nghĩ đại thiếu gia này đại khái là nhất thời cảm thấy mới mẻ, không còn hứng thú hai đứa nhóc nhà mình nữa, cảm thấy trẻ con vẫn là nhìn từ xa thì tốt hơn, đến gần thật sự rất phiền. Lại không nghĩ tới hôm nay lại đến nữa.

Đường Thiên vốn không phải người quá thông minh, giờ phút này lại nhìn không thấu ý tưởng của Trần Tây Đông. Nhưng là, theo như suy nghĩ trước đó, cậu chậm rãi có chút tiếp nhận đối phương, tiếp nhận đối phương có hành vi quan ái với con nhà mình.

Ăn xong điểm tâm, Đường Thiên đi rửa chén. Trần Tây Đông ở trước mặt hai đứa bé tuyên bố: “Hôm nay chúng ta đi công viên trò chơi, vườn bách thú được không?”

Đường Đậu Đậu giơ hai tay lên cao tỏ vẻ tán thành. Đường Quả Quả dùng đôi mắt lấp lánh như sao nhìn anh, cũng tỏ vẻ thật cao hứng thật thích thú.

Đường Thiên từ phòng bếp đi ra, nhìn thấy cảnh này, chỉ biết mình lại một lần nữa bị “Bài trừ” bên ngoài. Đường Thiên tiên sinh cảm nhận sâu sắc mình nhất định không phải ba ruột bọn chúng, phải là cái người kỳ quái Trần đại thiếu gia vừa đẹp trai lại vừa có tiền, có thể chọc trúng yếu điểm của tụi nhỏ mới đúng. T T

Đường Thiên hối hận, ánh mắt ai oán.

Bất quá chuyện này đích xác cũng trách không được, Trần Tây Đông cùng hai đứa bé ở chung rất hòa hợp, không nói Đường Thiên, ngay cả bản thân Trần Tây Đông cũng thường cho rằng ở đây chỉ có anh và hai đứa bé, về phần cha ruột bọn chúng ở nơi nào, anh ngẫu nhiên cũng có thể xem nhẹ, = =.

Trần Tây Đông khó được lộ ra một tia xấu hổ, nói: “Đường tiên sinh chuẩn bị xong rồi sao? À…… Áo khoác, bình nước, khăn tay……”

Đường Thiên kinh ngạc một chút, lập tức mỉm cười, “Đông thiếu thật là có tâm, còn nhớ rõ mấy thứ này. Không cần chuẩn bị, ngày hôm qua vẫn còn trong túi.”

Trần Tây Đông thở phào nhẹ nhõm, cười, “Vậy là tốt rồi.”

Tốt cái gì mà tốt. Đường Thiên thầm nghĩ bụng, trong lòng nghĩ con ông cũng nhanh sắp thành con anh rồi, ông đây mới không muốn ra ngoài chơi với anh!

Trần Tây Đông không lại nhìn cậu, quay đầu nói chuyện với hai đứa nhỏ. Ba người rất nhanh lại hình thành một lá chắn vô hình khiến Đường Thiên buồn bực không thôi, cậu xoay người quay về phòng kiểm tra túi đồ hôm qua đi chơi mag theo, vừa nghĩ, ông thật đúng là người cha tốt, hai đứa nhóc con tương lai nếu dám bất hiếu, ông liền nhét hai đứa vào bụng sinh lại! (⊙▽⊙)

Đường Thiên suy nghĩ hỗn loạn, bập môi xách túi đi ra. Hai đứa nhỏ vừa nhìn thấy liền hưng phấn không thôi. Túi xách có nghĩa gì? Nghĩa là có thể đi ra ngoài chơi! Nghĩa là lão ba sẽ không gạt người!

Lần này không đợi Trần Tây Đông đưa tay, Đường Thiên liền cười tủm tỉm đưa túi qua, nháy mắt mấy cái, “Đông thiếu, làm phiền.”

Trần Tây Đông thong dong tự nhiên nhận lấy, cũng cười, “Không phiền.”

Một tay cầm túi, tay kia thập phần thoải mái bế Đường Quả Quả lên, cũng không thở gấp đi xuống lầu.

Đường Đậu Đậu phía sau bị ba nắm tay đi bộ thập phần bất mãn, ngẩng đầu: “Ba ơi, bế!”

Đường Thiên cả cái liếc mắt cũng không cho cậu nhóc, “Tự mình đi. Hoặc là trở về nhà xem Cừu vui vẻ.”

“Tự con đi!” Đường Đậu Đậu quyết đoán gật đầu, bỏ tay Đường Thiên, vui vẻ chạy qua nắm vạt áo Trần Tây Đông, ngốc ngốc đi theo.

Đường Thiên: “……” Tuy rằng cậu biết ở trong mắt con trai mình, nắm Trần Tây Đông chẳng khác nào nắm một cái cây rụng tiền, nhưng là trực tiếp quyết đoán không do dự vứt bỏ lão ba như vậy, thật sự được sao?

Đường Thiên hôm nay không biết ấn thái dương bao nhiêu lần, mỗi một lần ấn đều có xúc động nghĩ muốn túm Đường Đậu Đậu lại đây đánh một trận.

Bất quá ba người phía trước lại không chú ý cảm nghĩ của cậu, anh bạn nhỏ Đường Đậu Đậu thậm chí còn quay đầu lại nhìn nhìn cậu, bĩu cái miệng nhỏ nhắn, dùng ánh mắt tỏ vẻ nghi vấn.

Đường Thiên thất bại, nhận mệnh theo sau. Đường Đậu Đậu khôi phục bản tính hiếu động cười rộ lên, miệng lại kéo đến mang tai.

Ba người lên xe Trần Tây Đông, một đường chạy tới công viên trò chơi vùng ngoại thành.

Công viên trò chơi Đông Đan Đường Thiên chỉ mới nghe, chưa từng tới. Khi cậu còn học đại học ở đây, khu trò chơi này còn chưa kêu Đông Đan, chỉ là một cái sân rộng có rất nhiều trò chơi nhỏ ở A thành. Là sau khi cậu rời khỏi đây chưa đầy một năm, Nhị thiếu gia Lam gia đầu tư trùng kiến lại nơi này, biến thành công viên trò chơi Đông Đan rất có ảnh hưởng ở vùng lân cận A thành hiện tại. 

Cơ sở vật chất trong khu vui chơi rất chuyên biệt, Đường Thiên cùng hai đứa nhỏ chỉ mới xem qua hình ảnh tuyên truyền. Đường Thiên cũng không phải người hiền lành cứng ngắc, đối với mấy nơi hấp dẫn vẫn sẽ không cự tuyệt.

Tới vùng ngoại thành, Trần Tây Đông đi đậu xe. Quả nhiên ở lối vào, bốn người không mua vé, ngoài cổng còn có một nhân viên công tác đứng đó.

Nhân viên công tác nhìn thấy Trần Tây Đông, vội vàng cười nói: “Đông thiếu đến rồi? Anh tới đây làm ông chủ chúng tôi hết hồn, nghĩ anh đây là có con trước rồi mới kết hôn ấy. Ha ha.”

Đường Thiên đen mặt, đối với thế giới sinh hoạt của Trần Tây Đông càng thấy khó hiểu. Trần Tây Đông bình tĩnh, vẫn là khuôn mặt tươi cười, nói: “Lâm Lộ, sớm muộn gì tôi cũng khiến Lam Quyết khai thông cậu.”

Nhân viên Lâm Lộ vẻ mặt đau khổ: “Đông thiếu anh cũng thật biết nói đùa……”

Trần Tây Đông nhìn hắn, ánh mắt phá lệ chân thành, “Tôi có sao?”

Lâm Lộ không nói gì, cúi đầu nhìn, nhất thời kêu lên một trận: “Ôi! Từ đâu đến hai đứa bé thế này! Song bào thai phải không? A không, long phượng thai phải không? Bộ dạng giống nhau như đúc này!”

Lâm Lộ cúi người lần lượt nhéo má hai đứa nhỏ, “Thật thần kỳ, tôi còn chưa thấy qua long phượng thai đâu.”

Nhà quê. Đường Thiên yên lặng nói.

Suy nghĩ của Trần Tây Đông giờ khắc này lại khớp với Đường Thiên, anh nói: “Nhà quê.”

Lâm Lộ trừng mắt, “Anh nói cái gì?”

Trần Tây Đông từ trong tay hắn đoạt lại khuôn mặt hai đứa bé, lặp lại, “Tiểu Lộ Tử, cậu thực quê a. Ngay cả long phượng thai cũng chưa gặp qua. Nhị thiếu gia nhà cậu chưa mở rộng nhãn giới cho cậu sao?”

Mặt Lâm Lộ dài ra, “Hai ta nói hai ta, anh kéo hắn vô làm gì chứ.”

Trần Tây Đông mỉm cười, “Kéo không được sao?”

Kéo ~~~ không ~~~ được ~~~~~~~

Lâm Lộ một giây khôi phục khuôn mặt tươi cười, “Kéo được, kéo được.”

Đường Đậu Đậu, Đường Quả Quả đã sớm chờ không nổi, mỗi đứa cầm một góc áo Trần Tây Đông muốn kéo vào trong.

Lâm Lộ khôi phục bản tính, lại bảo: “Yêu, chờ không được kìa.”

Đường Đậu Đậu nhe răng, “Chú xấu, cho cháu vào!”

Lâm Lộ vui vẻ, đột nhiên sờ cằm, không có hảo ý nói: “Trời, Đông thiếu, đứa bé này thật giống anh, không phải là anh ở bên ngoài trộm sinh đó chứ?”

Sau đó không đợi Trần Tây Đông trả lời, lại tự hỏi tự đáp, “Chậc, nhất định là con riêng! Khu trò chơi của tôi là chỗ vui chơi nổi tiếng cho mấy cha con đó, ai u, này thật đúng là một tin tức chấn động nha.”

Lâm Lộ vui vẻ nói, không thấy vị cha ruột của hai đứa bé đằng sau Trần Tây Đông mặt đen không thể đen hơn. Đường Thiên chậm rãi mở miệng, “Vị tiên sinh này, chúng tôi có thể đi vào chưa?”

Lâm Lộ chấn động, Ô hay! Người này ai a! Cmn đứng đây khi nào nhỉ?

Được rồi, Đường Thiên lại một lần nữa bị bài trừ bên ngoài không khí giữa ba người Trần Tây Đông cùng hai đứa nhỏ.

Đường Thiên mặt không đổi sắc, tăng thêm ngữ khí: “Tôi cùng hai – đứa – con – của tôi có thể đi vào chưa?”

Lâm Lộ lặng lẽ vuốt mồ hôi, xoay người giải thích: “Thật có lỗi thật có lỗi, vị… tiên sinh này, khụ, mời.”

Đường Thiên tiến lên kéo tay hai đứa nhỏ, nhanh chóng đi vào trong.

Lâm Lộ xấu hổ không thôi, nhìn Trần Tây Đông, “Đông thiếu, anh cố ý phải không?”

Trần Tây Đông nhìn bóng dáng một lớn hai nhỏ phía trước, lại mỉm cười, “Có sao? Không có đi.”

Lâm Lộ từ khi vào Lam chưa lần nào nói lại anh, nhún nhún vai, “Được rồi. Anh không có. Mau vào đi thôi, hắc hắc, bất quá anh so với vị tiên sinh kia thật càng giống cha của con hắn hơn.”

Tính cách Lâm Lộ tương tự Lam Tân, cái đầu dưa leo so với Lam Tân thông minh hơn nhiều. Từ lúc xuống xe đến giờ, tầm mắt Trần Tây Đông vẫn không rời khỏi hai đứa nhỏ, tuy nói không biết mấy người này có quan hệ gì, Lâm Lộ cũng xem như hiểu rõ, Trần đại thiếu gia thực thích hai đứa bé này. Lời này của hắn cũng là nói tâm ý với Trần Tây Đông.

Quả nhiên, vừa mới nói xong, ý cười trên mặt Trần Tây Đông liền sáng hơn rất nhiều, anh nói: “Lâm Lộ, bộ dạng cậu càng ngày càng thành thục đấy.”

Lâm Lộ mừng rỡ, “Thật vậy sao? A, tôi phải đi về soi gương!”

Trần Tây Đông mặt không thay đổi sắc nói bậy, “Thật. Một chút cũng không giống sinh viên, rất nam tính.”

Lâm Lộ vội không ngừng đẩy anh vào bên trong, “Mau mau, hai đứa bé nhà anh đều đã đi xa rồi kìa!” Sau đó liền xoay người chạy tới ký túc xá công nhân, Trần Tây Đông không cần hỏi cũng biết hắn đi làm cái gì.

Lâm Lộ lớn lên mang khuôn mặt búp bê, trước khi đến Lam gia làm việc, đi phỏng vấn liên tiếp vấp phải trắc trở, đều là bởi vì có khuôn mặt non nớt, thế nên đối với “Khích lệ” “Cậu thực thành thục, rất nam tính” này, Lâm Lộ thập phần hưởng thụ, nhị thiếu gia Lam gia dùng một chiêu này chế phục hắn không biết bao nhiêu lần, liền bấy nhiều lần thành công.

Trần Tây Đông hừ một tiếng, cất bước đuổi theo ba người Đường Thiên.

 

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: